Chương 1058: Chương 1052: Vi chỉnh (3)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 43 [1052] Vi chỉnh (3) Ngay khoảnh khắc xác nhận Oris đã bảo vệ Shirone, cú sốc mà các Ma tộc phải nhận là không tưởng tượng nổi.
"Ơ, tại sao ngài lại……"
Dẫu lòng căm thù đối với Yahweh là thật, nhưng Thất Đại Tướng Quân vẫn luôn là những Ma tộc được tôn kính nhất trong thành phố.
Có lẽ chính bản thân cũng thấy đây là một lựa chọn khó lòng dung thứ, đôi mắt Oris tràn ngập vẻ sợ hãi.
'Ta cũng ghét Yahweh. Thực sự ghét cay ghét đắng mà.'
Thế nhưng Yupi.
Dẫu đã lừa dối mình, nhưng cái giả dối có thể cùng cười đùa với Yahweh ấy lại quá đỗi tốt đẹp.
"Đi đi."
Oris đẩy mạnh Shirone.
"Hãy đi bất cứ đâu đi. Thay vì chết uổng ở đây thì thà chết trong lúc chiến đấu còn hơn."
Các Ma tộc gào lên uất ức.
"Ngài đang làm cái gì thế hả, Oris! Ngài có biết mình đang làm gì không!"
Trước lẽ thường, hệ thống và sự đúng đắn đang chống đỡ thế giới này, cô chẳng có lấy một lý lẽ để phản bác nhưng…….
"Ta sẽ tin."
Có những thứ logic không thể nào giải thích nổi.
"Chắc hẳn ngươi cũng có nỗi niềm riêng."
Dẫu đã nỗ lực hết mình để làm tốt mọi chuyện, nhưng cũng có lúc tất cả đều trở nên rối tung rối mù.
"Vậy nên làm ơn…… đi đi."
Thế giới chết tiệt.
Một phương pháp có thể khiến tất cả hạnh phúc, có lẽ chẳng hề tồn tại ở nhân gian này đâu, nhưng.
"Oris."
Chỉ tưởng tượng thôi chẳng phải đã đủ hoàng hốt rồi sao?
Sự tưởng tượng ấy quá đỗi đẹp đẽ và sảng khoái, khiến Shirone không thể nào từ bỏ được.
"Ta xin lỗi."
Nụ cười hiện lên trên gương mặt đang kinh ngạc của Oris.
Và ngay sau đó, phía sau lưng cô bừng sáng, ngọn lửa địa ngục bùng lên từ phía sau lưng.
"Hự!"
Ngọn lửa lan rộng trong nháy mắt, nhục thể của cô tan biến khi chưa kịp làm gì.
Giọng nói của Lethe vang lên.
"Thật nhục nhã làm sao, đứa con của ta."
Không thèm nhìn cô lấy một lần, Shirone đưa tay về phía nơi ký ức của Oris còn sót lại.
Chẳng nắm bắt được bất cứ thứ gì.
Từ cơ thể Shirone đang chậm rãi đứng dậy, làn khói hoàng kim bắt đầu bốc lên đầy đáng sợ.
"Lethe, thực sự cô phải làm đến mức này sao?"
"Ngươi nói gì vậy? Cuối cùng thì chính ngươi đã giết Oris đấy thôi. Chẳng làm gì cả mới chính là cách giúp đỡ chúng ta."
Lethe là người quản trị. Do đó không giống như các Ma tộc khác, cô không hề ôm giữ lòng thù hận đặc biệt nào đối với Yahweh.
Chính vì thế nên càng đáng giận hơn.
"Lethe."
Ngay khoảnh khắc Shirone nghiến răng, đám Ma tộc xung quanh đã chặn đường cậu.
"Khừ khừ. Yahweh, ngươi còn định khiến chúng ta sa ngã đến mức nào nữa? Định coi thường chúng ta đến bao giờ?"
"Ta không muốn chiến đấu với các ngươi."
Bởi đó chính là thứ mà Oris đã để lại cho Shirone dẫu phải đánh đổi bằng sự tan biến của chính mình.
"Hừ! Láo xược. Lúc nào ngươi cũng nói vậy. Rồi ngươi lại sẽ thảm sát chúng ta một lần nữa thôi."
"Tránh ra. Ta muốn nói chuyện với Lethe."
Giọng của Shirone đầy khẩn thiết nhưng đối với các Ma tộc, nó giống như một sự khinh miệt hơn.
Sau một hồi trao đổi ánh mắt, không ai bảo ai, tất cả đồng loạt lao tới.
"Khà khà khà khà! Giết chết Yahweh!"
Dẫu mọi động tác đều hiện rõ mồn một trước mắt Shirone đang được bao bọc bởi Dòng Chảy Kỳ Tích nhưng.
'Lại là thế này sao?'
Trái tim không dễ dàng dao động.
'Rốt cuộc là cho đến bao giờ……'
Giết chóc, giết chóc và lại giết chóc, cho đến khi thế giới trở thành nơi chẳng còn lấy một đối tượng nào để phản bác.
'Đó là chiến thắng sao?'
Liệu đó thực sự là sự quán triệt của đức tin sao?
Trong đôi đồng tử trong veo của Shirone, khuôn mặt của đám Ma tộc đang run rẩy vì giận dữ hiện lên.
"Chết điiiiiiii……"
Ngay khoảnh khắc tên Ma tộc tiên phong giơ cao chiếc rìu khổng lồ hơn 2 mét vung tay xuống.
Oành oành oành oành!
Một khối lửa từ trên trời rơi xuống phát nổ, thiêu rụi toàn bộ đám Ma tộc xung quanh.
"A á á á!"
Khi những tên Ma tộc bị sóng xung kích đánh bay cả chân tay thét lên quái dị, Lethe nhíu mày.
"……Là ngươi sao?"
Một người phụ nữ toàn thân rực cháy như đá nung đỏ, hai tay cầm hai cây côn đỏ rực đang đứng đó.
Shirone nghiêng đầu.
"Tôn Du Tĩnh? Tại sao ngươi lại ở đây?"
Người phụ nữ đang rực cháy đến mức gần như bạch quang ấy nhe răng hét lớn.
"Chẳng phải chính ngươi bảo ta tới sao! Ngươi đang làm cái quái gì thế hả? Với ta thì niệm Kim Cô Chú giỏi lắm mà, sao giờ lại khúm núm trước đám Ma tộc thế này?"
Thấy Shirone khẽ nhíu mày, Tôn Du Tĩnh vừa tỉnh táo lại bỗng rụt vai run rẩy.
"À, thì…… là vậy đó. Nói cách khác thì đó là tiếng lòng thật lòng của tôi bộc phát ra thôi, vâng."
"Hà hà! Hà hà! Ngài Tôn Du Tĩnh! Nóng chết mất thôi!"
Từ bên hông, khuôn mặt của Richela thốt ra tiếng rên rỉ đau đớn nhưng nhiệt lượng không hề thuyên giảm.
'Kẻ đó là hàng thật.'
Kẻ mạnh đến mức khiến Tôn Du Tĩnh vô thức siết chặt Như Ý chính là Lethe.
'Ả ma tộc (Itaka) bên cạnh cũng khá đấy, nhưng người đàn bà này ở một đẳng cấp khác hẳn.'
Cô muốn đấu thử một trận.
"Lên nào!"
Ngay khi Tôn Du Tĩnh nhe răng nanh gia tăng hỏa lực, Shirone thốt lên lời.
"Dừng lại đi."
Chỉ với cảm giác Kim Cô Nhi khẽ siết chặt cổ, Tôn Du Tĩnh đã kinh hãi ngước đầu lên.
"Khự!"
Khi hóa thân của Cân Đẩu Vân yếu đi và hỏa khí tan biến, Richela mới có thể thở phào.
"Ta có chuyện cần bàn với Lethe."
"……Vâng."
Tôn Du Tĩnh lùi lại mà không có chút ý chí phản kháng nào, Shirone tiến về phía Lethe.
"Lethe."
Giọng nói khẩn thiết như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng ánh mắt của Lethe không hề dao động dù chỉ một chút.
"Đừng gọi nữa, có gì muốn nói thì nói đi. Để xem, ta sẽ nghe lấy một câu."
"Chỉ hỏi một điều thôi."
Đôi mắt Shirone dồn sức, Dòng Chảy Kỳ Tích đang bao bọc cơ thể bỗng trỗi dậy như đang thăng thiên ngược lên trời.
Sét đánh.
"Ta là ai?"
Khi cột sáng dần mở rộng bán kính, đám Ma tộc bắt đầu loạng choạng lùi lại.
"Khừ hừ hừ!"
Một khí chất hoàn toàn khác với vị Yahweh mà họ tưởng tượng đang áp đảo toàn bộ thành phố.
Itaka ngẩng cao đầu, ngước nhìn luồng sáng xuyên thủng đám mây lửa.
'Đến mức này sao?'
Có lẽ các Thất Đại Tướng Quân khác cũng vậy, nhưng vào khoảnh khắc này, cô đã từ bỏ ý định chiến đấu với Yahweh.
"Trả lời đi."
Ánh mắt của toàn bộ Ma tộc tập trung vào một điểm, và Lethe chỉ im lặng.
Tùy vào câu trả lời mà thành phố Laviette có thể sẽ bị thanh tẩy trong nháy mắt.
"Cuối cùng vẫn là đe dọa sao……"
"Lethe."
Shirone ngắt lời.
"Ta đã hỏi ta là ai."
Luồng ánh sáng thăng thiên càng lúc càng trở nên dữ dội, khiến các Ma tộc cảm thấy nỗi đau như bị thiêu đốt.
"Khừ hừ hừ!"
Người duy nhất có thể trụ vững là Lethe, và cuối cùng câu trả lời cũng được thốt ra.
"Là Yahweh."
Biết rõ đó không phải câu trả lời chính xác, cô nhăn mặt bổ sung thêm.
"……ạ."
"Ngài Lethe?"
Thấy cô dùng kính ngữ với Yahweh, từ cư dân cho đến Thất Đại Tướng Quân đều mở to mắt kinh ngạc.
Nhưng đó là điều đương nhiên.
"Phật không còn nữa. Sự cân bằng của thế giới đã sụp đổ và địa ngục giờ đây nằm trong tay ta. Ý ta là dẫu các ngươi có cố gắng khiến ta sa ngã đến đâu đi chăng nữa, ta cũng không còn dao động nữa đâu."
Lethe đã hiểu chính xác ý tứ đó.
"Người quản trị tối cao đã biến mất, nên dĩ nhiên phải hầu hạ ngài rồi. Ngài muốn gì ở ta?"
"Thanh tẩy Ma Giới."
"Không thể nào. Ngài bảo ta giết hết con cái mình sao?"
"Ít nhất hãy xóa bỏ Ma Giới của Quân đoàn trưởng đi. Nếu vậy ta cũng sẽ không lục tung Thế Giới Mặt Sau lên nữa."
Sứ mệnh của Lethe là duy trì hệ thống địa ngục, nên đây không phải là một đề nghị tồi.
'Vấn đề là nó cũng chẳng phải đề nghị tốt lành gì.'
Giải thể Ma Giới không chỉ là việc phức tạp, mà còn là hành động làm suy yếu sức mạnh của Satan.
Thế nhưng nếu không chấp nhận ở đây, cơn thịnh nộ của Shirone sẽ làm chao đảo cả địa ngục.
Ngay lúc đó, một giọng nói như tiếng lợn bị chọc tiết vang lên.
"Ụt ịt. Sếp ơi?"
Trước giọng nói chỉ nghe thôi đã thấy sôi máu, Lethe dữ tợn quay đầu lại.
Monoras trong bộ dạng như kẻ ăn mày đang đứng đó cùng với Phó giám đốc Void.
"Tên khốn nhà ngươi……!"
Vừa nhìn thấy tia lửa bắn ra từ mắt Lethe, Void đã vội vã cúi đầu.
"Xin lỗi sếp! Tôi đã nói rõ là có việc khẩn cấp rồi mà anh ta vẫn cứ đâm đầu vào thành phố bài bạc……"
Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để Lethe hình dung ra toàn bộ sự việc.
"Sếp ơi!"
Monoras tiến lại với vẻ mặt đầy oan ức.
"Bị lừa rồi! Chết tiệt! Lũ đó hoàn toàn là quân bài bạc chuyên nghiệp! Làm sao có thể vượt qua xác suất 2% để ra được quân bàii đó khi tôi đã đặt cược toàn bộ tài sản chứ! Ụt ịt!"
Thấy Lethe nhìn chằm chằm vào bộ dạng trơ trẽn của Monoras, Void nhắm nghiền mắt lại.
"Xin lỗi sếp! Lẽ ra nên dừng lại ở đó, nhưng Thư ký trưởng lại đặt cược cả cổ phần của Hỏa Công Xã vào nên……"
Như chợt nhớ ra điều gì, Monoras tiếp lời.
"Đúng rồi, cổ phần của tôi! Toàn bộ cổ phần tôi gom góp từ mọi vụ tham nhũng đã bay sạch rồi! Sếp hãy đi đòi lại cho tôi với."
"Monoras."
Lethe chậm rãi tiến lại gần.
"Vâng. Ụt ịt."
Nhìn Monoras với khuôn mặt trắng bệch, Lethe đưa hai tay ra.
Lòng bàn tay chạm vào ngực hắn, Lethe vẫn thẫn thờ lẩm bẩm.
"Ta sẽ đòi lại hết cho ngươi."
"Ơ? Thật sao sếp? Ụt ịt."
"Phải, ta sẽ đòi lại tất cả. May mà ngươi về sớm đấy. Ta sẽ cho ngươi chơi thỏa thích, nên hãy giúp ta một việc này thôi."
"……Tôi không muốn làm việc đâu."
"Ngươi thấy Yahweh đằng sau kia không?"
Xoay người từ phần eo, Monoras nhìn chằm chằm vào Shirone đang được bao phủ bởi ánh sáng.
Lethe nói.
"Giết nó đi."
Sau một hồi im lặng, đôi mắt Monoras nheo lại rồi khóe miệng nhếch lên.
"A, may quá."
Trước khi rung chấn đầu tiên kịp kết thúc, Monoras đã lao thẳng về phía Shirone.
Ầm ầm ầm ầm!
Toàn bộ thành phố rung chuyển, Shirone cảm thấy một sự rùng mình lạnh lẽo liền lùi lại với tốc độ kinh hồn.
"Vì đó là việc dễ mà."
Ngay khoảnh khắc đó, Tôn Du Tĩnh trong vòng lửa đã chặn đường, khuôn mặt nhăn nhúm lại.
"Khè khè khè khè khè!"
Không vì bất cứ ai cả.
Đó là bản năng của con khỉ chiến đấu đã được kích hoạt mà không kịp suy nghĩ một chút lý trí nào.
'Hắn mạnh đến mức nào vậy?'
Cảm nhận được một sự xa xăm thăm thẳm, Như Ý của Tôn Du Tĩnh nở rộ như những cánh hoa lao tới tấn công.
"Ủn!"
Khi Monoras vung tay quật mạnh, một tiếng răng rắc vang lên trên hóa thân của Thạch Hầu.
"……Ơ?"
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Khi vừa tỉnh táo lại trong tích tắc, cô đã bị đánh văng đi như một quả bóng suốt mấy cây số.
'Ymir?'
Nếu phải so sánh thì chính là như vậy.
Monoras sau khi đánh văng Tôn Du Tĩnh đã bắt kịp tốc độ của Shirone và vung nắm đấm tới.
"Ụt ịttttttttttt!"
Áp suất không khí mạnh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hình thái nắm đấm khổng lồ vò nát không gian ập đến.
'Bàn Tay Của Chúa!'
Nắm đấm ánh sáng tụ lại từ bầu trời va thẳng vào áp suất không khí, tạo ra một sóng xung kích hình cầu.
A á á á á á á á!
Một nửa thành phố bị thổi bay, tiếng thét của đám Ma tộc vọng lại từ xa xăm.
"Khừ hừ hừ hừ!"
Ngay khi vừa trải qua một chiêu, Shirone cũng nảy sinh suy nghĩ y hệt Tôn Du Tĩnh.
'Ymir.'
Tuy nhiên, nếu phân tích sâu hơn dưới danh nghĩa Yahweh.
'Ma tính của Ymir.'
Giống như thực tại, ở Thế Giới Mặt Sau cũng tồn tại những bí ẩn chưa được giải đáp.
'Một trong những chủ đề lớn nhất. Vô số Ma tộc đã tìm kiếm Ma tính của Ymir nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy.'
Hóa ra Lethe đã độc chiếm nó.
"Phòng sếp…… phòng sếp……"
Monoras vừa lẩm bẩm với hai lỗ mũi phập phồng, vừa hét lớn như muốn rớt cả hàm.
"Tôi sẽ vào đóóóóóóó!"
Trong tính cách có phần thấp kém và bốc đồng ấy, Shirone cảm nhận được một sự nghi vấn.
'Đây mà là cảm xúc của Ymir sao?'
Người khổng lồ không thể sinh sản.
'Chẳng lẽ nào?'
Ngay khoảnh khắc Shirone chợt nhận ra và mở to mắt, đòn tấn công thứ hai đã giáng xuống.
Oành oành oành oành!
Một sức mạnh mạnh gấp 10 lần sóng xung kích đầu tiên quét sạch cánh đồng địa ngục bao la.
Một bên mí mắt của Monoras nhướng lên.
"Hử?"
Lý do hắn ngạc nhiên là bởi hắn không biết rằng trên đời này lại tồn tại thứ mà nắm đấm của mình không thể đập nát.
"Shirone, không sao chứ?"
Rian đã chặn đường tự bao giờ, dùng kiếm đỡ lấy nắm đấm của Monoras.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn