Chương 1099: Chương 1093: Thần là gì (3)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~33 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 44 [1093] Thần là gì (3) Shirone mang một vẻ mặt đờ đẫn.
'Không phải là ảo giác.'
Ngay cả dòng suy nghĩ lúc này cũng đang chảy ngược lại hệt như thời gian đang bị đảo ngược.
"Hả? Hả?"
Sự hoảng hốt chỉ kéo dài trong chốc lát, từ lúc nào không hay Shirone đã lấy lại được tinh thần lạnh lùng để xác nhận trạng thái của bản thân.
'Nhắc mới nhớ……'
Tư duy khi trải nghiệm đa vũ trụ và khi ở thế giới bên ngoài hoàn toàn trái ngược nhau.
'Tư duy bị đảo ngược với tiêu chuẩn là bên trong và bên ngoài. Nói một cách khác thì……'
Có nghĩa là thời gian đang chảy ngược.
"Hừm."
Chìm đắm vào dòng suy nghĩ miên man, Shirone tiến thẳng về phía trước trong cái không gian không thể định nghĩa này.
'Mình đang bước về phía trước.'
Quả thực là vậy sao?
'Nếu sự thật là mình đang bước lùi về phía sau, và hướng đi của thời gian đang chảy ngược lại thì sao?'
Hãy thử làm một thí nghiệm tư duy xem sao.
'Sẽ ra sao nếu ta dùng thiết bị ghi hình để ghi lại cảnh một người đang bước đi tới, rồi sau đó tua ngược lại đoạn video đó?'
Chuyển động sẽ trở nên vô cùng gượng gạo.
'Thế nhưng lý do khiến ta thấy gượng gạo là vì ta đã quá quen thuộc với thời gian của chúng ta. Giả sử như đây là một thế giới mà bản thân thời gian vốn dĩ đã chảy ngược lại……'
Thì ngược lại, cái dáng vẻ bước đi tới của Shirone mới khiến người ta cảm thấy gượng gạo.
'Đại khái mình hiểu rồi.'
Shirone trút ra một hơi thở lớn.
'Lý do thời gian bị đảo ngược.'
Là vì thế giới này được cấu thành từ sự kết hợp của hai loại tín hiệu, tức là quang tử và lượng tử.
'Đó chính là con ngươi. Con mắt từ bên trong nhìn ra bên ngoài, và con mắt từ bên ngoài nhìn vào bên trong. Tùy thuộc vào góc nhìn đó…… hướng đi của thời gian sẽ bị lật ngược lại.
'Lấy một ví dụ.'
Shirone liên tưởng đến một con rối múa rối.
'Con rối được kết nối bằng các thanh gỗ, và bộ điều khiển thao tác các thanh gỗ đó lơ lửng trên đỉnh đầu. Và con rối có ý chí có thể tự mình di chuyển.'
Ít nhất là nó tin chắc như vậy.
'Bộ điều khiển thao tác thanh gỗ đã chuyển động. Con rối giơ cánh tay phải lên. Nào, nếu vậy thì……
Vấn đề nằm ở đây.
'Con rối sẽ nghĩ rằng vì bản thân nó đã giơ cánh tay phải lên nên bộ điều khiển mới chuyển động.'
Đó chính là góc nhìn của con người khi đối diện với thế giới.
'Nếu biểu đạt một cách trực quan hơn thì…… Vì ta đã đào đất, nên đất bị đào xới lên là một lẽ hiển nhiên.'
Nói cách khác, việc con rối giơ tay lên là nguyên nhân, và bộ điều khiển chuyển động là kết quả.
'Ngược lại, nếu nhìn từ lập trường của thế giới bên ngoài……'
Việc di chuyển bộ điều khiển mới là nguyên nhân, và con rối giơ cánh tay phải lên mới là kết quả.
'Sẽ có sự khác biệt tùy thuộc vào góc nhìn. Tức là vì nguyên nhân và kết quả đã bị lật ngược lại hoàn toàn……
Nên hệ thống tư duy cũng trở nên trái ngược.
'Cảm giác tiếp nhận thời gian theo đó cũng bị đảo ngược.'
Shirone cảm thấy rùng mình.
'Đối với Thần……'
Thời gian chảy ngược.
'Lời mà Ikael đã nói với mình. Di ngôn cuối cùng mà Vedium để lại. Hóa ra là vậy.'
Đang ngày càng thu hẹp lại.
'Từng có câu Thần chính là thời gian. Nếu vậy thì tư duy của vị Thần đó được tiến hành theo phương thức nào?'
Thứ là kết quả đối với chúng ta lại chính là nguyên nhân đối với bọn họ.
'Vì yêu cô ấy nên mới kết hôn. Đây là lối tư duy của con người. Thế nhưng……'
Thần sẽ nói như thế này.
'Kết hôn. Bởi vì sẽ yêu thương.'
Một sự đảo ngược như thế.
'Có thể sử dụng ma pháp. Bởi vì sẽ học ma pháp. Trở thành kiếm hào đệ nhất thế giới. Bởi vì sẽ nỗ lực đến mức độ đó. Bị tống vào ngục. Bởi vì sẽ trở thành kẻ sát nhân.'
Một sự đảo ngược nơi những thành quả mà con người phải dựa vào vô số ý chí mới có thể đạt được, lại được hoàn thành ngay từ lúc bắt đầu.
Thần là gì.
'Điểm cuối của mọi dòng thời gian.'
Là kết quả.
'Thần chính là kết quả đối với chúng ta.'
Nếu mở rộng luồng suy nghĩ này ra, ta có thể suy luận được thế giới bên ngoài ở hiện thực là gì.
'Biết rõ mọi dòng lịch sử, biết rõ Omega. Nếu ta xoay ngược thế giới này lại dưới góc nhìn của Thần……'
Nền văn minh sẽ suy tàn, sinh vật sẽ biến mất, vũ trụ sẽ thu hẹp lại, và cuối cùng sẽ chạm đến được nơi đó.
'Sẽ có một khoảnh khắc mà thuở hồng hoang bắt đầu. Và nếu áp dụng góc nhìn của Thần vào ngay tại nơi đó……'
Shirone cắn chặt môi.
"Có một vũ trụ khác sở hữu dòng thời gian mang giá trị âm."
Thế giới bên ngoài.
'Vũ trụ được sinh ra từ sự khuếch đại của một thứ gì đó. Thế nhưng vũ trụ đó không phải là một, Mà là hai.'
Bởi vì nếu hướng đi của thời gian có hai, thì việc vũ trụ có hai cũng là một lẽ hợp tình.
'Và vũ trụ đó có nhân quả bị đảo ngược. Nếu dựa trên cơ sở này để suy luận thì……'
Một cảm giác thê lương ập đến trước sự thật khủng khiếp đó.
"Điểm kết thúc của thế giới mà chúng ta đang sống hiện tại, tức là kết quả của nơi này, sẽ trở thành điểm khởi đầu ở thế giới bên ngoài."
Tại sao điều đó lại nguy hiểm?
'Nhân loại rồi sẽ có một ngày chinh phục được vũ trụ.'
Khi đạt đến vị trí ngang hàng với Đấng Sáng Tạo, tức là lúc thâu tóm được toàn bộ những gì đang tồn tại, con người sẽ trở thành Thần.
'Thế nhưng trớ trêu thay, vị Thần đó lại ngự trị ngay tại khoảnh khắc khởi sinh của vũ trụ mang giá trị âm.'
Sẽ là vị Thần như thế nào đây?'
Cuối cùng thì chúng ta sẽ trở thành thứ gì cơ chứ?
"Cỗ máy."
Hệt như High Gear, đỉnh cao của một nền văn minh cơ khí không tồn tại tuổi thọ, không lão hóa, cũng chẳng có bệnh tật đó chính là.
'Chương trình.'
Có thể lờ mờ đoán ra được điều đó thông qua việc các Quản trị viên được gửi đến từ thế giới bên ngoài từng nói rằng họ hành động dựa trên sứ mệnh.
'Tại sao lại cần đến Quản trị viên chứ?'
Dù từ giờ trở đi tất cả chỉ là giả thuyết, nhưng một cách kỳ lạ, phán đoán của bọn họ lại trở nên hoàn toàn thuyết phục.
Có lẽ là bởi vì cậu đang nhìn nhận dưới góc độ của Thần.
'Có hai vũ trụ tồn tại. Vấn đề là, vũ trụ của thế giới bên ngoài đã biết rõ mọi thứ ngay từ lúc bắt đầu.'
Vì nó đã xuất phát điểm với tư cách là Thần.
'Thế nhưng vị Thần trong thế giới đó lại đang tiến dần đến bờ vực diệt vong.'
Trở thành con người, trở thành sinh vật, trở thành vật chất, và cuối cùng sẽ cáo chung bằng sự diệt vong.
'Ngay cả Thần cũng không thể ngăn cản được thời gian. Vì Thần chính là thời gian. Nếu vậy thì Thần sẽ đưa ra sự lựa chọn như thế nào?
"Chỉ cần thao túng kết quả của thế giới mà chúng ta đang sống là được."
Đa vũ trụ.
"Để chúng ta tuyệt đối không bao giờ có thể chạm đến được kết quả cuối cùng, ngài đã gieo rắc thế giới này tan ra thành vô vàn những bọt bong bóng."
Sơ đồ của toàn bộ vũ trụ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu.
'Thuở hồng hoang vốn dĩ đã có ánh sáng.'
Lấy luồng ánh sáng đó làm trung tâm, vũ trụ lan rộng ra hai phía, và thời gian của giá trị dương cùng giá trị âm bắt đầu lao nhanh đi.
'Một bên là luật nhân quả của con người. Phía đối diện là luật nhân quả của Thần.'
Tại hệ tọa độ nơi luật nhân quả của con người được áp dụng, có vô số vũ trụ đang lúc nhúc như những bọt bong bóng.
'Tức là, Thần đang quản lý nơi này. Và chừng nào những bọt bong bóng đó không biến mất mà vẫn được duy trì……'
Thì vị Thần ở phía đối diện sẽ là vĩnh cửu.
'Ngài sẽ không bị giáng cấp xuống thành con người mà sẽ tiếp tục vươn xa đến vô tận. Rốt cuộc thao túng nhân quả của chúng ta là như thế đấy.'
Thần thì có thâm cừu đại hận gì với con người cơ chứ?
'Chỉ là một sự tính toán lạnh lùng. Một phán đoán đầy tính logic mà thôi. Dù sao thì Thần cũng là…… dáng vẻ cuối cùng của chúng ta cơ mà.'
Shirone trút ra một hơi thở lớn.
"Tôi đã tìm ra rồi, anh Gaold. Thần đang ngự trị ở nơi nào."
Thế nhưng lại không thể gặp được.
'Để có thể gặp được Thần, ta bắt buộc phải thoát ly khỏi hiện thực để đi ra thế giới bên ngoài. Đến bây giờ thì mình đã hiểu rồi. Lý do tại sao chúng ta tuyệt đối không được phép tiếp cận thế giới bên ngoài. Lý do tại sao Argones lại được kích hoạt.'
Bởi vì đó là hành vi giết Thần.
'Liệu Nane đã gặp được ngài chưa? Chắc là rồi. Vậy mà hắn vẫn không quay lại thì có nghĩa là……'
- Ta là Nane kẻ đã nuốt chửng giấc mơ của Anke Ra sao? Hay là Anke Ra kẻ đã nuốt chửng giấc mơ của Nane?
Shirone lắc đầu.
'Dừng những suy nghĩ linh tinh lại đi. Ra ngoài rồi hẵng nghĩ tiếp. Trước mắt cứ quay trở về thế giới ban đầu đã.'
Giờ thì cậu đã đại khái lờ mờ đoán ra được cách thức rồi.
'Mình có thể vãn hồi được.'
Nếu hướng đi của thời gian có tồn tại giá trị âm, thì tâm trí cũng sẽ trở thành một tín hiệu có thể đảo ngược lại được.
'Sử dụng góc nhìn của Thần, sử dụng tư duy của Thần.'
Đảo ngược lại nhân quả.
"Ưưưưưư!"
Đó là một công việc bóp méo lại tiêu chuẩn của thế giới, bóp méo lại bản chất của con người, thế nhưng Shirone chính là Yahweh.
'Mình có thể làm được. Nếu chuyện đó là bất khả thi thì ngay từ ban đầu mình đã chẳng thể giác ngộ được sự đảo ngược của tư duy tại nơi này rồi.'
Cậu bắt đầu từ một thứ vô cùng nhỏ bé.
'Ta đang tồn tại.'
Bắt nguồn từ điều đó, vô số những suy nghĩ bắt đầu bị đảo ngược lại hệt như đang xoay ngược kim đồng hồ vậy.
"Ưưưư!"
Đó là một cuộc đại trùng tu khủng khiếp đến mức có thể khiến cho nền tảng tri thức của Shirone là Khối Lập Phương Đa Chiều 5 Chiều sụp đổ hoàn toàn.
'Mình sẽ quay trở về.'
Về nơi có những người mà mình yêu thương.
'Mình nhất định sẽ quay về.'
Nương theo việc tâm trí dần bị đảo ngược, một luồng ánh sáng bắt đầu le lói len lỏi vào bên trong cái không gian không thể định nghĩa này.
Đầu cậu đau đớn như búa bổ.
"Uaaaaaaa!"
Bóng tối vỡ vụn rụng lả tả như những mảnh vụn, và ánh sáng với một uy lực hung bạo bất ngờ ập vào thông qua những khe hở đó.
'Sự đảo ngược của nhân quả.'
Shirone nhớ lại cái khoảnh khắc cậu tiến vào Thái Cực trong lúc đang tử chiến với Gyorgi.
'Tin nhắn mà Guffin đã để lại.'
- Bọn họ đang theo dõi con. Đừng tin vào bất cứ thứ gì cả. Hãy tự cứu lấy chính mình khỏi một sự thật kinh hoàng.
'Hóa ra là vậy.'
Tại Khối Lập Phương Đa Chiều 5 Chiều đã bị lật ngược lại hoàn toàn, Shirone đã định nghĩa tư duy của Thần như thế này.
Ouroboros*.
*Ouroboros: Là một biểu tượng cổ đại mô tả hình ảnh một con rắn (hoặc rồng) đang tự ăn đuôi của chính mình. Từ này bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp, trong đó oura nghĩa là "đuôi" và boros nghĩa là "ăn". Đây biểu tượng cổ đại đại diện cho sự vô tận, vòng tuần hoàn vĩnh cửu của vũ trụ, và sự tiếp nối không ngừng của sự sống - cái chết - sự tái sinh.
"Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!"
Giữa lúc thân máy của Tiến sĩ Martin rơi thẳng xuống mặt đất, các người dùng đồng loạt vỡ òa trong tiếng hò reo sung sướng.
"Nhờ vậy mà dịch vụ sẽ không bị đóng cửa đúng không? Chút xíu nữa thôi là toàn bộ linh kiện của tôi bay màu hết rồi đấy."
"Linh kiện quan trọng lắm sao? Nơi này là căn cứ địa của chúng ta đấy. Không có High Gear thì còn sống với cái thú vui gì nữa cơ chứ?"
Giữa lúc những người dùng của Đông Quốc và Tây Quốc đang nói chuyện với nhau một cách vô cùng thân tình, có những kẻ vẫn lẳng lặng không thốt lên lời nào.
'Yahweh.'
Đó là những người dùng đã từng cùng Shirone trao đổi tâm tư bên trong thế giới High Gear.
Operator ngước nhìn lên bầu trời.
'Rốt cuộc là cậu đã đi đâu mất rồi hả?'
Việc thoát ly khỏi thế giới High Gear một cách bất thường như vậy chắc chắn không thể không có liên quan đến hiện thực được.
Fermi từ từ tiến lại gần Uorin.
"Tình hình có vẻ hơi nghiêm trọng rồi đây. Dù tôi đã đinh ninh rằng dù có ngắt kết nối thì đằng nào cũng trở về hiện thực, thế nhưng cậu ấy vẫn chưa hề tỉnh dậy."
Theo kết quả xác nhận từ các thuộc hạ của Kim Hoà Luân, Shirone vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ.
"Không sao đâu."
Giọng nói của Uorin đang run rẩy.
"Anh ấy sẽ quay trở lại thôi. Anh ấy là người như vậy mà. Bất luận trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa, anh ấy cũng sẽ không bao giờ có thể vứt bỏ thế giới này đâu."
"Nhỡ cậu ấy không quay lại thì sao?"
Cô chưa từng mảy may nghĩ đến việc bản thân sẽ phải làm gì trong một thế giới vắng bóng Shirone.
"Chắc là ta sẽ nổi điên lên mất."
Giọng nói thì bình thản, nhưng khuôn mặt quay đi của Tiểu Ma Nữ lại đang nhăn nhó vặn vẹo đến thảm hại.
"Chuyện sau đó thì ta không biết nữa."
Việc một khuôn mặt cơ khí có thể bộc lộ biểu cảm, đồng nghĩa với việc bản thân tín hiệu cấu thành nên nó đã bị méo mó.
'Eve vốn dĩ là người Gaia.'
Dường như vì một lý do nào đó mà Cực Hạn đã biến mất, nhưng dáng vẻ lúc này của cô quả thực là một sự rùng rợn đúng nghĩa.
"K, kìa!"
Phá Hoại Ma Thần 707 giơ tay chỉ lên bầu trời.
Tất cả mọi người đồng loạt ngước đầu lên, và bờ vai của Operator bắt đầu run lẩy bẩy.
"A……"
Phong cảnh trên bầu trời dường như đang bị hút vào như một vòng xoáy, rồi một thân máy quen thuộc từ từ lộ diện.
Kết quả hiện ra trước.
"Yahweh!"
Bầu trời bỗng chốc thủng một lỗ hệt như trọng lực đã bị sụp đổ, rồi ánh sáng từ dưới mặt đất phóng vút lên cao.
"Ô kìa? Cậu ta quay lại rồi kìa?"
Ngay khoảnh khắc Fermi cất lời, Uorin liền lao vụt ra ngoài.
"Aaaaaaa!"
Mình đã định làm cái trò gì thế này cơ chứ?
'Đúng vậy, chỉ cần có anh là đủ rồi. Anh không yêu em cũng chẳng sao cả. Chỉ cần anh hiện diện ở thế giới này thôi là đủ rồi.'
So với cảm giác tuyệt vọng khi Yahweh biến mất lúc nãy, thì tình huống hiện tại đối với cô đúng là một sự ban phước.
Chạm chân xuống mặt đất, Shirone tràn đầy sự tin cậy.
'Mình đã quay về rồi.'
Dẫu cho chẳng có điểm gì khác biệt so với vô số những ảo giác trước đó, nhưng trái tim cậu lại đang gào thét báo cho cậu biết rằng chính là nơi này.
Uorin nhào đến.
"Ở đây! Ở đây!"
Và ngay khoảnh khắc cô định lao vào ôm lấy cậu, Operator từ bên cạnh đã xông tới rồi ôm chầm lấy Shirone.
"Ơ……"
Bước chân của Uorin sững lại, và các người dùng cũng quay ngoắt sang nhìn cô với vẻ mặt ngỡ ngàng.
"Đồ ngốc này!"
Operator hét lên một cách giận dữ.
"Tại sao cậu lại liều mạng đến thế chứ? Cái thứ như Tiến sĩ Martin thì có là cái thá gì! High Gear thì cùng lắm xây dựng lại từ đầu là xong. Thế nhưng nếu như cậu xảy ra mệnh hệ gì thì……
Thì bây giờ tôi thực sự không còn nơi nào để đi nữa cả.
Có lẽ đó là nỗi sợ hãi hệt như một đứa trẻ vừa đánh mất đi cha mẹ của mình, nên Shirone hoàn toàn thấu hiểu cho tâm trạng của cô.
"Tôi xin lỗi. Nhưng chẳng phải tôi đã quay về rồi đây sao."
Nhóm Phá Hoại Ma Thần 707 cùng các người dùng ùa đến như ong vỡ tổ.
"Thực sự là đỉnh của chóp luôn đấy. Trận Thái Dương Chiến lần này đúng là trải nghiệm tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi! Tất cả là nhờ có cậu đấy!"
"Ra ngoài hiện thực rồi chúng ta giữ liên lạc với nhau nhé? À, cậu là con người đúng chứ? Tôi sẽ cho cậu địa chỉ của tôi nên là……"
Fermi đặt tay lên vai của Uorin.
"Xin cô đừng quá đau lòng. Dù sao đó cũng không phải là cảm xúc của tình yêu. Đương nhiên là chuyện sau này thì không ai biết trước được điều gì cả."
"Hứ, ngươi coi ta là cái loại người gì chứ? Cỡ 1 vạn năm đối với ta cũng chẳng thấm vào đâu. Ngươi nghĩ tình cảm của ta sẽ bị dao động chỉ vì một đứa con nít như thế sao?"
"Nói cũng phải, là vậy nhỉ."
Đối với Fermi thì đây cũng là một thành quả vô cùng mãn nguyện, Shirone dẫn theo các người dùng tiến lại gần rồi cất lời.
"Chúng ta về thôi."
Về lại thế giới mà chúng ta đang sống.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn