Chương 294: Y học kỳ tích?!
Xuyên Vào Diễn Viên Hài Nhưng Hệ Thống Lại Cho Ta Vai Linh Dị? · Tôi lười đọc truyện · 294 chương · ~22 phút đọc · Tạo 19/08/2026
"Sao cảm giác không khí mở đầu của bộ phim này có gì đó sai sai thế nhở?"
"Đúng đấy, tôi cũng thấy bộ phim này phảng phất mùi linh dị kinh dị sao sao ấy."
"Mấy ông lúc mua vé xem phim không xem qua phần giới thiệu à? Đây rõ ràng là phim linh dị cơ mà?"
"Anh bạn ơi, đây là phim sảng văn, sảng văn Trung Quốc đấy. Ông cứ lên mấy ứng dụng đọc truyện như Cà Chua của Trung Quốc mà xem, bên trong toàn là sảng văn khoác cái mác linh dị thôi, bộ này chắc chắn cũng là phim sảng khoái mượn danh linh dị dọa dẫm vài ba cảnh thôi."
"Ông phải tin tưởng vào trình độ nắm bắt phim sảng khoái giải trí của người Trung Quốc chứ, tôi trước khi tới đây còn mang sẵn cả giấy vệ sinh theo rồi cơ mà."
"......"
Bên trong phòng chiếu người một câu tôi một lời, vốn dĩ trong lòng một số người còn chút nghi ngờ, nhưng sau khi nghe người khác giải thích xong liền triệt để trút bỏ phòng bị, tập trung tinh thần tiếp tục thưởng thức bộ phim.
Trên màn ảnh rộng, dòng chữ "Tình yêu muộn màng" từ từ mờ đi. Từ hệ thống loa hai bên dội ra những tiếng học sinh nô đùa, cười nói vui vẻ rộn rã.
Màn ảnh rộng chậm rãi chuyển sang góc nhìn thứ nhất.
Trong khung hình, Giang Triết ngẩng đầu lên, nhìn quanh đám bạn học đang nô đùa xung quanh, rồi lại liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường lớp học.
Nakano Miku sán lại gần, phồng má giận dỗi hỏi Giang Triết có phải lại ngủ gật trong giờ học hay không.
Giang Triết gượng gạo gãi đầu, thốt ra lời nói dối vụng về để phủ nhận.
Sau đó cả hai cùng nhau đi xuống lầu, ngồi dưới gốc cây thưởng thức bữa trưa.
Đám đông khán giả ngắm nhìn phân cảnh trước mắt, nụ cười trên môi chưa từng tắt đi.
"Bộ phim này có dán nhầm nhãn thể loại không vậy? Đây rõ ràng là phim thanh xuân học đường mộng mơ cơ mà!"
"Đám học sinh tràn đầy sức sống tươi trẻ quá, làm tớ nhớ lại khoảng thời gian học cấp ba ngày trước."
"Tớ cũng nhớ tới mối tình đầu thời cấp ba, hồi đó trong mắt cô ấy chỉ có duy nhất hình bóng tớ thôi."
"......"
Bên trong rạp, một số người cảm thấy tình tiết rất hay, chuyển cảnh vô cùng mượt mà. Thế nhưng một số khán giả không thích thể loại đời thường nhẹ nhàng lại thấy cảnh tượng trước mắt nhạt nhẽo vô vị, trong lòng thoáng chút thất vọng.
Dù sao bọn họ cũng nghe theo những lời đồn thổi trên mạng bảo đây là phim sảng khoái giải trí nên mới kéo nhau tới rạp. Với mở đầu bình lặng nhạt nhòa thế này, bọn họ căn bản không thể hình dung nổi phía sau làm sao có thể "sướng" nổi.
Bộ phim vẫn tiếp tục trình chiếu.
Đầu tiên là sự xuất hiện của tên biến thái thầm thích Giang Triết, tiếp theo là Nakano Miku muốn tới nhà Giang Triết ở nhờ, rồi sau đó Giang Triết đi ra ngoài mua thức ăn. Một chuỗi diễn biến diễn ra vô cùng êm đềm, hoàn toàn không có quá nhiều sóng gió.
Mãi cho đến ba phút sau, một bóng người đột ngột từ trên không trung rơi vọt xuống, máu tươi trong miệng Giang Triết không ngừng trào xối xả ra ngoài.
Đám đông khán giả bên trong phòng chiếu thấy cảnh này liền đồng loạt ngẩn người.
Bước ngoặt diễn ra quá mức đường đột và nhanh chóng.
Rõ ràng mới một giây trước còn là phim thanh xuân học đường, ấy thế mà ngay giây tiếp theo, bộ phim thanh xuân nhẹ nhàng đã biến thành một vụ án mạng trinh thám kinh hoàng. Sự chuyển cảnh giữa các phân đoạn lại diễn ra cực kỳ mượt mà, khiến mọi người rơi vào trạng thái ngơ ngác hoàn toàn.
"Cốt truyện này... hình như có gì đó không đúng lắm nhỉ... Không phải là thanh xuân học đường sao? Sao tự dưng lại biến thành hiện trường án mạng thế này?"
"Tôi hiểu rồi! Đạo diễn là muốn nhắn gửi tới chúng ta rằng hãy luôn biết trân trọng hiện tại, vì chúng ta không bao giờ biết được giữa ngày mai và tai nạn, cái nào sẽ tới trước."
"Mặc dù cậu nói nghe rất có lý, nhưng hiện tại tôi chỉ muốn biết đúng một điều... Đó chính là... bộ phim này không phải là phim sảng khoái sao? Tôi bây giờ căn bản chẳng thấy sướng ở chỗ nào cả."
"Chẳng phải đây là phim linh dị sao? Rất có thể nam chính sau khi nhảy lầu đã biến thành lệ quỷ, rồi thẳng tay tiêu diệt sạch sành sanh đống kẻ đã hại chết mình."
"......"
Trong nhất thời, mọi người rôm rả xô xao bàn tán về diễn biến tiếp theo của bộ phim.
Trong khi đó, màn ảnh rộng vẫn đang tiếp tục phát sóng.
Nam phụ số 3 xuất hiện, ôm "thi thể" của Giang Triết đi, nguyên do Nakano Miku đến ở nhờ cũng dần được hé lộ. Cho tới khi nam phụ số 3 nở nụ cười gian tà, phá lên cười lớn đầy đắc ý.
Trong lòng đám đông khán giả đều dội lên một ngọn lửa giận vô cớ. Ai nấy đều khắc khoải mong chờ Giang Triết mau chóng hóa thân thành lệ quỷ để triệt hạ sạch đống ruồi nhặng hãm tài kia.
Theo ống kính máy quay từ từ chĩa thẳng về phía chiếc bàn mổ, mọi người nín thở theo dõi.
Trong loa liên tục phát ra những tiếng dòng điện chập chờn xẹt xẹt rợn người, cùng lúc Giang Triết chậm rãi ngồi bật dậy.
Bọn họ vốn đang cực kỳ mong chờ Giang Triết sống lại để đại sát tứ phương, đè bẹp dí đống kẻ ác từng bắt nạt mình. Thế nhưng khoảnh khắc nhìn rõ diện mạo của nam chính, tất cả khán giả trong phòng chiếu liền đồng loạt hóa đá tại chỗ.
Mồ hôi lạnh trên lưng túa ra ròng ròng.
Đó hoàn toàn không phải là sự sợ hãi do bản thân bộ phim mang lại, mà là nỗi khiếp sợ tận sâu trong đáy lòng khi bọn họ nhìn thấy Giang Triết. Giang Triết trước mắt mang lại cho bọn họ cảm giác hệt như thực thể quỷ dị trong cơn ác mộng kia!
Mục đích ban đầu bọn họ kéo nhau tới xem bộ phim này là để làm gì cơ chứ?
Người xưa có câu, ngày nghĩ sao thì đêm mộng vậy. Bọn họ bây giờ tới xem phim sảng khoái, tối về ngủ biết đâu chừng sẽ không còn gặp phải cơn ác mộng về Quỷ Gõ Cửa nữa? Cho dù có mộng thấy đi chăng nữa, thì bọn họ xem nhiều sảng văn sảng phim như thế, trong mộng tự trang bị cho mình một cái bàn tay vàng "hack game" chắc cũng chẳng có gì là quá đáng chứ?
Nhưng mà hiện tại...
Thực thể quỷ dị trên màn ảnh rộng lại khiến tinh thần bọn họ bấn loạn, bất an tột độ. Sâu trong đáy lòng liên tục gầm thét vang vọng duy nhất một tiếng chói tai —— Chạy mau!
Đám đông vốn đang xôn xao thảo luận về cốt truyện vừa nhìn thấy khung cảnh trên màn ảnh lập tức ngậm chặt miệng lại, cả người co rúm ngửa bật ra hàng ghế sau.
Theo đà tiến triển của kịch bản, bộ phim càng lúc càng trở nên quỷ dị, rùng rợn. Cái gọi là phim sảng khoái hứa hẹn trước đó căn bản chẳng thấy tăm hơi đâu!
Trong nhất thời, bọn họ bắt đầu rơi vào trầm tư.
Một lúc sau, mọi người bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.
Dù là trailer hay phần giới thiệu bộ phim... căn bản chưa từng nói bộ phim này là phim sảng khoái! Cái trò bảo đây là phim sảng khoái chẳng qua chỉ là lời đồn nhảm truyền miệng từ người này sang người khác... Điều đó cũng đồng nghĩa với việc... bộ phim này là một tác phẩm tâm linh linh dị chính hiệu 100%!
Đã thế lại còn không phải là phim linh dị thông thường, thực thể quái đàm trong bộ phim này mang lại cảm giác như thể xuất thân từ cùng một nơi với con quỷ trong giấc mộng. Dù là khí trường hay hình thái đều tương đồng đến ngỡ ngàng. Điểm khác biệt duy nhất chính là... diện mạo trông không giống nhau mà thôi!
Bọn họ bỏ tiền tới xem bộ phim này rốt cuộc là vì cái gì cơ chứ? Là để tâm trạng được thư thái sảng khoái, tối về đi ngủ còn có đủ sức chiến đấu một trận ra trò với con lệ quỷ trong giấc mộng. Nhưng còn bây giờ thì sao... Bọn họ cảm giác tối nay đi ngủ e là sẽ phải đối mặt với viễn cảnh "song quỷ gõ cửa" kinh hoàng!
Mẹ kiếp... Biết thế mình nên nghe theo tiếng gọi từ sâu trong lòng... Giờ mà không chạy vắt chân lên cổ thì còn đợi đến bao giờ nữa?!
Nghĩ đến đây, gã khán giả mang theo xấp giấy vệ sinh ban nãy liền khom lưng đứng dậy. Ngay lúc định lén lút chuồn đi, gã đàn ông ngồi bên cạnh thấy vậy liền mở miệng hỏi nhỏ: "Anh bạn... đi đâu đấy?"
"Tô... tôi đi vệ sinh một chút."
Gã đàn ông gật đầu, thu chân lại mở ra lối đi cho người đó lách ra ngoài.
Một lúc sau, gã đàn ông ngồi trên ghế lại thấy toàn thân bứt rứt, bồn chồn khó chịu. Kể từ khi chỗ ngồi bên cạnh trống mất một người, hắn cứ liên tục có thói quen liếc nhìn sang chiếc ghế trống đó. Cứ cảm tưởng như thể ở ngay sát vách đột nhiên xuất hiện một kẻ lạ mặt quỷ dị nào đó.
Chỉ tầm ba đến năm giây sau, gã đàn ông trên ghế cũng chậm rãi đứng dậy. Vừa mới định bụng bước đi, hệ thống loa xung quanh đột ngột dội ra một tiếng thét chói tai xé lòng. Gã đàn ông toàn thân giật nảy mình run bắn lên, nhanh chân lách ra ngoài lối đi, cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi phòng chiếu.
Đám đông vốn đang nhấp nhổm đứng ngồi không yên thấy cảnh này cũng nhao nhao đứng dậy lẳng lặng rời đi.
Nỗi sợ hãi lan rộng với tốc độ chóng mặt. Ban đầu phòng chiếu đông người, tuy trong lòng có chút hoảng sợ nhưng bọn họ vẫn tự trấn an rằng đông người thì lá gan sẽ lớn hơn. Nhưng hiện tại, nhìn cảnh mọi người vội vã gom đồ tháo chạy, cảm giác bất an trong lòng mỗi người lại càng bị phóng đại lên gấp bội. Bọn họ có thể là người chạy thoát ở đoạn giữa, chứ tuyệt đối không thể là kẻ cuối cùng kẹt lại trong phòng... nhỡ đâu thực thể lệ quỷ trên màn ảnh kia lù lù xuất hiện ngay trong phòng chiếu thì sao...
Nghĩ đến đây, tốc độ gom đồ tháo chạy của đám đông lại càng nhanh hơn nữa.
Gã nam sinh ngồi trên xe lăn thấy vậy liền vội vã quay đầu sang bảo gã cò vé: "Chúng mình cũng chuồn..."
Lời gã chưa kịp thốt ra hết thì đã ngẩn ngơ tại chỗ.
Gã cò vé đứng sau lưng chẳng biết đã bốc hơi không một dấu vết từ bao giờ.
Đám đông xung quanh liên tục lách qua người gã để chạy trốn. Gã nam sinh hai tay ra sức đẩy hai bánh xe, thế nhưng hoàn toàn vô dụng, chiếc xe lăn chẳng nhúc nhích được bao nhiêu. Dù sao thì trước đó gã cũng là một người lành lặn khỏe mạnh, chưa từng bị bệnh nặng hay ngồi xe lăn bao giờ, làm sao biết cách dùng thế để đẩy xe.
Nhìn thấy lượng người trong phòng chiếu ngày một thưa thớt dần, sự hoảng loạn trong lòng gã nam sinh xe lăn càng lúc càng lên tới đỉnh điểm.
Gã bật dậy ngay từ trên chiếc xe lăn, cuống cuồng hòa vào dòng người tháo chạy mất hút ra ngoài phòng chiếu.
Mà đám đông chạy đằng sau gã nam sinh chứng kiến cảnh tượng trước mắt thì lập tức đồng loạt đơ người ra tại chỗ...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn