Chương 1169: Chương 1163: Chạng Vạng (1)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 47 [1163] Chạng Vạng (1)
'Vẫn còn chưa được sao?'
Với kích thước khổng lồ nằm vắt ngang giữa ngân hà và ngân hà, Ymir chìm vào suy nghĩ.
Vì quá đỗi khổng lồ nên còn xa hơn cả ánh sáng, dù cho việc chớp mắt thôi cũng đã vượt qua vận tốc ánh sáng rồi nhưng……
Không có trọng lực.
'Đó mới là vấn đề.'
Kết quả của việc khai mở năng lực khổng lồ hóa đến mức tận cùng nhằm ngăn chặn phần cổ và tứ chi bị xé rách.
'Đến cả hạt nhỏ nhất có thể gọi là vật chất cũng đã đứt đoạn. Thật khó để dồn sức trong trạng thái này.'
Dù vậy vẫn có thể làm được.
Chừng nào Cực Hạn của 10 tỷ người Gaia còn định nghĩa hắn là Ymir.
"Khừừừừ!"
Sức lực đã bắt đầu dồn từng chút một vào một bộ phận cụ thể trên cơ thể vốn chỉ được cấu thành từ tín hiệu.
'Cái thứ hành tinh nực cười kia……'
Tín hiệu định nghĩa sức mạnh đã lan rộng hơn 30% khắp toàn thân nhưng việc thoát ra vẫn còn xa vời.
'Khốn kiếp. Phải dính chứ, dính đi chứ.'
Khoảnh khắc chạm vào tín hiệu của sức mạnh, hành tinh mang hình Ngũ Mang Tinh (Ngôi sao 5 cánh) kia sẽ vỡ vụn như tro bụi.
'Chỉ cần phá hủy một cái thôi.'
Do đó 30% là một con số thực tế.
"Khặc khặc khặc."
Như một phép màu, hắn có thể được giải thoát ngay lúc này, hoặc có lẽ sẽ mất nhiều thời gian hơn nữa nhưng.
'Hãy đợi đấy.'
Điều đó cũng sẽ là một tương lai không xa.
Đã 3 năm thời gian trôi qua kể từ khi họ sống trong thế giới giấc mơ do Luber tạo ra.
Dĩ nhiên đó là suy nghĩ của họ. Shirone vẫn đang nhìn ngắm biển cả, và những ngày nhóm người Gaold đến đây đã thưa thớt dần.
Điểm khác biệt dạo gần đây có chăng chỉ là tóc cậu đã dài ra chút ít và trở thành mái tóc dài.
Khi đó nhóm người Gaold đã tranh luận nảy lửa nhưng không tìm được câu trả lời thỏa đáng.
Luber đã nói thế này.
"Việc tóc dài ra có nghĩa là cậu ấy đã bắt đầu chấp nhận thời gian trong giấc mơ. Thế nhưng cậu ấy vẫn không ngủ hay ăn uống. Chẳng ai biết được. Tình trạng tâm trí của Ngũ Đại Thánh như thế nào, sẽ chẳng ai biết được đâu."
Có lẽ ngay cả chính bản thân Shirone cũng vậy. Chỉ có tiếng sóng vỗ lặp đi lặp lại mỗi giờ mỗi giây là như đang kể chuyện cho Shirone nghe.
Và vào một khoảnh khắc.
"A……"
Mới đó mà khuôn miệng của Shirone đã mở ra lại sau 3 năm.
Nhóm người Gaold vốn đang bận rộn với công việc mưu sinh không có ở nơi này nhưng Luber thì kinh ngạc đến mức suýt ngất.
Mộng Nhi hét lên.
"Ngài có nghe thấy không? Vừa rồi Ngũ Đại Thánh……!"
"Suỵt."
Shirone đứng dậy khỏi chỗ ngồi chậm rãi dời bước rồi chỉ tay về phía đại dương bao la.
"Ymir……"
Luber dõi theo hướng ngón tay của Shirone bằng ánh mắt của mình.
Những con người đang ngồi trên hàng chục chiếc thuyền độc mộc đang chèo khua mái chèo tiến vào đất liền.
"Không thể nào."
Tầng 1. 5 do Mộng Nhân tạo ra dù cho có là chủ nhân của tinh thần đi chăng nữa thì việc xâm nhập cũng là điều bất khả thi.
Giọng nói của Mộng Nhi run rẩy.
"Chẳng lẽ…… đã bị chọc thủng rồi sao? Có đến 100 người kìa."
"Có vẻ là vậy rồi."
Điều mà Luber đã bỏ sót chính là việc chủ nhân của giấc mơ là Ymir kẻ sở hữu Cực Hạn.
"Phải mau chạy trốn thôi!"
Luber lắc đầu trong khi mắt không rời khỏi biển cả.
"Bình tĩnh đi. Việc ranh giới của tầng 1. 5 bị chọc thủng là sự thật nhưng không phải Ymir đã tiến vào. Dẫu có là Cực Hạn thì cũng không thể tùy tiện xâm nhập vào tinh thần của người khác được."
"Nhưng tại sao lại thế?"
"Chỉ là…… cường độ của sự thuyết phục là cực kỳ khủng khiếp."
Khi 10 tỷ người tán thành, liệu một người còn lại có thể kiên quyết hét lên 'Không' được chăng?
"Nhưng ngài Luber cũng mạnh mà."
"Phải. Đó chính là kết quả này đây. Có vẻ như ta đã bị thuyết phục bởi một sai số cực kỳ nhỏ."
Ánh mắt của Mộng Nhi bấy giờ mới thay đổi.
"Cơ chế của sự thuyết phục là gì?"
"Sự đồng cảm. Đó là việc công nhận và chấp nhận thế giới này. Đề án đó đã được 10 tỷ người thông qua và……"
"Đó là 100 người đã tiến vào bằng cách đó sao."
Cứ mỗi 100 triệu Cực Hạn tương ứng với một người nhưng việc tầng 1. 5 bị chọc thủng là điều không thể phủ nhận.
"Trước mắt cứ đi xem thử đã."
Trong lúc Luber hướng ra phía biển, 100 người phương Đông mang tóc đuôi đuôi sam đã đổ bộ lên bãi biển.
Kẻ thủ lĩnh chỉ thị.
"Nắm bắt số lượng nhân sự đi."
"Nhân sự hiện tại là 100 người. Tổng cộng có 132 người đã bị tụt lại phía sau."
Luber hỏi.
"Các người là ai?"
Kẻ thủ lĩnh vừa bước đi trên bãi cát trắng vừa nói.
"Chúng ta là tổ chức Tamo. Đi khắp thế giới để buôn lậu vũ khí. Do tàu bị đắm nên đã mất đi đám thuộc hạ."
'Đắm tàu.'
Đó là biến số của hệ thống.
"Xem ra đây có vẻ là một nơi khá đáng sống đấy chứ. Có thể kiếm được một khoản ra trò đây."
Ánh mắt của Luber nheo lại.
'Vì là những kẻ đã thỏa hiệp với thế giới của ta nên chúng sẽ không thể tùy tiện tác oai tác quái được. Thế nhưng dáng đi đó rõ ràng là……'
Đó là chương trình chiến đấu.
'Nếu chúng mở rộng thế lực thì có nghĩa là chúng có thể phá hủy thế giới này từ bên trong sao?'
Tầng sâu là lĩnh vực của vô thức, bản năng của Ymir như thể đã biết cách để chiến thắng.
Luber đứng nhìn tổ chức Tamo tiến vào thành phố rồi bấy giờ mới quan sát Shirone.
"Đã 3 năm rồi mới được gặp cậu. Cậu vẫn khỏe chứ?"
Không có câu trả lời.
'Quả nhiên…… vẫn chưa có ý chí để đào sâu vào suy nghĩ. Thế nhưng đây chắc chắn là một bước ngoặt.'
Việc cậu cử động cơ thể chính là bằng chứng.
'Chấp nhận thế giới này nhiều hơn nữa. Từ bây giờ chắc là sẽ phải ăn uống rồi. Tuổi tác cũng sẽ lớn lên thôi.'
Có lẽ Shirone đã biết từ trước.
'Tinh thần của Ymir đã xâm lấn. Thế giới được tạo ra bởi sự thỏa hiệp của tất cả các thành viên trong nhóm đã xuất hiện vết nứt.'
Sự thỏa hiệp đã bị phá vỡ.
'Nói một cách ngắn gọn thì là không thỏa mãn. Việc Ngũ Đại Thánh thể hiện sự thay đổi cũng là phản ứng đối với điều đó.'
Bởi vì sự thay đổi bắt nguồn từ sự không thỏa mãn.
Do đó thế lực của tổ chức Tamo càng lớn mạnh thì nhóm người của Shirone sẽ càng thức tỉnh nhiều hơn.
"Ngũ Đại Thánh, cậu có muốn về nhà không? Nếu cậu thích biển thì cứ ở lại nơi này cũng được."
"Không ạ."
Chắc không cần phải chấp niệm với biển cả thêm nữa.
"Về nhà thôi."
Ba tháng sau.
Shirone được gửi gắm tại nhà của Sein.
"Ngũ Đại Thánh đã tự gieo mình vào đại dương bao la. Cậu ấy cứ mãi lênh đênh vô định và chờ đợi một điều gì đó chạm đến. Xin hãy kiên nhẫn quan sát cậu ấy."
Đó là lời của Luber.
Sein là một kiến trúc sư thiết kế chủ yếu làm việc tại nhà, còn Miro thì đi học.
"Rẻ đây, rẻ đây."
Và Gaold thì đang bán cá ở chợ do Kangnan bắt được từ dưới biển.
Nơi làm việc của hắn là nơi có những con đường như mê cung trải dài bên dưới những tòa nhà được dựng lên như pháo đài.
"Mua cá vừa mới bắt đi."
Nhìn những người đi qua đi lại dưới ánh đèn neon mờ mịt Gaold thúc con dao làm bếp xuống mặt thớt đánh tạch một cái.
"Mẹ kiếp. Chẳng có lấy một mống khách nào."
Hắn ngậm điếu thuốc rồi tạch tạch bật lửa thì từ bên dưới bể cá vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Là vì chú hút thuốc đấy chứ. Có người khách nào lại đi mua cá do bàn tay ám mùi thuốc lá làm cho đâu?"
Đó là Miro giờ đã 12 tuổi.
Gương mặt thông minh lanh lợi tuy vẫn còn nét trẻ con nhưng vóc dáng đã cao lớn và ngực cũng đã hơi nhú lên.
"Nhìn đi đâu đấy?"
Gaold rít một hơi thuốc với ánh mắt đăm chiêu rồi phả khói ra phù một cái và nói.
"Sao? Nhìn không được à?"
"Nói gì cơ? Chú có bị bình thường không đấy?"
Gaold cười khanh khách.
"Cháu đã nghe bố kể nên biết rồi còn gì. Ở một thế giới khác chứ không phải nơi này ấy mà, chú với cháu đã từng thế này thế nọ với nhau đấy thôi."
Miro thè lưỡi ra.
"Ai mà thèm tin mấy lời đó chứ? Anh Shirone cũng có nói gì đâu chứ?"
Gaold cười một cách cay đắng.
Tại sao Miro lại muốn sống ở thế giới này trong khi đã đánh mất đi toàn bộ ký ức chứ?
"Với lại cháu ghét ông chú này lắm nhé. Cách nhau đến hơn 30 tuổi mà toàn nói mấy chuyện kỳ cục. Eo, nổi hết cả da gà."
Dù vậy Miro ngày nào cũng ghé qua cửa hàng.
"Cầm mấy con cá về đi. Chẳng biết cái tên đó có nấu cơm tử tế cho cháu ăn không nữa."
Đúng lúc Gaold đang ngậm điếu thuốc ở miệng cắt phập một cái vào đầu cá thì một bóng râm đổ xuống mặt thớt.
"Này, làm ăn được không?"
Gaold giữ nguyên tư thế đó chỉ ngước đôi nhãn cầu lên nhìn.
'Tổ chức Tamo.'
Đó là băng đảng xã hội đen đã tiến vào thành phố 3 tháng trước và chẳng mấy chốc đã thao túng các cửa hàng ở khu phố ngõ hẻm này.
"Nhìn mà không biết à?"
Khi đưa tiền ra thành viên tổ chức vừa đếm tiền vừa nói.
"Biết rồi chứ? Cửa hàng đã gia nhập Hiệp hội thương nhân thì từ tháng này sẽ tính thêm 10% nữa."
"Tôi không làm cái trò đó đâu. Phiền phức quá……"
Với một cửa hàng vốn dĩ đã không làm ăn được gì thì việc phải đưa thêm 10% nữa là một đòn đả kích rất lớn.
"Biết rồi. Chỉ là có ý bảo ông hãy cẩn thận thôi."
Tên thành viên tổ chức nhét tiền vào túi áo lúc rời đi đã nhéo mạnh vào má của Miro một cái.
"Á đau! Anh muốn chết hả!"
"Ha ha! Tính khí ngang bướng đấy hợp gu ta lắm đó? Lớn lên chắc chắn sẽ dắt mũi kha khá đàn ông đây."
"Cái tên kia……"
Gaold ngăn lại.
"Thôi đi con. Lao vào là xương sườn cũng chẳng còn đâu. Cầm lấy cái này rồi mau về nhà đi. Bố đang đợi đấy."
"Chú không tức giận chút nào sao? Việc bọn chúng đưa có một nửa tiền cá mà cô Kangnan đã vất vả bắt về ấy?"
"Cũng có những thế giới mà cháu không biết đến đâu."
Nếu đi vào những con ngõ tối tăm của khu chợ sẽ có vô số những cửa hàng đến cả biển hiệu cũng không có.
'Nơi buôn lậu vũ khí.'
Chỉ cần cướp một chỗ thôi là có thể thu được số vũ khí đủ để Hiệp hội thương nhân chiến đấu rồi.
"Chú là đồ hèn nhát! Đồ ngốc!"
Khi Miro chạy biến ra khỏi con ngõ nhỏ Gaold dụi điếu thuốc đang cầm trên tay vào mắt con cá.
"……Ai bảo là không chứ?"
Giấc mơ và hiện thực, dù bên nào là thật đi chăng nữa thì nếu đào sâu vào một cái giếng thì chắc chắn sẽ đạt được điều gì đó nhưng.
'Ta không biết nữa.'
Gaold vẫn không thể tìm được phương hướng ở ranh giới giữa hiện thực và giấc mơ.
'Không phải lỗi của ta.'
Trước khi tổ chức Tamo đến thì việc nhận thức thế giới mang tên hiện thực là một giấc mơ chỉ là tất cả.
'Thỉnh thoảng lại bị đau đầu. Những sự kiện của hiện thực cứ như đang đâm thọc xâm nhập vào đầu ta. Hơn thế nữa thì……'
Đến cả cảm xúc cũng vô cùng chân thực.
'Miro.'
Ngay lúc này đây hắn cũng muốn ôm lấy cô.
Nếu cô không ở trong dáng vẻ của một đứa trẻ 12 tuổi thì hắn đã không thể kìm nén được cảm xúc của mình rồi.
"……Phát điên mất thôi."
"Đồ ngốc! Đồ đồ khốn! Đồ tồi!"
Miro hậm hực đi về nhà dùng chân đạp mạnh cánh cửa ra rồi gầm lên một tiếng.
"Bố ơi! Con sẽ trả thù!"
"Trả thù?"
Sein đang nhìn bản vẽ thiết kế bỏ kính ra rồi xoay ghế lại từ bàn làm việc.
"Là tổ chức Tamo ấy! Bọn chúng đã coi thường con!"
"Bố đã bảo là đừng đến cửa hàng đó rồi mà. Nơi đó không phải là chỗ để trẻ con chơi đùa đâu."
Sein đưa tay ra định nhận lấy cá nhưng Miro đã ném phịch nó vào thùng rác.
Arius như cảm thấy tiếc nuối tặc lưỡi một cái.
Hừm.
"Đừng ăn cái thứ này. Ông chú đó chỉ muốn lấy lòng con thôi. Ánh mắt nhìn con trông nham hiểm biết bao nhiêu."
"Cứ cho là vậy đi. Cứ coi như lời con nói là sự thật đi. Nhưng tại sao ngày nào con cũng đến đó thế?"
"Hửm?"
Miro đảo mắt rồi biện bạch.
"Cái đó…… nói thế nào nhỉ? Giống như một chiếc răng sắp gãy ấy? Dù ghét nhưng cứ muốn động vào mãi."
Sein không thể nói thêm được lời nào.
"À, đúng rồi. Chuyện trả thù ấy. Con có một ý kiến hay đấy. Con đã làm được một điều rất kinh khủng luôn."
Miro vội vàng đổi chủ đề chạy vào phòng rồi mang ra một viên bi thủy tinh.
"Con định làm gì?"
"Bố, nhìn kỹ nhé. Vì bố sẽ phải giật mình cho mà xem."
Miro ngồi trên sàn nhà đưa hai tay về phía viên bi thủy tinh đang đặt trên nền đất.
"Ưm, không được tốt lắm. Lại lần nữa vậy……"
Ánh mắt của Sein vốn chỉ đang đứng nhìn dáng vẻ của con gái bỗng nhiên trợn trừng lên kinh ngạc.
"Được rồi! Bố ơi, bố thấy cái này không?"
Viên bi thủy tinh thậm chí còn chưa chạm vào tay nhưng đã bắt đầu từ từ bay lên giữa không trung.
Cảm giác rằng 'đây không phải là điều chúng ta đã thỏa hiệp' xuyên qua tâm trí của Sein.
"Miro!"
"Hết cả hồn!"
Viên bi rơi xuống, Sein lao đến chỗ Miro chộp lấy hai bên vai rồi lắc mạnh.
"Con học cái thứ này ở đâu thế? Làm thế nào mà làm được vậy?"
Suốt 12 năm cuộc đời cô chưa từng thấy bố lộ ra vẻ mặt đáng sợ đến mức này.
"Con chỉ là…… thấy thú vị nên..."
"Nói mau!"
"A, anh Shirone đã dạy cho con!"
Ngay khi lời vừa dứt Sein liền đạp bước lên cầu thang đi lên căn gác mái ở tầng hai.
"Shirone! Cậu……"
Sein đứng sững lại trong tư thế đang mở cửa, còn Miro đến sau đã ngước nhìn lên trần nhà rồi cười.
"Oa."
Lấy Shirone đang nhắm mắt làm trung tâm, mọi đồ đạc trong căn phòng đều đang lơ lửng giữa không trung.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn