Chương 1243: Chương 1237: Định nghĩa của Tình Yêu (4)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 50 [1237] Định nghĩa của Tình Yêu (4) Etella bước đi không ngơi nghỉ.
"Mẹ ơi, mẹ ơi."
Những đứa trẻ ở Limbo từng phải đón nhận cái chết khi chưa kịp chào đời giờ đây đã biến thành không gian.
"Mẹ xin lỗi."
Bởi vì nỗi sợ hãi mà Limbo cảm nhận được sẽ giống y như nỗi sợ hãi của đứa trẻ trong bụng cô.
"Mẹ xin lỗi con."
Trái tim của Etella như thắt lại.
Có lẽ thể xác của cô đã bị xé thành trăm mảnh, nhưng Lược Đồ vẫn liên tục truyền đến nỗi đau đớn khôn cùng.
Giống như Đức Phật từng hiến tế thân xác mình cho ngạ quỷ, cô cũng tiến về phía tận cùng của hệ thống.
'Nếu đến được nơi đó……'
Bản thân cô, đứa trẻ trong bụng và cả Limbo đều sẽ tan biến vào thế giới hư vô vĩnh hằng.
'Chagall.'
Cô lo lắng cho hắn.
'Anh phải hiểu cho tôi.'
Vì có lẽ đó chính là cách duy nhất để Chagall có thể chuộc lại lỗi lầm với thế gian.
"Mẹ…… ơi……"
Mỗi bước đi thật nặng nề.
Không phải là tiến về phía trước, mà cô có cảm giác như đang gánh vác cả không gian này, gánh vác toàn bộ sức nặng của cuộc đời.
'Không được gục ngã.'
Sứ mệnh thanh tẩy Limbo không hề bị lay chuyển, nhưng việc cô đang kiệt sức là sự thật.
"Hự ự ự ự!"
Dù có cố gắng đến mấy thì trước sức nặng của sinh mệnh không thể tiến bước, đầu gối cô vẫn khuỵu xuống.
'Chỉ đến mức này thôi sao?'
Thế giới này tàn nhẫn là bởi vì có những điều cho dù có dâng hiến cả mạng sống cũng không thể hoàn thành.
'Phải đi tiếp. Phải cứu rỗi những đứa trẻ này……'
Chính vì thế, thứ gọi là tinh thần trách nhiệm là gánh nặng lớn nhất nhưng cũng là niềm tin đẹp đẽ nhất của con người.
"Mẹ ơi, mẹ ơi."
Chúng đang nói rằng, chúng muốn được sống.
"Phải đứng dậy!"
Ngay khoảnh khắc đó, một ảo thanh vang lên trong tinh thần cô.
- A a, đang kiểm tra.
'Cái gì thế?'
Etella mang khuôn mặt ngơ ngác một lát rồi hỏi.
"Ai…… đấy?"
- Thành công cộng hưởng Ether. Vậy thì bây giờ……. À, bệ hạ. Tất cả lui ra.
'Cái gì thế này?'
Âm thanh từ hiện thực nghe được ở địa ngục thật rùng rợn.
Romy Etella.
Tiếp sau giọng nói lạnh lùng và nghiêm nghị, người phụ nữ lúc nãy bắt đầu thông dịch.
Giọng nói của Chân Giang và Án Sát được truyền đến gần như cùng một lúc.
- Ta là hoàng đế Chân Giang của đế quốc Chân Thiên. Có lẽ nơi đó là địa ngục. Nơi con gái ta đang ở.
'Chân Giang.'
Cha của Chân Thanh Âm.
- Không truyền đạt bất cứ điều gì có lẽ là sự bận tâm dành cho ngươi đang ở địa ngục. Nhưng ta lại một lần nữa, bằng sự ích kỷ của mình, thốt ra những lời tàn nhẫn.
"Bệ hạ, ngài có nghe thấy lời tôi nói không?"
Vì không thấy có phản ứng ý nghĩa nào, có vẻ như lời của Etella không được truyền đi.
'Cộng hưởng Ether' Đó chắc chắn là phương thức mang thông tin đặt vào sóng biến động không gian.
- Hãy cứu con gái ta.
Khi suy nghĩ đã được thu xếp, cô giữ im lặng và lắng nghe lời của Chân Giang.
- Chúng ta đã khai thác được Phá Ma Quang Thiên Tinh có thể truyền thông tin vào không gian của Thế Giới Mặt Sau. Ngươi là một tu sĩ kiêm pháp sư xuất sắc nên chắc chắn đã đoán được nguyên lý. Vấn đề là tọa độ. Ngay từ đầu, ta đã định ngưng tụ năng lượng vào con gái mình để làm nổ tung địa ngục…….
'Chấp niệm thật đáng nể, cả người đàn ông này nữa.'
Đó là tinh thần trách nhiệm.
- Chúng ta đã đưa ra quyết định cuối cùng là thay đổi tọa độ để gửi năng lượng đến cho ngươi.
Etella gật đầu.
'Điều đó có thể làm được. Mình đang ở trong tiến trình. Nếu vụ nổ xảy ra, không chỉ cứu rỗi được Limbo mà hệ thống thanh tẩy của Thế Giới Mặt Sau cũng sẽ bị tê liệt. Nếu chuyện đó xảy ra……'
Nghiệp của Chân Thanh Âm cũng sẽ biến mất.
- Ta không biết nữa.
Chân Giang nói sau khi kết thúc những lời giải thích tạp nham.
- Ngươi đang ở trong tình cảnh nào. Tất nhiên là sẽ đau đớn, nhưng khi năng lượng của Phá Ma Quang Thiên Tinh ngưng tụ, nỗi đau đớn lớn hơn sẽ tìm đến. Liệu đây có phải là điều đúng đắn. Thà rằng tự tay giết chết con gái mình còn hơn là cầu nguyện cho sự an nghỉ của ngươi…….
"Không! Không!"
Etella lắc đầu.
'Có thể cứu được mà! Có thể cứu được Chân Thanh Âm!'
Tất nhiên đó là một điều đáng sợ.
Nhưng vì cô đã chứng kiến sự hy sinh vì nhân loại của Chân Thanh Âm ở Thung Lũng Than Khóc.
'Phải sống. Người đó…… có tư cách.'
- Việc gây ra đau đớn cho một người không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận thực sự là một điều kinh khủng. Đặc biệt là việc dồn ngươi, người đã hiến dâng thân mình vì nhân loại, vào cảnh đau đớn…… Cảm giác giống như chính ta đã biến thành một con ác quỷ vậy.
"Bệ hạ!"
Ngay khoảnh khắc Etella hét lên, giọng nói của Chân Giang run rẩy.
- Hãy cứu nó.
Etella ngậm chặt miệng.
- Xin hãy cứu con gái ta. Ta sẽ chết, thà rằng ta bị đày xuống địa ngục cũng được…….
Chân Giang sẵn sàng làm điều đó.
Tấm lòng của bậc cha mẹ muốn cứu con cái là thứ cho dù có dâng hiến cả mạng sống cũng không thể hoàn thành.
'Tinh thần trách nhiệm.'
Thậm chí họ còn không thể chết theo ý muốn của mình.
- Hỡi Romy Etella, ta không thể biết ngươi đang đưa ra phản ứng gì khi nghe những lời này của ta. Có lẽ ngươi sẽ nguyền rủa ta, hoặc có thể hét lên rằng không được làm như thế. Những tưởng tượng đó dồn ta vào một nơi kinh khủng hơn nhưng…….
Chân Giang lấy lại nhịp thở.
- Ta sẽ tin. Ta sẽ tin rằng Romy Etella là người cầu đạo xuất sắc nhất thế giới và là người sẵn sàng hy sinh vì nhân loại.
Etella mỉm cười và gật đầu.
- ……Cầu nguyện cho ngươi.
Sau lời đó, không còn nghe thấy giọng nói nào nữa, và ngay sau đó một luồng khí nóng rực tràn vào khắp cơ thể cô.
'Bắt đầu rồi.'
Etella nghiến răng đứng dậy.
Để tối đa hóa hiệu suất của Phá Ma Quang Thiên Tinh, nó phải phát nổ ở nơi sâu nhất của hệ thống.
"Mình có thể làm được."
Có thể chịu trách nhiệm bằng mạng sống này.
'Chân Thanh Âm, nhân loại vẫn cần đến cô.'
Nỗi đau đớn ập đến.
"Không được!"
Chagall gào khóc thảm thiết.
Gần như đã trở thành một kẻ điên, hắn đang dùng cả tứ chi quờ quạng lao đi như một con chó.
"A a a a a!"
Khi nỗi đau đớn của Etella truyền đến thông qua xiềng xích Thái Cực, hắn quỳ sụp gối rồi trợn ngược mắt.
Thời gian còn lại cho đến khi thanh tẩy……
Đó là khoảng thời gian đã giảm đi hơn một nửa so với lúc mới đến đây, nhưng nó vẫn là vĩnh hằng.
"Tại sao lại làm trò ngu ngốc đó chứ! Nếu rời đi như thế, nếu biến mất như thế……"
Hắn phải gặp được cô.
Nỗi đau đớn tột cùng trong tâm trí ập đến, đồng thời Nghiệp lại được thanh tẩy một lượng lớn.
Chagall bỗng nhận ra.
"Khốn kiếp! Chết tiệt!"
Sự thật rằng nỗi đau đớn, cảm giác tuyệt vọng đang phải chịu đựng lúc này giống hệt như những gì bản thân đã từng gây ra cho Etella.
'Chính ta đã hành hạ. Chính ta đã…… hủy hoại cô ấy như thế.'
'Là nghiệp sao?'
Chagall gạt nước mắt rồi vò đầu bứt tóc.
"……Phải làm sao đây?"
Có thật là chính hắn đã hủy hoại tất cả không?
"Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Phải làm……'
Không thể chịu trách nhiệm.
"Không phải!"
Chagall hét lên phủ nhận sự thật đó.
"Tại sao lại đối xử với ta như thế! Muốn ta phải làm cái gì chứ! Chỉ cần quay về là được mà!"
Có những điều không thể hoàn thành.
"Giết chết!"
Bởi vì nếu không còn cả sự căm hận này, có cảm giác như Etella và bản thân hắn sẽ chẳng còn là gì của nhau nữa.
"Ta sẽ giết! Ta sẽ giết chết!"
Chagall ném nhục thân bị Ma tộc hủy hoại xuống địa ngục.
Boong. Boong. Boong.
Tiếng chuông của Thánh Chiến báo hiệu 10 giờ vang lên.
Khuôn mặt của đại diện các nước và các quan chức tập trung tại nhà hát phụ từ 30 phút trước đều mang vẻ bi tráng.
Dù cho sự kiện chính thức của Thánh Chiến sẽ hạ màn sau buổi biểu diễn bế mạc.
'Chuyện gì đang xảy ra thế này?'
Tình thế đang xoay chuyển một cách khốc liệt và khẩn trương đến mức không ai nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc.
'Quốc gia giết chết Maya sẽ trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới? Lời tiên tri kiểu gì thế này? Có thực sự đáng tin không?'
Đó là kết luận đưa ra dựa trên kết quả phân tích thông tin mà Fermi đã truyền đến các nước.
Albino lẩm bẩm.
"Một trận mưa máu gió tanh lại sắp nổi lên rồi."
Lupist hỏi.
"Thực sự là như vậy sao? Dù nguồn gốc là Khải Huyền nhưng cũng có khả năng đã bị ngụy tạo."
"Fermi không nói những lời dối trá nửa vời. Sự dối trá sẽ sinh ra dối trá, và cuối cùng dẫn đến tự diệt. Lý do tên đó mạnh là vì hắn được vũ trang bằng tính logic."
Albino đọc thuộc lòng ghi chép của Khải Huyền.
"Vào cuối Thánh Chiến, hai người phụ nữ sẽ hát. Tràng pháo tay tán thưởng đổ dồn về phía Maya và quân đội của Iron giết chết cô ấy. Iron trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới."
"Là Iron chứ không phải Jive sao."
Lupist quan sát các chỗ ngồi.
"Không thấy Gis đâu cả."
"Điều đó có nghĩa là Flu đã thành công. Các nước khác trông có vẻ cũng không mấy dao động. Dù sao thì mọi chuyện đang diễn ra đúng như thông tin của Fermi."
"Nhưng việc giết Maya và quốc gia lãnh đạo thế giới thì có liên quan gì đến nhau chứ?"
"Không thể biết được. Cảm giác giống như thông tin của Khải Huyền chỉ ghi lại kết quả của các sự kiện cốt lõi theo dòng thời gian. Giống như…… cảm giác do một cỗ máy chứ không phải con người viết ra vậy?"
Chỉ có con người mới cần đến nguyên nhân.
"Dù sao thì ta cũng thắc mắc. Liệu Maya có chết không? Các nghệ sĩ không biết chuyện này đúng không?"
"Vâng. Vì đó là cơ mật."
"Phía chúng ta thì sao?"
"Tạm thời…… đã cho chuẩn bị sẵn rồi."
Nếu thông tin là sự thật, quốc gia giết Maya phải là Tormia.
"Ogent Rai?"
"Không. Trong số các nghệ sĩ có một nghệ sĩ piano tên là Reina là người nhà. Đó là việc không thể giao phó."
"Chắc là vậy."
"Dù sao thì cũng khó mà thực hiện được. Vì Fermi biết nghĩa là Shirone cũng đã biết."
"Nhắc mới nhớ, không thấy cậu ta đâu."
Không thấy bóng dáng Shirone, Albino vuốt râu.
'Bọn chúng rốt cuộc đang giở trò gì thế?'
Có thể dự đoán lý do Fermi công khai thông tin là vì bảo mật đã bị rò rỉ.
'Có lẽ là Iron. Nếu không phải vậy thì chẳng có lý do gì để làm giảm đáng kể giá trị của thông tin.'
Tiếp theo là tính xác thực.
'Dòng thời gian đang trùng khớp. Việc xuất hiện khoảng trống 1 giờ trong trò chơi giết người của Havitz. Cái chết của Gis……'
Vậy thì Maya sẽ chết sao?
'Shirone đang không đến. Thực sự là thông tin giả sao? Không, cái này là thật. Chỉ là mình đang bỏ sót điều gì đó mà thôi' Sắc mặt Albino đanh lại.
"Chẳng phải chúng ta nên suy nghĩ ngược lại sao?"
"Dạ?"
"Không phải chúng ta giết Maya, mà là chúng ta rơi vào tình thế buộc phải giết Maya?"
Lupist chớp mắt.
"Đây là cái bẫy của việc cập nhật thông tin. Tư duy của con người tiến từ nguyên nhân đến kết quả. Giết Maya thì sẽ trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới. Nhưng đứng ở lập trường của Thần thì ngược lại. Ai trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới không quan trọng. Điều quan trọng là Maya phải chết."
"Nhưng làm sao điều đó có thể xảy ra chứ? Chuyện gì sẽ xảy ra để chúng ta phải giết Maya?"
"Chắc nằm ở điểm đó."
Albino lườm về phía cửa của nhà hát phụ.
"Shirone."
Lối vào của văn phòng chính Delta là một bãi chiến trường hỗn loạn do sự xung đột giữa những người biểu tình, Kháng Ma Bộ và các chiến binh phương Nam.
"Hửm."
Ntara cảm thấy cán cân quyền lực vốn đang chiếm ưu thế bỗng nhiên bị nghiêng lệch.
'Có gì đó quen thuộc.'
Cảm giác giống như có thứ gì đó đang đi lại giữa các chiến binh bị lấy đầu một cách vô cớ.
'Và nó đang ngày càng đến gần.'
Havitz với đôi mắt long lên sòng sọc sát khí vừa giết chóc các chiến binh vừa tiến về phía Ntara.
"Loại. Loại. Loại."
Sóng biến động của nhân loại cũng gây ảnh hưởng đến hắn nhưng không có biến đổi đặc biệt nào xảy ra.
"Thú vị đấy."
Dù sao thì trong đầu hắn cũng là sự hỗn loạn.
"Nơi này cũng kết thúc."
Havitz đến trước mặt Ntara rồi giơ cao thanh trường kiếm bất động.
Nếu phương Nam sụp đổ, những người biểu tình sẽ tiến vào văn phòng chính Delta và chiếm giữ thế giới.
Nhưng không liên quan đến tình thế đó, Havitz vừa giải trừ Tịch Diệt vừa chậm rãi lùi lại phía sau.
"Cuối cùng cũng được diện kiến rồi."
"Hựp."
Ntara kinh ngạc nín thở nhưng ánh mắt của Havitz đã hướng về một nơi khác từ lâu.
"Yahweh."
"Ngươi giữ được mạng rồi, Satan."
Hình bóng của Shirone mang theo ánh sáng của Elikia hiện ra trên nền bối cảnh của một trận tử chiến.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn