Chương 188: Cuộc Gọi Của Binh Nhì
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~24 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Cậu vẫn khỏe chứ?"
"Này! Dĩ nhiên là tôi khỏe rồi. Giờ cậu còn ở cái thân phận đi lo lắng cho tôi sao?"
"A ha ha... cũng đúng nhỉ?"
"Vất vả cho cậu rồi, Binh nhì Lark, vì đã bảo vệ đất nước trong cái thời tiết lạnh giá này. Hay là tôi nên gọi bằng tên thật nhỉ?"
Tên thật của Lark là Lee Won-hyung.
Cứ gọi biệt danh mãi nên giờ gọi tên thật thấy hơi ngượng mồm.
Lark nhập ngũ vào đầu tháng 11.
Giờ đã là thứ Hai tuần thứ ba của tháng 1, tính ra cũng đã được hơn hai tháng một chút.
"À, vậy là đúng vào lúc đó rồi nhỉ? Sau khi được phân về đơn vị và kết thúc 2 tuần chờ đợi..."
Tính toán một hồi, tôi thấy có vẻ là tầm đó.
"Hả! Cậu đúng là quân nhân dự bị năm 4 thật à? Cái gì cũng biết hết vậy. Đúng rồi, mới kết thúc tuần trước xong."
"Cái thằng này. Có gì mà chị đây không biết chứ. Thế cậu đang ở đâu? Sư đoàn mấy?"
"... Sư đoàn 25."
"Đúng là đen đủi mà. Sao lại rơi đúng vào sư đoàn tiền tuyến thế hả."
Tôi cũng chẳng may mắn gì trong chuyện đi lính, và Lark cũng vậy.
Nếu là Sư đoàn 25 thì dù bộ chỉ huy sư đoàn ở Yangju nhưng hầu hết các đơn vị đều ở Paju, trấn giữ ngay biên giới.
Cứ hiểu đơn giản đó là sư đoàn phụ trách GOP và GP là được.
"Haizz, hồi đó tôi ở tiểu đoàn pháo binh nên cũng vất vả ở tiền tuyến lắm, cậu cũng chẳng khác gì. Lúc đi ra ngoài gặp mấy đứa ở Sư đoàn 25 với Sư đoàn 1 mà thấy thương thay."
"... Tớ vừa nổi da gà xong đấy. Cậu đừng có nói giọng đó nữa. Nghe y hệt mấy ông cấp trên của tớ vậy."
"Sao vậy ạ, Binh nhì Lark!"
"..."
Chắc là dỗi rồi nên im bặt không trả lời.
Nghĩ lại thấy mình hơi quá đáng với cái thằng đang chịu khổ nên tôi vội vàng dỗ dành rồi hỏi thăm xem cuộc sống dạo này thế nào.
"Ở tiểu đoàn, nhưng không phải bộ chỉ huy mà là đại đội 2."
"Khổ thân..."
Đi lính thì dù chết cũng phải cố mà vào các đơn vị cấp trên.
Mấy cái tiểu đoàn cấp dưới thì cơ sở vật chất vừa tồi tàn, việc thì nhiều, mà quan trọng nhất là huấn luyện nhiều gấp mấy lần.
Hở ra một tí là đi huấn luyện để đơn vị cấp trên đánh giá, rồi lại phải chuẩn bị vì đơn vị cấp trên xuống kiểm tra.
Nỗi khổ của các đơn vị cấp dưới thì chỉ những người từng ở đó mới hiểu thấu.
Đặc biệt là hồi còn là binh nhì, nhìn thấy khu nhà ở mới của lữ đoàn mà tôi chỉ muốn chuyển đơn vị ngay lập tức.
"Nhưng ít ra không phải tiểu đoàn GOP."
"Thế thì cũng may."
"Nhà ở thì vẫn là khu cũ."
"Haizz, thôi reset cuộc đời đi cho xong."
Trong khi hầu hết các đơn vị tiền tuyến đã chuyển sang nhà ở mới hoặc đang thi công, mà đến giờ vẫn còn ở khu cũ thì đúng là hết thuốc chữa.
Mà thôi, đã lỡ chuyển về đơn vị đó rồi thì biết làm sao được?
Đồng hồ quân đội dù có treo ngược thì vẫn cứ chạy, thôi thì cố mà chịu đựng vậy.
"Cậu vẫn khỏe chứ?"
"Tôi thì dĩ nhiên là khỏe rồi. Việc phát sóng cũng đang tiến triển tốt."
"Thế thì tốt quá."
Đúng là cái thằng hiền lành.
Nó có thể so sánh được với Byeong-han, đứa được coi là thiên sứ nhất trong đám bạn của tôi.
Rõ ràng người đang vất vả là nó, vậy mà lúc này vẫn còn tâm trí hỏi thăm tình hình của tôi.
Tôi kể qua loa vài câu rồi lại hỏi về bầu không khí ở đơn vị đó.
"Quy định thế nào? Có khắt khe không? Thời của tôi binh nhì còn chẳng được đi phòng máy tính hay PX (Cửa hàng tiện ích quân đội) đâu. Đi lễ nhà thờ bên ngoài đơn vị thì phải từ binh nhất, phòng tập thể hình thì phải từ hạ sĩ cơ."
"... Cậu cứ mỗi lần nói mấy câu đó là tớ lại thấy nổi da gà vì cảm giác cậu như từng đi lính thật vậy."
Nghe nó kể thì có vẻ bầu không khí cũng không đến mức quá căng thẳng.
"Tớ nghe các anh khóa trên kể là mùa hè năm ngoái có một binh sĩ không quay lại đơn vị sau khi nghỉ phép vì bị bắt nạt. Người đó đã tố cáo rất nhiều thứ với ban thanh tra và hiến binh nên tình hình cũng được cải thiện phần nào, nhưng vì tớ không ở đó lúc đó nên cũng không rõ lắm."
"Dù sao thì cũng may. Vì ít ra còn được đi PX."
"Cuối tuần vừa rồi tớ cũng mới đi xong."
Nói thì nói vậy chứ để đi được PX một chuyến chắc cũng phải nhìn sắc mặt người khác dữ lắm.
Gặp phải ông cấp trên nào tính tình quái gở thì kiểu gì cũng bị mỉa mai là việc thì không làm mà chỉ lo đi PX, hoặc là găm hận trong lòng để đợi lúc mình mắc lỗi là lôi ra chửi bới thậm tệ hơn.
"Nhắc mới nhớ, Sư đoàn 25 thì khẩu hiệu chào của cậu cũng là "Đoàn kết" đúng không?"
"Ừ. Vì cái này mà lúc đầu tớ bị mắng suốt đấy. Trước khi nhập ngũ cứ đinh ninh là "Trung thành" cơ, ai dè lại là Đoàn kết nên cứ bị nhầm lẫn suốt."
Cái này tôi cũng từng bị.
Lúc nhập ngũ cứ tưởng khẩu hiệu chào là Trung thành, ai dè sư đoàn tôi lại là Quyết thắng nên hồi đầu ở trung tâm huấn luyện tân binh tôi cũng sai suốt.
Sau này lúc cuối kỳ được phái đến đơn vị khác lại dùng Trung thành nên lúc đó cũng bị nhầm.
Dù sao thì sau khi trò chuyện đủ thứ, tôi cũng rón rén hỏi về những người cấp trên, điều có thể coi là quan trọng nhất trong đời lính.
"Hửm? À... mọi người đều tốt cả. Đều là người tốt."
"..."
Cái kiểu kéo dài giọng ở giữa chừng là tôi hiểu ngay.
Chắc chắn là có một gã dở hơi nào đó rồi.
"Haizz! Đúng là cái thằng ngốc này."
Dù chưa bao giờ nói ra nhưng tôi coi Lark không chỉ đơn thuần là mối quan hệ công việc giữa các BJ, mà giống như Mia... đúng rồi, đằng nào cũng bằng tuổi nên tôi coi nó là bạn.
Vì vậy tôi mong nó có thể thành thật hơn trong những chuyện như thế này.
Nghe thấy tâm ý đó của tôi, Lark im lặng một hồi lâu.
"Cái thằng này. Cảm động vì chị đây quá rồi à?"
"Cái sự cảm động đó vừa bị tan vỡ tan tành rồi."
"Đưa đây xem nào. Để chị dán lại cho."
Dù sao thì sau một hồi ngập ngừng, Lark cũng đã mở lời.
Đúng như dự đoán, hầu hết các cấp trên đều ổn, nhưng có một gã hạ sĩ sắp lên trung sĩ là có vấn đề về tính cách.
"Cậu mà đã nói đến mức đó thì chắc gã đó không phải hạng chó điên bình thường rồi."
"..."
Nó không trả lời nhưng tôi có thể đoán được.
Định luật bảo toàn rác thải.
Người ta bảo ở đâu có người tụ tập thì ở đó chắc chắn sẽ có rác.
Chẳng có gì lạ cả.
Chỉ là trong tiểu đội của Lark có một gã rác rưởi mà lẽ ra phải có thôi.
Vấn đề là gã rác rưởi đó lại đang nhắm vào Lark làm mục tiêu.
"Lúc tớ mới chuyển đến và giới thiệu bản thân, tớ có nói là mình từng làm BJ trên Shindae-ryuk TV."
"Ừ. Rồi sao?"
"Từ lúc đó gã cứ ngấm ngầm bắt nạt tớ. Hở ra là lại bảo kiểm tra trí nhớ rồi đến mỉa mai, rồi còn ép cấp trên trực tiếp của tớ – một người thực sự rất hiền lành – phải mắng nhiếc tớ vô cớ nữa..."
Từ lúc mới đến được 2 tuần mà đã thế thì rõ ràng gã đó có vấn đề rồi.
Biết làm sao được, chị đây đành phải ra tay giải quyết giúp thôi...
"Thứ Bảy tuần này có xin đi thăm nuôi được không?"
"Ơ, ơ? Không có lịch huấn luyện nên chắc là được. Cậu định đến thật à?"
"Sao? Chị đây định đến mà cậu không thích à?"
"Không! Không phải không thích... mà là thấy ngại quá."
"Lại thế nữa rồi! Bạn bè với nhau mà có mỗi chuyện đi thăm nuôi cũng thấy ngại sao? Hồi trước tôi cũng đã bảo là sẽ đi thăm nuôi rồi mà."
"L-lúc đó tớ cứ tưởng cậu nói đùa thôi chứ."
Tôi dùng tài hùng biện của mình để dễ dàng khuất phục cái thằng đang do dự, rồi bảo nó thứ Bảy đó hãy dẫn tất cả những người trong tiểu đội có thể xuống phòng thăm nuôi.
Thông thường để chuẩn bị cho các tình huống khẩn cấp, một tiểu đội không được phép vắng mặt quá một số lượng người nhất định.
Nhưng quân đội có phải là nơi chỉ vận hành theo đúng quy tắc (FM) đâu?
Nếu không phải là lúc đơn vị cấp trên xuống kiểm tra hay duyệt binh thì thường là vận hành theo kiểu linh hoạt (AM) nhiều hơn.
Cuối cùng thì đó là vấn đề sự linh động của sĩ quan trực ngày hôm đó thôi.
Nếu không được thì tôi bảo nó cứ dẫn theo người cấp trên thân thiết và cái gã mà nó bảo là giống chó điên kia xuống là được.
"Đây là số điện thoại bàn của phòng hành chính. Tớ cứ đưa cho cậu trước, nhưng nếu không có việc gì quan trọng thì đừng có gọi..."
"Biết rồi, biết rồi. Sợ cấp trên hay nhân viên hành chính lườm nguýt chứ gì. Tôi ăn cơm quân đội còn nhiều hơn mấy lão cấp trên của cậu đấy, nên không cần phải dạy bảo tôi mấy cái đó đâu."
"V-vậy à."
"Mà quan trọng hơn là ở đơn vị cậu có mèo quân đội (Jjam-tiger) không? Mấy con béo múp míp trông cũng đáng yêu phết."
"..."
Giờ thì nó có vẻ thực sự cạn lời rồi.
Tôi có thể hiện mình là người từng trải quá không nhỉ?
Nhưng biết làm sao được.
Cậu có bao giờ thấy quân nhân dự bị đi huấn luyện tập trung mà lại để yên cho mấy đứa binh nhì hướng dẫn không?
Không bao giờ có chuyện đó đâu.
Mấy đứa binh nhì cứ gọi "Tiền bối, tiền bối" nghe đáng yêu chết đi được.
Cứ bày đủ trò trêu chọc rồi đến ngày cuối cùng lại thấy thương vì chúng nó vất vả, thế là lấy tiền túi cộng với tiền phụ cấp huấn luyện mua cho chúng nó cả đống bánh kẹo với đồ đông lạnh, đó là luật bất thành văn rồi.
Lark đối với tôi lúc này chính là như vậy.
Cái thằng binh nhì này sao mà đáng yêu thế không biết!
Oa! Tôi là quân nhân dự bị năm 4, là lão làng đấy nhé.
Làm sao mà kìm lòng được trước một tân binh tươi mới thế này chứ!
Dù sao thì tôi cũng lấy được số điện thoại bàn của phòng hành chính và kết thúc cuộc gọi.
Vì nó bảo không có lịch trình gì đặc biệt nên chắc việc xin đi thăm nuôi sẽ không có vấn đề gì.
Tầm thứ Năm hoặc thứ Sáu vào giờ nghỉ ngơi, tôi chỉ cần gọi điện lại để chốt thời gian cụ thể hơn là được.
"Đột nhiên lại có thêm những lịch trình mới nhỉ."
"Đúng vậy. Cứ tưởng tuần này sẽ được thong thả cơ."
Tôi định vừa nghỉ ngơi vừa tìm lại cảm giác phát sóng và chuẩn bị cho ngày Chủ nhật.
Vậy mà chỉ trong vài tiếng đồng hồ, đã có thêm hai lịch trình không ngờ tới.
Thứ Tư phải đi quay thêm cho Sinh tồn game, còn thứ Bảy thì quyết định đi thăm nuôi Lark.
Và sau đó đến Chủ nhật thì...
"Là ngày trọng đại của Bịt Mặt Ca Vương sao? Cuối cùng thì danh tính của Phù thủy H bí ẩn cũng được công khai... Tôi thực sự rất mong chờ đấy."
"..."
Buổi phát sóng ngày hôm đó dự kiến sẽ diễn ra đúng vào khung giờ chiếu Bịt Mặt Ca Vương.
Lý do thì... cứ bịa ra là được.
Đại loại là lấy tiêu đề kiểu "Tôi không phải là Phù thủy H" để câu dẫn, rồi đến khoảnh khắc tháo mặt nạ thì "Tèn tén ten!" làm cho người xem một vố bất ngờ là xong.
"Không biết ngày hôm đó mình sẽ thu thập được bao nhiêu điểm nhỉ?"
Nghĩ đến việc lượng đăng ký kênh YouTube và số lượng thành viên fan club trên Shindae-ryuk TV sẽ tăng lên bao nhiêu, tôi đã thấy háo hức rồi.
"Tôi cũng vậy. Không biết số điểm cần thiết để quay trở lại làm đàn ông sẽ tăng lên bao nhiêu đây, chỉ nghĩ thôi đã thấy hồi hộp rồi."
"... Chết đi cho rảnh."
"Cảm ơn vì lời khen ngợi nhé."
Đúng là cái tên Trợ Thủ số một trong việc phá hỏng bầu không khí mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn