Chương 537: Buổi Phát Sóng Ngày Thứ Sáu
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~23 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Toàn chương Để chuẩn bị cho nội dung vừa nảy ra một cách ngẫu hứng, tôi cần một chút thời gian chuẩn bị.
Tôi đã thông báo lùi giờ phát sóng hôm nay lại khoảng hai tiếng.
Sau đó, tôi liên lạc với Myeong-hun.
"Gì đấy? Tao đang bận. Giờ là lúc khách bắt đầu đông rồi."
Đúng là khi gần đến giờ tan sở, khách khứa đổ xô đến phòng gym là chuyện đương nhiên.
Tôi đi thẳng vào vấn đề, bảo cậu ta cho mượn mấy thứ như tạ tay hay thảm yoga để phục vụ cho nội dung hôm nay.
Cứ như thể đang đòi đồ của chính mình vậy, cực kỳ hiên ngang!
Bạn bè thì phải thế này chứ.
"Mày điên à? Hay là đến ngày rồi?"
Cái thằng này dám phát ngôn quá trớn thế hả!
"Muốn chết không? Mày cũng học theo cái thói của Yun-jin đấy à?"
"Đùng một cái chẳng giải thích gì đã đòi mượn đồ, phản ứng thế này là đương nhiên rồi. Chẳng lẽ mày tưởng tao sẽ trả lời: "Vâng, đồ đây ạ. Nếu việc di chuyển khó khăn, để tôi đích thân mang đến tận nơi cho ngài" chắc?"
"Ừ. Biết thế là tốt. Mau mang qua đây đi."
"Đúng là điên thật rồi, điên thật rồi."
Dù có những lời lẽ thô lỗ qua lại, nhưng đó là chuyện thường tình giữa bạn bè, và chúng tôi sớm bật cười khà khà.
"Thế là cần thật đúng không? Để dùng trên sóng à?"
"Ừ. Hôm nay tao sẽ cho người xem thấy thế nào là một cơ thể cực phẩm thực sự."
"Hầy... Tao đã nói từ thời đi học rồi, mày làm ơn bớt cái miệng lại đi. Cứ im lặng thì đàn ông xếp hàng dài, vậy mà cứ hễ mở miệng ra là bao nhiêu ảo tưởng của người ta tan tành mây khói hết."
"Hừ! Chuyện đó liên quan gì đến tao. Dù sao thì tao cũng sắp qua lấy đây, chuẩn bị sẵn đi."
"Biết rồi. Lúc nào xuất phát thì gọi."
"Ok. Tao sẽ gọi taxi qua, nhanh thôi."
Tôi gọi taxi và chuẩn bị ra ngoài một chút.
Nói chính xác hơn là chuẩn bị cho buổi phát sóng.
Nghĩa là tôi đã dặm vá chút gì đó lên mặt.
Giờ thì mấy bước trang điểm cơ bản tôi có thể nhắm mắt cũng làm được rồi.
Không biết có nên thấy tự hào về chuyện này không nữa.
Một lát sau, tài xế taxi gọi báo đã đến, tôi thỏa thuận sẽ trả thêm một khoản phí hậu hĩnh để được phép chở mấy thứ như tạ tay.
Vì sức nặng của chúng có thể làm hỏng những phần mỏng manh bên trong xe, nên việc xin phép trước thế này là điều đương nhiên.
"Tao xuất phát đây."
"Ừ. Chuẩn bị xong hết rồi."
Vì khoảng cách rất gần nên tôi đến nơi trong nháy mắt.
Tôi nhờ bác tài đợi một lát rồi đi vào trong phòng gym.
Vừa vào đến cửa, tôi đã chạm mặt Myeong-hun đang đứng đợi bên cạnh đống đồ đặt dưới sàn.
"Cầm đống này rồi đi trước đi. Tao phụ một tay."
"Ồ! Ga lăng thế?"
"Nói nhảm nữa là tao không giúp đâu đấy?"
"Rõ! Đi thôi."
Hai người thì chỉ cần chuyển một chuyến là xong.
Tôi hẹn cuối tuần sẽ trả lại đồ rồi vẫy tay chào Myeong-hun đang quay trở lại.
"Vất vả cho mày rồi."
Đi cũng nhanh mà về cũng nhanh.
Sau khi tiễn bác tài xế nhiệt tình, tôi chia làm hai lượt để chuyển đồ vào nhà.
Tôi trải thảm yoga xuống sàn phòng phát sóng, xếp ba loại tạ tay có trọng lượng khác nhau dọc theo tường cho dễ nhìn, và lắp đặt một thanh xà đơn treo tường phù hợp với chiều cao của mình.
Phù, chuẩn bị gấp gáp thế này cũng mệt thật.
Tôi hơi đổ mồ hôi.
Dù thể lực tốt và khả năng phục hồi mệt mỏi cao, nhưng đổ mồ hôi là phản ứng tự nhiên của cơ thể.
Khi nhiệt độ tăng lên, cơ thể sẽ tự động tiết mồ hôi để điều hòa thân nhiệt mà...
Tôi dặm lại lớp trang điểm một chút rồi thay bộ trang phục tâm đắc.
Đó chính là bộ đồ tập legging bó sát, thứ luôn thu hút mọi ánh nhìn.
Tôi mua nó vì nghe nói mặc khi tập luyện rất thoải mái, nhưng ngay ngày đầu tiên mặc đến phòng gym đã bị Myeong-hun cấm cửa.
Cậu ta bảo vì tôi mà các hội viên khác không thể tập trung tập luyện được.
Lúc đầu tôi còn nổi giận bảo sao lại đổ lỗi cho tôi.
Nhưng khi thấy ai nấy đều phải dùng tay che đi phần dưới đang "biểu tình" của mình, tôi đành câm nín.
Chết tiệt! Vì vóc dáng quá hoàn hảo nên mới có cái tác dụng phụ này đây.
Dù sao thì vì lý do đó mà nó đã bị niêm phong bấy lâu nay, thấy phí tiền mua nên tôi quyết định lấy ra mặc để thể hiện chút tinh thần phục vụ (?) cho fan.
Chuẩn bị xong xuôi, tôi kiểm tra thời gian thì đã là 6 giờ 10 phút tối.
Còn 50 phút nữa mới đến giờ phát sóng đã thông báo.
Tôi tận dụng thời gian còn lại để truy cập vào các diễn đàn cộng đồng.
- Jeong Star chính thức hồi sinh! Khách mời đầu tiên cho nội dung mới lại là Hani, chuyện này là thật sao?
- Quả nhiên mối quan hệ giữa Hani và Jeong Star là gì thế nhỉ? Sao hai người này hay làm chung với nhau thế. Từ hồi Đại hội Thể thao Star BJ đến giờ, cứ như là đang hẹn hò bí mật ấy.
- Thông tin thêm: A-Plus từng bị Hani từ chối ở Đại hội Thể thao Star BJ. Hani đã chọn đội của Jeong Star.
- Đúng rồi, từ lúc đó A-Plus bắt đầu bị đè bẹp hahaha. Giờ thì lũ gián A-Plus đã biết lượng sức mình chưa?
- Hani là nữ thần chiến thắng sao! Hani là nữ thần chiến thắng sao! Hani là nữ thần chiến thắng sao!
- Mà dạo này phong độ của Hani đúng là điên rồ thật. Tuần sau phát sóng chung với Jeong Star, tuần sau nữa lại với Mountain hahaha. Tầm này thì chắc chắn Jeong Star là Tổng thống đời tiếp theo, còn Hani là thế lực đứng sau rồi.
- Thế lực đứng sau Ha-sun-sil ㄷㄷ;; - Nhưng mà hôm nay giờ phát sóng lùi lại tận 2 tiếng là sao? Hahaha. Không thèm giải thích lý do luôn, vì là thế lực đứng sau nên quên mất cái tâm ban đầu rồi à?
- Vẫn còn chưa hiểu Hani sao? Hahaha. Lùi giờ thế này chắc chắn là đang chuẩn bị cái gì đó rồi đúng không?
- Đúng đúng! Hani khác hẳn với mấy BJ chỉ biết đến bóng nước. Chắc chắn là đã chuẩn bị cái gì đó rồi. 100% luôn.
- Có món hời không? Có món hời không? Có món hời không?
- Hahaha, cứ tưởng fan của A-Plus với Jeong Star là nghiêm trọng nhất rồi chứ. Fan của Hani cũng chẳng kém cạnh gì. Tầm này là thành đội cổ vũ luôn rồi à? Bị tẩy não rồi sao?
- Tôi tiên đoán nhé. Sớm muộn gì fan của Hani cũng sẽ có biệt danh riêng và gia nhập hàng ngũ những fan cuồng nhiệt quá khích cho xem.
- Mấy đứa fan của BJ vô danh thì im miệng đi.
- Yêu quá hóa cuồng, chính vì mấy cái đám fan tôn sùng mù quáng này mà chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra cho xem.
- Cứ "Rõ" với "Hahaha" mà chat thôi anh em.
Nội dung "Hạnh phúc 10. 000 Won" mà tôi và Jeong Star sắp thực hiện vào tuần tới đang trở thành chủ đề nóng hổi.
Thỉnh thoảng cũng thấy nhắc đến buổi phát sóng chung với Mountain sau đó, điều này khiến tôi cảm nhận được rằng dù dạo này hoạt động có giảm bớt, nhưng tầm ảnh hưởng của các BJ lớn trong giới phát sóng cá nhân vẫn còn rất mạnh mẽ.
"Còn 30 phút nữa. Bắt đầu luôn nhỉ?"
Dù đã thông báo giờ phát sóng trên bảng tin, nhưng vì không biết khâu chuẩn bị mất bao lâu nên tôi đã trừ hao khá nhiều.
Chắc chẳng có người xem nào phàn nàn vì tôi bắt đầu sớm đâu.
Vì thời gian phát sóng sẽ dài hơn mà.
Tôi bật máy, dặn dò các quản lý đang nhanh chóng tập hợp phải quản lý khung chat thật tốt, đồng thời kiểm tra lại góc máy cũng như vị trí của tạ tay và các đạo cụ đã chuẩn bị.
Uống một ngụm nước rồi quay lại, khung chat đã loạn hết cả lên rồi.
- Vào thôi, vào thôi, vào thôi!
- Ồ! Bật sớm hơn 30 phút so với dự kiến à? Nếu cô tưởng chúng tôi sẽ thích điều này thì cô đã hoàn toàn đúng rồi đấy!
- Chị ơi hôm nay là phát sóng có cam đúng không? Hửm? Mau bật cam lên đi!
- Hani tiểu thư xứng đáng là một thành viên của hội Chelsea vĩ đại. Tôi tin rằng khi bật cam lên, cô sẽ mặc áo màu xanh.
- Chủ phòng ơi, hôm qua cô có xem Liverpool chiến thắng không? Hay là cô làm nội dung bình luận trực tiếp các trận đấu của Liverpool đi. Chắc là hạnh phúc lắm luôn.
- Chị ơi, em là Xạ Thủ bậc Vàng 2 đây! Cho em tham gia chơi cùng với. Em sẽ gánh team cho!
- Hani tiểu thư ơi, tôi vừa chơi Lula đi rừng xong bị đồng đội chửi sấp mặt luôn;; Chị phải chịu trách nhiệm đi!
- Ơ kìa hahaha. Nội dung bóng đá quốc tế với chơi cùng người xem hôm qua đã làm gia tăng số lượng những kẻ quá khích rồi.
- Đúng rồi, cứ liên tục đòi "Làm cho tôi đi!" vụ fan câu lạc bộ với đòi chơi cùng, lũ "đòi hỏi" đang tăng lên gấp bội ㄷㄷ;; - Mà nội dung hôm nay là gì thế? Cuối cùng cũng đến ngày đó rồi sao? Ngày cosplay Cowgirl!?
- Có món hời không? Có món hời không? Có món hời không?
Cái vụ cosplay Cowgirl đó không biết họ định bám lấy đến bao giờ nữa.
Chẳng lẽ sang năm tầm này tôi vẫn phải nghe mấy lời đó sao?
[Quản lý vừa mới dựng một cái cột cờ (flag) hoàn hảo rồi đấy. Chúc mừng nhé.]
"Ăn cái này đi."
Tôi giơ ngón giữa với Trợ Thủ đang nói nhảm rồi kiểm tra số lượng người xem.
Dù chưa chính thức bắt đầu nhưng đã có hơn 7. 000 người đang chờ đợi.
Hít một hơi thật sâu, tôi nhấn nút bắt đầu phát sóng.
"Xin chào quý vị khán giả. Quân nhân dự bị năm thứ 4, bậc thầy giả giọng, quán quân Ladies League, bậc Cao Thủ Liên Minh Huyền Thoại, chủ nhân của 3 chiến thắng liên tiếp tại Bịt Mặt Ca Vương, người giành giải MVP Sinh tồn game, chủ nhân giải Tân binh triển vọng của Shindae-ryuk TV, nhân vật chính của huyền thoại 1 chọi 3, người giành giải ở 4 hạng mục Đại hội Thể thao Star BJ, đội trưởng đội vô địch Đặc đẳng xạ thủ!"
Tôi bắt đầu buổi phát sóng bằng màn giới thiệu bản thân đã trở thành thương hiệu riêng của mình.
Ngay khi đèn xanh báo hiệu bắt đầu phát sóng bật lên, số lượng người xem tăng vọt với tốc độ chóng mặt.
Đồng thời, khung chat cũng ồn ào đòi tôi mau bật cam lên.
Thật tình, ai nghe qua chắc tưởng họ mới là người nắm quyền điều khiển cam của tôi không bằng.
Tất nhiên hôm nay vì nội dung đã chuẩn bị nên tôi định sẽ bật cam, nhưng tôi vẫn muốn trêu họ một chút.
"Hôm nay tôi chuẩn bị một buổi phát sóng không cam, có vấn đề gì không ạ?"
- Narak (Xuống hố), Narak, Narak!
- Với tư cách là một fan của Chelsea, hãy bật cam lên và chứng minh bằng bộ đồ màu xanh ngay đi!
- Không bật cam là tôi mặc định có bạn trai đang trốn trong nhà đấy! Không bật cam là tôi mặc định cô đang hút thuốc đấy!
- Hahaha, không khí buổi phát sóng hôm nay chóng mặt thật đấy.
Những dòng chat "Narak" bắt đầu tràn ngập.
Tôi nhanh chóng thiết lập chế độ chậm 10 phút cho khung chat rồi kiểm tra lại số lượng người xem một lần nữa.
Con số vừa mới vượt mốc 20. 000 người.
Đây chính là thời điểm tôi chờ đợi.
Nếu bắt đầu nội dung chính quá sớm khi người xem chưa kịp tập hợp đông đủ, những người vào sau sẽ cảm thấy hụt hẫng vì bỏ lỡ phần đầu.
Tôi cũng đã tính đến việc mình bắt đầu sớm hơn so với thông báo trên bảng tin.
"Trời ạ, mấy người như trẻ con ấy. Không đợi được một lát sao? Tôi bật cam đây, nên thôi ngay đi nhé."
Cứ như đang dỗ trẻ con bằng kẹo vậy.
Tôi dùng giọng điệu thong thả để trấn an người xem rồi bật màn hình cam lên.
Đó là khoảnh khắc nội dung tôi chuẩn bị cho ngày hôm nay được phơi bày trước mắt mọi người.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn