Chương 1206: Chương 1200: Cuộc sống (1)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 49 [1200] Cuộc sống (1) Khải Huyền.
Lao đi giữa những tòa nhà của thành phố tương lai nơi Luật Pháp đã chiến thắng, Shirone cắn chặt môi.
'Không có nơi nào để ẩn náu.'
Trong thành phố đến cả một hạt bụi cũng không có này, chỉ còn lại những android được gọi là Z.
Tiếng máy móc của Z vang lên.
"Sắc tức thị không. Không tức thị sắc."
Bay vọt lên bầu trời để né tránh vô số những viên đạn, Shirone nhìn xuống mặt đất và mở to mắt.
'Chết tiệt.'
Trong thành phố rộng lớn, ngay dưới chân Shirone, các Z đang nhung nhúc như thể mặt đất được sơn bằng màu bạc.
'Tất cả bọn chúng từ đâu chui ra vậy?'
Nhờ lực từ trường mà bay lên, một Z kết thủ ấn, ngay lập tức tất cả các Z đều xuất ra cùng một chữ Phạn.
"Diệt pháp. Bất Giới Võng Hoả (Lưới lửa không ranh giới)."
Từ mặt đất, những viên đạn nhiều không đếm xuể trực kích Shirone dưới hình thái của một mạng lưới hoả lực.
"Chết tiệt!"
Tiếng nổ lớn vang lên, Shirone dùng Dòng Chảy Kỳ Tích để phòng ngự cơ thể rồi đáp xuống sân thượng của một tòa nhà.
'Tại sao chứ?'
Một câu hỏi luôn dấy lên mỗi khi khám phá thành phố.
'Mình đang bỏ sót biến số nào sao?'
Một tương lai nơi Luật Pháp chiến thắng đồng nghĩa với việc Fairy vẫn giành thắng lợi trong cuộc chiến chủng tộc.
'Chính vì vậy nên mới phái 12 Sứ Đồ đến chỗ Elf. Dù vậy mà kết quả vẫn không hề lung lay thì……'
Đó hẳn phải là biến số nằm ngoài nhận thức của Shirone, tức là biến số của thế giới bên ngoài.
"Loại bỏ phiền não. Loại bỏ phiền não."
Nhìn cảnh tượng các Z bám vào tường như loài nhện để leo lên tòa nhà, tóc gáy của cậu dựng đứng cả lên.
'Dù có thắng ở đây thì cũng chẳng thay đổi được gì. Rốt cuộc phải đến bao giờ……'
Ngay lúc đó, tiếng máy móc vang lên.
"Hỡi chúng sinh đang lạc lối kia."
Một cơ Z đang ngồi kiết già.
'Từ bao giờ thế?'
Khi chữ Phạn hiện lên trên màn hình mặt của nó, các Z trên bầu trời liền phân tán ra bốn phương tám hướng như thể bị mất đi đôi mắt.
Thẫn thờ dõi theo cảnh tượng đó, đến khi Shirone dời mắt nhìn xuống một lần nữa thì một lối vào đã được mở ra dưới sàn.
"Nếu ngài đang tìm kiếm thế giới Bỉ Ngạn, xin hãy đi theo tôi."
Cảm nhận được chấn động của các Z truyền qua bức tường, Shirone lao mình vào lối vào tối đen đó.
Trên trần nhà tại lễ đường kết hôn của Gaold và Miro, vô số nhãn cầu bắt đầu xâm nhập vào.
Dù nghe thấy tiếng đổ vỡ của tầng 1. 5, Miro vẫn không thể rời mắt khỏi Gaold.
'Gaold.'
Ranh giới giữa giấc mơ và hiện thực bị xóa nhòa, những ký ức khiến người ta cảm thấy như chẳng có cái nào là hiện thực đang chồng chất lên nhau.
Điều rõ ràng duy nhất lúc này chính là lựa chọn của Gaold là một thứ gì đó đã vượt lên trên cả dục vọng.
Gaold rên rỉ.
"Đau quá."
Lại đau nữa rồi.
Hắn, người đã mất đi giới hạn của thống giác, nhận thức thế giới này rõ ràng hơn bất cứ ai, và uy lực ma pháp phát huy từ cảm giác đó hiển nhiên là đệ nhất nhân loại, thế nhưng cảm giác càng rõ ràng bao nhiêu thì nỗi đau cũng tỷ lệ thuận bấy nhiêu.
Là lời nguyền, hay là lời chúc phúc?
Gaold chỉ nói thế này. Rằng đó là cuộc sống.
'Cuộc sống là đau khổ.'
Khi những nhãn cầu định nghĩa Ymir xâm nhập vào hơn một nửa, hiện thực đang tiến lại gần hơn là giấc mơ.
'Chẳng phải lời nguyền, cũng chẳng phải lời chúc phúc.'
Đối với hắn, người không bị sốc phản vệ mà chết, nếu muốn thoát khỏi đau khổ thì chỉ có cách tự kết liễu mạng sống của chính mình.
'Sao lại không muốn chết cơ chứ?'
Ngay lúc này đây, hắn muốn treo cổ, cắt cổ tay, hoặc lao mình xuống từ vách đá cao dựng đứng.
Thà rằng bị sét đánh, hay đột nhiên có tảng đá lăn đến đè nát cơ thể mình, hoặc có ai đó lấy đầu hắn khi hắn đang ngủ.
'Tại sao lại không thể chết chứ?'
Cuộc đời còn lại thì có cái gì nữa đâu mà Gaold bật cười khúc khích.
'Vì là con người mà.'
Bởi vì biết đâu ngày mai sẽ có chuyện tốt lành xảy đến.
Dù chuyện đó tuyệt đối sẽ không xảy ra, dù đó là sự thật chẳng hề thay đổi suốt hàng chục năm qua, thế nhưng ngày mai, cái ngày mai còn chưa đến ấy……
Những giọt nước mắt nóng bỏng như dung nham trào ra.
'Biết đâu được đấy chứ!'
Lần đầu tiên trong đời, không, dù có là lần cuối cùng đi nữa, hắn cũng mong một ngày bản thân có thể thoải mái mỉm cười sẽ đến.
'Chỉ một lần thôi.'
Chẳng cần bất cứ thứ gì nữa, dù phải từ bỏ toàn bộ da thịt và xương máu này……
'Chỉ một lần duy nhất thôi.'
Ước gì mình có thể cảm nhận được thế nào là hạnh phúc.
'Miro à.'
Ý Niệm của hắn.
'Nơi này không có ngày mai.'
Đau khổ biến con người thành triết gia, và nơi triết học của hắn hướng đến chính là cực Thiện.
'Nơi này không có em.'
Một trật tự hoàn hảo.
Chỉ cần khẽ nhắm mắt lại, cảnh giới của cực Thiện, nơi bất kỳ ai cũng không ngừng thực hiện cái đúng đắn mà họ vốn đã biết.
'Nếu ở thế giới đó em có thể mỉm cười.'
Khi Gaold nghiến chặt răng, cực kỹ của Đại Tiêu Nhiệt Địa Ngục được triển khai.
'Liệu lúc đó tôi cũng có thể mỉm cười chứ?'
Liệu sự an yên có tìm đến tâm hồn đang lưu lạc nơi địa ngục của hắn không?
"Hưưưư!"
Liệu ngày mai có đến với hắn không, Miro ơi?
Khi gương mặt của Gaold trẻ lại như thể đảo ngược thời gian, nước từ bốn phương tám hướng bắt đầu tràn vào.
Luber thở dài.
'Rốt cuộc lại thành ra thế này sao?'
Tâm trí con người giống như hoa hướng dương vậy, hễ nhìn thấy ánh sáng hy vọng ở nơi nào đó là họ không thể không hướng về phía ấy.
'Đến cả một chút nghi ngờ nhỏ nhặt nhất con người cũng không thể bỏ mặc. Chính vì vậy nên sự hiện diện của tồn tại ở thế giới bên ngoài mới nguy hiểm như thế. Thế giới, bằng mọi giá, phải được đóng kín.'
Mộng Nhi hét lên.
"Ngài Luber! Phải làm sao đây? Cứ đà này thì tầng 1. 5 sẽ bị chìm mất!"
Tình hình đã không còn ở trạng thái có thể ngăn chặn được nữa rồi.
"Hãy bảo vệ Ngũ Đại Thánh."
"Nhưng mà……"
Chẳng phải ngay từ đầu vì không chịu nổi áp suất nước của Tầng sâu cấp 2 nên họ mới lánh nạn lên tầng 1. 5 sao?
"Lúc này đây thì đây là cách duy nhất rồi. Hãy cố gắng chống chọi hết sức có thể. Ít nhất thì người còn giữ được hơi thở đến cuối cùng phải là Ngũ Đại Thánh."
Bởi vì giữ lại dù chỉ 0. 1% hy vọng thì vẫn tốt hơn mà.
"Vâng."
Nhận ra quyết ý của Luber, Mộng Nhi nhanh chóng rời khỏi lễ đường kết hôn.
"Trời đất ơi……"
Từ trên trời nhìn ra vùng biển xa xăm, một trận sóng thần với độ cao không thể đo đếm được đang cuồn cuộn đổ về phía thành phố.
"Ngũ Đại Thánh!"
Trở về nhà bằng con đường ngắn nhất, Mộng Nhi ôm chầm lấy Shirone vẫn đang chìm trong giấc ngủ.
'Áp suất nước không phải là vấn đề. Chỉ riêng chấn động của sóng thần thôi cũng đủ……'
Ngay khoảnh khắc đó, một lượng nước mang tính thiên văn tàn phá thành phố, nhóm của Gaold cùng với tàn tích của tầng 1. 5 chìm xuống vực thẳm.
Đôi mắt của Kangnan mở to.
'A.'
Mọi thứ đã trở nên rõ ràng.
'Ở Tầng sâu cấp 2, chúng ta đã chế ngự Leviathan. Sau đó đột nhiên mực nước dâng cao và……'
Chính là tình cảnh này đây.
'Hóa ra tất cả đều là mơ.'
Khoảng thời gian gần 20 năm trải qua ở tầng 1. 5, đến khi tỉnh giấc mới thấy đó chỉ là những ký ức trong một cái chớp mắt mà thôi.
'Gaold đã từ chối thỏa hiệp.'
Giờ đây chính Kangnan cũng đã ở hiện thực nên cô không có ý định trách móc, thế nhưng tình hình so với lúc nãy cũng chẳng thay đổi gì.
'Rốt cuộc định làm thế nào đây? Thực sự muốn chết sao?'
Áp suất nước mà bọn họ đang cảm nhận lúc này chính là tinh thần của Ymir, do đó nếu không tạo ra được một chấn động mạnh hơn thế này thì tất cả sẽ bị xóa sổ.
Gaold lườm vào bóng tối của biển sâu.
'Có thể làm được.'
Bởi vì ở tầng 1. 5, hắn đã chế ngự được tổ chức Tamo.
'Ymir không thể cảm nhận được cảm giác.'
Bởi vì hắn ta quá mạnh.
'Sự thiếu hụt cảm giác dẫn đến việc bất mãn dục vọng đã đẩy hắn ta vào những trận chiến. Có lẽ ngưỡng kích thích của hắn ta cũng thăm thẳm như độ sâu của đại dương này vậy.'
Chính vì thế, nếu không giáng một đòn chấn động xuống lòng đất, Ymir thậm chí sẽ không biết đến sự hiện diện của nhóm Gaold.
'Áp Suất Không Khí.'
Ngay khoảnh khắc thi triển ma pháp, một nỗi đau tột cùng ập đến, thế nhưng lúc này hắn không thể chần chừ được nữa.
Bởi vì chính hắn đã tự tay từ bỏ lời nói dối hạnh phúc.
'Đã đi đến nước này rồi thì chơi tới bến luôn.'
Mắt Gaold trợn ngược lên, uy lực của Áp Suất Không Khí điên cuồng tăng vọt không thấy đâu là điểm dừng.
Đó là trò chơi bập bênh giữa một con người đạt đến cực hạn của cảm giác và một gã khổng lồ nằm ở cực hạn của vô cảm giác.
Kích thước của Áp Suất Không Khí vô cùng kinh hoàng, thế nhưng đối với Ymir thì hẳn chỉ như một cây kim.
Áp lực không khí nện xuống với tốc độ cực cao bắt đầu xuyên thủng áp suất nước mà đi xuống.
'Chết tiệt! Vẫn còn xa thế sao?'
Đó là một độ sâu đủ để khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng, thế nhưng ý chí vượt lên trên dục vọng của hắn cũng không hề kém cạnh.
'Khưưưưư!'
Đã chịu đựng được bao lâu rồi nhỉ, vào thời điểm này nếu những người khác đều đã ngạt thở mà chết thì cũng chẳng có gì lạ.
'Không được. Quá xa rồi. Không thể chạm tới.'
Gaold.
Giọng nói chưa từng quên ngay cả trong mơ vang lên bên tai như một ảo thanh.
'Miro à.'
Giống như có ai đó đẩy một cái, khi tinh thần xuyên qua giới hạn của đau đớn, một nỗi đau khổng lồ ập đến.
Tại điểm mà máu chảy ra từ mắt hòa vào đại dương và tứ chi không ngừng co giật ấy……
Tách.
Cảm nhận được một lực cản.
'Chạm tới rồi.'
Đó là chấn động giáng vào thần kinh của Ymir.
Tiếp sau một luồng nhiệt nóng rực, toàn bộ đại dương bốc hơi sạch sành sanh, và tiếng hét bằng giọng thật của Gaold vang lên.
"Aaaaa!"
Quỳ gối trên bề mặt của đáy biển và co rụt người lại, hắn thậm chí còn không thể nghĩ ra nổi hai từ đau đớn.
"Khưưư!"
Lý do để có thể chống chọi ngay cả trong địa ngục là vì có ngày mai.
Trong lúc Luber và Mộng Nhi kiểm tra tình trạng của Shirone, Sein, Kangnan cùng Arius đã lao đến.
"Không sao chứ? Tỉnh lại đi!"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt của Gaold, Kangnan đã khựng tay lại.
Một nỗi sợ hãi ập đến giống như thể đang chạm tay vào một người bị lột phăng da mặt vậy.
"Tránh ra xem nào."
Miro tiến lại gần, chẳng kịp để ai ngăn cản, cô vòng tay ôm lấy cổ Gaold và đỡ hắn dậy.
"Aaaa!"
Mắt Kangnan trợn ngược lên vì tức giận.
"Điên rồi à? Biết rõ hiện tại người ta đang ở trạng thái nào rồi mà!"
Mặc kệ những điều đó, Miro vừa kéo cổ Gaold lại gần vừa dùng bàn tay còn lại vò rối mái tóc hắn.
"Làm tốt lắm."
Gaold rốt cuộc cũng lấy lại được thần trí, hắn run rẩy vì đau đớn rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Miro nở một nụ cười rạng rỡ rồi nói.
"Dù nói thế nào đi nữa, quả nhiên được người thật ôm vẫn là tuyệt nhất nhỉ?"
"Hưưư!"
Trong đôi mắt vấy đầy máu của Gaold lộ ra vẻ tức giận.
'Phải rồi, cô ấy vốn là kiểu người như thế này mà.'
Làm sao mình lại có thể không nhớ ra điều đó cơ chứ?
'Đồ bệnh hoạn. Đồ điên khùng! Đồ khốn……!'
Ý thức dần rời xa, Gaold từ từ nhắm mắt lại rồi nở một nụ cười và nói.
"Phải."
Người phụ nữ này, người đã khiến trái tim hắn loạn nhịp từ thuở còn đi học, hắn vô cùng thích cô.
Đầu Gaold ngoẹo sang một bên rồi lịm đi, Miro nhìn hắn một hồi lâu rồi đặt hắn nằm xuống đất.
"Dù sao thì cũng đến được đây rồi. Phía dưới này chính là tâm lý bào thai của Ymir, Tầng sâu cấp 1 đúng không."
Miro giậm chân bành bạch xuống sàn.
"Hừ."
Sau đó như thể vẫn chưa hả giận, cô lại giậm thật mạnh một lần nữa.
"Hứ! Chết đi, chết đi."
"Vô ích thôi."
Arius, kẻ từng sống kiếp chó trong giấc mơ, tiến lại gần bằng hai chân.
"Gaold đã xuyên qua vùng biển sâu vốn là lãnh vực vô cảm giác để truyền đi kích thích. Thế nhưng tầng đất này cũng rất kiên cố. Đánh ở mức độ đó thì chẳng bõ bèn gì đâu."
"Thế à? Vậy thì phá nát nó luôn nhé?"
Khi Miro phát động Hóa Thân Thuật của Thiên Thủ Quan Âm, Kangnan thầm nghĩ rằng cô có vẻ đang hơi nổi giận.
'Tâm tư muốn trả lại dù chỉ một chút nỗi đau mà Gaold đã phải nhận……'
Nếu đã vậy thì Kangnan cũng chỉ còn cách chấp nhận hiện thực mà thôi.
Arius nói tiếp.
"Điều đó cũng khả thi đấy chứ. Vì lãnh vực vô cảm giác đã bị phá vỡ rồi, nếu cứ đào sâu vào thì sẽ đến nơi thôi. Thế nhưng có vẻ không cần thiết phải làm vậy đâu."
Nơi phía chân trời mà Arius chỉ tay về phía đó có một ngọn núi lửa dưới đáy biển.
"Ngay khoảnh khắc Áp Suất Không Khí của anh Gaold chạm vào lòng đất, hẳn là núi lửa đã phun trào. Luồng nhiệt đó đã làm bốc hơi cả đại dương."
"Chuyện đó mà cũng khả thi sao?"
"Bởi vì thế giới tinh thần được cấu thành từ những biểu tượng và ẩn dụ mà. Nếu giải thích theo một cách khác, điều đó có nghĩa là khát vọng của Ymir nóng bỏng và mạnh mẽ đến nhường ấy."
Cả nhóm im lặng.
Chỉ riêng việc cảm nhận thống giác thôi đã đủ để thổi bay cả một đại dương, trước dục vọng ở mức độ đó, Kangnan mỉa mai một câu.
"Nó tích tụ nhiều đến mức nào rồi chứ? Vào đó theo một nghĩa khác thấy đáng sợ kinh khủng."
"Ha ha! Đừng lo lắng. Vì người khổng lồ không có năng lực sinh sản mà. Dĩ nhiên đối với Gaold thì sẽ là một sự đón mừng đến phát điên rồi. Còn cậu Shirone thì……"
Luber cõng Shirone trên lưng rồi bước lại gần.
"Cậu ấy vẫn đang ngủ một cách bình yên. Nghĩ là thông tin của Truyền Thừa Mộng vẫn đang không ngừng truyền vào."
Miro gật đầu.
"Không thể cứ chờ đợi mãi được. Vì thời gian của hiện thực ở nơi này trôi đi khá nhanh."
Miro cõng Gaold lên lưng.
"Xuất phát thôi. Cánh cửa cuối cùng, nơi có hóa thân của Ymir."
Sein tiến lại gần.
"Để tôi cõng Gaold cho."
"Không sao đâu."
Vừa bước đi về phía ngọn núi lửa, Miro vừa ngoảnh đầu nhìn lại.
"Sau này để chính tôi cũng có cái gì đó để nói chứ."
Nghiền ngẫm ý nghĩa ẩn chứa trong câu nói đó, Sein gật đầu.
"…Phải rồi."
Cứ như thế hướng về ngày mai.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn