Chương 265: Chỉ là kịch bản của nam phụ số 3 thôi mà!
Xuyên Vào Diễn Viên Hài Nhưng Hệ Thống Lại Cho Ta Vai Linh Dị? · Tôi lười đọc truyện · 294 chương · ~17 phút đọc · Tạo 19/08/2026
"Ao~!"
"A~ ao!"
"......"
Trong phòng hóa trang, dường như đang diễn ra cảnh Mèo và Chuột, chỉ là không có chuột.
Trương Vĩ hóa thân thành Tom, còn Hạ Sắc Tế chính là Spike.
Tiếng hét thảm thiết này kéo dài suốt bảy phút, cuối cùng Hạ Sắc Tế mở cửa phòng hóa trang, nghênh ngang bỏ đi.
Còn Trương Vĩ đang nằm đo đất thì tháo chiếc điện thoại gắn trên mũ bảo hiểm xuống, bấm số gọi cấp cứu.
Đi kèm với một hồi còi hú inh ỏi, xe cứu thương chạy đến trường quay và rước Trương Vĩ đi.
Còn Giang Triết thì hộ tống dưới danh nghĩa người nhà, dù sao thì vốn tiếng Nhật của Trương Vĩ cũng chỉ bập bõm vài câu học lỏm từ phim "hành động" Nhật Bản.
Hai tiếng sau, trong bệnh viện, Trương Vĩ mồm méo xệch, mặt đang chườm một túi đá.
Giang Triết đứng một bên, còn đối diện hắn là một vị bác sĩ già mặc áo blouse trắng.
"Thưa ngài, số Áp Kinh Tán ngài sắp xếp đã được phân phối xong xuôi." Vị bác sĩ già nở nụ cười khổ sở, "Chỉ là, tình hình hiện tại... Áp Kinh Tán mỗi ngày đều đang lỗ sấp mặt."
Giang Triết gật đầu, thuật lại không sót một chữ lời của vị bác sĩ già.
"Vấn đề không lớn, hiện tại phim của Lôi ca vẫn chưa chính thức công chiếu, đợi đến lúc chiếu rồi, chắc chắn sẽ lội ngược dòng ngoạn mục!" Trương Vĩ cười nói.
Trao đổi thêm vài câu với vị bác sĩ già, cả hai rời khỏi văn phòng, đi ra hành lang.
"Hoàng Bạc Hoa?" Trương Vĩ nhìn bóng người đằng xa, theo bản năng thốt lên.
Nhìn theo hướng tay Trương Vĩ chỉ, Giang Triết ngoảnh đầu nhìn.
Chỉ thấy Hoàng Bạc Hoa đang mặc quần áo bệnh nhân, đứng ở quầy y tá, mặt mày hớn hở trò chuyện với một cô y tá người Nhật Bản.
"Hô! Không ngờ thằng nhãi này đã tỉnh rồi." Trương Vĩ tặc lưỡi, "Cũng là nhân tài đấy chứ, việc đầu tiên làm sau khi tỉnh lại là đi tán tỉnh cô y tá Nhật Bản."
Trương Vĩ vừa nói vừa rút điện thoại ra gửi cho Đổng Ngật một tin nhắn.
Hắn tường thuật lại tình hình ở bệnh viện, đồng thời bảo Đổng Ngật liên lạc với Hoàng Bạc Hoa, hẹn ngày mai đến trường quay một chuyến.
Gửi tin nhắn xong, cả hai không nán lại bệnh viện lâu làm gì.
Ngày hôm sau.
Hoàng Bạc Hoa đến trường quay.
"Bạn Hoàng!"
"Trời đất ơi, mình biết ngay hôm nay đến trường quay là quyết định sáng suốt mà!"
"Chúc mừng bạn Hoàng trở thành nam phụ số 3 của đoàn phim!"
"Bạn Hoàng, có thể cho mình xin chữ ký được không?"
"......"
Tuy hôm nay đoàn phim không có cảnh quay nào, nhưng bọn họ vẫn đến trường quay đúng giờ.
Dù sao thì ở cái đoàn phim này, chỉ cần diễn xuất xuất sắc là sẽ được tăng thêm đất diễn!
Nếu họ ru rú ở nhà, diễn xuất của họ chỉ có dậm chân tại chỗ, thậm chí là thụt lùi.
Đến trường quay, họ còn có thể giao lưu học hỏi lẫn nhau để chuẩn bị cho các cảnh quay tiếp theo.
Lúc này, những người bạn học vốn đang trò chuyện xôn xao, vừa thấy Hoàng Bạc Hoa xuất hiện liền đồng loạt ùa tới vây kín lấy hắn.
Nghe những lời ca tụng của các bạn học xung quanh, Hoàng Bạc Hoa nhất thời nghệch mặt ra, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nam phụ số 3 gì cơ? Chẳng phải mình chỉ làm chân chạy cờ thôi sao?
Cái ngày mình lăn ra ngất xỉu rốt cuộc đã xảy ra chuyện quái gì thế?
Sao cứ có cảm giác... đám bạn học trước mắt này lại nhiệt tình đến mức cuồng nhiệt thế kia?
Ánh mắt mấy đứa con gái nhìn mình cứ sai sai thế nào ấy! Nhìn đến mức ướt rượt, dính như keo dán sắt đến nơi rồi!!!
"Thầy Hoàng!" Từ ngoài đám đông, một nhân viên mặc đồng phục của đoàn phim cất tiếng gọi.
Đám người vốn đang vây quanh Hoàng Bạc Hoa vội vàng dạt ra hai bên, nhường đường.
"Thầy Hoàng, đạo diễn Đổng đã dặn dò tôi từ trước rồi, hôm nay ngài sẽ tới nên bảo tôi đứng đây đợi ngài." Nhân viên công tác nói năng vô cùng cung kính, "Thầy Hoàng, chúng ta đi thôi."
Nghe lời đối phương nói, Hoàng Bạc Hoa chỉ do dự đúng 0, 1 giây liền lập tức chấp nhận thực tại này.
"Ừm, chúng ta đi thôi." Hoàng Bạc Hoa gật đầu, đồng thời nở nụ cười nhìn các bạn học xung quanh, "Đạo diễn có chút việc cần tìm tôi, lát nữa chúng ta nói chuyện sau nhé."
Nói xong, khí tràng trên người Hoàng Bạc Hoa đột ngột thay đổi, làm ra vẻ cao quý không ai với tới nổi, thong thả bước đi theo nhân viên công tác.
"Đậu phộng?! Đây chính là đẳng cấp của nam phụ số 3 sao? Đến trường quay còn có cả nhân viên ra đón!
"Biết đến bao giờ mình mới leo lên được vị trí nam phụ số 3 đây!!!"
"Anh em ơi, bạn Hoàng đã hy sinh vì chúng ta quá nhiều rồi, giờ chúng ta phải càng nỗ lực hơn nữa để nâng cao diễn xuất thôi!"
"......"
Nghe những lời bàn tán xôn xao phía sau, Hoàng Bạc Hoa suýt chút nữa là không nhịn nổi cười, nhưng vẫn phải cố gồng mình giả vờ trấn tĩnh.
Hắn đi theo nhân viên công tác đến tận trường quay.
"Bạn Hoàng." Đổng Ngật cười tươi bước tới, "Tinh thần đã hồi phục hòm hòm rồi chứ?"
Nhìn Đổng Ngật nhiệt tình quá mức, Hoàng Bạc Hoa theo bản năng lùi lại hai bước, ngượng ngùng gật đầu.
Dẫu sao thì ngày hôm qua hắn còn chưa kịp quay phân cảnh nào đã bị Giang Triết trong phòng hóa trang dọa cho ngất xỉu.
Thế mà hôm nay, Đổng Ngật không những không hề đả động gì đến chuyện đó, mà thái độ đối với hắn lại còn... tốt đến mức bất thường...
"Bạn Hoàng này, sau cuộc họp ngày hôm qua của chúng tôi, đoàn phim đã tạm thời quyết định thăng cấp cho cậu lên làm nam phụ số 3!" Đổng Ngật nói tiếp.
"Nam... nam phụ số 3 sao?" Hoàng Bạc Hoa ngẩn ra.
Rồi hít ngược một hơi khí lạnh.
Cái giống ôn gì thế này? Nam phụ số 3 á?!
Thế chẳng phải các cảnh quay sau này của mình sẽ nhiều như quân Nguyên sao?
Mà đất diễn nhiều thì cơ hội tiếp xúc với Giang Triết cũng tăng lên...
Toang rồi... Toang thật rồi!
"Bạn Hoàng đừng căng thẳng."
Dường như đi guốc trong bụng Hoàng Bạc Hoa, Đổng Ngật vội vàng giải thích ngay: "Vai nam phụ số 3 không hề có cảnh đối diễn trực tiếp nào với thầy Giang cả.
Nói một cách phũ phàng thì thực chất chỉ là một gã công cụ có nhiều khung hình hơn một chút thôi."
"Hóa... hóa ra là thế." Hoàng Bạc Hoa thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa.
"Không chỉ có vậy, chuyện xảy ra ngày hôm qua tôi đã đặc biệt quán triệt với mọi người trong đoàn phim là tuyệt đối không được hé răng nửa lời ra ngoài!" Vẻ mặt Đổng Ngật bỗng trở nên nghiêm túc.
"Hơn nữa, sau khi thảo luận, chúng tôi quyết định trong đợt ghi hình này, hễ diễn viên nào thể hiện xuất sắc thì đoàn phim sẽ đặc cách tăng thêm đất diễn cho người đó.
Mà quyết định này chúng tôi cũng đã thông báo xuống dưới rồi.
Lại còn thông báo dưới danh nghĩa của cậu nữa đấy, bạn Hoàng ạ!"
Nghe đến đây, Hoàng Bạc Hoa lập tức nhớ lại thái độ cuồng nhiệt của các bạn học lúc nãy.
Mọi thứ hoàn toàn trùng khớp!
Bảo sao hắn vừa mới chân ướt chân ráo bước vào trường quay, đám người kia đã như phát điên lao đến vây kín lấy hắn, còn đòi xin chữ ký nữa.
Hóa ra bọn họ đã sớm biết chuyện này rồi.
Mặc dù được ra oai thế này sướng thì sướng thật, nhưng không hiểu vì sao, Hoàng Bạc Hoa cứ luôn có một dự cảm chẳng lành.
"Đây là kịch bản của nam phụ số 3, thầy Hoàng hôm nay xem qua đi nhé, ngày mai là chúng ta chính thức bấm máy rồi, thời gian gấp rút nhiệm vụ nặng nề đấy." Đổng Ngật đưa tập kịch bản trên bàn cho Hoàng Bạc Hoa.
Nhận lấy kịch bản, Hoàng Bạc Hoa gật đầu.
Hai người khách sáo thêm vài câu, Hoàng Bạc Hoa rời khỏi khu vực ghi hình, theo bản năng đi về phía phòng nghỉ của diễn viên quần chúng.
Đám đông trong phòng nghỉ vừa nhìn thấy Hoàng Bạc Hoa liền tái hiện lại cảnh tượng ở ngoài cổng lúc nãy, vây kín hắn tầng tầng lớp lớp.
Nhìn thấy tập kịch bản Hoàng Bạc Hoa đang cầm trên tay, ai nấy đều không tự chủ được mà nuốt nước bọt ực một cái.
Hoàng Bạc Hoa dĩ nhiên cũng chú ý tới ánh mắt thèm thuồng của mọi người.
Chỉ thấy hắn khẽ mỉm cười, dùng một chất giọng vô cùng hờ hững, tỏ vẻ chẳng có gì to tát mà thốt lên: "Chỉ là kịch bản của nam phụ số 3 thôi mà."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn