Chương 192: Buổi Thăm Nuôi Lark (2)
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~25 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Một con đường hai làn xe.
Một tuyến xe buýt duy nhất với khoảng cách chuyến lên tới 20 phút là toàn bộ phương tiện giao thông công cộng đi qua đây.
Xung quanh toàn là các trang trại chăn nuôi, nên cứ đến mùa hè là mùi chất thải của bò hay lợn lại xộc thẳng vào cổng gác, thậm chí lan tận vào khu nhà ở.
Khu nhà ở cũ kỹ, mùa hè thì nóng mà mùa đông thì "mát mẻ".
Mấy cái quạt máy ít ỏi thì hở tí là hỏng, mỗi lần như vậy lại nghe thấy tiếng gọi "Thông tin!" của sĩ quan hậu cần đến phát chán.
Này, bộ lính thông tin là thợ điện hay sao?
Máy tính hỏng cũng gọi thông tin là sao?
Ở ngoài đời đang học quản trị kinh doanh, vào lính bị đẩy làm lính thông tin thế là bị bắt đi sửa camera giám sát, đúng là cái tổ chức quân đội quái đản.
Cảnh sắc thì đẹp, nước thì trong nhưng con người thì như "cờ hó", đó chính là đơn vị của chúng tôi.
Cổng chính, cổng sau, kho đạn cỡ nhỏ, kho đạn cỡ lớn.
Chẳng hiểu sao một đơn vị cấp tiểu đoàn mà lại có nhiều vị trí canh gác đến thế.
Lại còn là đơn vị pháo binh thì lo mà chăm chút cho mấy khẩu pháo tự hành đi, đằng này cứ lo mấy cái khu vực phụ trách rồi bày đặt diễn tập chống xâm nhập, bắt lính đi đào công sự đến phát điên.
Chúng tôi là lính bộ binh chắc?
Vừa hì hục đào xong là ông tiểu đoàn trưởng lại chắp tay sau lưng đi tới, lải nhải về việc dọn dẹp tầm nhìn rồi bắt chặt tỉa cành cây.
Đúng là làm trò mèo.
Chưa hết đâu.
Sao mà đơn vị cấp trên xuống kiểm tra nhiều thế không biết.
Cảm giác như tháng nào cũng có vậy.
Lữ đoàn, sư đoàn cứ thay phiên nhau mà hành hạ.
Đặc biệt là ông lữ đoàn trưởng của chúng tôi, muốn trở thành tấm gương quân nhân mẫu mực nên cứ đến rạng sáng là không ngủ, đi tuần tra tình trạng canh gác ở cổng các tiểu đoàn trực thuộc.
Đúng là quân nhân mẫu mực gớm.
Đứa nào lỡ ngủ gật hay sơ suất trong quá trình hỏi mật khẩu là coi như tai họa ập xuống đầu ngay.
Cái ngày nghỉ phép, nghỉ tranh thủ vất vả lắm mới giành được có thể bay màu chỉ trong chớp mắt.
Đời sống binh nghiệp tươi đẹp của chúng ta.
Lăng mạ, chửi bới là chuyện thường ngày, đi kèm với đó là combo ép học thuộc lòng.
Đi PX và phòng máy tính thì phải từ binh nhất!
Sử dụng phòng tập thể hình và mặc bộ đồ thể thao màu cam thì phải từ hạ sĩ!
Giày lính hay áo lót dân sự thì phải từ trung sĩ!
Đây chẳng phải là cái nôi của những nô lệ với tôn ti trật tự nghiêm ngặt sao.
Cái truyền thống và văn hóa tốt đẹp nơi những người lính cùng cảnh ngộ lại đi so bì xem xiềng xích ở chân ai to hơn.
Một quân đội tiên tiến thực thụ, nơi người ta kế thừa và phát triển những hủ tục để tạo ra những sự bắt nạt còn kinh khủng hơn.
Dù sao thì ký ức về quân đội trong tôi là như vậy đấy.
"Đó có phải là nơi dành cho con người sống không vậy?"
"Chắc là có?"
Và giờ đây, tôi đang tiến về phía cổng gác trong khi hồi tưởng lại những kỷ niệm đó.
Phía trước có rào chắn được dựng lên để ngăn xe cộ ra vào, và ở hai bốt gác bên trái, bên phải là những người lính đang cầm súng nhìn về phía này.
"..."
Tôi từng trải qua nên tôi biết chứ.
Gác cổng vào mùa đông thì chân lạnh buốt giá luôn.
Giày lính một khi hơi lạnh đã lọt vào bên trong thì rất khó thoát ra.
Đó là lý do tại sao vào mùa đông lại có nhiều binh sĩ bị bỏng lạnh đến thế.
"May quá."
"Cái gì may cơ ạ?"
Lúc đi ngang qua tôi có liếc nhìn, thấy trong bốt gác của đơn vị này hình như có lắp thiết bị sưởi.
Đã là đi lính bắt buộc rồi thì tôi mong những phúc lợi tối thiểu như thế này nên được thực hiện một cách triệt để hơn.
"Này anh ơi."
Sĩ quan trực cổng gác chắc đang rảnh rỗi nên đang đứng tán gẫu với lính gác chính.
Tôi tiến lại gần bắt chuyện, lập tức mắt của cả hai người họ trợn tròn lên.
"Ơ? Ơ kìa?"
"Ực!"
"..."
Không có câu trả lời, cả hai chỉ đứng ngây người ra nhìn tôi như bị bỏ bùa mê vậy.
Tôi khẽ thở dài rồi vỗ tay một cái thật kêu.
"Hết!"
"À, xin chào cô."
Đã là quân nhân thì phải chào "Xin chào ạ" mới đúng chứ, chắc là họ ngạc nhiên quá rồi.
Chắc chắn rồi, ngoại hình của tôi đối với những người lính vốn đã thiếu thốn hơi gái thì lại càng gây sốc hơn.
Nhưng tôi không phải là ca sĩ đến biểu diễn văn nghệ, nghĩ đến Lark đang chờ đợi nên tôi đã giục sĩ quan trực cổng.
"Tôi đến thăm nuôi ạ. Anh có thể gọi Binh nhì Lee Won-hyung giúp tôi được không?"
"À, vâng. Tôi biết rồi ạ."
Sĩ quan trực cổng vội vàng chạy biến vào trong tòa nhà cổng gác để gọi điện thoại.
Này, ít ra cũng phải chỉ đường cho tôi vào phòng thăm nuôi chứ!
Cứ đứng đây thế này thấy ngại chết đi được.
Đặc biệt là cái ánh nhìn chằm chằm như đang nhìn trộm của lính gác chính làm tôi thấy khá ngượng ngùng.
Mấy cái đứa này, tính ra thì tôi cũng thuộc hàng cha chú của các người đấy nhé!
Đúng là lũ con cháu bất hiếu, đến cha chú mình cũng không nhận ra.
Đang thầm cằn nhằn như vậy thì sĩ quan trực cổng lại bước ra với vẻ mặt đầy ngượng nghịu.
"Ôi trời, tôi sơ suất quá... Tôi đã liên lạc rồi, cậu ấy sẽ xuống ngay thôi ạ. Cô lạnh lắm đúng không? Mời cô vào trong ạ."
"Cảm ơn anh."
Tôi bước vào tòa nhà cổng gác.
Thực ra gọi là tòa nhà cổng gác cũng không đúng lắm, vì hơn 80% diện tích là không gian dành cho khách thăm nuôi, còn sĩ quan trực cổng chỉ được sử dụng phần diện tích nhỏ còn lại thôi.
"Cô cứ đi vào phía trong là được ạ. Có tổng cộng 8 bàn, hiện tại đang có hai nhóm đang sử dụng, cô có thể chọn bất kỳ chỗ nào còn trống mà cô thích ạ."
"Ra là vậy. À! Anh có thể cho tôi xin số điện thoại của mấy quán giao đồ ăn được không?"
Ở cổng gác quân đội thường có sẵn rất nhiều tờ rơi của các quán ăn quanh đơn vị dành cho khách thăm nuôi.
Tôi nhận lấy tập tờ rơi từ sĩ quan trực cổng rồi dùng điện thoại chụp lại thực đơn của từng quán một.
Vì tôi chưa biết sẽ gọi món gì mà.
"Nếu cô định gọi pizza thì quán Pizza Wang-ja Chicken Gong-ju cũng khá ổn đấy ạ. Còn quán ăn Trung Hoa thì quán Dong-seong-ro là ngon nhất."
"Vậy sao. Cảm ơn anh vì thông tin hữu ích nhé."
Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng mà không nghĩ ngợi gì, vậy mà anh ta đỏ mặt tía tai, lắp ba lắp bắp, cứ đà này khéo tôi lại bị tỏ tình mất thôi.
Tôi vội vàng lánh vào phía trong phòng thăm nuôi.
"Mẹ biết không, con bảo là "Thử tháo quân hàm ra xem ai hơn ai không?", thế là lão ta sợ xanh mặt luôn, từ đó trở đi cứ như bạn bè vậy. Con coi như "nuốt chửng" luôn lão cấp trên trực tiếp đó rồi."
"Trời ơi, giỏi quá, con trai của mẹ. Thôi đừng có nuốt chửng cấp trên gì đó nữa, mẹ có làm món thịt bò xào mà con thích đây này, mau ăn nhiều vào đi con."
"Cái thằng này, đi lính về nhìn đen nhẻm như ông chú vậy."
"Hài vãi. Mày thử nói giọng quân đội với tao xem nào. Khà khà khà!"
Bầu không khí trong phòng thăm nuôi rất vui vẻ và ấm áp.
Có những chiếc bàn lớn dành cho khoảng 6 người được sắp xếp gọn gàng, ghế ngồi cũng được chú trọng chứ không phải loại ghế nhựa rẻ tiền thường thấy trong quân đội.
Và quanh mỗi bàn đều có vách ngăn để tôn trọng sự riêng tư của từng nhóm khách thăm nuôi.
"Chắc là mấy đứa đại đội bộ chỉ huy mỗi thứ Sáu lại phải xuống đây vừa dọn dẹp vừa chửi thầm để sắp xếp chỗ này đây."
Khách thăm nuôi thì cứ vô tư sử dụng không gian này thôi, nhưng dưới con mắt của một quân nhân dự bị năm 4 như tôi thì tôi thấy hết.
Hình ảnh những binh sĩ đại đội bộ chỉ huy phải xuống đây dọn dẹp vào giờ nghỉ cá nhân ngay trước ngày cuối tuần hiện ra như một ảo ảnh vậy.
"Bớt nhập tâm quá mức đi, con người ạ."
Hừm!
Dù sao thì nơi này cũng được quản lý khá tốt.
Phía kia có nhà vệ sinh, lại còn có cả máy lọc nước và lò vi sóng cho khách thăm nuôi sử dụng nữa.
Dĩ nhiên mấy thứ đó vào ngày thường sẽ biến thành thiết bị đắc lực để sĩ quan trực cổng lén lút ăn đồ đông lạnh hay mì ly trong lúc trực.
"Chỗ này được đấy."
Chỗ ngay cửa ra vào hay chỗ kế tiếp thường có nhiều người qua lại nên sẽ hơi ồn ào.
Vì vậy tôi chọn một chiếc bàn ở hàng thứ ba phía bên phải.
"Hừm..."
Đã trôi qua khoảng 5 phút kể từ khi sĩ quan trực cổng liên lạc với phòng hành chính.
Sau khi báo cáo với sĩ quan trực ngày, rồi qua sĩ quan trực ban ở phòng chỉ huy tác chiến, nếu không có lý do gì đặc biệt thì khoảng 15 phút là đủ để xuống tới đây.
Tôi định tận dụng khoảng thời gian trống này để kiểm tra bảng tin của kênh.
Dù sao thì tôi cũng đã thông báo trước là hôm nay sẽ đi thăm nuôi Lark nên tôi rất tò mò về phản ứng của người xem.
[Tôi đã tất tay vào kèo Hani ❤ Lark rồi nhé. Lên cung trăng luôn nào!] [Thật lòng thì có tồn tại kiểu bạn thân khác giới đi thăm nuôi nhau không? Tôi nghĩ là không thể nào.] [Bỏ rơi Mia để đi thăm nuôi một mình sao? Cái này rõ rành rành rồi còn gì!] [Lark ❤ Hani, ghi chép về hành trình từ lần đầu gặp gỡ cho đến nay.] [Kể từ hôm nay, bảng tin này đã bị phe "Chúng tôi kết hôn" chiếm đóng. Mau đầu hàng đi!] [Trận chiến giữa phe "Kết hôn" và phe "Simp chúa". Ai sẽ là người chiến thắng?] [Thật lòng thì với ngoại hình của Hani mà bảo không có bạn trai thì ai tin? Cuối cùng thì chuyện gì đến cũng phải đến thôi.] [Vẫn còn đứa chưa cắt lỗ kèo Ha-Sol (Hani-Soldier) à? Chậc!] [Vẫn còn đứa ngốc chưa chịu buông tay kèo Ha-Sol sao? k]
"Này, mấy cái đứa này bị điên tập thể rồi à."
Đúng là cái lũ "đẩy thuyền" này chẳng bao giờ phân biệt được thời gian, địa điểm hay đối tượng gì cả.
Chỉ cần có một chút manh mối nhỏ thôi là chúng nó ùa vào như ong vỡ tổ, khăng khăng khẳng định cái suy luận viển vông của mình như thể chính chủ đã công bố vậy, đúng là không có cách nào đối phó nổi.
Cứ như một lũ trẻ con đang túm tụm lại vậy?
Dù sao thì với những đối tượng không dùng lý lẽ này, phớt lờ là cách tốt nhất.
"Nghe nói kèo "Kết hôn" này thơm lắm, hay là bạn thử nếm mùi vị của nó để bùng nổ một phen xem sao?"
"Ừ, biến đi."
Nói thật là dạo này tôi không phải bị khủng hoảng bản sắc giới tính, nhưng đúng là tôi đang bị dao động bởi kết quả tính toán lạnh lùng của mình.
Vì cuộc sống của phụ nữ và đàn ông quá khác biệt mà.
Nhưng đó là kết quả phán đoán bằng lý trí, còn bản sắc giới tính của tôi vẫn là đàn ông.
Điều đó có nghĩa là tôi vẫn thích phụ nữ.
Vậy mà bảo tôi đi "đẩy thuyền" với Lark sao?
Tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó.
"Vậy còn với các nữ BJ thì sao? Có khả thi không ạ?"
"..."
Tôi thử tưởng tượng một chút.
Cảnh tôi và Mia đang tình tứ với nhau.
Cũng không tệ lắm.
Ngoại hình của Mia cũng trên mức trung bình nên nhìn vào thì cũng là một bức tranh khá đẹp.
Nhưng tôi chẳng thấy có cảm xúc gì đặc biệt cả.
Chỉ thấy cô ấy như một đứa em gái đáng yêu mà tôi muốn chăm sóc thôi.
"Vậy còn 19-Girl thì sao?"
Ờ... chắc chắn là một cảm giác khác hẳn.
Một cô gái có tính cách phóng khoáng, mạnh mẽ kiểu tomboy?
Chắc là đi chơi cùng sẽ vui lắm.
Nhưng tôi không cảm thấy sức hút giới tính gì lớn lắm.
Nghĩ đến cái kiểu nói chuyện đầy rẫy những câu đùa 19+ của 19-Girl thì có chút...
"Vậy còn cái BJ mà bạn mới thấy gần đây nhất thì sao?"
Đang nói ai vậy?
Si-gol-so-nyeo? Hae-yun?
"Thì cái người đó đó. Người đang đứng vị trí thứ 3 ngay sau quản lý ở mảng Tân binh triển vọng ấy..."
"À!"
Vì đó là một vóc dáng quá gây sốc nên tôi nhớ ra ngay lập tức.
Và không hiểu sao tay tôi lại vô thức cử động như một phản xạ có điều kiện.
"Đồ biến thái! Cái động tác tay đó là sao hả? Thật là."
"..."
Đã bảo rồi mà!
Tôi là đàn ông đấy nhé!
Đây là bản năng đấy!
Chẳng biết câu chuyện đã lái sang hướng này từ lúc nào, nhưng tôi đang phải khổ sở bào chữa cho chính mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn