Chương 1042: Chương 1035: Thành phố Ma Đạo Công Nghệ (4)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 42 [1035] Thành phố Ma Đạo Công Nghệ (4) Ma Nhân Chủng là chủng tộc sinh ra từ loại Ma có chất lượng thấp, tại địa ngục chúng thuộc về hàng ngũ Ma Thú Quân.
Tuy nhiên tính cách chúng rất hung bạo và có một chút trí tuệ, nên đôi khi cũng xảy ra những vụ tấn công thành phố.
'Nếu so với hiện thực thì chắc tầm cỡ loài khỉ.'
Thực tế Shirone chẳng hề hay biết kẻ đang đột kích vào đây chính là một con khỉ theo đúng nghĩa đen.
'Đừng bận tâm nữa. Chắc sẽ sớm bị bắt thôi.'
Theo cách ngôn của Satan rằng địa ngục không tồn tại kẻ thù, an ninh tại cổng thành Laviette vốn rất lỏng lẻo.
Thế nhưng võ lực của bản thân thành phố thực sự rất hùng hậu, đặc biệt là các quan chức có thực lực sánh ngang với quân đội địa ngục.
'Đây chính là khu phố Ma Đạo Công Nghệ sao.'
Đến nơi có vô số cửa hàng san sát nhau, Shirone bước vào một tòa nhà hai tầng.
"Xin chào."
Một người phụ nữ có làn da tím đang sắp xếp hàng hóa trên kệ ngoảnh đầu lại.
"Chào mừng quý khách. Đây là cửa hàng chuyên về nội tạng…… Hử?"
Quan sát ngoại hình của khách hàng, cô nàng vỗ đôi cánh dơi bay đến quầy thu ngân.
"Nhóc bao nhiêu tuổi rồi?"
Shirone bịa ra một con số dựa trên những gì cậu biết thông qua Cực Hạn.
"102 tuổi ạ."
"Chà, trẻ măng luôn nhỉ? Vậy mà đã dám đến tận đây. Nhóc là Trí Tinh Chủng đúng không? Sinh ra ở đâu thế?"
"Ở Chảo Lửa Dã Tâm ạ. Chị cũng là Trí Tinh Chủng phải không?"
Ma tộc thừa hưởng một đặc tính nào đó của Satan, và Trí Tinh Chủng là loại trí tuệ nhất trong số đó.
Đại Công Magritte cũng thuộc Trí Tinh Chủng, đặc trưng của chủng tộc này là ngoại hình thay đổi theo tuổi tác.
"Hố hố! Hồi đó chị cũng từng dự thi làm quan chức đấy. Dĩ nhiên là thi trượt nên giờ mới ở đây."
"Vâng ạ."
Shirone đáp hờ hững rồi đưa ra bản danh sách.
"Em muốn mua một ít đồ, cho em tất cả những thứ có ở đây. Em sẽ thanh toán bằng Death."
Nếu sử dụng thẻ tín dụng của Đại Công sẽ để lại dấu vết nên dùng tiền mặt là tốt nhất.
"Cũng biết ra dáng quá nhỉ. Đừng lo. Đồ ở đây không có cái nào là hàng lậu đâu. Ơ kìa?"
Xác nhận danh sách, đôi mắt chủ tiệm sáng rực lên.
"Định mua tim sao? Đây là một cơ quan cực kỳ phức tạp đấy. Nhóc…… có xử lý nổi không đó?"
"Tất nhiên rồi ạ. Em từng đoạt giải trong cuộc thi do Công ty Hoả Lực tổ chức mà. Tiền này cũng là dùng tiền thưởng để mua đấy ạ."
Dĩ nhiên đó là lời nói dối.
"……Được rồi, hiểu rồi. Đợi một chút. Trước tiên là 2 trái tim của phù thủy bị hỏa hình, và 1 trái tim chết đuối trong nước băng."
Tùy theo cảm xúc ngay trước khi chết mà chức năng của trái tim có thể được tận dụng khác nhau.
Bỏ tất cả vật phẩm vào một chiếc hộp lớn, cô đặt mạnh lên quầy và nói.
"Tổng cộng là 700. 000 Death. Mà cuộc thi nào mà cho nhiều tiền thưởng thế nhỉ?"
"Bí mật ạ."
Nếu muốn bịa chuyện thì cũng chẳng khó gì, nhưng nói kiểu này thì cô ta sẽ tự suy diễn theo ý mình.
"Chẳng lẽ, nhóc được Công ty Hoả Lực mời về đầu quân sao? Nhóc chắc là thông minh lắm nhỉ."
"Thì cũng đại loại thế ạ."
Shirone bắt đầu kiểm tra số lượng và tình trạng hàng.
"Chắc cũng kiếm được khối Death nhỉ. Mà cũng tốt thôi. Chị đây cũng vì kiếm mấy đồng đó mà phải cực khổ thế này."
Đang chống cằm trầm tư, cô bỗng nhướng mày rồi cốc đầu Shirone một cái.
"Á! Sao chị lại đánh em?"
"Cái thằng nhóc này, mới tí tuổi đầu đã tinh ranh. Đã là Trí Tinh Chủng thì chí hướng phải lớn chứ. Không lo thi đỗ quan chức để dẫn dắt địa ngục mà lại định vào Công ty Hoả Lực sao?"
Shirone ôm lấy chiếc hộp, bĩu môi.
"Liên quan gì đến chị chứ?"
Vì nếu tranh cãi vô ích có thể bị lộ sơ hở nên cậu cố tình lộ ra vẻ trẻ con.
"Hà, đúng rồi. Thân phận chị thì nói được gì cơ chứ. Chị cũng từng mơ về một tước vị. Một lãnh địa mang tên chính mình. Theo nghĩa đó thì Laviette thực sự tuyệt vời. Không chỉ vì gu thẩm mỹ của Đại Công mà còn về mặt chức năng……"
Tưởng chừng một bài diễn văn dài lê thê sắp bắt đầu, nhưng đôi mắt cô bỗng tràn ngập sát khí.
"Thế nhưng nghe nói Yahweh, cái tên con người đáng ghê tởm đó đã đến đây. Nhóc cũng nghe rồi đúng không?"
"Dạ? À, vâng. Em nghe rồi."
"Cái loại đó có băm vằm ra cũng không hết hận. Chị chỉ muốn lột da hắn khi còn sống. Nếu có thể nghe thấy tiếng hét của cái thứ sâu bọ đó, chị sẵn sàng làm bất cứ điều gì."
Tình cảnh này thật đúng là có miệng mà không thể nói gì.
"Sao chị lại ghét Yahweh đến thế?"
"Hử?"
"Ý em là, em biết chị ghét Yahweh, nhưng em không hiểu lắm. Chẳng phải rất kỳ lạ sao, khi mà ngay từ lúc sinh ra đã căm ghét một ai đó."
Chủ tiệm nghiêng đầu.
'Nghe bảo những Trí Tinh Chủng xuất chúng thì lý trí sẽ vượt qua cả bản năng, có lẽ nhóc này cũng thuộc hạng đó.'
Tiêu biểu chính là Đại Công Magritte.
"Lý do căm ghét sao. Chị cũng chưa từng nghĩ kỹ, nhưng có lẽ vì chúng ta……"
Cô chống cằm, khẽ cười khẩy.
"Vì quá yêu nên mới thế chăng?"
Nghe câu trả lời không ngờ tới, Shirone nhất thời không đáp lại được, cô nói tiếp.
"Thực ra chị cũng chẳng rõ. Chỉ là khi nhìn sâu vào sắc thái căm ghét mà mình đang cảm nhận…… chị thấy nó giống như sự phản bội vậy."
"Cảm giác bị phản bội."
"Thì kiểu như, nếu so với con người, nó giống như cảm giác thấy người bạn đời mình yêu thương đang nằm chung giường với kẻ khác? Bình thường trong trường hợp đó con người sẽ phát điên đúng không?"
Đây là một giả thuyết khả thi vì cô cũng thuộc Trí Tinh Chủng.
"Khoảnh khắc chúng ta sinh ra, bản thân sự kiện đó dường như tác động đến chúng ta như một loại cảm giác bị phản bội. Thế nên mới muốn băm vằm hắn, muốn hắn nhất định phải bất hạnh……"
Vẻ mặt chủ tiệm giãn ra trong chốc lát nhưng ngay lập tức sát khí bừng bừng lại ngự trị trong đôi mắt.
"Ta sẽ giết hắn! Ta sẽ mổ bụng lôi hết nội tạng ra và nhai ngấu nghiến ngay trước mặt hắn! Cái thằng chó chết đó!"
Sau khi trấn tĩnh lại, cô đưa tiền thừa.
"Dẫu sao thì đừng quên. Yahweh là kẻ thù chính của chúng ta. Nhóc có vẻ xuất sắc đấy, nên nếu có thể thì đừng vào Công ty Hoả Lực mà hãy làm quan chức đi. Nếu là nhóc, thậm chí có thể nhắm tới tước vị Công tước đấy."
"Vâng, em cảm ơn chị."
Cầm lấy số Death, Shirone cúi chào chủ tiệm rồi bước ra khỏi cửa hàng.
'Cảm giác bị phản bội sao.'
Bước chân hướng về phòng thí nghiệm bỗng trở nên nặng nề.
Đêm đó, doanh trại Laviette.
Doanh trại tạm thời được dựng lên trông như thể được nhào nặn tùy tiện từ nội tạng của các sinh vật.
Trong không gian mang tính hoạt động đáng sợ đó, 7 Ma tộc đang ngồi quanh một chiếc bàn tròn.
Thất Đại Tướng Quân của Laviette.
Hiện tại quân hàm là Đội trưởng Trị an nhưng họ đều là những chiến tướng dày dạn kinh nghiệm đã phò tá Đại Công từ 100 triệu năm trước.
"Cuối cùng vẫn để sổng mất. Đã lùng sục khắp thành phố nhưng không thể tìm thấy người phụ nữ đó. Đó là một loại năng lực."
Tôn Du Tĩnh hiện đang ẩn mình trong thành phố.
"Hai ngày trước có báo cáo rằng Yahweh đã thâm nhập. Chúng ta tạm thời cho phép lưu thông, nhưng đến nay vẫn chưa có ghi chép về việc rời thành. Nếu chắc chắn đang ở trong thành phố, liệu chuyện này có liên quan gì đến vụ việc vừa rồi không?"
"Ừm, có lẽ giờ này hai người họ đã bắt liên lạc với nhau rồi. Dù họ định bày trò gì thì chúng ta cũng không thể chờ đợi thêm. Hãy báo cáo lên Đại Công và xin ủy quyền toàn bộ đi."
"Nói thế không thấy xấu hổ sao? Thất Đại Tướng Quân từng chiếm đóng biết bao lãnh địa mà lại đi nói rằng không bắt nổi một người?"
"Nếu thực sự là đồng đội của Yahweh thì vấn đề rất nghiêm trọng. Hơn nữa người phụ nữ đó cực kỳ mạnh. Kết quả kiểm tra video từ Hộp Đen cho thấy, tốc độ ngay khoảnh khắc tấn công cổng thành đã vượt quá vận tốc âm thanh."
Một hồi tĩnh lặng kéo dài.
"……Vậy ai sẽ báo cáo?"
"Tôi sẽ làm."
Đội trưởng Chấp hành Itaka.
Một người phụ nữ có mái tóc đen tuyền dài đến mức phủ kín mặt sàn như những cái bóng.
"Và từ ngày mai sẽ tăng cường trị an. Lực lượng gác cổng thành cũng phải tăng lên gấp 20 trên mức bình thường."
"Chuyện đó là do cô quyết định, nhưng giọng điệu ra lệnh đó thật khó chịu. Bọn ta không có lý do gì phải nghe theo chỉ thị của cô."
"Vậy thì các ông đi mà báo cáo."
Cuộc họp kết thúc.
Sáng ngày hôm sau.
"Kieeeeee!"
Một con quái điểu chuyên về bay tốc độ cao hạ cánh nhanh nhẹn trước cổng thành Laviette.
"Hết sảy."
Tiếp đó, Giám đốc Công ty Hoả Lực Lethe nhảy xuống.
"Lâu rồi không gặp nhỉ. Laviette."
Kéo chiếc mũ trùm xuống dưới cằm, một khuôn mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ mệt mỏi xuất hiện.
"Đứng lại! Nhúc nhích là bắn!"
Ma tộc trên tường thành hét lớn, hai lính trị an mặc thiết giáp tiến lại gần cô.
"Kẻ nào. Hãy cho biết danh tính."
"Hử? Danh tính?"
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Lethe, khuôn mặt lính trị an biến dạng vì bực bội.
'Đã mệt muốn chết rồi còn gặp hạng này.'
Họ là những kẻ đã phải lăn lộn suốt đêm vì vụ cổng thành bị đột phá.
"Ta hỏi lãnh địa trực thuộc ở đâu! Tên là gì! Có việc gì ở Laviette thì nói mau!"
Lethe nhắm tịt một mắt lại rồi mắng nhiếc.
"Ồn ào quá! Hỏi từng cái một thôi! Bộ tưởng ta có tới 10 cái miệng chắc? Đến gặp Đại Công đây! Làm gì nhau?"
"Cái gì?"
Bàn tay lính trị an túm lấy cổ áo Lethe.
"Cái con mụ này điên thật rồi sao! Ngươi có biết tình hình hiện giờ thế nào không? Chỉ cần cái lưỡi này lỡ lời một cái là coi như……"
Chát một tiếng kêu giòn giã vang lên.
Đầu tên lính trị an ngoẹo sang một bên.
Dù đây là hành vi đáng bị xử tử ngay lập tức, nhưng trong số các binh sĩ Ma tộc trên tường thành, chẳng có ai cử động cả.
'Gì vậy? Chuyện gì vừa xảy ra thế?'
Không một ai biết.
Đó là cái tát nhanh nhất thế gian, và dẫu vậy, việc cổ tên lính không bị gãy đúng là một điều kỳ diệu.
"Sờ vào đâu đấy! Tin ta thổi bay nhà ngươi luôn không!"
"Toàn, toàn quân tấn công!"
Đúng lúc các Ma tộc trên tường thành đang nhắm vũ khí hỏa lực theo chỉ dẫn, cổng thành hai bên từ từ mở ra.
Uỳnh! Uỳnh!
Một kỵ sĩ thiết giáp xuất hiện với những bước chân nặng nề.
"Dừng lại ngay."
Thất Đại Tướng Quân của Laviette, Kimara.
Đúng như biệt danh "Kỵ sĩ Thiết giáp", ngay cả bộ giáp hắn đang mặc cũng là thứ sinh ra từ Ma.
Lethe chống nạnh.
"Này, Kimara. Ngươi phải quản lý đám nhóc này cho tốt vào."
Chứng kiến cảnh một người gọi thẳng tên của Đội trưởng Trị an đã hơn 100 triệu tuổi ngay trước mặt, tim lũ Ma tộc như rụng rời.
"Cái đó…… xin thất lễ, nhưng ngài là ai ạ?"
Trước khi câu trả lời kịp thốt ra, Kimara đã cắm thanh đại kiếm xuống đất và quỳ một gối xuống.
"Xin thứ lỗi, thưa ngài Lethe. Tình hình thành phố đang phức tạp nên chúng tôi đã phạm phải bất kính."
"Hử? Lethe?"
Nhận ra danh tính đối phương, mặt lũ Ma tộc tái mét, không ai bảo ai đều nằm rạp xuống đất.
"Kính chào Người Mẹ của địa ngục!"
"À, phiền quá! Đang bận muốn chết mà có chuyện gì vậy? Cả lũ cứ như mất hồn rồi chặn đường ta."
"Đêm qua cổng thành đã bị đột phá. Vì phán đoán có thể là trò quỷ của Yahweh nên chúng tôi đã tăng cường cảnh giới."
"Yahweh? À, đúng rồi! Yahweh!"
Lethe, kẻ chẳng buồn để tâm đến việc đỡ Kimara đứng dậy, ngồi xổm xuống đối mặt với hắn.
"Rian cũng ở đây đúng không? Cái tên con người khỏe một cách vô lý, lúc nào cũng vác thanh kiếm lớn sau lưng ấy."
"……Tôi có nghe nói về vụ lộn xộn ở nhà hàng. Có vẻ họ đang tìm Đại Công, nhưng từ hôm qua đã bặt vô âm tín."
'Từ hôm qua sao. Suýt soát nhỉ.'
Vẻ nhẹ nhõm hiện lên trên mặt Lethe.
"Giờ ông ta đang ở cổ thành đúng không? Dẫn đường đi. Và nhắn với Monoras là ta đã đến."
Một ánh nhìn nghi hoặc lóe lên trong mũ bảo hiểm của Kimara.
"Đại Công chắc chắn sẽ chào đón ngài Lethe. Nhưng Chánh văn phòng vẫn chưa hề vào thành phố."
Lethe kêu lên một tiếng rồi đứng dậy.
"Nói gì thế? Chẳng phải bảo Yahweh đang ở đây sao? Vậy thì dĩ nhiên Monoras cũng phải ở đây chứ."
"Phạm vi phòng thủ của tôi vượt xa Laviette rất nhiều. Tôi khẳng định Chánh văn phòng thậm chí còn chưa tiếp cận trong vòng bán kính 100km chứ đừng nói là vào thành phố."
Bọc đồ trên tay Lethe rơi bịch xuống đất.
"Ngài Lethe?"
Ngay khoảnh khắc đó, Kimara đã hiểu rõ thế nào là cơn thịnh nộ không thể chạm tới của một vị thần.
"Cái con lợn này thực sự là!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn