Chương 1145: Chương 1139: Từ khoá cốt lõi (2)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 46 [1139] Từ khoá cốt lõi (2) Panier im lặng một lúc lâu.
"Ngài Panier?"
Khi Reina gọi, ông ta mới thoát khỏi dòng suy nghĩ và lại hướng mắt nhìn Maya.
"Từng có một gã chơi guitar trên đường phố. So với một kẻ như thế thì gã chơi khá tốt. Không, phải nói là cực kỳ tốt. Sau khi quan sát gã đó vài ngày, tôi đã tin chắc. Gã này sẽ thành công."
Vào thời điểm đó, Panier đã là một nhà hoạch định tài ba và hiện tại ông ta là nhân vật đã xuất bản cả tự truyện.
'Ông ấy đang nói về ai vậy?'
Ngay cả một nghệ nhân thuộc làu tiểu sử của ông ta cũng chưa từng nghe nói về một người chơi guitar nào cả.
"Tôi đã ký hợp đồng, và chuẩn bị cho buổi biểu diễn. Chuẩn bị, và chuẩn bị. Nhưng cuối cùng, gã đó chưa từng được bước lên sân khấu. Cô nghĩ lý do là gì?"
El Kiana nói.
"Thực lực kém hơn những gì ông nghĩ sao?"
"Dĩ nhiên là vậy rồi. Nếu thực lực kém thì không thể bước lên sân khấu được. Nhưng cái gọi là thực lực đó, tôi không có ý định bào chữa đâu, nhưng ngoại trừ việc không thể tạo ra kết quả thì mọi thứ khác đều rất ổn."
Ngay cả bây giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc nuối.
"Đó là một tính cách bộc trực. Đã chơi một thứ âm nhạc quá khích. Thật ra loại nhạc đó chẳng ai thích cả. Gã đó có lẽ là kẻ cứng đầu nhất trên thế giới này. Tôi đã nghĩ nếu vấp ngã vài lần, nếu nếm trải vị đắng của thất bại thì gã sẽ tự khắc tỉnh ngộ ra chứ……"
Maya hiểu người đó.
"Đã không thể làm vậy nhỉ."
"Tôi không muốn chỉ trích. Như tôi đã nói lúc nãy, có lẽ xã hội này vẫn chưa cần đến thứ đó. Dù sao thì gã đó đã thất bại. Tiếp tục, tiếp tục……"
Giọng của Panier hơi cao lên một chút.
"Nghệ thuật của riêng mình. Đó là thứ nguy hiểm nhất. Phía người làm thì làm cái gì cũng thấy vui. Vì đó là thứ bản thân muốn. Nhưng phía người đón nhận thì lại khác. Họ đang có một công việc khác, hoặc thử làm như một sở thích nhưng vì vụng về nên mới giao phó cho những chuyên gia như chúng ta."
Tôi đã ghé vào tai gã đó hét lên không biết bao nhiêu lần.
"Một mình thì không thể sống sót nổi. Nhưng gã không chịu thừa nhận điều đó. Gã tin rằng một ngày nào đó thế giới sẽ nhận ra và cố chấp đến cùng. Ngay cả khi cuộc sống trở nên kiệt quệ, ngay cả khi mục nát thối rữa! Gã vẫn chỉ ôm khư khư cây guitar và gào thét hát ca."
Ngay cả bây giờ nghĩ lại vẫn thấy lộn gan lộn ruột.
"Dẫu vậy……"
Panier, người đang hồi tưởng lại thời điểm đó, nở một nụ cười chua chát và nhìn quanh các nghệ nhân.
"Tôi lại không ghét loại người như thế."
Bầu không khí trở nên trang nghiêm.
"Nói thật lòng thì tôi quá yêu thích. Tôi đã muốn bằng mọi cách phải lăng xê gã. Hình ảnh gã đó bước lên sân khấu, chơi guitar trước mặt vô số người, tôi đã mơ về nó mỗi ngày. Một giấc mơ giáng một đòn thật sảng khoái vào thế giới."
Đó là khoảng thời gian rực rỡ nhất trong cuộc đời.
"Cuối cùng thì tôi cũng là một gã y hệt vậy mà thôi. Cửa miệng thì nói về sự thỏa hiệp, nhưng lại hy vọng một kẻ đích thực sẽ xuất hiện và đập tan mọi thứ. Một nghệ sĩ đầy ấu trĩ và thích tỏ vẻ như thế đấy."
El Kiana cẩn thận hỏi.
"Vị đó bây giờ thế nào rồi ạ? Vẫn là một nhạc công đường phố sao......?"
"Rời đi rồi. Tôi đã không từ bỏ, nhưng cuộc sống của gã đó đã hoàn toàn đổ vỡ. Con gái gã chết vì bệnh tật."
"À…"
"Dường như đó cũng không phải là căn bệnh không thể chữa khỏi. Không, nếu có chuyện như vậy xảy ra thì phải nói một tiếng chứ? Gã nghĩ nếu nhận sự giúp đỡ từ tôi, người đã xung đột về mặt âm nhạc, thì đó chính là sự thỏa hiệp và thất bại. Nghe có vẻ điên rồ nhưng gã đó là như vậy đấy. Dù có thế nào đi nữa…… đó cũng là con ruột của mình cơ mà."
Panier với vành mắt đỏ hoe nghiến chặt răng.
"……Một gã như thằng đần."
Lý do chưa từng tiết lộ cho bất kỳ ai dường như đang nằm trong biểu cảm vặn vẹo của ông ta.
"Nghệ thuật của riêng mình sao."
Sau khi làm dịu lại cảm xúc, ông ta hỏi Maya.
"Thế này đã đủ làm câu trả lời chưa?"
Maya cúi đầu biểu thị sự đồng ý.
'Quả là một vấn đề nan giải.'
Để nói rằng phải làm thế này thế kia ở nơi đây, cuộc sống của con người quá mức đa dạng.
'Là ai chứ, người đó.'
Maya chỉ muốn thử lắng nghe tiếng đàn của người đàn ông còn sót lại trong quá khứ của Panier mà thôi.
Khải Huyền.
Bước vào tòa nhà Fairy Biomimetics, nhóm Shirone đã bước vào buồng nâng.
Buồng nâng đang rơi xuống lòng đất lại chuyển động theo phương ngang và dẫn dắt họ đến hệ thống chính.
'Mất nhiều thời gian quá nhỉ.'
Có thể cảm nhận bằng trực giác rằng họ đã di chuyển đến mức ra khỏi thành phố.
Khi buồng nâng đến nơi, Marsha bước đi không một chút do dự qua cơ sở ngầm giống như một mê cung.
"Là nơi này."
Khi mở cánh cửa của khu vực cách ly đặc biệt, một con mắt cơ khí khổng lồ đang chờ đợi họ.
"Digital Ra."
Các quản trị viên của High Gear nhìn những sợi dây điện kết nối khắp bốn phương tám hướng mà thẫn thờ cả người.
"Rốt cuộc là cái gì mà lại cần lượng điện năng thế này cơ chứ?"
Marsha giải thích.
"Ban đầu nó là một hệ thống tuần hoàn năng lượng. Và bây giờ nó đã hoàn toàn thống trị thế giới này."
Hình kẹo mút hỏi.
"Là lỗi chương trình sao? Nếu không phải vậy thì không có lý nào lại đối xử với con người như sâu bọ được."
"Không."
Shirone nói.
"Không có lỗi nào cả. Digital Ra đã thực hiện chính xác nhiệm vụ theo như chương trình."
Để duy trì môi trường, thế giới này.
"……Lỗi là con người sao?"
Dưới lập trường của máy móc thì có thể phán đoán như vậy, thế nhưng họ là con người.
"Nó không hoạt động sao?"
Marsha gõ tay vào ống kính của Digital Ra.
"Còn có thể làm gì được nữa chứ? Khi đã dùng Mucus bao phủ toàn bộ Khải Huyền rồi."
Khi dùng chân đá vào, một tiếng kêu như chiếc lon rỗng vang lên.
"Marsha."
"Không sao đâu. Tên này đã hành hạ tôi biết bao nhiêu cho đến tận bây giờ rồi. Giờ chỉ cần tiêm Băng Huyết (Ice Blood) vào là……"
Đèn trên ống kính bật sáng.
"Oái! Cái gì thế!"
Tiếng động lực truyền đi vang lên, và một cơn chấn động khổng lồ có thể được cảm nhận từ phía trần nhà.
Operator hét lên.
"Nhanh lên!"
Các quản trị viên toàn bộ lao vào mở mã của Anke Ra và bắt đầu cấy virus.
"Cái gì thế? Là do tôi đánh thức sao?"
Khi Marsha hoảng hốt, Freeman đã đặt tay lên vai cô.
"Bình tĩnh đi. Không phải vì đá một cái mà thế này đâu. Nó đang phản ứng với việc chúng ta tiến vào đấy."
Chất dịch nhầy thẩm thấu từ trần nhà rồi chảy xuống dưới thành từng giọt đặc quánh như những giọt nước.
Bịch, chất dịch nhầy rơi xuống đất nhô cao lên và biến đổi thành hình dáng của một con người.
Freeman giương Ma Tinh Đạn lên.
"Mucus Man." (Người chất nhầy) Khi một thực thể mang tính hóa thân của Digital Ra xuất hiện, Shirone đã chặn trước mặt cả nhóm.
Mucus Man nói.
"Sao các ngươi lại được tự do?"
"Đó là câu ta muốn hỏi đấy. Lý do ngươi giam giữ mọi người là gì? Đã có chuyện gì xảy ra chứ?"
"Tự mình thoái hóa. Dưới đất, trong kẽ tường, trong lòng cống ngầm, bất kỳ nơi đâu cũng có họ. Ta chỉ tập hợp những sinh vật như thế lại để cung cấp một môi trường an lạc mà thôi."
"Thoái hóa?"
Mucus Man quan sát các quản trị viên của High Gear nhưng không cho thấy bất kỳ phản ứng đặc biệt nào.
"Con người đã không thể kiểm soát đặc quyền của mình. Đã quằn quại trong đau đớn, và tàn sát đồng loại."
'Cảm Tình Bệnh.'
Ngoài ra, việc né tránh đau đớn bằng cách tàn sát đồng loại đồng nghĩa với việc đã khuất phục trước giáo lý của Satan Giáo.
"Các ngươi ban tặng tên gọi cho từng cá thể, nhưng đối với ta, con người chỉ là một loài sinh vật duy nhất. Lại còn là một loài ngu xuẩn tự rỉa thịt chính cơ thể mình."
Đó là con người phản chiếu trong mắt của máy móc.
"Loài sinh vật đã trở nên gầy gò vì ăn sạch toàn bộ đó không thể tìm kiếm thêm thứ gì để ăn được nữa. Cách duy nhất để họ né tránh đau đớn chính là không ăn nữa."
Sự tiến hóa ngược thành một sinh vật không có dục vọng.
"Đó là con người của hiện tại. Giờ đây họ không làm bất cứ điều gì. Cũng chẳng ham muốn điều chi."
Đó là kết cục của thế giới do Satan Giáo dẫn dắt.
"Còn Mucus?"
Shirone hỏi.
"Ngươi đã bao phủ thế giới này bằng Mucus rồi cơ mà. Một khi con người đã trở nên như thế, thì cũng chẳng còn ai phá hủy ngươi nữa, thế thì tại sao?"
Mucus Man có vẻ ngập ngừng.
"Tiếng hát."
"Cái gì?"
"Tiếng hát quá lớn, nên không thể không ngăn chặn. Tiếng hát quá nhiều, nên phải bao phủ cả hành tinh. Dày hơn, dày hơn nữa, dày hơn nữa……"
Shirone đã không thể hiểu được.
"Không được phép để nó lan truyền ra bên ngoài. Hệ thống sẽ bị phá hủy. Nhà tù. Không thể vượt ngục."
'Âm thanh.'
Tín hiệu có thể chứa đựng đồng thời cả thông tin và tâm trí.
Nếu diễn giải theo khía cạnh đó, hiện tại có thể cảm nhận được sự sợ hãi từ trong âm thanh của Mucus Man.
"Ta đã ngăn chặn. Đã giam giữ tất cả."
Từ các kẽ hở của cơ sở ngầm, Mucus không ngừng rò rỉ vào và bắt đầu xâm chiếm mặt sàn.
Marsha ra hiệu bằng mắt cho các quản trị viên.
'Vẫn chưa xong sao?'
'Phức tạp hơn tưởng tượng nhiều lắm.'
Tiếng thở của các quản trị viên đang nghiến răng chiến đấu sinh tử truyền vào tai của Shirone.
'Phải kéo dài thời gian.'
Dĩ nhiên, lý do Mucus Man không cử động cũng chắc chắn là vì đang mưu tính một điều gì đó.
"Ngươi định làm gì chúng ta?"
"Hành tinh này đã đóng cửa. Sẽ không còn biến đổi nào nữa. Vì thực thể tạo ra ta đã biến mất, nên sự tồn tại của ta cũng không còn ý nghĩa."
Shirone liên tưởng đến góc nhìn của Thần.
'Kết quả của Thần là nguyên nhân của con người. Nếu nguyên nhân của chúng ta biến mất, kết quả của Thần cũng sẽ biến mất.'
Bằng phương thức tương tự, vì con người đã biến mất nên Digital Ra cũng không cần phải tồn tại nữa.
"Kết thúc rồi, hỡi con người."
Bức tường sụp đổ, và lượng Mucus tràn vào bên trong bắt đầu gia tăng theo cấp số nhân.
'Chết tiệt!'
Có lẽ nó định bao phủ toàn bộ khối lượng tích tụ trên mặt đất, chính cái lõi này.
Mucus Man vừa biến mất vừa nói.
"Không có gì cả."
Phát ra âm thanh còn lớn hơn cả sấm sét, bức tường sụp đổ và toàn bộ Mucus trên mặt đất tràn vào như vũ bão.
"Trốn sau lưng tôi!"
Shirone chặn trước mặt các quản trị viên và triển khai Dòng Chảy Kỳ Tích về phía trước.
"Hự!"
Khoảnh khắc va chạm mạnh mẽ, một khối lượng chuyển động đến mức hoàn toàn không thể đo lường được đã được cảm nhận.
Nhìn bức tường ánh sáng đang bị đẩy lùi 50 cm mỗi giây, Marsha gằn giọng hét lớn.
"Vẫn chưa xong sao?"
"Bây giờ đang nạp vào rồi! Một chút nữa thôi!"
Trên cửa sổ hologram mà cô kiểm tra, có thể nhìn thấy thanh tiến trình hiển thị tiến trình mới đi qua nửa chặng.
"Quá chậm! Nhấn mạnh hơn nữa xem!"
"Biết cái gì mà nói! Cô tưởng đây là cái ống tiêm chắc!"
67%, 70% …….
Khi Shirone dốc toàn lực đẩy Dòng Chảy Kỳ Tích tiến về phía trước, Mucus đã bị đẩy lùi khoảng 1 mét.
Cảm nhận được khối lượng chuyển động đến mức tinh thần như muốn rời rạc, máu từ mũi cậu chảy xuống.
"Hự!"
Cuối cùng, Shirone không thể chịu đựng nổi liền thở hắt ra, cùng lúc đó Mucus tràn thẳng vào bên trong.
91%, 94%…….
"Nhanh lên! Nhanh lên!"
Các quản trị viên giậm chân cuống cuồng nhưng thanh tiến trình vẫn không chịu di chuyển ở mức 94%.
'Tại sao lại không được? Là thất bại sao?'
Shirone lấy hơi hét lớn.
"Aaaa!"
Dòng Chảy Kỳ Tích tiến về phía trước lần cuối cùng rồi tiêu biến, và Mucus tràn vào như thủy triều dâng.
Trên bề mặt chất dịch nhầy, hàng vạn khuôn mặt của Mucus Man lồi lên theo dạng chạm nổi.
'Hỏng rồi!'
Ngay vào khoảnh khắc tất cả đều cảm nhận được hồi kết, thanh tiến trình đã nhảy vọt từ 94% lên 100%.
"Kítttttttt!"
Từ trong miệng của vô số Mucus Man, một tiếng nhiễu âm đến mức như muốn nổ tung màng nhĩ phát ra.
Nhóm Shirone vừa bịt tai vừa quay người đi, phải một lát sau họ mới hé mở mắt ra.
"Hộc! Hộc!"
Marsha ngã ngồi ra đất, còn Shirone nhìn thấy Mucus đã hóa đá ngay trước mũi mình.
"Thành công rồi."
Khi Băng Huyết lan tỏa từ lõi, Mucus trên toàn thế giới đã bị đông cứng hoàn toàn.
Operator bật dậy.
"Thành công rồi! Phải thế chứ! Chương trình do tôi tạo ra làm sao có thể có lỗi được chứ!"
"Sống rồi! Quả nhiên là thiên tài! Làm tốt lắm!"
NO. 7 ôm chầm lấy cô rồi nhảy cẫng lên đầy phấn khích, nhưng ngay sau đó đã lấy lại lý trí.
"À......"
Khi hai người đỏ mặt quay đi, Marsha mỉm cười và nói.
"Phải, làm tốt lắm. Đoạn cuối cùng là thế nào vậy? Tôi cứ tưởng là chết chắc rồi chứ."
Mặt Cười nói.
"Có lẽ là do phải phá vỡ tường lửa đấy. Dù sao thì chiến dịch bước 1 đã thành công rồi. Thế nhưng……"
Nhìn ra xung quanh, nơi này đã hoàn toàn bị bịt kín bởi lớp Mucus cứng ngắc như đá.
"Chúng ta ra ngoài bằng cách nào đây? Nếu đào thì biết đến bao giờ mới xong."
"Cuối cùng cũng đến chuyên ngành của tôi rồi sao?"
Khi NO. 7 ngạo nghễ hếch cằm bước đến, đôi mắt của Shirone sáng lên.
'À, phải rồi.'
Anh ta chính là người đã tạo ra toàn bộ các Boss Creature từng sinh sống ở lục hải không (Đất liền, biển và bầu trời) của High Gear mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn