Chương 1170: Chương 1164: Chạng Vạng (2)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 47 [1164] Chạng Vạng (2) Arius đã nói.
Gâu!
Cứ như vậy giữa lúc gia đình Sein đang tụ họp những vật thể lơ lửng giữa không trung đã chậm rãi rơi xuống.
"Cháu xin lỗi."
Shirone chậm rãi mở mắt ra nói.
"Là cháu đã dạy cho em ấy. Miro không có lỗi đâu. Xin chú đừng giận quá."
"Rốt cuộc là cậu đã làm cái trò gì thế? Vật thể bay lượn giữa hư không sao. Là siêu năng lực hay đại loại thế à?"
Thật ra hắn đã biết.
'Năng lực đã nhìn thấy trong giấc mơ.'
Không, giờ đây đó là những sự kiện bị ép buộc găm chặt vào trí não ngay cả trong trạng thái tỉnh táo.
Miro đứng chắn trước mặt Sein.
"Anh ấy không có lỗi gì cả. Chỉ là con nhìn thấy anh ấy làm nên đã bắt chước theo thôi."
'Chỉ nhìn thôi sao?'
Sein tinh thần trở nên bàng hoàng.
'Là vậy sao.'
Luber đã nói về trạng thái của bọn họ, giống như một trò chơi tìm điểm khác biệt mà không thể biết được đâu mới là bản gốc.
'Có hai thế giới khác nhau. Thế nhưng chúng ta không thể tin được bất kỳ bên nào là thật.'
Chỉ là trong giấc mơ Miro là một Cầu Đạo Giả sở hữu tư duy sâu sắc nhất nhân loại.
'Cả Shirone và Miro, cứ thế này thì không ổn. Có điều gì đó đang làm cho họ thức tỉnh.'
Sein nói.
"Hãy đến chỗ Gaold đi."
"Anh về rồi đây."
Gaold mở cửa bước vào, ném chìa khóa nhà và tiền mặt lên bàn rồi cởi áo ra.
"Anh về rồi à?"
Kangnan vừa nhận lấy quần áo vừa nói.
"Hôm nay thế nào rồi?"
"Thì vẫn vậy thôi. Vì là ngày nộp tiền bảo kê nên chẳng kiếm được bao nhiêu. Lũ khốn đó còn ẩn ý đe dọa nữa."
Kangnan chưa từng một lần chỉ trích việc Gaold không có đầu óc kinh doanh.
"Sẽ ổn thôi mà. Hiệp hội thương nhân sẽ hành động. Sớm muộn gì cũng sẽ đụng độ với tổ chức Tamo thôi."
Kangnan vốn thuộc Hiệp hội thương nhân.
"Chúng ta sẽ cướp kho vũ khí rồi đánh thẳng vào sào huyệt của chúng. Vì quân số của chúng ta đông hơn nhiều mà."
"Hừ! Cái lũ rác rưởi đó thì làm được gì chứ……"
"Đừng nói thế chứ. Mọi người đều đang đánh cược quyền sinh tồn để chiến đấu đấy. Hoàn cảnh của chúng ta cũng chẳng khác gì đâu."
"Bởi vì đối với lũ đó thế giới này là tất cả. Chúng không phải đang chơi trò tìm điểm khác biệt như chúng ta."
"Phải rồi."
Kangnan mỉm cười một cách cay đắng.
"Trong giấc mơ chúng ta thực sự rất tuyệt vời. Thế nhưng không thể cứ sống mãi trong giấc mơ được."
Kangnan ôm lấy eo của Gaold.
"Sao anh lại thế chứ? Chẳng phải đã quyết định là sẽ sống tiếp sao? Ít nhất là cho đến khi Miro trưởng thành……"
"Thôi đi."
Gaold cảm thấy có lỗi.
"Không phải vậy đâu. Anh xin lỗi. Bản thân anh cũng đang có chút hỗn loạn. Dạo gần đây lại càng……"
Kangnan cũng vậy.
"Em biết, em biết anh đang nghĩ gì mà. Đôi khi…… em thấy bất an. Liệu em có đang trở thành gánh nặng không."
"Gánh nặng gì chứ."
Dẫu bức tranh nào mới là thật đi chăng nữa thì Kangnan vẫn là người trân quý nhất đối với Gaold.
Ánh mắt của Gaold và Kangnan chạm nhau, ngay vào khoảnh khắc bờ môi của họ đang tiến lại gần nhau.
"Chú ơi!"
Miro đạp tung cánh cửa đang mở ra rồi bước vào.
"Ối!"
Phát hiện Gaold và Kangnan hốt hoảng tách rời nhau ra cô bé liền chớp chớp mắt.
Tâm trạng có chút phức tạp, thế nhưng thiếu nữ ngay sau đó đã nở nụ cười tinh nghịch rồi nói.
"Gì thế này? Chú với dì Kangnan…… ực!"
Sein cốc vào đầu cô bé một cái.
"Bố đã bảo là khi vào nhà người khác thì phải gõ cửa rồi cơ mà? Cái đồ không biết trời cao đất dày này. Mau xin lỗi đi."
"Ở đây mà là nhà người khác gì chứ? Dì ơi? Cháu đến rồi này."
Miro dang rộng hai tay lao đến thì Kangnan mỉm cười ôm lấy cô bé vào lòng.
"Phải rồi. Giờ này cháu có chuyện gì thế?"
Ở hiện thực họ là kẻ thù không đội trời chung, thế nhưng Miro không biết sự thật đó và Kangnan thì đang sống cùng Gaold.
Đó là một sự thỏa hiệp hoàn hảo.
"Ông Luber đâu rồi ạ?"
Dạo gần đây không thấy Luber và Mộng Nhi đâu cả nhưng họ cũng chẳng có việc gì để phải tìm.
"Không có ở đây đâu. Có chuyện gì thế?"
Khi Sein quay sang nhìn Shirone thì Gaold bật nắp chai bia rồi nói như thể đang cụng ly.
"Đến rồi đấy à, đồ mọt sách?"
Kangnan thúc vào hông hắn một cái nhưng Shirone vẫn như mọi khi không hề có sự thay đổi sắc mặt nào.
"Cháu chào chú."
Sein nói.
"Có sự cố xảy ra nên tôi mới đến đây. Dường như có chuyện gì đó đã xảy ra với Shirone và Miro…… Tôi cần gặp ông Luber."
"Có chuyện gì thế?"
"Shirone, cháu có thể làm ở đây được không?"
Shirone có vẻ ngần ngại do dự thì Sein tiến lại gần vỗ nhẹ vào vai cậu.
"Không sao đâu. Chú không định nổi giận đâu. Chú muốn giúp cháu thôi mà. Hãy thử làm ở đây một lần xem nào."
"Vâng, vậy thì."
Khi Shirone đưa hai tay ra phía trước tạo tư thế thì Gaold cười ha hả.
"Gì thế kia? Trò ảo thuật à?"
Ngay khi lời vừa dứt chai bia đang cầm trên tay bỗng nhiên bay lên rồi lao về phía Shirone.
Trong lúc Gaold và Kangnan đang há hốc mồm với vẻ mặt hoang mang tột độ thì Miro hét lên.
"Dì ơi, dì ơi! Cháu cũng có thể làm được cái đó đấy!"
Gaold nhìn chằm chằm vào chai bia mà Shirone vừa gửi ngược trở lại một hồi lâu rồi ngẩng đầu lên.
"Cái gì thế này? Mẹ kiếp."
"Cả hai người họ đều đã thức tỉnh rồi."
Mộng Nhi nói.
Họ đang ở trên bờ biển nơi chạng vạng đang buông xuống hướng về phía nhà của Gaold.
"Chắc là họ đã tìm thấy Ẩn Mã bằng Chức Năng Bất Tử rồi. Kể từ sau khi tổ chức Tamo tràn vào thì đó là một trận cuồng phong đấy."
"Cũng phải thôi, vì Ngũ Đại Thánh phủ nhận tầng 1. 5 mà. Ngài ấy chắc là đã hiện thực hóa cảm giác của hiện thực vào thế giới này rồi đúng không? Cô Miro nhìn thấy cái đó nên cũng đã giác ngộ ra điều tương tự."
Mộng Nhi lo lắng nói.
"Cứ để sự thỏa hiệp này bắt đầu bị phá vỡ thế này thì tầng 1. 5 rốt cuộc cũng sẽ bị phá hủy mất thôi. Chúng ta phải chú ý đến sự thay đổi của hai người họ……"
"Hãy quan sát Gaold đi. Hắn ta mới là kẻ quyết định sự tồn tại hay mất đi của tầng 1. 5 đấy."
"Dạ?"
Mộng Nhi nghiêng đầu khó hiểu.
"Hắn mới là người đang mất phương hướng nhất cơ mà? Cứ lắc lư qua lại, dường như bên nào cũng bị lung lay cả."
"Bởi vì đó mới là con người. Tuy liên tục bị lung lay, nhưng một khi đã đưa ra quyết định thì điều đó sẽ trở thành tất cả."
Do đó mới gọi là quán triệt.
"Nếu ở hiện thực mà Ngũ Đại Thánh, Miro, Gaold xung đột với nhau thì không thể biết được ai sẽ là người quán triệt đâu. Không phải vì thế trận sát sao đâu. Mà đó là một kết quả không thể tưởng tượng nổi."
Mộng Nhi hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Nếu như Gaold thức tỉnh thì sẽ thế nào ạ?"
"Có lẽ là……"
Sẽ trở nên hỗn loạn đến mức nát bét chăng?
Gaold ngồi trên ghế sofa nốc một ngụm bia.
"Khà, mát lạnh thật."
Arius đang nằm trên tấm thảm, còn Shirone và Miro thì đang làm cho những món đồ chơi lơ lửng giữa không trung rồi xoay tròn.
"Hửm."
Sein đang ở bàn ăn nói với Kangnan.
"3 ngày nữa thì số lượng chắc là sẽ đáp ứng được thôi. Vấn đề là nhân sự kìa. Phía Hiệp hội thương nhân thì thế nào rồi?"
Kangnan xem xét bản thiết kế của quả bom.
"Đã gom đủ đến 300 người rồi. Thế nhưng những kẻ canh giữ kho bãi lại được trang bị hỏa lực cơ mà. Liệu có thực sự ổn không đấy?"
"Lần đầu tiên là quan trọng nhất. Chỉ cần chiếm được kho vũ khí là chúng ta cũng sẽ có hỏa lực thôi. Tổ chức Tamo sẽ bị tan rã."
Miro xen vào.
"Bố ơi, con có một ý kiến hay này."
Từ trước đến nay mọi người vẫn luôn giấu Miro chuyện này, thế nhưng cô bé đã biết hết tất cả rồi.
Cô bé bảo rằng cũng giống như Shirone nếu tập trung thì có thể cảm nhận được những chuyện đang xảy ra trong nhà.
"Con không được xen vào."
Dẫu có vậy thì Sein cũng không hề có ý định kéo con gái mình vào cuộc.
"Đừng thế mà hãy nghe con nói đi. Đầu tiên việc ném bom chẳng phải là vấn đề sao? Kẻ địch thì lại bắn súng. Cho nên là……"
Miro nhận lấy món đồ chơi mà Shirone vừa tâng lên giữa không trung rồi dịch chuyển nó về phía bàn ăn.
"Cái này là quả bom nhé."
Món đồ chơi đang chậm rãi bay lượn giữa không trung bỗng rơi tạch xuống bàn ăn ở giữa Sein và Kangnan.
"Bùm."
Đồng tử của Sein rung động.
"Thế nào ạ? Nếu làm theo cách này thì chẳng phải sẽ không bị trúng đạn mà vẫn có thể cho nổ tung kho bãi được sao?"
Sự im lặng bao trùm.
"Thôi đi con."
Gaold nói.
"Đây không phải là trò đùa của trẻ con đâu. Không thể chiến đấu bằng cái việc chỉ dịch chuyển đồ vật như thế được đâu."
Miro nổi cáu.
"Chú thì biết cái gì chứ? Toàn bị tổ chức Tamo bắt nạt thôi. Thú thật đi chú còn chẳng có dũng khí để chiến đấu đúng không?"
Nhìn Gaold đang nốc bia như để né tránh câu trả lời Sein liền hỏi.
"Cậu thực sự sẽ không tham gia sao?"
"Không tham gia."
"Tại sao?"
Bàn tay của Gaold chỉ về phía Shirone.
"Lũ rác rưởi các người bị ngốc à? Không nhìn thấy cái này sao? Cậu ta đang dùng thứ năng lực dị thường cơ mà. Thế mà chỉ định dùng để đi ném bom thôi sao?"
"……Ý cậu muốn nói gì đây?"
"Trò chơi tìm điểm khác biệt. Đến mức này rồi thì chẳng phải bên nào là thật đã quá rõ ràng rồi sao?"
Thế giới này là giả dối.
"Nếu cứ mặc kệ tổ chức Tamo thì bọn chúng sẽ kết thúc thế giới này. Vậy thì chúng ta cũng sẽ tỉnh lại thôi."
"Cũng có thể là vậy. Thế nhưng đúng như lời cậu nói nếu nơi đó là thật thì chúng ta sẽ chết đấy. Hơn nữa đối với cậu hiện thực chẳng phải là một cơn ác mộng không thể so sánh với chúng tôi sao?"
Một cuộc sống quằn quại trong cực hạn của thống giác.
"Đến 1 phút cũng chẳng sống nổi đâu. Sẽ là một nỗi đau đớn tột cùng đấy. Để được gặp Miro trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó mà cậu chấp nhận đánh cược tất cả sao?"
"Phải."
Miro quay đầu lại nhìn Gaold.
"Không phải mang ý nghĩa là…… trước khi chết chỉ một lần duy nhất đâu. Chính xác thì đó là tất cả những gì bao gồm cả Miro nữa. Cả cậu, cả Kangnan, cả Shirone. Dù thế nào đi nữa thì đây cũng không phải là thế giới của tôi."
"Gaold không thể làm được đâu."
Luber nói.
"Nỗi đau chính là thước đo cho thấy con người ta cảm nhận khoảnh khắc này rõ ràng đến mức nào đấy. Cái thứ nỗi đau đã trôi qua rồi thì chẳng thèm để tâm đến nữa đâu. Cái suy nghĩ muốn quay trở lại thời điểm đó, vào khoảnh khắc đối mặt với hiện thực thì sẽ chẳng là gì cả đâu."
"Ra là vậy."
"Nỗi đau của hiện thực là thứ đã trở nên như vậy rồi. Thế nhưng khi có quyền lựa chọn, con người tuyệt đối sẽ không chọn nỗi đau đâu. Dĩ nhiên cũng có trường hợp tự lao mình vào nỗi đau vì sự phát triển của bản thân. Thế nhưng Gaold thì không thể làm vậy được đâu. Nỗi đau mà hắn phải gánh chịu đã vượt qua phạm vi của sinh vật rồi."
Gaold nói.
"Cho nên…… tôi chẳng muốn bận tâm làm gì. Hiệp hội thương nhân hay gì gì đó, nói thật lòng thì cứ mặc kệ chúng là xong chuyện. Vì tôi sẽ không làm bất cứ điều gì cả."
Miro hét lên
"Thất vọng quá đi! Chú ơi, chú từng bảo là thích cháu cơ mà? Thế nhưng cháu thì cực kỳ ghét những kẻ hèn nhát đấy nhé!"
Gaold nốc ngụm bia.
"Biết sao được chứ. Trừ phi cháu lớn lên và trở thành người trưởng thành, chứ ta chẳng có hứng thú với nhóc con đâu."
"Chú là đồ ngốc! Đồ tồi! Đồ hải quỳ*!"
*Hải quỳ: Hải quỳ là loài không có xương sống, cơ thể mềm nhũn và các xúc tu chỉ biết đung đưa theo dòng nước. Miro dùng từ này để mắng Gaold vì cho rằng hắn là kẻ hèn nhát, ba phải, không dám đứng lên chiến đấu chống lại tổ chức Tamo mà chỉ biết cam chịu, mặc kệ mọi thứ trôi theo dòng chảy.
Đêm hôm đó.
Vì thời gian đã muộn nên Sein đang ngủ nhờ tại nhà của Gaold bỗng mở mắt ra bởi một cảm giác bất tường.
'Một cơn ác mộng xui xẻo.'
Có lẽ đó là một cuộc sống thường nhật bình thường ở hiện thực, thế nhưng Sein đã định nghĩa giấc mơ đó là một cơn ác mộng.
"Ngủ ngon chứ?"
Nghĩ rằng thế giới này dù sao vẫn tốt hơn Sein liền đi về phía căn phòng nơi Miro đang ngủ.
Và vào khoảnh khắc mở cửa ra.
"Gaold!"
Tiếng hét vang vọng khắp cả ngôi nhà.
10 phút sau, Kangnan vừa giắt món vũ khí lạnh vào chiếc thắt lưng đang đeo vừa nghiêm giọng lẩm bẩm.
"30 quả bom đã biến mất rồi."
Shirone, Miro, Arius đã rời đi, bọn họ hoặc là tinh thần bất ổn, hoặc là còn quá nhỏ, hoặc là động vật.
Sein sau khi đã hoàn tất trang bị liền hỏi.
"Có thể gọi Hiệp hội thương nhân đến được không?"
"Tôi không biết nữa. Ngay lúc này có thể tập hợp được họ hay không cũng là một dấu hỏi, và hơn hết là thời gian hẹn ước lại khác nhau nữa nên……"
Ngay vào khoảnh khắc Kangnan định giắt con dao găm vào đôi bốt thì Gaold tiến lại gần giật phắt lấy con dao.
"Anh đang làm gì thế?"
Thay cho lời nói Gaold dùng lực phóng mạnh con dao găm về phía bức tường đối diện.
Tạch!
Giữa lúc một nửa lưỡi dao đã cắm phập vào tường, Sein và Kangnan liền nhíu mày nhìn chằm chằm vào đó.
"Thật là ngu ngốc."
Sein nói.
"Cái gì chứ? Miro vẫn còn nhỏ và Shirone thì tinh thần bất ổn. Chúng ta cần sự giúp đỡ."
"Phải rồi. Miro đã đi rồi cơ mà."
Gợi lại cảm giác thậm chí đã từng muốn giết cả thần linh Gaold liền rút con dao găm ra.
"Cứ tiếp cận bằng mấy cái tư tưởng mềm yếu như kinh tế thị trường với sự tồn vong của thành phố nên mới không được việc đấy."
Gaold sau khi rút dao ra liền quay người lại.
"Các người có biết cái thứ mà các người đang chiến đấu là gì không hả? Đừng có cằn nhằn nữa mà hãy đi theo tôi. Đi tìm chúng về là được chứ gì."
Kangnan và Sein đã nhận ra.
'Đúng là như vậy.'
Gaold chiến đấu vì chính bản thân hắn.
'Thế nhưng chúng ta thì......'
Cứ như thể bị bỏ bùa mê vậy, họ luôn nhìn theo tấm lưng của hắn mà chạy thục mạng đến tận nơi này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn