Chương 511: Một Tia Sáng Hy Vọng
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Hừm, chị muốn dùng chung phòng với Ha-ni. Hai đứa xinh đẹp của chị nhường cho chị một chút được không?"
"Không ạ. Tuyệt đối không. Chị ấy sẽ dùng phòng với em."
"Bỏ tay xuống đi. Chắc chắn là với tôi rồi."
"...."
Trời ạ, cái trò hề gì thế này.
Chỉ là chọn người ở chung phòng với tôi thôi mà cả ba đều giơ tay và ném cho nhau những ánh nhìn sắc lẹm.
Yoon-jae, người đã dọn dẹp xong hành lý và đi xuống từ lúc nào, phớt lờ ánh mắt cầu cứu bảo anh ta vào can ngăn của tôi, thay vào đó lại ném tới một cái nhìn đầy thích thú, còn anh vệ sĩ thì với khuôn mặt không cảm xúc đang đứng trước cửa kính thông ra bên ngoài, nhìn về phía hồ bơi.
Chết tiệt! Rốt cuộc là không có sự trợ giúp nào từ bên ngoài sao?
Nếu vậy thì tôi phải tự mình kết thúc đống hỗn độn này thôi.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định bắt đầu tháo gỡ từ mắt xích có vẻ yếu nhất.
"Chị ơi, tại sao chị lại...."
Nếu là Mia hay Ye-rin thì tôi còn hiểu được vì từ trước đến nay mỗi khi đi du lịch chung họ đều thể hiện sự chấp niệm như vậy, nhưng 19 Sonyeo thì đâu có lý do gì để làm đến mức này chứ.
Trước thắc mắc đó của tôi, 19 Sonyeo nở nụ cười toe toét rồi nói.
"Vì thấy thú vị."
"...."
Nếu kế hoạch của chị là làm tôi nổi điên thì tôi xin nói là chị đã thành công rực rỡ rồi đấy.
Chỉ vì cái lý do đó mà chị góp phần tạo nên cái cảnh hỗn loạn này sao?
Trước ánh nhìn đầy vẻ chỉ trích của tôi, 19 Sonyeo tặc lưỡi một cái rồi bĩu môi lùi lại một bước.
Tốt, giải quyết xong một người.
"...."
Thế nhưng, vẫn còn hai chướng ngại vật lớn hơn nhiều đang ở lại.
Hai người họ đang ném cho nhau những ánh nhìn cực kỳ gay gắt.
Nếu như lên lịch trình đi 2 đêm 3 ngày như trước đây thì có thể thay phiên nhau ngủ chung mỗi ngày một người, nhưng lần này là chuyến đi 1 đêm 2 ngày nên chuyện đó là không thể.
"Là em."
"Không, là tôi!"
Xẹt xẹt-!
Cứ như thể có tia lửa điện đang bắn ra giữa hai người họ vậy.
Đây là một thế trận giằng co mà không ai có ý định lùi bước.
Rốt cuộc cái chuyện ngủ chung phòng với tôi có là gì đâu chứ.
Đây cũng chẳng phải lần đầu, trong những chuyến du lịch trước đó chẳng phải đã từng trải qua rồi sao.
Người phản ứng lại lời nói đó của tôi chính là Mia.
"Đã từng cùng nhau trải qua một đêm như thế mà... đồ vô tình!"
"Làm ơn bớt bớt lại đi."
"Hehe!"
Tôi chợt nhớ lại chuyện bị Mia đâm sau lưng trong buổi thử giọng đội trưởng của Đặc Tuyển Xạ Thủ.
Lúc đó con bé cũng kiểu như thế này.
Nó đã tiết lộ chuyện chúng tôi ngủ chung giường trong chuyến du lịch và làm cho bầu không khí trở nên kỳ quặc.
Ký ức lúc đó bất chợt ùa về đã giúp tôi đưa ra quyết định.
Tôi nhìn Mia rồi lắc đầu, sau đó chọn Ye-rin làm bạn cùng phòng.
"Ơ, tại sao chứ!"
"Em không nhớ buổi thử giọng đội trưởng Đặc Tuyển Xạ Thủ à?"
"...."
Tôi đơn giản là khóa miệng Mia lại rồi nhanh chóng kết thúc việc sắp xếp hành lý cá nhân.
Sau đó tôi quay lại phòng khách, Yoon-jae vẫy tay ra hiệu cho mọi người và nói rằng sẽ tiến hành một buổi phỏng vấn ngắn.
Anh ta bảo từng người một hãy lên phòng ngủ ở tầng hai.
Dù mọi người có càu nhàu rằng tại sao lại phải phỏng vấn từng người một cách phiền phức như vậy, nhưng vì trước đó đã có thông báo về việc quay phim trong chuyến du lịch nên ai nấy đều chấp thuận và chờ đợi đến lượt mình.
"Cái này chẳng lẽ...."
Tuy nhiên, phản ứng của tôi, người biết rõ sự thật về nội dung của chuyến du lịch lần này, lại hơi khác một chút.
Buổi quay phim mà mọi người đều tưởng là theo concept du lịch chữa lành này, thực chất lại là camera giấu kín.
Lẽ tự nhiên là tôi không thể không nghi ngờ ý đồ của Yoon-jae.
"A ha ha, đương nhiên là để tiếp xúc riêng với Giám đốc rồi."
"Quả nhiên."
Đúng như tôi dự đoán, sau khi kết thúc lượt phỏng vấn của những người khác, đến lượt tôi thì tôi đã nhận được câu trả lời đó.
Việc phỏng vấn những người khác chỉ là hỏa mù, mục đích của Yoon-jae là để chuẩn bị cho giờ ăn trưa sắp tới bằng cách thay đổi từ khóa nhiệm vụ và từ cấm trước.
Ngay khi nhận ra sự thật đó, cơn giận trong tôi bùng lên.
"Này, rốt cuộc anh nghĩ cái gì mà lại bắt tôi nói ra cái từ đó chứ."
"Hửm? Chẳng phải chính Giám đốc đã tự tay chọn sao."
"Dù tôi chọn nhưng người tạo ra nó là anh mà!"
Nếu anh đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi thì tôi sẽ khiến anh phải hối hận sớm thôi.
Trước dáng vẻ đe dọa đang nắm chặt nắm đấm của tôi, Yoon-jae đưa ngón trỏ lên miệng.
"Suỵt, suỵt! Cô nói to thế là bị lộ đấy. Với lại đằng nào thì người xem cũng biết đây là camera giấu kín rồi, mấy lời thoại đó có quan trọng gì đâu."
"Nhưng tôi thấy xấu hổ mà. Những người khác sẽ nhìn tôi thế nào đây."
Tôi hạ thấp giọng nói vì ý thức được cánh cửa bên ngoài.
Này, hãy thử nghĩ cho tâm trạng của tôi khi đang ăn cơm ngon lành tự nhiên lại thốt ra câu: "A! Mình muốn hẹn hò quá." mà xem.
Trông tôi chẳng khác nào một người phụ nữ đang vã (?) hẹn hò lắm sao.
Đương nhiên là sau khi chuyến du lịch kết thúc thì mọi hiểu lầm sẽ được hóa giải, nhưng trong thời gian đó thì cái sự nhục nhã này chỉ mình tôi gánh chịu thôi đấy!
"Vì sự thành công của nội dung, đương nhiên là phải chấp nhận thôi."
"Nếu anh đặt mình vào vị trí của tôi thì anh sẽ không nói dễ dàng như vậ...."
Tôi không thể nói hết câu.
Nghĩ lại thì, nếu là anh chàng biên tập viên tài năng cuồng công việc này, dù có là chính mình đi chăng nữa thì chắc anh ta cũng sẽ vui vẻ thực hiện buổi quay phim với concept còn độc hại hơn thế này ấy chứ.
Nghĩ đến đó, tôi chợt thấy tự ái một chút.
Rõ ràng Yoon-jae đang đóng một vai trò rất lớn với tư cách là biên tập viên cho kênh YouTube của tôi, đó là sự thật.
Nhưng đây là kênh của tôi mà.
Thế mà trông Yoon-jae còn có ý thức làm chủ hơn cả tôi nữa là sao.
Hừ! Nếu tôi mà quyết tâm thì chuyện này cũng chẳng là gì cả!
"Không có thời gian đâu, cô mau chọn đi. Muộn hơn nữa là những người khác sẽ nghi ngờ đấy."
Yoon-jae lại bày ra trước mặt tôi những mảnh giấy mà tôi đã thấy hồi sáng.
Máy quay bắt đầu chạy.
Đó là những mảnh giấy màu xanh.
Chắc chắn trên đó có ghi những từ khóa nhiệm vụ mà tôi bắt buộc phải nói.
"...."
Sau một hồi đắn đo, trước sự thúc giục của Yoon-jae rằng không còn thời gian, tôi thận trọng rút mảnh giấy nằm ngoài cùng bên phải.
"Việc xác nhận nội dung hãy để sau cùng, chúng ta sẽ rút mảnh giấy thứ hai trước. Cô chọn đi."
"Phù...."
Lần này tôi chọn mảnh giấy ngoài cùng bên trái.
Sau đó tôi cầm cả hai mảnh giấy lên và hướng về phía máy quay theo chỉ dẫn của Yoon-jae để ghi lại nội dung nhiệm vụ.
"Bây giờ cô có thể xác nhận được rồi."
Bây giờ đến lượt tôi.
Tôi lật ngược những mảnh giấy lại để trực tiếp kiểm tra nội dung.
"...."
Lần này tôi đã định cho anh ta thấy sự quyết tâm sắt đá của mình, nhưng đầu óc tôi bỗng thấy choáng váng.
Rốt cuộc anh ta nghĩ cái gì mà lại thiết lập từ khóa nhiệm vụ như thế này chứ?
"Từ khóa nhiệm vụ phải thực hiện từ giờ ăn trưa cho đến trước giờ ăn tối là "Mình ơi"."
Trong đầu tôi, từ "Mình ơi" cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc lỗi.
Nghĩa là tôi phải nói từ này trước mặt mọi người trong khoảng thời gian từ 12 giờ đến 18 giờ.
Liệu tôi có thể chịu đựng nổi chuyện này không?
Đầu óc tôi rối bời quá.
Cú sốc vừa rồi lớn đến mức những từ cấm như "Ừ" / "Đúng rồi" chẳng còn là gì cả.
Thực tế thì có vẻ chúng cũng chẳng gây ra trở ngại gì lớn.
"Dù có thế nào đi nữa, chuyện này hơi quá...."
Thật là quá đáng mà.
Thà rằng tôi đề nghị Yoon-jae biên tập lại video rồi cho tôi rút lại mảnh giấy khác xem sao, nhưng ngay khi tôi định nói thì có tiếng gõ cửa từ bên ngoài vọng vào.
Giật mình kinh hãi, chúng tôi nhanh chóng giấu những mảnh giấy đi.
"Làm gì mà lâu thế ạ. Mọi người chuẩn bị xong hết rồi đấy."
"Ờ, ờ... chị biết rồi. Chị ra ngay đây."
Trước giọng nói đầy vẻ hờn dỗi của Mia, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đề nghị rút lại giấy nữa.
Tôi đi xuống tầng một với khuôn mặt như đưa đám.
Câu "A! Mình muốn hẹn hò quá." dù cũng gắt đấy nhưng ít ra nó không chỉ đích danh đối tượng nào, còn cái từ "Mình ơi" lần này thì tính chất tồi tệ của nó tăng lên gấp bội vì phải nói với một ai đó.
"Phải làm sao bây giờ đây?"
Mia, người chẳng hề hay biết về nỗi khổ tâm sâu sắc của tôi mà chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài, đã khoác lấy tay tôi và bảo dù có chuyện gì thì cũng hãy phấn chấn lên.
Thế nhưng, vì chẳng cảm nhận được cái gì chạm vào cánh tay mình cả nên tôi lại thấy buồn hơn.
Mia à, chẳng lẽ là cup A? Hay là còn nhỏ hơn thế nữa....
"Á!"
Ngay khi vừa xuống tầng một, Ye-rin, người vừa chạm mắt với tôi, đã nhanh chóng chạy lại và khoác lấy cánh tay còn lại của tôi.
Dù vẫn còn là học sinh trung học nhưng tôi cảm nhận được một sự đầy đặn vượt trội hơn hẳn Mia.
Ye-rin à, trông em cứ tưởng là gầy lắm, hóa ra chỗ cần có (?) thì vẫn có nhỉ.
Chứng kiến cảnh tượng đó, 19 Sonyeo nở một nụ cười mà tôi cảm thấy thật nham hiểm rồi nói.
"Đúng là hoa nở hai tay luôn nhỉ. Chẳng phải em bảo muốn hẹn hò sao? Cứ chọn đại một đứa đi."
".... Chị cũng hùa theo nữa à?"
Tôi đã đủ mệt mỏi lắm rồi đấy.
Có lẽ đoán được tâm tư thầm kín đã bị lược bỏ của tôi nên chị ấy không còn trêu chọc quá đáng nữa.
Chúng tôi cứ thế đi ra ngoài và lên xe.
Lịch trình còn lại của buổi sáng khá đơn giản.
Chúng tôi sẽ tận hưởng các hoạt động giải trí thường được gọi là thể thao dưới nước, sau đó sẽ đi ăn trưa.
Buổi sáng kết thúc như vậy.
Khi Ye-rin định nói về lịch trình buổi chiều, tôi đã vẫy tay ra hiệu ngăn lại.
Đầu óc tôi đã đủ rối bời rồi, tôi không muốn phải bận tâm đến cả buổi chiều nữa.
"Chị ơi, chúng mình hãy chơi thật vui nhé."
Lần này Ye-rin cũng nhanh chóng chiếm lấy chỗ ngồi bên cạnh tôi và nói.
Thấy vậy, Mia với giọng đầy bất mãn yêu cầu Ye-rin nhường chỗ, bảo rằng lần này đến lượt mình ngồi cạnh tôi.
Thấy Ye-rin hoàn toàn không có ý định nhường chỗ, Mia đành lùi lại một bước và nói: "Vậy thì hãy cá cược để quyết định chỗ ngồi đi."
Và ngay khoảnh khắc đó, từ "cá cược" đã xuyên qua đại não tôi.
"Đúng rồi! Chính là cách đó!"
Tôi cảm thấy như có một tia sáng hy vọng vừa chiếu rọi vào tương lai tăm tối của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn