Chương 1100: Chương 1094: Thần là gì (4)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~33 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 44 [1094] Thần là gì (4) Phòng họp của Quản trị viên.
"Kết thúc rồi nhỉ."
Tập 'Sự phản công của Tiến sĩ Martin' đã khép lại với chiến thắng chưa từng có tiền lệ của các người dùng.
Biểu tượng Vòng Tròn Đen cất lời.
"Cũng là một tập khá ra gì đấy chứ. So với ngươi thì là vậy."
Màn hình của NO. 7 vốn bị ngắt kết nối từ trước đến nay đã sáng đèn trở lại.
Đó là chỉ thị của Uorin.
"Chậc! Thế rồi sao nào? Muốn làm gì thì cứ làm đi. Tước đoạt quyền Quản trị viên cũng được."
Biểu tượng Mặt Cười cất lời.
"Nói dễ nghe thế cơ à? Tại anh mà High Gear suýt chút nữa là bị đóng cửa rồi đấy."
"Biết rồi! Thế nên mới đang hỏi đây! Muốn ta phải làm gì? Ta sẽ giao nộp toàn bộ cổ phần của ta ở Under Coder! Thế đã vừa lòng chưa?"
Biểu tượng Kẹo Mút cất lời.
"Trước tiên thì xin lỗi chẳng phải là điều nên làm sao?"
"Tưởng ta không muốn làm vậy chắc? Ta chỉ là muốn chịu trách nhiệm thôi. Đằng nào thì cũng mất trắng rồi, ra khỏi đây là gươm kề tận cổ đấy hiểu không? Đã bảo là ta mất tất cả rồi nên các người cứ phát huy trí sáng tạo mà chà đạp đi. Ta cũng chẳng muốn nhớ đến cái tên High Gear thêm một lần nào nữa đâu."
Không thể nào quay ngược được thời gian, và việc trừng phạt một ai đó ở High Gear cũng có những giới hạn nhất định.
Biểu tượng Bánh Răng thầm nghĩ.
'Nhưng đó mới chính là sức hấp dẫn của Under Coder. Tất cả chúng ta đều bị thu hút bởi sự tự do đó mà đến đây cơ mà.'
Biểu tượng Yo cất lời.
"Thôi bỏ đi. Cút đi cho khuất mắt. Còn ở đây làm cái trò gì? Dù sao thì đống cứt mà cái thằng như ngươi thải ra thì đến lượt những người bình thường như chúng ta cũng phải dọn dẹp thôi. Cứ sống cái kiểu đấy cả đời rồi chết đi."
Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực của NO. 7, nhưng vì những tội lỗi đã trót gây ra nên hắn đành cắn chặt răng đáp lại.
"Đã bảo là sẽ chịu trách nhiệm rồi mà."
"Thế thì ngươi định chịu trách nhiệm bằng cách nào hả! Chính ngươi còn chẳng biết thì hỏi bọn này làm cái quái gì? Ngay từ đầu đừng có làm ba cái trò ngu xuẩn đó đi! Được đeo băng tay Quản trị viên thì nghĩ mình là cái thá gì chắc?"
"A! Thật là!"
NO. 7 hét lớn.
"Chửi bới bao nhiêu ta cũng nhận nhưng ăn nói cho cẩn thận vào! Ta vì cái chức Quản trị viên mà làm thế này chắc? Ta cũng hết cách rồi mới phải làm vậy thôi!"
"Đã làm sai còn to mồm à!"
"Sao ta lại không được to mồm chứ! Ở đây có ai làm việc bán sống bán chết như chó giống ta không hả? Đám sinh vật của High Gear ấy hả? Toàn bộ đều do ta gia công cả đấy! Ta đã phải xem cái bản thảo vô lý mà Operator giao cho, rồi chạy cái engine vật lý đến hàng vạn lần đấy!"
Nếu có thể quay ngược được thời gian, hắn chỉ muốn quay lại cái thời điểm chưa từng gặp mặt Operator mà thôi.
"Thế nhưng người phụ nữ đó đã đối xử với ta thế nào? Lại đi gặp gỡ rồi cười đùa cợt nhả với cái thằng kỳ lạ nào đó, thế vẫn còn chưa đủ sao……"
Câu nói đột ngột bị cắt ngang.
Màn hình trống bỗng nhiên nhấp nháy và trên màn hình của bọn họ hiện lên một tin nhắn hệ thống.
- Quản trị viên Operator đã tham gia.
Ngay khi biểu tượng tượng trưng cho High Gear nhấp nháy, trái tim của NO. 7 chợt đánh thót một cái.
'Operator.'
Nhà thiết kế vĩ đại nhất, High Gear chính là tất cả đối với cô.
"NO. 7."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
"C, cái gì?"
"Xin lỗi đi."
"……Xin lỗi."
Ngay khi vừa thốt ra câu nói đó, một thứ gì đó mà hắn muốn bảo vệ cho đến tận phút cuối cùng đã hoàn toàn sụp đổ.
"Ta xin lỗi. Nhìn thấy cô qua lại với cái thằng tên Yahweh đó khiến ta phát điên lên và chỉ muốn phá nát tất cả mọi thứ. Ta vốn dĩ là cái loại người như vậy mà. Cô biết mà đúng không? Rằng ta chỉ là một thằng rác rưởi hẹp hòi và chỉ biết nghĩ đến bản thân mình."
Bầu không khí trong phòng họp hoàn toàn tĩnh lặng.
"Lời Yo nói đúng đấy. Tất cả là do ta đã phá hỏng hết rồi. Ta chẳng có tư cách gì để mà nổi giận cả. Cứ việc chửi bới cho đến khi nào nguôi giận thì thôi. Dù cô có nói gì đi chăng nữa ta cũng sẽ chấp nhận hết."
Operator cất lời.
"Vụ việc này không hề nhẹ nhàng đến mức anh có thể chịu trách nhiệm chỉ bằng ngần ấy thứ đâu. Anh có biết anh đã gây ra cho ta những tổn thương như thế nào không?"
"Ta biết. Vậy ta phải làm thế nào đây? Bất cứ điều gì cô bảo ta làm ta đều sẽ làm. Cứ nói cho ta biết đi. Nói thật là ta cũng chẳng biết phải làm sao nữa."
Trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cô bắt đầu mở lời.
"Gặp nhau một lát đi."
"Cái gì?"
"Ta bảo là gặp nhau ở bên ngoài. Những Quản trị viên khác cũng vậy. Cứ coi như đây là buổi offline đầu tiên đi. Dù sao thì ta cũng có những chuyện đặc biệt muốn nói."
Biểu tượng Kẹo Mút cất lời.
"Woa! Chắc sẽ thú vị lắm đây!"
Ngoại trừ người đó ra, tất cả những người khác đều im bặt, và ẩn sâu dưới sự tĩnh lặng của bọn họ chính là nỗi sợ hãi bủa vây.
"Cái đó…… Dù sao thì chuyện đó cũng hơi."
"Những người không thể ra ngoài thì không đến cũng chẳng sao. Chắc chắn sẽ có những người không phải là con người, với lại nếu tất cả Quản trị viên đều vắng mặt thì cũng rắc rối lắm. Nhưng mà NO. 7, anh thì nhất định phải đến. Đó là điều kiện của ta."
NO. 7 cất lời với một giọng điệu run rẩy.
"Kh, không muốn đâu."
"Nói vậy có ổn không đấy? Ta nghe nói nếu đã nhận được sự chấp thuận của mọi người mà không ra thì sẽ phải chết đấy?"
"Thà chết còn hơn! Ta lấy cái mặt mũi nào ra để gặp cô chứ? Không, bỏ qua chuyện đó đi chăng nữa thì ta cũng không muốn đâu."
"Vậy sao? Vậy thì cuộc họp kết thúc ở đây. Chắc ta phải nói rằng mình vẫn chưa thể tha thứ cho NO. 7 vậy."
NO. 7 rơm rớm nước mắt.
"Này! Thật sự tha cho ta một lần này thôi. Những người ở ngoài kia toàn là những kẻ vô cùng đáng sợ đấy. Ngoại trừ việc đó ra thì bảo làm gì ta cũng sẽ làm mà. Nhé?"
"Cho anh 3 giây."
"A……"
Tiếng rên rỉ của NO. 7 vang lên não nề.
Trụ sở chính của Kim Hoà Luân.
Trên chiếc giường trong phòng hồi sức, Shirone từ từ mở mắt.
Một trần nhà trắng toát hiện ra trước mắt. Khi cậu từ từ chống tay ngồi dậy, hơn 200 chiếc giường đều đang trống trơn và chẳng hề thấy bóng dáng của Fermi đâu cả.
'Chị Marsha cũng không có ở đây.'
Cảm giác chân thực của bầu không khí len lỏi vào từng nhịp thở dường như đang nói cho cậu biết nơi này là đâu.
'Mình đã trở về rồi.'
Có lẽ chỉ mới một ngày trôi qua, thế nhưng những chuyện đã phải trải qua trong High Gear lại quá nhiều.
Mặc dù vậy…… Đó cũng chỉ như một giấc mộng đêm hè.
'Ảo giác.'
Giữa lúc cậu vẫn đang hồi tưởng lại những gì đã xảy ra ở thế giới bên ngoài, cánh cửa mở ra và Fermi bước vào.
Shirone cau mày.
'Rõ ràng là uống thuốc cùng với nhau mà tại sao cái tên đó lại tỉnh dậy trước nhỉ? Dù sao cũng thấy khó chịu thật đấy.'
Fermi khẽ cười khẩy rồi cất lời.
"Biểu cảm đáng xem đấy chứ. Có muốn kéo chăn lên đắp không hả? Tôi không ăn thịt cậu đâu nên đi theo tôi đi. Phải thanh toán xong xuôi chứ."
Lè lưỡi trêu tức bóng lưng của Fermi, Shirone bước xuống giường rồi điều chỉnh lại mọi cảm giác của cơ thể.
"Chị Marsha sao rồi?"
"Có vẻ là đã tỉnh lại từ 4 tiếng trước rồi. Hiện tại thì mọi người đều đã đi nhậu cả rồi. Hôm nay chắc sẽ không về đâu."
"Làm thế được à? Vừa mới tỉnh lại đã đi nhậu á."
"Con người sống là để mang lại khoái cảm cho não bộ mà. Chắc hẳn sẽ có những người chỉ cảm thấy thỏa mãn khi cứu rỗi được nhân loại, nhưng cũng có những người sống chỉ để uống rượu thôi."
Dù trong lời nói của hắn có mang hàm ý mỉa mai, nhưng Shirone vẫn vờ như không biết.
Tại tầng cao nhất của Kim Hoà Luân mà Shirone cũng đã từng ghé qua vài lần, Fermi lịch sự mời cậu ngồi.
"Ngồi đi."
Cậu hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa của từ "thanh toán" mà hắn nói.
"Chắc hẳn anh cũng đã có giao kèo với Uorin rồi nhỉ?"
Đổi lại điều kiện chia sẻ những gì có được từ High Gear, Kim Hoà Luân đã hỗ trợ cho cậu một cách vô cùng đắc lực.
"Tôi chỉ nhận lại phần thông tin thuộc về mình thôi. Và tôi nghĩ việc tôi sử dụng thông tin đó như thế nào là quyền tự do của tôi chứ nhỉ."
"Ai nói gì anh đâu? Tôi chỉ hỏi xem anh có giao kèo với Uorin hay không thôi mà. Có tật giật mình nên mới chột dạ rồi tức giận đấy chứ."
Fermi nhếch mép.
'Nói chung là chẳng hợp với mình chút nào.'
Chuyện hai người bọn họ luôn xung khắc với nhau ngay từ thời còn đi học hoàn toàn là có lý do cả.
'Đã ăn nói thẳng thừng lại còn rất thông minh. Cậu ta biết rằng đó là một thông tin có thể làm lung lay chính mình mà.'
Nếu nói đây là cái giá phải trả cho việc hắn đã trêu chọc cậu trong phòng hồi sức thì nghe có vẻ nực cười, thế nhưng chắc chắn cậu ta là cái loại người như vậy.
'Dù sao thì có vẻ cậu ta cũng sẽ tiến hành thanh toán đàng hoàng cho mình đây. Cũng đúng thôi, vì đó là lý do mà chúng ta giao kèo với nhau cơ mà.'
Fermi gật đầu.
"Không phải tỷ lệ cưa đôi bằng nhau đâu. Tôi cũng phải suy tính xem Nữ Hoàng có thể giúp gì được cho tôi chứ."
"Hừm."
Fermi và Uorin đều là những nhân vật có sức ảnh hưởng vô cùng to lớn đối với thế giới.
'Pony sẽ phải đối đầu với những kẻ như thế này trong cuộc Thánh Chiến. Dĩ nhiên là vẫn có anh Lupist ở đó thế nhưng……'
Từ lập trường của một người đang chiến đấu vì nhân loại như Shirone, thì tất cả những kẻ có thực lực đều là những đối tượng có thể giao kèo.
"Tôi đã đi ra thế giới bên ngoài."
Vì đó là những lời mà cậu đã từng lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong thế giới Không Kiếp, nên lời giải thích được tiến hành một cách vô cùng trôi chảy.
Khuôn mặt đang nở nụ cười vì sắp được thanh toán của Fermi chợt cứng đờ lại khi câu chuyện dần đi đến hồi kết.
"……Mọi chuyện là như vậy đấy."
Rất lâu sau đó Fermi mới cất lời.
"Sốc thật đấy."
Việc hắn bộc lộ cảm xúc ra ngoài đồng nghĩa với việc trong đầu hắn hiện tại vẫn đang chứa đầy những suy tư.
"Nói tóm lại rốt cuộc là có hai vũ trụ đang giao tranh với nhau chứ gì. Vũ trụ của Thần và vũ trụ của con người."
"Không phải là giao tranh đâu. Mà là hoàn toàn bị nuốt chửng đấy."
Fermi thừa nhận.
"Cũng đúng, ngay từ đầu đây vốn dĩ đâu phải là một trận chiến. Ý chí của bọn họ lại đóng vai trò là kết quả đối với chúng ta mà. Hơn nữa, để có thể duy trì được cái vị thế đó, vũ trụ bên này sẽ bị biến thành đa vũ trụ."
"Nhìn nhận theo cách đó là hợp lý nhất. Nói tóm lại toàn bộ vũ trụ này đều là một tín hiệu được gửi đến từ thế giới bên ngoài. Một cấu trúc mà một số lượng đa vũ trụ vô hạn đều đâm xuyên qua Không Kiếp."
"Vì là cùng một loại tín hiệu, nên ngay cả trong thế giới của High Gear, những cảm giác của cậu không hề biến mất mà vẫn có thể tác động một cách y hệt như thế."
"Là vậy đó."
Fermi vuốt tóc lên.
"Thế nhưng chuyện đó liệu có khả thi không? Ở thế giới bên ngoài của High Gear, cậu hoàn toàn có thể tự tạo ra bao nhiêu ảo giác cũng được. Tức là, ngay cả tâm trí cũng đã được xử lý như một loại tín hiệu rồi. Thêm vào đó là đa vũ trụ, để có thể tính toán được tất cả những thứ đó thì rốt cuộc phải cần đến trình độ công nghệ nào... Đúng là một câu hỏi ngốc nghếch."
"Sự đảo ngược của nguyên nhân và kết quả."
"Đúng vậy. Tính khả thi hay không chẳng hề quan trọng. Dù cho chúng ta có mơ ước điều gì, dù cho vũ trụ này có mong muốn đạt được điều gì, thì kết quả cuối cùng chạm đến đích đó……"
Shirone chỉ tay sang một bên.
"Ở vũ trụ mang giá trị âm, thứ đó đã được định sẵn ngay từ lúc ban đầu rồi."
"……Thần sao?"
Ngay khoảnh khắc thấu hiểu mọi chuyện một cách vô cùng hoàn hảo bên trong tâm trí, lần đầu tiên Fermi đã có thể mường tượng ra Thần.
"Bây giờ cậu định tính sao đây?"
Hiện tại không phải là lúc để chìm đắm vào cảm xúc nữa rồi.
"Cậu phải làm sáng tỏ cho bằng được mà. Thế giới bên ngoài. Hẳn là ở trong High Gear cậu cũng đã cảm nhận được rồi, nhưng đó chính là chiếc chìa khóa của Cực Hạn đấy."
Một nghịch lý nơi có thể gieo mầm được tình yêu chính vì đó là một thế giới của cõi Không.
"Đúng vậy. Sự Kiện Đồng Thời của tôi đang lưu trú tại Vương quốc Paras. Ngay khi được Đức Vua phê duyệt thì tôi sẽ bắt tay vào việc thám hiểm khu di tích cổ đại. Nghe nói đó là một Kim tự tháp khổng lồ."
"Cậu đang nói đến nơi mà tín hiệu từ thế giới bên ngoài truyền vào chứ gì. Cậu ổn không đấy? Nếu đúng như suy luận của cậu thì Thần chính là kết quả, vậy thì dù cậu có vùng vẫy đến mấy cũng chẳng có cơ hội giành phần thắng đâu."
"Cũng chưa chắc đã là vậy đâu."
Khi Fermi nheo mắt lại, Shirone ngẩng đầu nhìn lên.
"Guffin đã muốn trở thành một vị Thần mang trong mình trái tim. Và ông ấy đã gửi một tín hiệu Hexa đến vũ trụ này. Anh nghĩ chuyện đó có ý nghĩa gì chứ?"
"……Đã gửi đến từ thế giới bên ngoài."
"Chính là chuyện đó đấy. Đã phá vỡ đi bộ luật pháp vô cùng hoàn mỹ của Thần và gửi đi một trái tim. Tôi không biết phương thức, nhưng sự tồn tại của tôi chính là bằng chứng. Chính vì thế nên tôi tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu. Nếu như tôi từ thế giới bên ngoài quay trở về và có thể nói về niềm hy vọng……"
"Nhân loại sẽ được hợp nhất lại thông qua tình yêu."
Chính là Yahweh.
"Trước mắt thì ngay lúc này tôi phải tập trung vào những chuyện cần làm đã. Khoảng ngày mai các Quản trị viên của High Gear sẽ tập hợp lại. Tôi cũng định đi đến đó. Sẽ nhờ vào sự giúp đỡ của họ để tiến hành khai thác Khải Huyền."
Đó là ván cờ mà Uorin đã sắp đặt sẵn.
"Được, vậy là mọi chuyện đã được giải quyết êm xuôi. Cả Nữ Hoàng cũng vậy, trước mắt thì không phân biệt ta hay địch mà cứ thử đào sâu vào xem sao đã. Chuyện Quản trị viên thì cứ giao cho tôi đi. Tôi sẽ cùng với Đoàn lính đánh thuê Vẹt lập ra một kế hoạch khai thác cẩn thận."
Fermi đẩy ghế ra và đứng dậy.
"Fermi."
"Hử?"
Khi hắn quay đầu lại, Shirone vẫn đang ngồi yên trên ghế với một vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
"Sao thế? Còn chuyện gì muốn nói nữa à?"
"Chuyện ký ức đã bị đánh mất ấy. Về vụ giao kèo tôi sẽ không hỏi thêm đâu. Thế nhưng ngay cả cái lý do mà tôi đã chấp nhận cũng không được phép biết hay sao?"
Đôi mắt Fermi khẽ mỉm cười.
"Aha, cậu muốn nghe chuyện đó à? Ngay từ đầu tôi đã bảo là sẽ nói cho cậu biết rồi cơ mà. Dù sao thì người quyết định cũng là cậu……"
"Tôi sẽ tin tưởng anh."
Nụ cười lập tức vụt tắt.
"Tôi đâu thể nào phán đoán được. Chính vì thế nên tôi đành phải dựa vào phán đoán của anh thôi. Cái lý do mà tôi bằng lòng đánh mất đi ký ức để thực hiện giao kèo đó, nếu biết được thì sẽ ra sao?"
Một khoảng im lặng kéo dài đến mức khiến người ta cảm thấy thời gian như ngưng trệ.
"Đừng có ảo tưởng. Tôi không phải là bạn của cậu đâu. Tin tưởng tôi sao? Chỉ bằng câu nói đó thôi cũng đủ để hàng ngàn cách lợi dụng cậu xuất hiện trong tâm trí của tôi rồi đấy?"
"Còn đối với tôi thì sao?"
Shirone vẫn nhất quyết không chịu lùi bước.
"Nếu biết được thì tôi sẽ có cơ hội chuẩn bị trước mà. Hiện tại tôi cũng đã làm sáng tỏ được bí mật của thế giới bên ngoài rồi. Nếu cân nhắc tất cả những điều đó để đưa ra phán đoán thì sao nào? Bây giờ tôi vẫn chưa được phép biết ư?"
Fermi nhìn chằm chằm thẳng vào mắt của Shirone rồi vừa bước về phía cửa vừa buông thõng một câu.
"...... Không được."
Trước khi cánh cửa đóng sập lại, một giọng nói khẽ vang lên.
"Hãy tin vào tôi đi, đồ ngốc."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn