Chương 744: Chương 738: Hướng về những vì sao (2)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 30 [738] Hướng về những vì sao (2)
"Vào đi. Là chỗ này."
Phòng số 12 tầng 3, nơi Minerva trú ngụ, là một căn phòng nhỏ chỉ đặt một chiếc giường và vài món đồ nội thất đơn sơ.
Việc chỉ có một chiếc giường đã là vấn đề, nhưng với kích thước này, e rằng ngay cả một cặp vợ chồng cũng khó lòng ngủ chung.
Shirone nhìn thấy một cây chổi dài, thứ được cho là của cô, đang dựng dựa vào tường.
'Chổi của phù thủy.'
Cây chổi của Minerva được giới thiệu trong sách lịch sử là một trong những vật nhanh nhất thế gian.
Minerva vừa cởi áo ngoài vừa hỏi.
"Cậu thích kiểu 'play' nào? Ta thì không kén chọn đâu. Cứ nói đi, ta sẽ chiều theo ý cậu."
"Ngay từ trước khi vào tôi đã nói rồi, tôi không theo cô Minerva vì mấy chuyện đó."
Minerva ngửa đầu cười lớn.
"Ai mà tin được chứ? Bọn đàn ông toàn thế mà. Đã theo đến tận đây rồi mà bảo không có ý đồ gì sao?"
Dù lời thoại giữa nam và nữ có vẻ như bị đảo ngược, nhưng Shirone chẳng bận tâm.
"Vì quá mệt mỏi nên dù là nơi nào có thể ngủ được tôi cũng sẽ đi theo thôi. Vả lại, cô Minerva đã hứa sẽ đưa tôi đến Tháp Ngà mà."
Sau khi trút bỏ hết lớp áo ngoài, Minerva quay lại nhìn Shirone trước bộ đồ ngủ đã được gấp gọn.
"Thì ta đã giữ lời rồi đấy thôi. Đây chính là Tháp Ngà mà."
Đôi mắt Shirone tròn xoe.
"Đây là Tháp Ngà sao?"
"Nói chính xác thì, nơi này giống như sân thượng của Tháp Ngà vậy. Vương quốc Corona là đất nước do cư dân Tháp Ngà xây dựng nên. Vì họ cả đời không thể rời khỏi Tháp Ngà nên cần một không gian có đầy đủ tiện ích. Cũng tiện cho việc tiếp khách nữa."
"Vậy Tháp Ngà thực sự nằm ở đâu?"
Minerva vừa khoác chiếc áo choàng lụa vừa nói.
"Có thể đi qua vòng tròn ma pháp dưới lòng Vương thành. Ngoài cách đó ra thì không còn con đường nào khác để đến Tháp Ngà đâu. Đó là đối với trường hợp thông thường."
Bởi vì không có gì là tuyệt đối.
"Chính là cậu. Một ma pháp sư đạt đến Siêu Cảm bằng cơ thể người thường thì chắc chắn sẽ tìm ra cách nào đó thôi."
Minerva ngả người xuống giường với tư thế đầy khiêu gợi.
"Nếu hôm nay cậu làm ta vui lòng, ta sẽ cho cậu sử dụng vòng tròn ma pháp của Vương thành. Thế nào? Đây là một cuộc giao dịch công bằng đấy."
Shirone nhìn cô với ánh mắt ngán ngẩm.
"Ánh mắt đó ta quen rồi. Dù sao thì cũng rất vui được gặp. Sau này chúng ta hãy cứ đối xử tốt với nhau như những Ngũ Đại Thánh đi."
"Ngũ Đại Thánh? Tôi sao?"
Ánh mắt Minerva lần đầu tiên trở nên nghiêm túc.
"Ma Ha Ca Lâu La đã rời bỏ thế giới này. Hiện tại vị trí đó đang khuyết, và ta cũng quay lại Tháp Ngà để truy điệu ngài ấy. Tuy chưa được quyết định chính thức, nhưng suy nghĩ của Thái Tinh chắc cũng giống như ta thôi."
Vị trí trống của Ngũ Đại Thánh sẽ do Shirone lấp đầy.
"Rời bỏ thế giới này nghĩa là……"
"Phải. Ngài ấy đã khai mở hoàn toàn Chức Năng Bất Tử. Còn cậu đã quay trở lại thế giới này."
Minerva đột ngột ngồi bật dậy.
"Ta không hiểu nổi. Tại sao lại quay lại? Ở cái thế giới này cũng chỉ quanh quẩn ăn, ngủ, chiến đấu…… Tất cả chỉ có vậy thôi mà? Thật lòng thì ta đồng ý với ý kiến của Nane. Nếu hắn kết thúc được tất cả mọi thứ."
Minerva nhún vai.
"Chắc sẽ ổn thôi. Quay trở về lúc trước khi được sinh ra. Cậu biết không? Trước khi sinh ra, chúng ta thậm chí còn không có cả ý niệm rằng mình đang sống."
"Nhưng hiện tại chúng ta đang sống mà."
Sự chấp niệm đối với mọi sự tồn tại, đó là sự giác ngộ duy nhất giúp Shirone có thể quay trở lại thế giới này.
"Chỉ con người mới định nghĩa giết chóc là ác."
Minerva thở hắt ra bằng mũi rồi nói.
"Nếu Nane giết chết gần như toàn bộ nhân loại, hắn sẽ trở thành kẻ sát nhân tồi tệ nhất. Nhưng nếu hắn giết sạch tất cả, thì đó không còn là vấn đề thiện ác nữa. Vì nó đã vượt qua cả sự tồn tại."
Shirone không hề dao động.
"Nhờ vào chỉ số Kar cực thấp mà cậu có thể yêu thương ngay cả những sinh linh nhỏ bé nhất. Nhưng rốt cuộc cậu cũng là con người. Tốt nhất là cậu nên suy nghĩ xem tại sao Guffin lại không thể hoàn thành ý nguyện mà buộc phải siêu việt đến Quang Tử Giới."
'Guffin cũng đã rời đi.'
Khi Shirone ngồi co ro tựa lưng vào tường, Minerva vỗ bành bạch xuống giường và nói.
"Đừng có như thế nữa, lên đây đi. Thật sự ta sẽ chỉ nắm tay rồi ngủ thôi mà."
Không có lời đáp lại.
Có lẽ đó là một cơn ác mộng.
Dù Nane đang đâm những thanh kiếm ngũ sắc rực rỡ vào người, nhưng Shirone vẫn không thể cử động lấy một ngón tay.
"Ngươi là một sinh vật hạ đẳng."
Nỗi đau trở thành sự tuyệt vọng dày vò tinh thần, dù biết đó là mơ nhưng cậu vẫn không thể mở mắt.
"Hự ư ư ư!"
Ánh mắt nhìn xuống của một sự tồn tại mang chỉ số Kar gần như hoàn hảo nghiêm khắc đến mức khiến trái tim phải đóng băng.
"Ngươi là thứ hạ cấp nhất trong vũ trụ này……"
Thanh kiếm bóng tối từ từ xuyên qua chốn minh đường.
"Sự tồn tại thấp kém nhất."
"Ư a a a a a!"
Ánh sáng từ cơ thể Shirone bùng phát, đánh tan tàn ảnh của Nane, và một không gian tối tăm bao quanh lấy cậu.
'Tiểu Thế Giới Sáng Tạo [note90051]…….'
Nhận ra đó là không gian của Armand, tinh thần Shirone mới dần tìm lại được sự ổn định.
"Thiên địch quả nhiên là thứ đáng sợ."
Tại nơi một ngọn đuốc nhỏ đang cháy, tiếng mài kiếm 'xoèn xoẹt' vang lên.
"Armand……"
Cơ thể vốn là sự pha trộn của đủ loại quái vật giờ đây đã được thanh tẩy hoàn toàn, mang hình dáng của một nữ nhân xinh đẹp.
"Nếu không có thiên địch thì sẽ không có tuần hoàn, và một thế giới không tuần hoàn là một thế giới chết."
Lưỡi kiếm được mài giũa kể từ khoảnh khắc được sinh ra như một ma kiếm giờ đây đã mỏng đến mức trong suốt như pha lê.
"Cô đang mài kiếm vì điều gì vậy?"
"……Hãy hứa với ta."
Thanh kiếm hoàn toàn tan biến.
"Sẽ có một cơ hội duy nhất."
Armand quay đầu lại, nhếch môi cười, đôi răng nanh nhọn hoắt của cô lóe sáng dưới ánh đuốc.
"Một cơ hội duy nhất để vung ta lên vì tất cả sinh mạng. Đừng đánh mất nó."
Khi cô giơ tay lên, những hạt ánh sáng mềm mại như tơ bồng bềnh bay tới.
"Vật Chất Hóa."
Ngay khoảnh khắc Shirone nhẹ nhàng nắm lấy ánh sáng, bóng tối biến mất, và từ đằng xa, một đôi mắt khổng lồ mở ra, ánh sáng tràn vào.
"Hửm?"
Tiếng gió rít gào của Bắc Cực vang lên, hơi lạnh lập tức ùa tới khiến cơ thể cậu run rẩy.
"Ư, lạnh quá."
Khi tỉnh giấc và kiểm tra, cậu thấy chiếc áo choàng Armand đã biến mất không còn dấu vết.
'Không phải là mơ.'
Mỗi khi vượt qua một cảnh giới, Armand vốn đồng hóa với Shirone lại thay đổi công năng.
'Vật Chất Hóa.'
Shirone xòe lòng bàn tay, luồng sáng mang khối lượng nặng trịch phồng lên như một quả bóng.
"Ra là vậy."
Khi đã trở thành Ma pháp sư vô hạn và có thể kiểm soát mọi thông tin bằng ánh sáng Yahweh, thì không nhất thiết phải duy trì hình dạng của một thanh kiếm nữa.
"Ví dụ như……"
Ngay khi Shirone nảy ra một ý nghĩ, hào quang của Vật Chất Hóa biến mất và hoàn nguyên thành vật chất.
Đó là một thỏi vàng nặng trịch phản chiếu ánh mặt trời buổi sáng.
"Thông tin gốc rễ để biến hóa thành mọi vật chất."
Shirone ném thỏi vàng xuống đất như một hòn đá, rồi lại triển khai Vật Chất Hóa để tạo ra xà phòng, kem đánh răng và bàn chải đánh răng liên tiếp.
"……Hơi có lỗi thì phải?"
Nếu có kiến thức kỹ thuật hỗ trợ, cậu có thể tạo ra những vật dụng phức tạp hơn nhiều, nhưng hiện tại thế này là đủ rồi.
Đây thực sự có thể gọi là công cụ vô hạn xứng đáng với một Ma pháp sư vô hạn, nhưng Shirone vẫn đang nghiền ngẫm lời cuối của Armand.
"Cô ấy nói là một cơ hội duy nhất."
Và khi cơ hội đó tìm đến, Vật Chất Hóa sẽ một lần nữa trở thành Armand để vung lên khái niệm vô hạn.
"Cậu đang lẩm bẩm cái gì thế?"
Shirone ngẩng đầu lên, thấy Minerva đang mỉm cười trong hình dáng một cô bé đáng yêu.
Giờ đây cậu không cần thiết phải xác nhận bản thể của cô nữa, Shirone phủi mông đứng dậy.
"Không có gì đâu ạ. Bây giờ chúng ta đi đến Tháp Ngà chứ?"
Minerva dù đã chứng kiến sự biến hóa của Vật Chất Hóa ngay trước mắt nhưng có vẻ cô đã biết rõ mà không cần giải thích.
"Đêm qua cậu ồn ào lắm đấy nhé. Khóc lóc, rồi lẩm bẩm ầm ĩ khiến ta chẳng chợp mắt được tẹo nào."
Đó là lý do tại sao việc ở chung phòng lại gây áp lực như vậy.
"Tôi xin lỗi. Tại tôi gặp ác mộng."
"Có vẻ là vậy. Đêm qua lạnh thế mà, áo khoác thì biến mất, ta có lay thế nào cậu cũng không chịu dậy."
Shirone nheo mắt nhìn.
"Thật sự chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
"Thật mà!"
Minerva vung cây chổi rồi bước ra cửa.
"Rửa mặt đi rồi ra. Ta đợi ở ngoài."
Khác hẳn với mọi khi, lần này cô né tránh nhanh chóng khiến cậu càng thêm nghi ngờ, nhưng dù sao cũng chẳng có cách nào làm sáng tỏ.
'Ngũ Đại Thánh kiểu gì thế này?'
Việc không cảm thấy sợ hãi dù đang đối mặt với phù thủy của nỗi kinh hoàng chính là bằng chứng cho thấy Shirone đã đạt được tư cách của một "Tinh".
Khi xuống tầng 1, những cư dân chơi bài đêm qua vẫn đang tiếp tục ván bài của mình.
Minerva, người đang cầm cây chổi cao hơn cả người đứng đợi, vẫy tay chỉ ra phía bên ngoài.
Theo con đường tuyết phủ dày đến tận đầu gối từ đêm qua, họ đến Vương thành và được những người mang huyết thống hoàng gia đón tiếp.
Khác với quan lại của các quốc gia khác, việc họ không hề sợ hãi các "Tinh" đã cho thấy phần nào mối quan hệ giữa Vương quốc Corona và Tháp Ngà.
"Đã lâu không gặp, thưa ngài Minerva. Ngài vẫn xinh đẹp như xưa."
"Hô hô hô! Đối với một bà già hơn 700 tuổi thì thế này là trẻ lâu rồi đúng không. Ngài đại sứ, lâu rồi không gặp trông ngài già đi nhiều quá."
"Con người qua 20 năm thì phải già đi là chuyện thường tình mà."
Dù bị Minerva nói thẳng, vị đại sứ vẫn mỉm cười.
"Lý do một người sống như gió lãng tử quay trở về quê hương chắc hẳn là vì chuyện của Tế Đàn đúng không ạ?"
"Phải. Có vẻ như không thể ngăn chặn Nane được nữa. Chắc là không lâu nữa thế giới này sẽ kết thúc thôi……"
Đột nhiên Minerva cau mày, quay lại nhìn Shirone rồi dùng ngón trỏ gõ gõ vào đầu.
"Rốt cuộc là tại cái tên này này. Một kẻ là Ma pháp sư vô hạn mà lại không ngăn nổi cái tên Nane quèn đó để rồi phải chạy đến tận đây."
Shirone cảm thấy oan ức.
"Hãy thử trực tiếp đối đầu với hắn rồi hãy nói. Nếu thấy bực bội như vậy thì sao cô Minerva không tự mình ngăn chặn đi?"
"Một đứa trẻ có học thức mà lại nói lời ngớ ngẩn thế à. Cậu còn không ngăn được thì ta làm sao mà ngăn nổi?"
Vị đại sứ cúi đầu trước Shirone.
"Cảm ơn ngài đã bảo vệ mạng sống của con người. Nhân loại luôn nhận được sự giúp đỡ từ Ngũ Đại Thánh."
"Tôi vẫn chưa chính thức trở thành Ngũ Đại Thánh. Và…… tôi cũng không chiến đấu chỉ vì con người."
Vị đại sứ, người đã từng đón tiếp các "Tinh" suốt hàng chục năm, hiểu rõ tâm ý muốn rạch ròi của Shirone.
"Ra là vậy. Chắc hẳn ngài có thâm ý sâu xa. Xin hãy đi theo tôi. Tôi sẽ dẫn đường."
Trên đường đi theo vị đại sứ, Shirone hỏi.
"Nhưng mà, Tế Đàn là cái gì vậy?"
Dù Shirone đã đạt được vạn năng vô hạn bằng cách khai mở Chức Năng Bất Tử, nhưng về mặt toàn tri thì Siêu Cảm là tất cả những gì cậu có.
Bởi vì kiến thức vốn dĩ không hề tồn tại.
"Đó là cổng không gian xóa bỏ ranh giới giữa hiện thực và thế giới mặt sau. Hắn định kéo địa ngục do con người tạo ra vào hiện thực. Theo điều tra của Tháp Ngà, có 3. 600 Tế Đàn đang được xây dựng trên toàn thế giới."
"3. 600 cái……"
"Khi Tế Đàn vận hành, thế giới này sẽ trở thành địa ngục. Luật pháp sẽ nghiêng về phía Nane, và sau đó là sự diệt vong vĩnh viễn."
"Tại sao lại nghiêng về phía Nane?"
"Chắc chỉ có mình cậu mới nghĩ như vậy thôi."
Bởi vì chỉ có Shirone là phủ định Nane.
"Cậu nghĩ sẽ có bao nhiêu con người tìm thấy hy vọng trong nỗi đau kinh hoàng chứ? Nane đúng đấy. Nơi an nghỉ duy nhất của sinh vật cuối cùng chính là sự diệt vong. Và kẻ phủ định điều đó chính là cậu."
Ánh mắt Minerva trở nên lạnh lẽo.
"Hãy tưởng tượng xem. Nếu từ khi sinh ra cậu đã là một tồn tại cảm nhận được nỗi đau, mỗi khi hít thở thì cổ họng như bị xé rách, mỗi khi nhìn thứ gì đó thì đôi mắt như bị thiêu đốt, mỗi khi nói chuyện thì lưỡi như bị lở loét."
Cô dừng bước chân, quay lại nhìn Shirone.
"Cậu vẫn sẽ chọn sự sống chứ? Có thể chịu đựng nỗi đau từng ngày, từng giây từng phút để chờ đợi cho đến khi hết tuổi thọ không?"
Shirone không thể tự tin khẳng định.
"Tôi biết một người như vậy."
Cậu biết một người như thế, nhưng tuyệt đối không thể nói người đó hãy cứ sống như vậy đi được.
"Ý cậu là Gaold phải không?"
"Vâng. Động lực để chịu đựng nỗi đau chính là tình yêu dành cho cô Miro. Nhưng cuối cùng ngài ấy vẫn rơi xuống địa ngục. Và tôi…… chính là đang bảo mọi người hãy sống như vậy sao."
"Biết thế là được rồi."
Đây sẽ là một cuộc chiến đầy gian khổ.
"Nếu Nane không trở nên cực đoan, thì cậu cũng sẽ không đứng ở thái cực đối lập. Còn người bình thường thì sao, trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết thôi."
Minerva vỗ vai Shirone.
"Dù thế nào đi nữa, số người ủng hộ cậu trong vũ trụ này sẽ ít như chỉ số Kar của cậu vậy. Cậu phải bắt đầu leo lên từ đó."
Vị đại sứ nói.
"Đã đến nơi rồi."
Vòng tròn ma pháp dẫn đến Tháp Ngà đang đợi sẵn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn