Chương 1212: Chương 1206: Trái tim và lỗi sai (3)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 49 [1206] Trái tim và lỗi sai (3) Fermi đã nắm bắt được đôi chút về Guitaroo Man nhưng không vội vàng tự vẽ ra một hình tượng cụ thể.
"Tôi nghe nói hắn đã mất đi con gái."
"Đó là một chuyện ngốc nghếch. Tên đó thực sự đã rất yêu con gái mình. Cậu ta không có ác ý. Chỉ là…… cậu ta không biết mà thôi. Vì chưa từng có một lần sống tử tế ở trên đời nên cậu ta không biết mình phải làm gì và làm như thế nào."
Panier thở dài một tiếng.
"Sau chuyện đó, cô vợ cũng bỏ trốn theo thằng bạn chí cốt 10 năm của Lanstein luôn. Thế thì hỏi sao mà đầu óc bình thường cho được? Những kẻ như Lanstein hầu hết đều thế cả. Luôn sống mà chịu phần thiệt thòi về mình. Chỉ vì cái tâm hồn nghệ thuật rẻ rúng đó. Cũng chẳng thể đổ lỗi cho thằng bạn lọc lõi quỷ quyệt kia, nhưng nói thật lòng thì đó có phải là việc mà con người nên làm không chứ? Mà khoan, hay là vì là con người nên mới làm thế nhỉ?
Đó là thằng bạn luôn mang lòng tự ái tự ti vô cớ với Lanstein vì một lý do gì đó mà tôi không rõ. Tôi cũng chẳng ưa gì tên đó."
Khác với những gì đã làm trước mặt Maya, Panier không hề che giấu cảm xúc của mình.
"Ngược lại thì ông có vẻ thích Lanstein nhỉ."
Panier, người đã giữ im lặng một lát, rút một điếu thuốc ra rồi nhìn sắc mặt đối phương.
"Nếu ngài không phiền thì……"
"Vâng. Xin ông cho ta một điếu nữa."
Châm lửa vào điếu thuốc, Panier trông có vẻ thoải mái hơn trước.
"Tôi cũng từng có một thời đi khắp nơi gào thét tinh tướng mình là nghệ sĩ đấy chứ. Không có nghĩa là hào nhoáng hay thành đạt gì đâu. Danh tiếng hay sự nổi tiếng, những thứ đó chỉ là ảo ảnh của ngành lăng xê giải trí mà thôi."
Nghĩ về thời điểm đó, ông nhếch mép lên cười.
"Giam mình trong căn phòng gác mái chật hẹp, hốc những thứ rượu rẻ tiền, việc mỗi ngày là vẽ nốt nhạc lên tờ giấy kẻ năm dòng. Cứ đòi tạo ra một kiệt tác vượt thời gian cơ đấy, hừ hừ. Nhưng dù vậy thì vẫn tự do. Người ta cứ bảo không có tiền thì làm được gì, nhưng ngược lại mới đúng. Chính vì chẳng có gì trong tay nên linh hồn mới tự do. Thích làm gì thì làm nấy. Thời đó tôi thực sự đã tuôn ra rất nhiều ca khúc quái đản kỳ cục. Dĩ nhiên là chẳng có ai thèm nghe rồi. Thế nhưng dù vậy thì…… nói sao nhỉ."
Khói thuốc được phả thẳng lên phía trần nhà.
"Có thể nói đó là cuộc sống giống với bản thân tôi nhất."
"Bây giờ ông ghét nó sao?"
"Dĩ nhiên bây giờ cũng là một cuộc sống ổn thỏa. Ngài chẳng phải cũng thấy các nghệ nhân máu mặt danh tiếng đều không dám ho he một lời trước mặt tôi đó sao?"
Panier lộ ra vẻ mặt cay đắng.
"Nhưng kết quả tốt không có nghĩa là người ta chấp nhận luôn cả nguyên nhân dẫn đến nó. Đây là công việc tôi bắt đầu vì muốn thử sống một cuộc đời nghệ thuật một lần xem sao. Tôi đã muốn làm cho thế giới phải kinh ngạc. Thế nhưng chuyện đó không hề dễ dàng. Bây giờ tôi đã ly hôn rồi, nhưng để nuôi nấng hai đứa con, tôi đã chỉ biết cắm đầu vào làm việc suốt hơn 10 năm trời. Khi Lanstein làm nghệ thuật thì tôi lại làm việc."
Ông dang rộng hai cánh tay.
"Ai sẽ là người sống tốt hơn đây? Dĩ nhiên là tôi rồi. Vì tôi đã làm việc chăm chỉ để bảo vệ gia đình của mình. Nhưng việc tôi là kẻ không có dũng khí, việc tôi đã thỏa hiệp với cuộc đời cũng là một sự thật không thể phủ nhận."
Panier không tự xưng mình là nghệ sĩ.
"……Nếu mọi chuyện tốt đẹp thì đã hay biết mấy. Chỉ cần thỏa hiệp một chút thôi, chỉ cần pha trộn một chút dối trá vào sự thật thôi là người ta đã vỗ tay tán thưởng rồi. Nhưng tên đó lại không làm như vậy. Cậu ta thà đi ăn xin tiền bạc chứ quyết không ăn xin những tràng pháo tay."
"Ra là vậy."
Fermi chìm vào suy nghĩ.
'Sự vượt ngục của Kayden, sự nỗ lực hết mình của Maya, và Guitaroo Man là……'
Không thỏa hiệp.
Bức tranh của tương lai đang dần được hoàn thiện.
Panier hỏi.
"Mà này, dạo này tên đó sống bằng cái gì và làm gì vậy? Tôi thấy cậu ta chẳng hề phát hành album nào đặc biệt cả."
Hắn không thể nói cho ông biết rằng Guitaroo Man trong danh sách 100 nhân vật nguy hiểm nhất thế giới chính là Lanstein.
"Ta cũng không biết. Vì vậy nên mới tìm đến ông Panier đấy chứ. Liệu có nơi nào mà ông có thể lờ mờ đoán ra không?"
"Chịu thôi. Nhưng cũng có vài nơi đấy. Vì có những địa điểm gọi là nơi mang lại nguồn cảm hứng mà. Dù sao đi nữa thì nếu lúc này cậu ta vẫn đang cầm cây đàn guitar trên tay thì……"
Panier lại ngậm điếu thuốc.
"Dù ở bất cứ đâu thì cậu ta cũng đang sống một cách đầy nghệ thuật thôi."
Ông không biết tên của thành phố.
Kể từ sau khi rời khỏi quê hương, đối với Guitaroo Man thì mọi nơi đều chỉ là một thế giới xa lạ mà thôi.
Trong một căn phòng trọ không tên tuổi, ông nghe thấy tiếng thở của một người đàn ông và một người phụ nữ truyền qua bức tường.
Một trong số đó chính là giọng nói của Taira Rin, ca sĩ độc quyền của Guitaroo Man.
Là những kẻ nằm trong danh sách 100 nhân vật nguy hiểm nhất thế giới, không phải họ không có tiền trả phòng trọ nên mới đi bán dâm.
Chỉ là chẳng có lý do gì để không làm chuyện đó mà thôi.
'Cứ theo những gì trái tim thôi thúc.'
Như thể muốn dùng toàn bộ cơ thể để chứng minh cho sự thật rằng mình không hề thuộc về thế giới này vậy.
Mặt khác, Rin cảm thấy hơi bực mình.
"Ra nhanh lên."
Dù có một khuôn mặt trẻ con và một thân hình nhỏ nhắn nhưng tuổi thực của cô đã cận kề đầu ba rồi.
Người đàn ông vừa xong việc hỏi.
"Cô được đấy chứ? Thuộc quyền quản lý của nơi này à?"
"Không."
Rin vừa cài khuy áo vừa nói.
"Không có chuyện đó đâu. Sau khi buổi biểu diễn ngày mai kết thúc, tôi cũng sẽ rời khỏi thành phố này. Cho nên đừng hỏi bất cứ điều gì cả."
"Biểu diễn sao? Biểu diễn gì cơ?"
Cô đưa cho anh ta một tấm vé có ghi rõ thời gian và địa điểm.
"Nếu muốn đến thì cứ đến."
Anh ta nhận lấy tấm vé cất vào trong túi áo với vẻ mặt ngơ ngác chìm vào suy nghĩ rồi lại hỏi.
"Cô là ca sĩ sao? Nhưng tại sao lại làm việc này chứ……. Không, hơn cả chuyện đó, tôi đến đó cũng không sao chứ?"
Rin khẽ cười một tiếng.
"Việc đến hay đi là quyền tự do của anh cơ mà. Tôi chỉ đơn giản là hát ở nơi đó thôi."
Thu tiền phòng trà xong, cô bước ra khỏi cửa mà không thèm để lại cả một lời chào tạm biệt rồi đi vào căn phòng bên cạnh.
"Tôi về rồi đây."
Guitaroo Man, Robe Lanstein không hỏi bất cứ điều gì.
"Tôi đã viết một ca khúc mới."
Rin đặt tiền phòng trà lên bàn rồi ngồi phịch xuống giường, lần lượt lật mở từng trang của bản nhạc.
"Được đấy chứ."
Guitaroo Man lại bắt đầu chơi nhạc cụ của mình.
Do sự bất đồng quan điểm về âm nhạc nên họ đã không hề trò chuyện với nhau suốt 4 năm trời, nhưng ngay cả sau khi đã làm hòa thì lời nói ra vẫn vô cùng ít ỏi.
Nếu như Cảm Tình Bệnh không bộc phát, có lẽ Guitaroo Man vẫn sẽ tiếp tục giữ im lặng như vậy.
'Kẻ lập dị phiến diện. Đồ ngốc.'
Robe Lanstein là một con người có sự cố chấp với nghệ thuật mạnh mẽ hơn bất kỳ ai mà Rin từng biết.
"Tôi thích nó đấy."
Thực ra chính vì lý do đó nên cô mới đi theo ông mà.
"Tôi sẽ đàn cho cô nghe."
Lanstein dùng Vật Thể để chơi bản nhạc mà ông vừa mới hoàn thành công đoạn tác chế cách đây ít phút.
Cái tên có lẽ mang ý nghĩa chỉ cây đàn guitar, nhưng nó lại phát ra âm thanh của tất cả các loại nhạc cụ cùng một lúc.
Rin vừa ngân nga giai điệu vừa hát theo.
Lời bài hát mà nếu khán giả nghe thấy chắc chắn sẽ phải nhíu mày được vang lên hòa cùng một giai điệu đầy thảm thiết não nề.
Chiều ngày hôm sau.
Đến quảng trường, Lanstein và Rin chi trả tiền thuê địa điểm rồi mượn một nhà hát nhỏ trong khoảng 1 giờ đồng hồ.
Vì không đặc biệt cần đến các phần đệm nhạc khác nên công đoạn chuẩn bị diễn ra rất nhanh chóng, và mọi người đã tụ tập đến khá đông.
Hầu hết đều là những kẻ đã quan hệ với Rin trong suốt 2 tuần qua.
"Hửm?"
Người duy nhất nhận ra chân giá trị của cô là Kimsler, một nhạc sĩ từng học cùng trường đại học nghệ thuật với cô ngày trước.
"Taira Rin?"
Có lẽ là mối tình đầu.
Nhưng ngay cả vào thời điểm đó, những học sinh yêu mến Rin không hề phân biệt nam nữ.
Vẻ ngoài trẻ con siêu phàm một cách độc đáo, nhưng giọng hát của cô lại làm cho trái tim của mọi nghệ nhân phải đập liên hồi.
'Cô ấy thực sự đã hát rất hay.'
Lý do cô thôi học thì anh đã được tiếp cận qua những lời đồn thổi, nhưng dù có nghe thấy thì cũng là điều khó lòng mà tin nổi.
'Bởi đó là một xã hội dã man mà.'
Vì đó là nơi tụ hội của tất cả những con người độc dị nhất trên đời nên những vụ bê bối và tai nạn xảy ra cũng nhiều tương đương như vậy.
"Xin chào mọi người. Tôi sẽ hát đây."
Rin chào hỏi một cách đơn giản rồi cầm lấy micro, Lanstein liền bắt đầu một màn trình diễn đàn đầy điêu luyện hoa mỹ.
"Hú hú!"
Nhìn dáng vẻ của những người đàn ông đang huýt sáo cổ vũ một cách cuồng nhiệt, Kimsler chép miệng nuốt cay.
Khi những lời bài hát mang tính đồi trụy và đầy gợi dục vang lên, tiếng hoan hô lại càng bắt đầu trở nên lớn hơn nữa.
Không một ai biết được.
Chỉ bằng một giọng ca của cô, chỉ bằng một cái phẩy tay của Lanstein, tất cả mọi người ở quảng trường này đều có thể phải bỏ mạng, sự thật chính là như vậy.
"Là con bé đó à?"
"Đã bảo mà. Ngày hôm qua tao đã……"
Nghe thấy cuộc đối thoại thì thầm bàn tán của khán giả trong lúc dạo nhạc giữa bài, khuôn mặt của Kimsler nóng bừng lên vì xấu hổ.
'Chuyện này nghĩa là sao chứ?'
Khi những lời dâm ô tục tĩu đậm đặc kéo dài, rốt cuộc không thể kìm nén được cơn giận, anh đã hét lên.
"Này mọi người, vu khống thì cũng vừa phải thôi chứ? Hạ thấp danh dự của một ca sĩ theo kiểu đó thì có mang lại lợi ích gì cho các người không hả?"
"Mày là cái thá gì chứ?"
"Mọi người có biết người phụ nữ đó là ai không? Nếu cứ tiếp tục thế này là có thể bị kiện đấy."
"Ha ha ha ha! Người phụ nữ đó là ai cơ chứ? Tao với con bé đó đã……"
Rin hát.
"Tôi sẽ hôn người phụ nữ đang đi qua con phố số 73 kia. Liệu làm vậy thì cái tâm trạng như hạch này có biến mất không nhỉ? Bây giờ thế nào cũng chẳng sao cả. Vì đâu phải do tôi hủy hoại nó đâu chứ."
Sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, đầu óc của Kimsler trở nên mụ mẫm trống rỗng.
'Không thể có chuyện đó được.'
Một người sở hữu kỹ năng ca hát và phong cách biểu diễn tuyệt vời đến nhường này, lý do gì để hủy hoại cuộc đời của mình chứ?
Khi buổi biểu diễn kết thúc, khán giả bắt đầu tụ tập lại.
Dĩ nhiên hầu hết họ ở lại đều là với ý đồ xấu, nhưng Rin vẫn giữ thái độ lịch sự lễ phép với tất cả mọi người.
'Đừng hủy hoại ký ức của tôi.'
Người con gái mà thời đi học anh thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt, vậy mà giờ đây lại đang phải chịu sự trêu ghẹo cợt nhả như thế kia sao.
"Xin cảm ơn mọi người! Xin cảm ơn mọi người!"
Sau vài câu đùa giỡn và vài lần đụng chạm cơ thể, Rin hăng hái thu dọn trang thiết bị đồ đạc.
"Hôm nay dù sao thì người đến cũng khá đông đấy chứ. Phải không?"
Lanstein không nói một lời.
"Gì vậy chứ? Sao mặt mũi lại ỉu xìu như bánh bao nhúng nước thế kia rồi? Hôm nay tệ lắm sao? Đâu có mắc phải lỗi sai nào đâu chứ."
"Không, tốt lắm."
Chỉ là những nỗi đau trong quá khứ chợt ùa về mà thôi.
"Cô có một tài năng rất tốt. Có lẽ nếu bước ra ngoài thế giới, tất cả mọi người đều sẽ công nhận cô."
Rin hừ mũi cười lạnh.
"Nói cái gì thế hả, đồ ngốc này…… Chính vì ghét cay ghét đắng cái thế giới đó, chính vì ghê tởm nó đến mức rùng mình nổi gai ốc nên tôi mới rời đi đấy chứ."
"Rin."
Kimsler tiến lại gần.
"Cậu là Taira Rin đúng không? Là tôi đây, tôi đây mà."
"Ai thế ạ?"
Rin dĩ nhiên không thể nhớ ra anh là ai.
"À, thì ra là bạn học cũ mà. Tôi từng học khoa sáng tác của Trường Nghệ thuật Merius. Lúc biểu diễn tôi cũng từng chào hỏi cậu rồi……"
Trường Nghệ thuật Merius là một cái tên mang lại nỗi đau cho cô, nhưng cô đã ở bên ngoài thế giới đó từ lâu.
"A ha, lâu rồi mới nghe thấy cái tên này đấy. Vui được gặp lại nha. Vẫn khỏe chứ?"
Trước thái độ đầy thong dong tự tại của Rin, lý do khiến Kimsler cảm thấy nghẹn ứ bực dọc cũng chính là sự bộc phát của lòng tự ái tự ti.
"Ờ. Hiện tại tôi đang làm viện trưởng của Viện Nghệ thuật Quốc gia. Vì đang phác thảo một bản nhạc mới nên tôi mới tạm thời ra ngoài một lát."
Dù bản thân đã vô tình thốt ra những lời đầy vặn vẹo oán hờn như vậy nhưng Rin vẫn chân thành chúc mừng cho sự thành công của người bạn học cũ.
"Oa, tuyệt thật đấy. Đỉnh quá nha?"
"Cậu thì sao rồi? Đừng biểu diễn ở những nơi như thế này nữa, có muốn đi cùng tôi không? Tôi có thể tiến cử giới thiệu cậu."
"Hửm?"
Khi Rin đưa mắt nhìn như thể muốn hỏi chuyện đó nghĩa là sao, Kimsler liền đắc ý mở lời.
"Tôi bảo là tôi sẽ giúp đỡ cậu mà. Dù sao thì chuyện đó chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc sống kiểu này sao. Không phải vậy à?"
"A ha, cậu nghe thấy rồi chứ gì?"
Rin chỉ đơn giản là muốn được tự do mà thôi.
Ngoại trừ sự tự do ra thì chẳng còn sở hữu thứ gì khác, vậy mà tại sao con người ta cứ luôn muốn cướp đi ngay cả sự tự do đó của họ chứ?
"Xin lỗi nha. Kể từ ngày hôm nay là buổi biểu diễn ở thành phố này kết thúc rồi. Khi nào tôi đến thành phố khác thì cậu hãy nói nhé. Lúc đó tôi sẽ tiếp chuyện cậu."
"Cậu, cậu nói cái gì thế hả? Tôi không nói theo cái ý nghĩa đó đâu, tôi thực lòng lo lắng cho cậu nên mới……"
"Hô hô!"
Đằng sau hai từ 'lo lắng' ấy là sự chế giễu và khinh miệt ẩn giấu bên trong, cô biết rõ sự an lòng mà người ta nhận được từ điều đó.
Rin thè lưỡi ra tinh nghịch.
"So với đám đại chúng đối xử với chúng tôi như những tên hề, thì những kẻ như các người lại là những kẻ tồi tệ hơn nhiều đấy."
Ngay cả dũng khí để đánh cược cả cuộc đời cũng chẳng có.
"Tạm biệt nha!"
Để lại một Kimsler mặt mũi đỏ bừng ở phía sau, Rin khoác tay Lanstein rồi rảo bước rời đi xa dần.
Họ cứ sống như thế đấy.
Ngay cả khi tất cả mọi người đều chỉ tay vào họ bảo rằng thật thảm hại đáng thương, ngay cả khi người ta dùng chiếc mặt nạ đồng cảm để che giấu đi sự khinh bỉ.
Bởi vì đây là thế giới của chúng tôi mà.
'Bởi vì chúng tôi được tự do.'
Ở một nơi cách xa thế giới này nhất, họ chính là những tên hề vừa sống vừa chế giễu thế gian theo cách đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn