Chương 1176: Chương 1170: Lời Đề Nghị Của Satan (4)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 47 [1170] Lời Đề Nghị Của Satan (4) Sau khi rời khỏi quảng trường, Fermi và Seriel bước vào một quán rượu nằm ở phía khu chợ.
Vừa mở cửa, Fermi vừa hỏi.
"Không sao chứ?"
"Anh nghĩ tôi không biết uống rượu chắc? Mau vào đi. Tôi đói rồi."
Dù vẫn còn sớm để ăn tối nhưng vì đã bỏ bữa trưa nên cơn đói cồn cào đang bủa vây lấy cô.
"Ăn đại cái gì đó đi."
Seriel vừa ngồi xuống ghế vừa gọi món.
Sau khoảng 1 tiếng trôi qua, rượu ngấm vào chiếc bụng rỗng khiến khuôn mặt của cả hai người đều hơi ửng hồng.
Dù không phải là mối quan hệ thân thiết gì cho cam nhưng vì cùng là học sinh năm cuối nên cuộc trò chuyện giữa hai người không hề bị ngắt quãng.
"Lúc nào cũng mệt mỏi nhỉ."
Seriel vừa quan sát đường phố ban đêm qua cửa sổ vừa chống cằm lên bàn và nói.
"Điều thực sự mệt mỏi là, một khi đã thích nghi với guồng quay sinh hoạt của năm cuối thì bản thân thậm chí còn chẳng biết mình đang mệt mỏi vì cái gì nữa. Phải tìm ra khuyết điểm thì mới trưởng thành được, vậy mà thành quả lại chẳng thấy đâu."
"Cô vẫn đang tiến lên một cách đều đặn đấy thôi. Đến một ngày nào đó khi ngoảnh đầu nhìn lại, cô sẽ thấy mình đã trưởng thành rồi. Cứ tin lời của kẻ ở lại lớp tốt nghiệp lâu năm nhất này đi."
Nhận được lời động viên từ một cựu binh, Seriel khẽ mỉm cười nhưng rồi thâm tâm cô lại nhanh chóng nguội lạnh.
'Môi giới kỳ thi tốt nghiệp.'
Sở hữu thực lực có thể tốt nghiệp bất cứ lúc nào, vậy lý do hắn vẫn ở lại trường cho đến tận bây giờ là gì chứ?
'Có nên hỏi không nhỉ?'
Fermi khẽ cười bằng mắt.
"Vẻ mặt của cô trông như thể có điều muốn nói ấy nhỉ. Cứ nói bất cứ điều gì đi."
Thành thật mà nói thì đây là một khoảng thời gian không tệ, và việc trò chuyện về năm cuối cũng rất vui vẻ.
"Àii!"
Cảm thấy phân vân vì sợ làm phá vỡ bầu không khí, Seriel liền uống cạn ly rượu trước mặt trong một hơi.
Cứ như vậy, sau khi khoảng 3 tiếng trôi qua, đồng tử của Seriel bắt đầu mất đi tiêu cự.
"Này, Fermi. Anh không được làm như thế. Đừng có sống cái kiểu đấy, thằng quỷ này."
Đây đã là lần thứ tư Fermi phải nghe thấy câu nói này, nhưng hắn vẫn lắng nghe với một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
"Tôi biết anh là một tên rất ra gì và này nọ, thành thật mà nói là vậy. Tôi biết…… là thế rồi! Nhưng không được sống như thế. Những người bạn khác đã phải nỗ lực biết bao nhiêu để trở thành ma pháp sư chứ……"
"Làm sao anh có thể nhận tiền rồi bán bằng tốt nghiệp như thế được hả?"
"Đúng vậy, thằng khốn này. Tiền…… ửm?"
Rượu đã tỉnh mất một nửa, Seriel mở to mắt nhìn khi thấy Fermi châm lửa hút thuốc.
"Tôi đã trải qua kỳ thi tốt nghiệp suốt nhiều năm. Tôi đã giúp rất nhiều người đỗ, và cũng đã đánh trượt nhiều người hơn thế nữa."
Một làn khói dài được phả ra.
"Cô hỏi tôi đã nhận tiền của ai ư? Không. Tôi chưa từng nhận bất kỳ lời gửi gắm nào, cũng chưa từng nhận một đồng tiền nào cả."
"Nếu đã vậy thì tại sao……?"
"Bởi vì đó là đức tin của tôi. Kiểm soát hệ thống. Đối với ai đó thì việc chiến đấu và giành chiến thắng là tất cả, nhưng tôi thì không được làm như vậy. Giống như việc các cô cạnh tranh để xác nhận thực lực của chính mình, tôi cũng chỉ đang chiến đấu theo phương thức của riêng tôi mà thôi."
Là lời nói dối sao?
'Không phải là kẻ môi giới sao? Hay là anh ta đang hy vọng mình sẽ đứng về phía anh ta ở trường học nhỉ? Không phải……'
Fermi chắc chắn là một người không thể tin tưởng, nhưng những gì cô cảm nhận được trong suốt nửa ngày qua là
'Tên này không hề nói dối.'
Thà rằng hắn lựa chọn im lặng.
"Thuốc lá. Ở trường tôi chưa từng thấy anh hút."
"Cũng không hẳn là thích. Chỉ là tôi không muốn áp dụng khái niệm cấm kỵ vào cuộc sống của mình mà thôi. Nếu cần thiết thì tôi có thể làm bất cứ điều gì, còn nếu không cần thiết thì tôi sẽ chẳng làm gì cả."
Đó chính là phương thức kiểm soát hệ thống của hắn.
'Anh ta đã sống một cuộc đời như thế nào chứ?'
Càng biết nhiều về Fermi, sự hỗn loạn lại càng kích thích trí tò mò của cô hơn.
"Được rồi, tôi sẽ tin anh. Nhưng nếu đã đến mức này thì năng lực của anh cũng đã được chứng minh rồi còn gì. Tại sao anh vẫn ở lại trường chứ?"
Fermi chợt nhớ lại.
'Mẹ.'
Hình bóng của Yolga, người cho đến tận bây giờ vẫn đang phiêu dạt như một bóng ma của một sự kiện đặc thù tại Thượng Tầng Istas.
"Biết sao được nhỉ. Tại sao lại thế chứ?"
Seriel chợt dâng lên một nỗi sợ hãi nghẹn ngào.
Biểu cảm của Fermi tuy vô cùng minh bạch nhưng trông lại như thể sắp bật khóc đến nơi.
"Anh……"
Ngoại trừ suy nghĩ muốn ôm lấy hắn vào lòng, cô đã không thể nghĩ được thêm bất cứ điều gì khác nữa.
"Đi thôi. Muộn rồi."
Sau khi thanh toán xong, hai người bước ra ngoài con phố vốn đã bị bóng tối đậm đặc bao phủ tự bao giờ.
Nên rời đi như thế này sao?
Trong tình cảnh mà cả thời gian, bầu không khí lẫn mọi thứ đều trở nên lấp lửng đầy mập mờ, Fermi liền lên tiếng hỏi.
"Liệu có phải……"
Seriel khẽ gật đầu.
"Phải."
Thời điểm Seriel mở mắt tỉnh dậy trong một căn phòng trọ không rõ tên đã là hơn 4 giờ sáng.
Bên ngoài hoàn toàn tĩnh mịch, và ở bên cạnh cô là tiếng thở đều đặn, khẽ khàng của Fermi đang chìm sâu vào giấc ngủ.
'Á……'
Mới chỉ vài tiếng trước thôi, những chuyện xảy ra trong suốt ngày hôm qua bỗng chốc tái hiện lại như một chiếc đèn kéo quân.
'Mình bị điên rồi sao, thật sự đấy?'
Cảm giác mang lại không tồi tệ như cô tưởng.
Không, nói một cách thành thật thì nó khá là tuyệt, nhưng thế giới khi đã tỉnh rượu không phải chỉ vận hành bằng cảm xúc.
Cô đã trải qua một ngày với đối thủ cạnh tranh của năm cuối, và nếu xét theo phe phái thì hắn chính là thủ lĩnh của phe địch.
Khẽ lách mình, Seriel trườn xuống khỏi giường như một con rắn rồi thu dọn quần áo của mình.
'Cẩn thận, cẩn thận.'
Trong suốt khoảng thời gian cô quỳ gối mặc quần áo và kiểm tra lại các vật dụng trong túi xách, không có một tiếng động nào phát ra.
Khẽ khàng mở cửa bước ra ngoài, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại như thể không cho phép bất kỳ một decibel âm thanh nào được lọt ra.
Sau đó, cô dò xét động tĩnh bên trong rồi chạy dọc hành lang, lao ra khỏi nhà trọ như thể đang đi chạy trốn.
'Chuyện này phải giữ bí mật suốt đời. Ngay cả Amy cũng không thể nói được.'
Chỉ vỏn vẹn 1 phút sau khi Seriel rời khỏi phòng, Fermi liền mở hàng mi lên.
Như thể vốn đã tỉnh giấc từ trước, hắn nhìn đăm đăm vào khoảng không tối tăm rồi lấy tay che mắt lại.
"Phù."
Trên hành lang của Delta, Seriel thầm nghĩ.
Trong kỳ thi tốt nghiệp năm đó, Amy đã bị phe Kim Hoà Luân hội đồng và bị loại ngay từ giai đoạn đầu.
'Còn mình thì đã đỗ.'
Tất nhiên, khác với Amy vốn là ứng cử viên số 1 cho suất tốt nghiệp, Seriel không phải là đối tượng bị Kim Hoà Luân kìm kẹp.
Thế nhưng, chuyện xảy ra ngày hôm đó đan xen lại đã trở thành một bài toán chưa có lời giải đáp đối với Seriel.
'Tại sao Fermi lại loại Amy chứ? Đơn thuần là vì lý do chiến thuật? Hay là vì mình......'
Đó là lý do khiến cô không thể dễ dàng mở lời khi đứng trước khuôn mặt trông như một điểm yếu của hắn.
"Fermi, có chuyện gì sao……"
"Xin lỗi."
Fermi ngắt lời rồi quay lưng bước đi.
"Tôi có việc gấp. Công thức chế tạo Angel tôi sẽ gửi cho cô trong thời gian sớm nhất. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu."
Nhìn theo bóng lưng đang xa dần của hắn, Seriel thầm cảm thấy nhẹ nhõm nhưng một góc trong tim cô lại nhói đau.
'Gì thế chứ?'
Biểu cảm vừa rồi, vì cô đã nghe từ Shirone nên giờ cô đã hiểu nó có ý nghĩa gì.
'Anh ta lại vừa đánh mất một người trân quý nữa sao?'
8 giờ sáng, Thánh Chiến mở ra.
Dù các nguyên thủ quốc gia cùng các quan chức đều có mặt đông đủ nhưng đặc tính của bầu không khí đã hoàn toàn khác so với ngày hôm qua.
Những quốc gia bị dính Sát phóng ra sự phẫn nộ, còn những quốc gia né được Sát thì lại đang hướng ánh nhìn đầy cảnh giác về phía xung quanh.
Albino khẽ vuốt râu.
'Bầu không khí căng thẳng thật đấy. Có vẻ như phải coi là họ đã biết chuyện rồi. Thánh Chiến ngày hôm nay sẽ cam go đây.'
Các nguyên thủ của Văn Quốc, Tormia, Chân Thiên, Corona, Paras, và Gustav đã không thể tham dự.
Shirone thầm nghĩ.
'Ngay cả Văn Long của Văn Quốc cũng đã bị trúng chiêu. Rốt cuộc trong số những quốc gia bị dính Sát, chỉ có duy nhất Liên minh Bộ tộc là không chịu tổn hại gì sao.'
Có một điều khiến cậu thấy lấn cấn.
'Việc Kitra bị trúng chiêu là điều vô lý. Ông ta là một Oopart. Cho dù có bị dính Sát đi chăng nữa thì cũng không thể chịu chấn động được.'
Họ đang che giấu thông tin một cách chiến lược sao? Trong lúc Uorin cũng đang có cùng chung suy nghĩ đó thì Tháp Ngà, cơ quan đầu não của Corona, đã lên tiếng phát biểu.
"Tôi là Tinh Dạ Tzvoi, cư dân cấp 2 sao của Tháp Ngà."
Xứng với biệt danh Hắc Hoà Thanh (Black Harmony), giọng nói của cô vang lên vang dội khắp lễ đài.
"Đêm qua, một âm mưu ám sát đã diễn ra nhắm vào Vương quốc Corona. Theo những gì chúng tôi điều tra được, có ít nhất từ 4 quốc gia trở lên đã phải chịu cùng một phương thức tấn công tương tự, và nghi phạm có khả năng nhất là......"
Ánh mắt của Tzvoi đảo sang bên cạnh.
"Văn Quốc."
Thừa tướng của Văn Quốc lập tức bật dậy.
"Đây là lời vu khống! Tôi xin nói thẳng luôn! Bản thân chúng tôi cũng là nạn nhân chịu thiệt hại từ sự cố lần này......"
"Chuyện đó được rồi."
Tzvoi giơ tay ngắt lời ông ta.
Bất kể hung thủ là ai, nếu Văn Long người nắm giữ quyền bỏ phiếu đã rời khỏi cuộc chơi thì không cần phải dành sự quan tâm đến nữa.
"Toàn bộ chân tướng sự việc cứ từ từ làm sáng tỏ sau cũng được. Điều mà Corona muốn chất vấn ở đây là phương thức tấn công các quốc gia khác. Theo điều tra, thứ đó được gọi là Sát, và đó là điều bất khả thi nếu không có sự trợ giúp từ Thế Giới Mặt Sau."
Thừa tướng của Văn Quốc lẳng lặng ngồi xuống.
"Đây không đơn thuần là việc lợi dụng quỷ hồn, mà là kẻ chủ mưu đã khuếch đại cảm xúc của quỷ hồn lên. Nói cách khác, Satan có liên quan đến chuyện này. Và theo như những gì chúng tôi được biết, Satan……"
Ánh mắt của Tzvoi xoay ngược lại hướng đối diện.
"Chẳng phải đang ở Đế quốc Kashan sao?"
Khi ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về một hướng, Uorin liền mỉm cười rồi đứng dậy.
"Trước hết, chúng tôi xin gửi lời chia buồn đến các quốc gia đã phải trải qua biến cố lớn vừa rồi. Đế quốc Kashan đã nỗ lực hết sức để ngăn chặn thảm kịch lần này, và chúng tôi cũng muốn khẳng định rõ ràng rằng bản thân không hề có ý định phá vỡ bất kỳ hiệp ước hòa bình nào."
Lời nói dối được thốt ra một cách đầy đường hoàng nên nghe qua cũng rất có vẻ ra ngô ra khoai.
"Vậy còn Satan thì sao?"
"Việc Kashan và Văn Quốc lập Code One là sự thật, nhưng thứ mà Văn Quốc muốn không phải là ta, mà là Satan. Ta xin khẳng định chắc chắn rằng, Kashan hoàn toàn vô can trong sự việc lần này."
Albino nở một nụ cười giễu cợt.
'Cắt đuôi sao.'
Đúng lúc đó, cánh cửa của Thánh Chiến mở ra và Havitz bước vào.
"Để ta nói cho mà nghe."
Sự hiện diện của Satan sau khi được tháo bỏ xiềng xích là vô cùng khủng khiếp, khủng khiếp đến mức một nửa số quan chức có mặt ở đó phải bật dậy ngay lập tức.
"Đang làm cái gì thế hả! Mau gọi Cận vệ đội đến đây ngay!"
Havitz giơ tay lên.
"Nào, nào."
Tịch Diệt được phát động, và phải sau 30 giây trôi qua, các quan chức mới nhận thức được sự hiện diện của hắn khi hắn đã bước lên lễ đài.
'Khốn kiếp!'
Nỗi sợ hãi rằng đầu của mình có thể rơi xuống bất cứ lúc nào khiến các quan chức quay sang chỉ trích Uorin một cách dữ dội.
"Kashan! Các ngươii đã chẳng hứa rồi sao! Nếu không thể kiểm soát được Havitz thì…… thế nên…… Havitz! Hả? Chuyện đó…… Cái gì thế……"
Việc bật tắt Tịch Diệt liên tục khiến suy nghĩ của các quan chức trông như thể bị đục thủng những lỗ hổng lỗ chỗ.
"Nghe cho kỹ đây."
Không gian lập tức trở nên tĩnh mịch trong nháy mắt.
"Văn Quốc là kẻ đã phá vỡ quy tắc trước. Cho đến trước thời điểm đó, ta chưa từng làm tổn hại đến bất kỳ ai tham gia vào Thánh Chiến này cả."
Theo những gì đã được xác thực thì đó là sự thật.
"Văn Quốc đã định phóng Sát nhắm vào toàn bộ 11 quốc gia. Trong Code One, điều duy nhất mà Uorin lựa chọn là giảm số lượng quốc gia mục tiêu xuống còn một nửa, đổi lại bằng việc bàn giao ta ra. Đó là để giảm thiểu tối đa thiệt hại cho các nước khác, và trên hết là để bảo vệ Kashan."
Luật pháp quốc tế công nhận trạng thái tấn công phòng vệ trong tình huống an ninh quốc gia bị đe dọa.
"Do đó, Kashan cũng là một quốc gia chịu thiệt hại. Bản thân ta cũng rất muốn tuân thủ nghiêm túc các quy tắc của Thánh Chiến. Thế nhưng Văn Quốc đã đe dọa, và chính họ đã tước đi quyền kiểm soát của ta đối với chính bản thân mình."
Là như vậy sao.......
'Uorin bảo ta chuyển lời như thế đấy.'
Havitz đang lắng nghe tiếng lòng của cô theo thời gian thực và thuật lại y hệt như vậy.
"Đó là toàn bộ chân tướng sự việc mà ta biết. Và giờ đây, bản thân ta cũng đã tìm lại được sự tự do rồi."
Thừa tướng của Văn Quốc nghiến răng kèn kẹt.
'Thứ mà họ thực sự nhắm đến hóa ra là cái này. Biến Văn Quốc thành quốc gia tội phạm chiến tranh sẽ giúp họ có được danh nghĩa để sử dụng Havitz. Họ thừa biết rằng chúng ta không thể phản bác lại được.'
Cho dù vấn đề này có được chuyển giao lên Tòa án Quốc tế đi chăng nữa thì xác suất thắng kiện của Văn Quốc cũng là vô cùng mong manh.
Khóe môi của Uorin nhếch lên.
'Bởi vì việc phóng Sát là sự thật mà. Tuy có thêm thắt chút gia vị vào nhưng chừng đó thì vẫn phải chấp nhận thôi.'
Đó chính là sức mạnh của kẻ thủ mưu đích thực.
"Đến đây được rồi."
Trong lúc các quan chức còn đang ngơ ngác, Havitz đã chặn đứng giọng nói của Uorin lại rồi lên tiếng.
"Dù sao thì mọi chuyện cũng tanh bành ra rồi đúng không? Tự giết nhau, bị giết, mà cho dù có sống sót đi chăng nữa thì cũng chẳng sống thêm được bao lâu đâu."
"Thế nên ta muốn đưa ra một lời đề nghị. Tất nhiên, đây cũng sẽ là một lời đề nghị vô cùng tốt đối với các ngươi đấy."
"Rốt cuộc là ngươi đang nói cái gì thế hả? Ngươi lấy tư cách gì mà đòi điều khiển cả 12 quốc gia chứ?"
Ngay cả khi chưa nghe nội dung, nỗi sợ hãi đã bủa vây lấy họ trước rồi.
"Không nhất thiết phải tuân theo đâu. Nhưng các ngươi sẽ buộc phải làm như vậy thôi. Bởi vì đây không phải là tư cách, mà là quyền lực."
Đôi mắt của Satan, có lẽ là lần đầu tiên trong suốt năm tháng dài đằng đẵng, đã phản chiếu hình bóng của Yahweh.
"Hãy giết Shirone đi. Cho đến khi Yahweh tử vong, cứ mỗi 1 tiếng trôi qua, ta sẽ giết ngẫu nhiên một người bất kỳ. Bao gồm cả các ngươi hiện tại, tất cả những ai có mặt ở Thánh Chiến này đều là đối tượng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn