Chương 202: Ghé Thăm Nhà Người Xem
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~23 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Phòng 201, đây rồi."
"Phù..."
Từ đây trở đi là phần việc của tôi.
Yoon-jae cầm thiết bị quay phim, khẽ lùi lại phía sau một chút.
Tôi tiến lên một bước, gõ cửa.
"Xin chào, tôi là BJ Hani đây. Bạn Bang-gu-seok-baek-su-won-i có nhà không ạ?"
- Kkk, cảm giác được gọi cái biệt danh đó ngoài đời thực sẽ thế nào nhỉ?
- Ngược lại là đằng khác, đó là phần thưởng đấy!
- E hèm! Người đâu, nghênh đón. Nơi quý giá thế này mà lại có vị khách thấp kém ghé thăm... À, không phải câu này nhỉ?
- Hani điện hạ giá đáo! Mau tránh đường!
"T-tôi ra ngay đây!"
Một giọng nói đầy căng thẳng vang lên từ bên trong.
Chắc chắn rồi, đây đâu phải chuyện bình thường.
Chỉ tính riêng số lượng người xem hiện tại đã lên tới khoảng 7500 người, việc công khai từ khuôn mặt cho đến tận ngóc ngách căn nhà mình đang sống cho ngần ấy người thấy quả là một thử thách lớn.
Dù đã nhận được sự đồng ý từ trước, nhưng tôi vẫn lo lắng không biết đến ngày này cậu bạn ấy có đổi ý mà hủy kèo không, thật may là người trúng thưởng vẫn mở cửa đón tôi.
"Xin chào. Ta-da, tôi là BJ Hani đây!"
"A ha ha... Xin chào chị."
Để trấn an người trúng thưởng chắc chắn đang rất căng thẳng, tôi chào hỏi bằng điệu bộ và giọng nói hơi cường điệu một chút.
Diện mạo của người xem này khá bình thường. Kiểu tóc như thể chỉ cắt tỉa cơ bản ở tiệm làm tóc đầu ngõ, đeo kính gọng sừng, dáng người hơi gầy, cộng thêm chiều cao trung bình của nam giới độ tuổi 20, tất cả khớp hoàn toàn với hình ảnh của người trúng thưởng trước mặt tôi.
- Hả! Sao tôi lại ở đó thế kia?
- Kkk, người trúng thưởng đúng chuẩn ngoại hình trung bình của người xem luôn. Nhìn mà thấy đồng cảm sâu sắc.
- Mà quan trọng hơn, Hani mau cởi cái áo khoác đáng ghét đang che mất bộ đồ hầu gái kia ra ngay đi!
- Bình luận trên nói đúng đấy, ủng hộ nhiệt tình!
"Này, các bạn ơi. Nội dung chính của hôm nay là nấu ăn mà? Còn chưa bắt đầu nữa, mặc đồ hầu gái làm gì sớm thế."
-??????
- Nói gì vậy. Bộ đồ hầu gái mới là chính nhé kkk.
- Nấu ăn chỉ là phụ thôi. Mau làm nội dung chính "đi mà".
- Đúng là Hani, thả thính giỏi thật. Ai nhìn vào mà chẳng biết bộ đồ hầu gái mới là tâm điểm.
Đúng là cái lũ ác chất này, càng nói chuyện với bọn họ lâu thì thanh nộ khí của tôi chỉ càng tăng thêm thôi.
Tôi hỏi người trúng thưởng xem mình có thể vào trong được không, cậu ấy gật đầu lia lịa như thể sắp gãy cả cổ đến nơi.
Trong tiếng cười nhạo của người xem trên kênh chat, tôi dẫn theo Yoon-jae bước vào trong.
"Chà! C-cậu sống cũng ổn đấy chứ."
"... Cảm ơn chị."
-?????
- Nhìn là biết dấu vết dọn dẹp vội vàng lộ liễu quá rồi? Hơn nữa, nhìn cái không gian chẳng có đồ đạc gì mà bảo sống ổn thì chẳng phải là đang khịa người ta sao? kkk.
- À! Chỉ cần có chỗ ngủ với cái máy tính là đủ rồi!
- Đây chính là mức sống trung bình của người xem kkk.
Một không gian khá hiu quạnh.
Có vẻ sau khi trúng thưởng vào hôm qua, cậu ấy đã vội vàng dọn dẹp và cố gắng trang trí gì đó, nhưng việc mua mấy món đồ trang trí kỳ quặc không hề ăn nhập từ cửa hàng đồng giá về dán lên tường chẳng giúp ích được gì nhiều.
Nhìn phản ứng của kênh chat rồi thấy người trúng thưởng cúi gầm mặt thất vọng, tôi lên tiếng an ủi và hỏi chỗ để treo áo khoác.
"Ch-chị treo ở đằng kia là được ạ."
- Ồ! Cuối cùng cũng cởi sao?
- Sắp có biến lớn phải không? Sắp có biến lớn phải không?
- Đồ hầu gái là chân ái.
- Moe moe kyun!
- Oẹ! Ông bạn phía trên làm tôi thấy hơi buồn nôn đấy.
Trước phản ứng của người xem, bàn tay đang nắm lấy khóa kéo của tôi bỗng khựng lại.
Tôi nhắm mắt, ra sức trấn tĩnh tinh thần trong đầu.
"Mình là chuyên nghiệp. Đây là làm việc với tư cách một người chuyên nghiệp, tuyệt đối không có gì phải xấu hổ cả. Ngược lại, mình đang nỗ lực hết mình vì công việc!"
[Thật vậy sao?]
"Câm miệng!"
Xua đuổi cái giọng nói đang định làm lung lay tâm trí mình, tôi dứt khoát kéo khóa xuống tận cùng.
Sau đó cởi bỏ chiếc áo khoác ra.
- Ự hự!
- Chị ơi! Em chết mất!
- Đây mới là chân lý! Đây mới là chân lý!
- Từ hôm nay tôi bỏ phe cao bồi để theo phe hầu gái. Trung thành tuyệt đối!
Bộ đồ hầu gái tôi đang mặc mang sắc thái truyền thống với hai màu đen và trắng.
Phần gấu váy hơi xòe rộng gợi liên tưởng đến nhân vật Alice ở xứ sở thần tiên, được trang trí bằng những đường diềm xếp nếp màu trắng đáng yêu, phía trên là một dải màu đen chạy ngang rộng khoảng một bàn tay.
Chưa hết.
Ngay từ phía trên dải màu đen đó cho đến đường eo... và phần dây đeo từ vai xuống được thiết kế trông giống như một chiếc tạp dề trắng tinh khôi.
Có thể nói là cảm giác như đang khoác một chiếc tạp dề nhỏ nhắn màu trắng lên trên chiếc váy liền thân màu đen vậy.
Đôi bao tay cùng màu với thiết kế xinh xắn và đôi tất dài bán trong suốt cao quá đầu gối cũng là những yếu tố thu hút mọi ánh nhìn.
"Ưm... Hây!"
Tôi khẽ xoay người lại.
Ngay lập tức, kênh chat lại bùng nổ một lần nữa.
Phần dây đeo tạp dề trắng tinh bắt chéo chữ X trên lưng váy đen và chiếc nơ thắt đáng yêu ở eo tạo nên sự tương phản màu sắc rõ rệt, đập thẳng vào mắt người xem.
Nhìn người trúng thưởng mà xem, đôi mắt cậu ấy như sắp lồi ra làm vỡ cả mặt kính cận đến nơi rồi.
Hình như mình làm dịch vụ hơi quá đà thì phải?
Dù sao thì tôi cũng khẽ hắng giọng vài cái để làm dịu bầu không khí đang nóng hừng hực, đồng thời bảo người trúng thưởng dẫn mình đến nơi quan trọng nhất của ngày hôm nay: tủ lạnh.
"Đ-đây ạ."
Một chiếc tủ lạnh nhỏ nằm ở góc phòng trọ.
Liệu bên trong sẽ có gì đây?
Sau khi xác định được người trúng thưởng vào hôm qua, tôi đã lập một lời hứa với người xem.
- Thôi đi, nói thật thì cái kế hoạch này chẳng phải nhạt nhẽo lắm sao? Biết mình trúng thưởng rồi, chắc chắn hôm nay cậu ta sẽ chạy ngay ra siêu thị mua đồ ăn về chất đầy tủ lạnh cho xem.
- Đúng thế, nếu vậy thì dù Hani không biết nấu ăn cũng xong chuyện thôi. Thịt thì cứ nướng đại lên là được, còn đồ nhắm thì cứ mua sẵn ở tiệm về bày ra là xong kkk.
- Đúng rồi. Nếu vậy thì nói thật là chán chết đi được.
Tôi cũng thấy những nghi ngờ đó là hợp lý, nên đã bắt người trúng thưởng phải thề thốt trước mặt tất cả người xem.
Rằng từ thời điểm đó cho đến khi tôi ghé thăm, cậu ấy không được thêm bất kỳ món ăn hay thực phẩm nào vào tủ lạnh.
"Dù vậy chắc cũng phải có ít kim chi, trứng hay đậu phụ cơ bản chứ nhỉ? Hoặc mấy món rau trộn cũng tốt."
Tôi thầm kỳ vọng một chút.
Và rồi, tôi mạnh dạn mở cửa tủ lạnh ra.
- Sắp có biến lớn phải không? Sắp có biến lớn phải không?
- Oa... thật sự luôn;; Hani mặc đồ hầu gái, hơi đẩy mông ra sau để kiểm tra bên trong tủ lạnh nhìn quyến rũ thế? Tôi "đứng hình" luôn rồi!
[Thành viên ChuyênGiaGợiDục đã bị cưỡng chế rời phòng.] - Kkk, dù sao thì cái gã đó đã bị đuổi bao nhiêu lần rồi nhỉ.
"Nào! Trong tủ lạnh của bạn Bang-gu-seok-baek-su-won-i có những nguyên liệu đa dạng như... Ơ kìa?"
Cái tủ lạnh gì thế này?
Tôi đang định nói thì buộc phải khựng lại giữa chừng.
Chiếc tủ lạnh nhỏ gồm tổng cộng ba ngăn.
Ngăn trên cùng là một hộp nhựa, nhìn qua có vẻ là cơm nguội.
Ngăn giữa là một gói kim chi 120g của hãng CJ Bibigo đã bị xé mở một nửa.
Và cuối cùng là ngăn dưới cùng.
Không biết có phải hôm qua cậu ấy gọi đồ ăn về không, mà có một hộp gà rán tẩm gia vị còn thừa khoảng một phần ba đang lấp ló bên trong.
"..."
"T-tôi đã giữ đúng lời hứa, không hề đụng chạm gì kể từ sau buổi phát sóng hôm qua. Thật đấy ạ."
Không, làm ơn hãy đụng vào đi chứ.
Chuyện này mà cũng xảy ra được sao?
Chỉ có đúng cơm nguội, kim chi và gà rán ăn dở thôi à?
- ㅠㅠ Nhìn mà thấy xót xa quá, giống hệt cái tủ lạnh hồi tôi còn ở trọ.
- Dù vậy tôi vẫn thường mua ít rau trộn ở tiệm gần nhà về ăn mà.
- Có ai biết là cậu bé này đang đói không? Money Chef làm ơn hãy ủng hộ ngay lúc này.
- Bíp bíp! Tôi đang tính toán, và đã có kết quả. Tên món ăn Hani sắp nấu là "Cơm rang kim chi gà rán"!
- Kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk.
"Không, thế này không được! Mọi người ơi, chúng ta thương lượng đi."
- Thương lượng cái gì mà thương lượng.
- Không sao không sao, dù nấu ăn thất bại thì nội dung chính vẫn là đồ hầu gái mà. Công nhận không?
- Đúng rồi. Thà dẹp quách cái chuyện nấu nướng đi rồi làm buổi phát sóng hầu gái luôn đi. Quét nhà, lau nhà, giặt đồ, rồi sau đó là ngoáy tai cho chủ nhân...
[Thành viên ChuyênGiaHầuGái đã bị cấm chat trong 3 phút.] Đúng là cái lũ ác chất này chẳng biết điểm dừng là gì cả.
Dù vậy, tôi không thể kết thúc mà chưa kịp nấu nướng gì, nên vẫn tiếp tục yêu cầu người xem cho phép thương lượng.
Kết quả là, nếu tôi đích thân thực hiện điệu bộ "Nico Nico Nii" đang là trào lưu trên mạng, họ sẽ cho tôi cơ hội thương lượng.
"..."
Ký ức thời còn là đàn ông hiện về.
Cái thời mà trào lưu "Nico Nico Nii" cực kỳ thịnh hành, thỉnh thoảng cũng có mấy BJ bắt chước hoặc làm theo kiểu hài hước khó đỡ.
Thậm chí có người còn làm lố hơn khi chế thành "Nico Nico Nicotine" để đùa về chuyện hút thuốc.
Lúc đó tôi xem thấy vui vẻ và chỉ nghĩ là họ bị khùng thôi, không ngờ có ngày chính mình lại phải thực hiện những động tác và lời thoại đáng xấu hổ này.
- Này, chủ phòng khóc đấy à? kkk. Mau làm đi chứ.
- "Nico Nico Nii" của nữ thần Hani sao... Cái này đúng là hàng hiếm đấy. Tôi bắt đầu quay phim ngay đây.
- Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để gửi video này lên Twit TV rồi ^^.
"..."
Tôi lại trấn tĩnh tinh thần một lần nữa.
Mình là chuyên nghiệp.
Đây là "công việc" và tuyệt đối không có gì phải xấu hổ... Cái con khỉ ấy!
Á! Á! Tôi muốn hét lên thật to quá.
Chắc chắn tối nay về nhà trước khi ngủ, tôi sẽ phải trùm chăn đá chân loạn xạ vì xấu hổ cho xem.
Cứ đợi đấy, lũ người xem ác chất kia!
Tôi nghiến răng, thốt ra bằng giọng nhỏ xíu.
"Ni... cooo nicooo nii..."
- Hả? Chẳng nghe thấy gì cả? Làm lại đi.
- Động tác đâu mất rồi. Cái này quan trọng nhất là động tác ngón tay đấy.
- Tôi vừa đăng bài lên diễn đàn báo là Hani đang làm Nico Nico Nii rồi. Tôi làm tốt chứ?
Hỏng rồi.
Phải kết thúc thật nhanh trước khi số lượng người xem tăng thêm nữa.
Những lúc thế này, tôi lại thấy oán hận những năng lực của mình.
Từ giả giọng, hát hò, nhảy múa cho đến tập trung, tất cả các năng lực đều giúp tôi nắm bắt hoàn hảo đoạn video gốc mà Yoon-jae đang đưa ra trước mặt.
"Nico nico nii♪ Nico nico nii trong tim bạn♪ Yazawa Nico mang nụ cười đến tặng bạn đây nico nico♪ Hãy nhớ lấy Nico nii nhé, Love Nico♪" - Oa a a a a!
- Nico-chan! Cô ấy đã trở lại rồi!
- Kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk.
- Cuộc đời tôi được xem cảnh này trực tiếp đúng là huyền thoại rồi.
- Bình luận trên nói đúng đấy, ủng hộ nhiệt tình!
"..."
Tôi chỉ muốn chết quách cho xong.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn