Chương 151: Chương 150: Bát Giới Quân # 3
Võ Lâm Dị Khách · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 354 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Dạo này, Tể Mi Tôn cứ ru rú trong phòng không chịu ló mặt ra ngoài.
Tên khốn này rốt cuộc bị làm sao vậy? Bình thường hắn vốn đã lầm lì như một Dark Templar, thỉnh thoảng mới thình lình xuất hiện để chứng minh mình còn tồn tại, nhưng dạo gần đây lại càng im lìm lạ thường.
Ngoại trừ lúc làm nhiệm vụ, có thể nói hắn dành toàn bộ thời gian cắm cúi tu luyện võ công.
"Này, Tể Mi Tôn. Dạo này ngươi đâm đầu vào luyện võ đấy à? Sao cứ múa thương mãi thế?"
"Khư khư, đã là võ nhân thì lúc nào chẳng phải tu luyện."
"Ngươi nói cũng phải."
Nói thì nói vậy, nhưng dáng vẻ của Tể Mi Tôn lại có phần nóng vội.
"Dạo này trong lòng ngươi có tâm sự gì bức bối à? Nhìn cái kiểu tu luyện không ngừng nghỉ của ngươi là ta biết ngay.""..."
Tể Mi Tôn đặt Dị Tướng Tế Cáo xuống.
"Quả nhiên nhãn lực của ngươi khác hẳn người thường... Không hổ là võ nhân đã nhìn thấu chân giá trị của Dị Tướng Tế Cáo."
"Ngươi ấy hả, ta đã đi guốc trong bụng từ lâu rồi. Khà khà khà."
Để thân hữu dễ dàng giãi bày, ta mỉm cười mở lời trước.
Tể Mi Tôn khoanh tay, ngước nhìn lên bầu trời. Dù mái tóc lòa xòa đã che khuất đôi mắt, nhưng ta chắc chắn hắn đang mang một ánh nhìn đượm buồn.
"Khư khư... Chỉ là có vài chuyện cần trăn trở thôi. Sớm muộn gì cũng sẽ giải quyết êm xuôi."
"Vậy sao."
Đàn ông vốn không dễ mở lời. Chỉ khi thời điểm thích hợp đến, họ mới tự nhiên thổ lộ.
Cứ thế, ta để Tể Mi Tôn ở lại và quay về La Sát Bang.
"Tuyệt Khiếu La Sát!"
Nhưng vừa đặt chân đến nơi, Cát Phi Tông đã hớt hải chạy ra gọi ta.
"Có chuyện gì sao?"
"Nói có thì cũng coi là có. Hiện tại đang có một vị khách khá phiền phức tìm đến. Có lẽ bang chủ nên thân chinh ra xem thì hơn."
"Rốt cuộc là ai?"
"Chuyện là..."
Cát Phi Tông nhăn mặt, bắt đầu trần tình với vẻ khó xử.
Hắn nói vẫn chưa nắm rõ danh tính của vị khách này. Kẻ đó cứ liên tục giở cái giọng bề trên, kiểu "Có biết ta là ai không?", khiến tình hình vô cùng nan giải.
"Có vẻ là một nhân vật có lai lịch không nhỏ. Tại hạ e rằng nếu cứ gặng hỏi danh tính thì lại mang tiếng vô lễ, nên hiện giờ chỉ đành tạm thời trấn an đối phương."
"Lúc nào mà chẳng có dăm ba kẻ như vậy."
Nói chung, đám khốn nạn ở Trung Nguyên này đều mắc cái tật như thế.
Đứng trước mặt lính gác cổng thì cứ xưng danh là xong, thế nhưng hễ lính gác không nhận ra thì lại giở thói chó má, làm mình làm mẩy kêu ca vô lễ các kiểu rồi ngậm tăm.
Chúng cho rằng việc người khác không tự nhận ra mình để mà cung phụng chính là một sự coi thường. Trẻ trâu chắc? Nếu thực lực của ta mà cao hơn một chút, mấy kẻ này đã bị ta xách gậy tẩn cho một trận ra trò rồi.
"Được rồi. Nếu đã vậy thì đành chịu. Ngươi đừng có trách mắng mấy đứa gác cổng."
"Tại hạ hiểu thưa bang chủ."
"Ta sẽ đích thân ra xem sao. Nhưng họ ở đâu cơ? Vừa nãy ở ngay cửa chính ta có thấy ai đâu?"
"À, chuyện không xảy ra ở đây. Chẳng là có một tên phu xe của cỗ xe ngựa xa hoa nào đó đã hỏi thăm vị trí của La Sát Bang, và rắc rối bắt đầu từ đó."
"Chắc ta phải tới đó một chuyến rồi."
Ta lập tức di chuyển đến địa điểm mà Cát Phi Tông vừa báo.
"Là chỗ kia."
Khi đến nơi, ta thấy một cỗ xe ngựa cực kỳ lộng lẫy. Đúng như lời Cát Phi Tông, chỉ nhìn thoáng qua cũng biết đây là loại tứ mã xa chuyên dành cho các bậc cao quan đại tước hay những thế gia trâm anh phiệt duyệt. Ở thời đại này mà dùng tới bốn con ngựa kéo một cỗ xe thì đúng là quá sức xa xỉ. Lông lũ ngựa bóng mượt, chứng tỏ bản thân chúng cũng là loại danh mã đắt tiền.
Hơn nữa, tên phu xe dường như cũng chẳng phải dạng vừa. Hắn có vóc dáng vạm vỡ, hai tay khoanh trước ngực với thái độ hống hách, tựa như tuyệt đối tin tưởng vào quyền uy của chủ nhân mình.
"Rốt cuộc bao giờ bang chủ của các ngươi mới tới đây...!"
"Ta sợ quá!"
"Môn đồ bọn ta không muốn ở lại chỗ này đâu!"
Trái lại, các bang viên của La Sát Bang lại cứ rúm ró như lũ tiểu nhân hèn mọn, chỉ biết đưa mắt nhìn quanh và bồn chồn lo lắng.
Haiz, mẹ kiếp.
Cũng phải thôi. Những bang viên tép riu thì làm ăn được gì trước một cỗ xe ngựa sặc mùi tiền đến thế kia chứ.
"Này! Ở đó có chuyện gì thế!"
Ta cố tình hét lớn rồi bước lại gần.
"A!"
"Bang chủ!"
"Bang chủ đến rồi!"
Lúc bấy giờ, đám bang viên mới reo hò ầm ĩ và ùa về phía ta, hệt như lũ học sinh cấp hai đang bị đàn anh cấp ba bắt nạt thì bắt gặp thầy dạy Taekwondo của mình.
"Bang chủ! Chỗ kia, có vẻ như một đại nhân vật nào đó đã giá lâm...!"
"Đối phương nằng nặc yêu cầu phải mời bằng được bang chủ đến ngay lập tức, nên thuộc hạ cũng hết cách!"
Thật tình, cái gì cũng lôi ta ra để mách lẻo.
"Được rồi. Chắc các ngươi cũng làm hết sức rồi. Ta sẽ tự mình giải quyết chuyện này, các ngươi mau lui xuống làm việc của mình đi."
"Rõ!"
Ta lập tức gạt đám đông sang một bên, cất bước tiến về phía gã phu xe.
"Tên kia! Đã gọi ta ra đây mà còn dám nghênh ngang đứng trên xe ngựa như thế à! Không cần biết chủ nhân của ngươi là ai, hôm nay ngươi nhất định phải trả giá!"
Gã phu xe im lặng nhìn ta một chốc, rồi nhảy xuống khỏi xe ngựa và cúi đầu.
"Tiểu nhân thất lễ, bang chủ."
Hửm?
Nhận lỗi nhanh gọn vậy sao?
Gã phu xe liền gõ nhẹ vào cửa xe ngựa và cất tiếng.
"Tiểu thư. La Sát bang chủ đã tới."
Tiểu thư?
ㅡKét.
Cửa xe ngựa hé mở, một bàn tay trắng ngần vươn ra.
"Cuối cùng ngươi cũng chịu thò mặt ra rồi sao? Bắt ta phải chờ lâu đến nhường này, gan ngươi cũng to đấy."
Một giọng nói lanh lảnh nhưng mang đầy vẻ bực dọc vang lên.
Tiếp đó, một đôi chân trắng ngần thuôn dài duỗi ra ngoài, và dung mạo nữ nhân bên trong xe cuối cùng cũng lộ diện.
Đó là một mỹ nữ có mái tóc màu tử sắc rực rỡ. Một phần suối tóc dài được búi củ tỏi gọn gàng, cài một chiếc trâm thoạt nhìn đã biết giá trị liên thành. Chỉ cần nhìn vào những chi tiết ấy cũng đủ biết ả là tiểu thư của một danh gia vọng tộc nào đó.
Đúng chuẩn nữ nhân Trung Nguyên, ả khoác trên mình bộ sườn xám mang tông màu tử sắc chủ đạo. Thiết kế cộc tay ôm sát cơ thể từ phần cổ trở xuống, để lộ trọn vẹn xương quai xanh cùng bờ vai trần nuột nà... Thêm vào đó, phần rãnh ngực còn bị khoét một lỗ hình thoi, trông cực kỳ khêu gợi.
Nhưng phải công nhận vóc dáng của ả bốc lửa thật.
Bắt đầu từ vòng một đồ sộ cho đến vòng eo thon gọn, lại thêm phần hông nảy nở. Hoàn toàn là một mỹ nữ đúng chuẩn gu ta.
Tuy tà sườn xám buông dài, nhưng đường xẻ hai bên lại khoét cao đến tận những vùng khá nhạy cảm, phô diễn trọn vẹn cặp đùi đầy quyến rũ.
Nhìn chung, đây là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp.
Tuy vẫn chưa bằng Thế Lân và Vị Hạ Anh.
"Hừm, là ngươi sao? Gã đàn ông xưng danh Tuyệt Khiếu La Sát gì đó?"
Nữ nhân nọ dò xét ta một lượt rồi cất tiếng. Ả săm soi gương mặt ta bằng ánh mắt như thể đang quan sát một sinh vật lạ.
Cô là ai mà dám ăn nói trống không như thế?
"Cô là ai?"
"Hả? Nhìn mà không nhận ra sao? Ta là ai á?"
Trước hết, có vẻ ả là một ả đàn bà vô lễ.
Giọng điệu ngang ngược như thể mặc định ta bắt buộc phải biết danh tính ả vậy.
"Nực cười thật. Hay ngươi đang cố tình giả vờ không quen biết? Thấy ta thì chắc chắn trong đầu ngươi phải nảy ra điều gì đó rồi chứ?"
Trước lời tuyên bố đầy tự tin ấy, ta làm bộ trợn tròn mắt.
"L-lẽ nào...!"
"Hừ, có vẻ giờ ngươi mới nhận ra nhỉ."
"Là ma nữ của tà phái sao! To gan thật! Ngươi tìm ta có mục đích gì!"
"Ngươi nói cái gì?! Ma nữ tà phái á?!"
Nữ nhân nọ kinh ngạc giật nảy mình, đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt ta. Đôi mắt mở to của ả ngập tràn tơ máu, thoạt nhìn vô cùng hung tợn.
"Ngươi, ngươi vừa nói...!"
"Khà khà khà, ta đùa chút thôi."
"Ngươi nói sao...?"
Chỉ là một câu đùa cợt nhẹ nhàng mà cũng làm ả phản ứng mạnh đến thế.
Thực ra, ta đã tinh ý nhận ra ngay từ lúc giáp mặt.
Bởi vì ta ngửi thấy thoang thoảng một mùi hương của kỳ độc.
Một nữ nhân có mái tóc tử sắc, đi đến đâu cũng vương lại mùi hương của độc chất? Đã vậy còn ngồi chễm chệ trên một cỗ xe ngựa xa hoa?
Dẫu mảnh đất Trung Nguyên này có bao la đến đâu, ta cũng có thể đoán ra đại khái lai lịch của ả.
"Cô nương là Độc Nguyệt Hoa của Võ Lâm Tứ Hoa đúng không?"
Từ lần trước, ta đã được các nàng ấy kể cho nghe về đặc điểm nhân dạng của ả rồi. Nữ nhân này đích thị là Đường Thư Hi của Tứ Xuyên Đường Môn.
"Ha, tên xấc xược này...?"
Đường Thư Hi khoanh tay, hơi ngoảnh đầu sang một bên, hất hàm liếc xéo ta.
"Ngươi nói đúng rồi đấy. Ta là Đường Thư Hi của Tứ Xuyên Đường Môn. Chắc hẳn ngươi cũng từng nghe đến danh xưng Độc Nguyệt Hoa - đệ nhất kiều nữ trong Võ Lâm Tứ Hoa rồi phải không?"
Cơ mà ngẫm lại, đám Võ Lâm Tứ Hoa này cũng lạ lùng thật.
"Sao cô nào trong Võ Lâm Tứ Hoa cũng tự xưng là mình đẹp nhất vậy hả?"
"Cái gì? Bọn ả đi đâu cũng rêu rao thế à? Thú vị thật. Nhưng giờ gặp ta thì ngươi đã rõ chân lý rồi chứ gì?"
"Gì cơ?"
Ta giả vờ ngu ngơ, khiến Đường Thư Hi khẽ nheo mắt lại.
Con ả xấc xược này.
Dám ngang nhiên ra oai với thuộc hạ của ta ngay trên địa bàn của ta sao? Đối phương có là Võ Lâm Tứ Hoa thì ta cũng chẳng e dè. Cứ đối đầu trực diện một cách cứng rắn là được, chẳng hề hấn gì.
"Ngươi. Quả thực rất thiếu giáo dưỡng đấy nhỉ? Thân là nam nhi mà cư xử thế à."
"Khà khà khà, sao bì được với cô, mới gặp mặt lần đầu mà đã thốt ra ba cái lời như vậy."
"Thế sao ngươi lại xưng hô trống không hả?"
"Chẳng phải cô cũng đang ăn nói như vậy sao?"
Ta thẳng thừng đáp trả thái độ khiêu khích của Đường Thư Hi.
Theo lẽ thường, phải tiếp đãi nồng hậu một vị khách quý từ xa đến mới đúng điệu. Nhưng... thử ngẫm theo thói đời của người Trung Nguyên mà xem. Mới đến lần đầu mà đã vứt bỏ lễ nghĩa để ra oai phủ đầu?
Nhờ vậy, ta đại khái đoán ra được lý do người của Tứ Xuyên Đường Môn tìm đến cái chốn này. Chắc chắn là đang dòm ngó lợi ích nào đó rồi. Nếu đến với thiện ý thì đâu có lý do gì để thị uy. Rõ ràng là ả định tỏ thái độ bề trên ngay từ đầu nhằm thăm dò phản ứng của phe ta.
Vốn dĩ La Sát Bang chỉ là một môn phái hạng xoàng, nên ả tính áp đảo ngay từ đầu hòng dễ bề thao túng mọi chuyện. Đương nhiên, mưu đồ đó liền trở thành công dã tràng khi đã bị ta nhìn thấu tâm can.
Ta lại càng lấn tới.
"Nói chung, chuyện Độc Nguyệt Hoa của Tứ Xuyên Đường Môn đột ngột tìm đến cái miếu nhỏ này đúng là làm ta kinh ngạc đấy. Không biết cô nương cất công lặn lội tới đây rốt cuộc là vì chuyện gì?"
"Hừm."
Đường Thư Hi nheo mắt, khẽ vuốt ve bờ môi rồi nhìn ta chằm chằm.
Thực ra, đó không phải là lý do duy nhất khiến ta giữ thái độ cứng rắn.
ㅡNhói.
Sự thật là, những tác dụng phụ do nuốt Yêu Đan của Đồn Trư Quỷ vẫn đang tiếp diễn. Vì ham muốn cứ bộc phát theo chu kỳ, nên hễ nhìn thấy một mỹ nữ bốc lửa thế này là dục vọng trong ta lại sục sôi một cách mất kiểm soát.
Mức độ nghiêm trọng tới nỗi, mỗi lần nhìn thấy Mộ Dung Mỹ Vũ và Mihoyo là ta lại cảm thấy bứt rứt muốn phát điên. Hai người bọn họ đâu phải là đối tượng để làm ba cái trò đồi bại đó cơ chứ.
Đã vậy, việc ta lại nảy sinh suy nghĩ dâm tà với một tiểu yêu quái như Mihoyo càng khiến ta thực sự cảm thấy hổ thẹn với chính mình.
Dẫu Mộ Dung Mỹ Vũ ngày nào cũng tỏa ra sức hút giống cái ngùn ngụt thì không nói làm gì. Thú thật, nếu ta mà nhúng chàm Mỹ Vũ... Không được. Ta không được phép để tâm trí miên man như thế.
Dù sao thì.
Đường Thư Hi cũng rơi vào tình cảnh tương tự.
Quả nhiên không hổ danh là một trong Võ Lâm Tứ Hoa, ả sở hữu dung mạo và đường cong đủ sức mê hoặc bất kỳ gã đàn ông nào. Thêm vào đó, trên người ả còn tỏa ra một mùi hương quyến rũ đặc trưng. Nếu chỉ cần buông lỏng cảnh giác một chút thôi, chắc chắn ta sẽ không thể kiềm chế được thú tính của mình trước mặt Độc Nguyệt Hoa của Tứ Xuyên Đường Môn mất.
Rất có thể sẽ gây ra một rắc rối kinh thiên động địa không chừng.
Thế thì biết làm sao giờ.
Ngày thường đành phải tự mình cẩn thận hơn thôi.
"Chà, tất nhiên là ta đến đây vì nhiều mục đích rồi. Thế còn cái danh Tuyệt Khiếu La Sát? Tên thật của ngươi là gì? Ta đã xưng danh rồi mà ngươi vẫn im thin thít, hay ta có thể coi như ngươi không muốn tiết lộ tên tuổi của mình nhỉ?"
"Là Kim Cân Hiệp."
"... Cái tên thật đặc biệt."
Đặc biệt lắm sao?
Đường Thư Hi đảo mắt nhìn lướt xung quanh.
"Mấy con ả khác đâu?"
"Cô nói cái gì?"
"Ta hỏi mấy con ả kia đang ở đâu?"
Ta bất thình lình gầm lên.
"To gan!!!!!!!!!!!!"
"Á á!"
Đường Thư Hi giật bắn mình, hai chân choãi ra, ngã phịch xuống đất.
"Con ả khác là cái thói gì! Ai cho phép cô buông ra mấy lời lẽ thô bỉ như vậy hả!!!"
"Kh-Không...!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn