Chương 507: Những Người Bạn Cũ
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~21 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Tao có bạn gái rồi."
"...?"
"Cái gì?!"
"Đ-đùa à?"
Đó là một tuyên bố gây sốc mà tôi không hề ngờ tới.
Vì lời đó thốt ra từ miệng Byeong-han chứ không phải thằng Yun-jin hay đi tán tỉnh lung tung, nên tôi càng ngạc nhiên hơn.
"Ch-chúc mừng nhé."
"Chúc mừng cái nỗi gì! Byeong-han à, anh mày đang đau lòng lắm đây. Sao mày dám phản bội tao để đi yêu đương... ặc!"
Tôi thúc cùi chỏ vào hông thằng Yun-jin khi nó định lải nhải mấy lời nhảm nhí.
Không, cái thằng này định nói cái quái gì với bạn mình thế không biết.
Trước sự phản kháng vì đau đớn của nó, tôi chỉ lặng lẽ giơ nắm đấm lên cho nó xem.
Thế là nó im bặt và lén lút tránh ánh mắt của tôi.
Hứ! Phải thế ngay từ đầu chứ.
"... Đồ côn đồ."
Bốp-!
"Á!"
Đúng là cái thằng chẳng có chút khả năng học hỏi nào cả.
Vừa mới bị ăn đòn xong mà đã không nhịn được lại đi cà khịa tiếp.
Mặc kệ thằng Yun-jin đang quằn quại vì đau, tôi cùng Myeong-hun sáp lại gần Byeong-han.
Dù cậu ấy có vẻ đang xua tay vì áp lực trước đôi mắt lấp lánh như sao của chúng tôi, nhưng chút biện pháp đó không thể đẩy lùi được chúng tôi.
"Ồ ồ, Byeong-han Byeong-han. Chuyện là thế nào đấy. Kể từ lần gặp đầu tiên đi. Byeong-han Byeong-han"
"Không, Hani à. Trước tiên cậu bỏ cái kiểu nói chuyện kỳ quặc đó đi được không?"
"Đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi. Mau kể chuyện đi xem nào."
Chuyện yêu đương của bạn bè luôn là câu chuyện thú vị nhất trên đời.
Tôi và Myeong-hun thay phiên nhau thúc giục, cuối cùng Byeong-han như không thể cưỡng lại được, cậu ấy mỉm cười nhẹ nhàng rồi bắt đầu kể chuyện cho tất cả chúng tôi, bao gồm cả thằng Yun-jin vừa mới lóp ngóp bò dậy sau lưng tôi.
Đó không phải là một bộ phim truyền hình buổi sáng đầy rẫy những tình tiết cẩu huyết mà các bà nội trợ yêu thích, cũng chẳng phải là một câu chuyện với những tình tiết gây cấn đỉnh cao.
Nó chỉ đơn giản là chuyện tình yêu bình dị của những người bình thường quanh ta.
"Tóm lại là cậu phụ trách hướng dẫn cho một hậu bối mới được điều động đến, rồi hai người trở nên thân thiết đúng không? Sau đó thì cậu tỏ tình."
"Ừ. Mới được hơn 3 tuần một chút thôi. Mình muốn gặp mặt trực tiếp rồi mới nói cho mọi người biết, nên giờ mới kể đây."
"Hả! Đúng là tên cướp ngày mà. Dám nẫng tay trên hậu bối như thế sao? Một cảnh sát mà lại đi phạm tội như vậy à!"
Bốp-!
"Á á!"
"Mày lại nói nhảm nữa hả? Người ta là mối quan hệ hoàn toàn bình thường, đừng có dùng cái đầu óc đen tối của mày mà gán ghép linh tinh."
Thằng Yun-jin lại bị ăn thêm một đòn nữa và ngã xuống, nhưng nó lập tức bật dậy phản kháng.
"Không, bà không phải là người trong cuộc thì mắc mớ gì bà làm loạn lên thế. Tôi đang ghen tị nên muốn phá đám một chút không được à."
"Tao thà đứng về phía Byeong-han còn hơn là đứng về phía mày, sao! Có ý kiến gì không?"
Xoẹt-!
Hành động luôn có sức nặng hơn lời nói.
Tôi chỉ cần khẽ giơ nắm đấm lên là thằng Yun-jin liền tránh ánh mắt rồi hắng giọng giả vờ.
"Này này, cứ thế này thì thịt cháy hết mất. Vừa ăn vừa nói đi."
Người làm dịu bầu không khí vừa trở nên im lặng là Myeong-hun.
Nó bận rộn gắp những miếng thịt đã chín kỹ vào bát của ba chúng tôi rồi rót rượu một cách ồn ào.
Hôm nay tôi vẫn cầm chiếc ly chứa đầy nước ngọt.
"Vì tình yêu của Byeong-han!"
"Vì tình yêu!"
Dù thằng Yun-jin vẫn còn càu nhàu, nhưng nếu thực sự chuyện tình cảm của bạn bè có vấn đề, nó sẽ là đứa đầu tiên xông pha giúp đỡ.
Chúng tôi vừa ăn vừa tự nhiên bắt đầu kể về lịch sử tình trường của mỗi người.
Myeong-hun bắt đầu mối tình đầu từ thời đại học, nhưng bạn gái nó đã thay lòng đổi dạ khi nó đi nghĩa vụ quân sự nên hai đứa chia tay.
Tôi vẫn còn nhớ chuyện đó.
Vì mỗi lần nó đi nghỉ phép về, tôi đều phải làm bạn nhậu cho nó mà.
Lục lại ký ức, tôi chợt nhận ra trong những hình ảnh quá khứ đó, tôi đã biến thành phụ nữ mất rồi.
Cảm giác có chút đắng cay.
Nghĩ đến việc ngay cả những kỷ niệm nhỏ bé quý giá cũng không còn được giữ lại một cách trọn vẹn nữa.
"Ôi, mỗi lần nghĩ đến chuyện bị đâm sau lưng lúc đó là tao lại gặp ác mộng đấy."
"Gieo nhân nào gặt quả nấy thôi. Mày cứ lăng nhăng như thế thì trách ai được."
"Cái con mụ độc ác này! Đương nhiên là phải đứng về phía bạn bè chứ, sao lại nói thế hả?"
Có vẻ như đã hơi ngà ngà say, thằng Yun-jin cao giọng. Từ hồi cấp ba nó đã là đứa lanh chanh nhất nên trong đám chúng tôi, nó cũng là đứa có nhiều kinh nghiệm yêu đương nhất.
Chỉ tính riêng thời cấp ba mà tôi biết thì đã có hai vụ rồi.
Nếu tính cả mấy vụ mập mờ thì chắc còn nhiều hơn nữa nhỉ?
Những sự giao lưu tình cảm mà tôi không nhận ra chẳng hạn.
Dù sao thì từ lúc đó trở đi là sân khấu của riêng thằng Yun-jin.
Nó bắt đầu kể lể về những chiến tích của mình từ mối tình đầu năm lớp 7 cho đến hàng loạt những vụ sau đó, nhìn cái điệu bộ say xỉn của nó trông thật là chướng mắt.
Có lẽ cũng cùng cảm giác đó, Myeong-hun đang nhai thịt nhồm nhoàm bỗng khịt mũi rồi lôi tôi vào cuộc một cách vô cớ.
"Thế thì đã sao. Hồi cấp ba mày chẳng phải đã bị Hani đá khi định tán tỉnh nó còn gì."
"Á! Đã bảo là không phải bị đá mà. Chỉ là tao trêu đùa thôi. Không phải lời tỏ tình thật lòng đâu."
"Ừ, bị đá xong rồi khóc nhè tao thấy hết rồi nhé!"
"Này! Mày muốn chết hả?"
Đây là một ký ức đã bị bóp méo.
Lúc đó tôi là đàn ông, và dù tôi có thân với thằng Yun-jin nhất trong ba đứa thì tôi vẫn có quan điểm giới tính bình thường mà.
Hơn nữa, hồi cấp ba tôi cũng có bạn gái.
-Yoon So-yeon.
Trong ký ức bị bóp méo, cô ấy chỉ còn là một người bạn thân cùng giới thời cấp ba.
Điều đó có nghĩa là...
"Ơ? Nhắc mới nhớ, Hani mày là dân FA từ trong trứng nước (Mosol) à? Giờ thêm một tuổi nữa rồi là 25 năm... khục! 25 năm FA là thật đấy à?"
"Phụt! Này này, đừng có nói thế. Hani của chúng ta khác với mấy đứa FA khác. Tụi nó là "không thể" yêu đương, còn Hani là "không thèm" yêu đương thôi."
"Chà! Đúng là danh ngôn, danh ngôn. Bạn hiền à, hôm nay mày nói năng đi vào lòng người quá. Tao thực sự khâm phục."
"..."
Đúng là hai thằng này đã bắt tay với nhau rồi.
Bắt được cái thóp để trêu chọc tôi nên thằng Yun-jin đang say xỉn cứ cười hì hì, còn thằng Myeong-hun thì vẫn giữ cái vẻ mặt tinh quái.
Việc giới tính bị thay đổi và những ký ức biến mất đã đủ buồn rồi, vậy mà giờ tôi lại đột nhiên trở thành một đứa FA 25 năm, tình cảnh của tôi thật là dở khóc dở cười.
À không, nghĩ lại thì 25 năm không phải là vấn đề.
Nhìn vào tình cảnh hiện tại, tôi tự hỏi liệu cả đời này mình có thể yêu đương được không nữa.
"Tôi thích phụ nữ mà, giờ phải làm sao đây? Hiện tại cơ thể tôi là phụ nữ mà. Chẳng lẽ tôi lại đi quen đàn ông sao?"
Tôi thử tưởng tượng một chút, nhưng quả nhiên là không thể.
Cùng lắm là ôm ấp thì chắc cũng được, nhưng xa hơn thế thì chỉ nghĩ thôi đã thấy kinh khủng rồi.
"Vậy nếu tôi dùng cơ thể này để quen phụ nữ..."
Cái này cũng thấy không ổn lắm.
Khác với khi tưởng tượng về đàn ông, tôi không có phản ứng bài xích về mặt thể xác, nhưng lại thấy cắn rứt lương tâm.
Một người vốn có quan điểm giới tính bình thường như tôi mà giờ lại phải thực hiện những hành động gần như là "đồng tính nữ", về mặt lý trí tôi thấy thật khó chấp nhận.
"Giờ chỉ cần 5 năm nữa thôi là thành đại pháp sư rồi nhỉ? Phụ nữ không gọi là pháp sư mà gọi là phù thủy đúng không? Vậy là đại phù thủy?"
"Phụt! Đại phù thủy cái con khỉ. Đúng là cái thằng dở hơi, dở hơi thật sự."
"..."
Không, tôi đã định nhịn vì tụi nó đang say rồi.
Nhưng mà mấy cái thằng này cứ thích lấn tới cơ.
Phải rồi, yêu đương hay gì gì đó thì giờ không quan trọng.
Tôi tiến lại gần hai cái thằng đang cười ngặt nghẽo kia và cho tụi nó một bài học nhớ đời.
Tiếng cười biến thành tiếng la hét chỉ trong nháy mắt.
"Ôi trời, đã bảo là vừa phải thôi mà. Cứ thế này là kiểu gì cũng bị Hani mắng cho xem. Học hỏi một chút đi chứ. Lần nào cũng một kịch bản cũ rích mà chẳng thay đổi gì cả."
Trong lúc đó, Byeong-han tinh ý đã chạy ra cửa hàng tiện lợi gần quán thịt mua nước giải rượu về đưa cho hai cái thằng đang run rẩy vì đau đớn.
Bình thường tụi nó uống cũng khá lắm, nhưng chắc vì vui cho chuyện tình cảm đầu tiên của bạn bè nên mới uống nhanh rồi say sớm như vậy.
Nếu là ngày xưa chắc tôi cũng đã vui vẻ tham gia cùng rồi, nhưng từ khi thành phụ nữ, tôi đã trở thành một kẻ hoàn toàn không biết uống rượu (Al-sseu).
Lúc đầu tôi cũng bực mình vì cái vụ không được uống rượu thoải mái này, nhưng giờ tôi lại thấy thích hơn.
Dù có đưa ra lý do gì đi chăng nữa thì việc không uống rượu rõ ràng là có lợi hơn nhiều.
"Ưư, uống nhanh quá."
"Sáng mai ngủ dậy chắc chết mất."
"Mấy cái thằng ngốc này. Thế nên mới bảo là uống vừa phải thôi."
"Tính sao đây? Giải tán dần nhé?"
Trước câu hỏi của Byeong-han, tôi lắc đầu.
Cứ ở lại thêm một chút nữa đi.
Như thế thì hai cái thằng này mới tỉnh táo hơn được.
Byeong-han cũng đồng ý rằng lời tôi nói là đúng và gật đầu.
Và tôi vẫn còn nhiều điều muốn hỏi.
Vì hai cái thằng kia cứ làm loạn nên tôi vẫn chưa kịp đặt câu hỏi nào tử tế cả.
Thấy tôi đang lấp lánh đôi mắt tò mò, Byeong-han nở nụ cười hiền lành đặc trưng và bảo tôi cứ tự nhiên hỏi đi.
"Cái đó... cậu bảo kém mấy tuổi nhỉ?"
"Chỉ kém có 1 tuổi thôi. Nên cũng chẳng gọi là kém tuổi được."
"Anh chị em thì sao? Có phải con một không?"
"Không phải con một đâu. Cô ấy có anh trai. Nghe bảo anh trai hơn 3 tuổi."
Sau khi hỏi han loanh quanh mấy chuyện râu ria, tôi nhìn sắc mặt cậu ấy rồi cuối cùng cũng đưa ra câu hỏi quan trọng nhất... câu hỏi được coi là luật bất thành văn giữa những người đàn ông với nhau.
"Cái đó... có xinh không?"
Quả nhiên không thể thiếu câu hỏi này được.
Byeong-han mỉm cười rồi trả lời tôi.
Thời gian vui vẻ bên bạn bè đang trôi qua thật nhanh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn