Chương 318: Học Sinh Mời Dự Tiệc
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~15 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 5: Tài sản thuộc sở hữu của chính mình Những ngày ở Hồng Lục cứ thế chậm rãi trôi qua. Cho đến khi chỉ còn 3 ngày nữa là tôi rời đi, đột nhiên mấy đứa học sinh của tôi tìm đến tận cửa.
"Thưa cô, hậu duệ cô sẽ rời đi rồi, chúng em muốn... tổ chức một bữa tiệc cho cô vào tối mai, không biết ý cô thế nào ạ?"
"... Hả?"
Tôi nhìn mấy gương mặt học sinh quen thuộc trước mặt, nhất thời không khỏi ngẩn ngơ.
"Đợi, đợi đã, hiện tại các em đang là quân nhân tại ngũ mà, đột ngột muốn tổ chức tiệc tùng thế này cấp trên có phê chuẩn không? Hơn nữa các em còn có nhiệm vụ phải hoàn thành, không cần thiết phải lãng phí thời gian vì việc này..."
"Sao có thể nói là lãng phí được ạ?"
Một học sinh lên tiếng,
"Cô sắp đi rồi, sau này bao giờ chúng em mới được gặp lại cô nữa cũng không biết chắc được!"
"Đúng vậy ạ, mọi người đều muốn được ăn với cô một bữa tử tế. Vì thế mấy ngày qua rất nhiều người đã tăng ca để hoàn thành mục tiêu nhiệm vụ, tranh thủ được thời gian và địa điểm rồi. Chúng em đã chuẩn bị xong xuôi, nên cô Tô không cần phải lo lắng quá nhiều đâu ạ."
"... Vậy... được rồi."
Tôi nhìn những gương mặt đầy mong đợi của học sinh trước mặt, cũng không nỡ từ chối chúng, đành gật đầu đồng ý.
Tôi có thể tưởng tượng được mình có vị trí thế nào trong lòng đám học sinh này. Sau 1 năm tôi chỉ dạy, về cơ bản trình độ của lứa dược tễ sư tốt nghiệp này đều cao hơn hẳn các khóa trước. Ngoài ra, những chuyện xảy ra khi phi thuyền bị tấn công trước đó đương nhiên cũng khiến hình tượng của tôi trong lòng chúng được nâng cao hơn nữa.
Đúng vậy, 3 ngày nữa tôi sẽ đi rồi, lần chia tay này ước chừng cũng không biết khi nào mới gặp lại đám học sinh này, nên... Tôi nghĩ lại cũng thấy qua tụ tập với học sinh của mình một chút cũng chẳng có gì không tốt, vì vậy đã đồng ý.
"Đúng rồi, chúng em cũng mời cả anh Cố Vân Hiên nữa, cô cũng có thể cho 2 người hầu của mình cùng tham gia. Địa điểm ở tầng 2 nhà hàng sĩ quan, chúng em đã bao trọn rồi ạ."
"Được, tôi biết rồi... Tối mai đúng không? Tôi sẽ đến đúng giờ."
Tôi đáp lại, một lúc sau, đám học sinh cũng hớn hở tản đi.
"Phù..."
Tôi thở hắt ra một hơi, ngồi tại chỗ thẫn thờ một lát, đột nhiên có một cảm giác thật khác lạ.
Vốn dĩ khi đến Đệ Nhất Học Viện làm giáo viên tôi không nghĩ nhiều đến thế, kết quả bây giờ chính tôi cũng không ngờ mình lại được học sinh tôn trọng đến vậy.
"... Manh Manh, nàng đang bận à?"
Tôi thẫn thờ một lúc thì Cố Vân Hiên mới rón rén đẩy cửa ra, thò đầu vào nhìn tôi hỏi khẽ một tiếng. Có điều, một người đàn ông lớn xác như anh ấy mà làm hành động này trông thật sự có chút buồn cười.
Nhưng tôi không ghét anh ấy như vậy. Tôi có việc đang làm thì anh ấy sẽ ra ngoài, chỉ khi xác nhận tôi không bận gì đang nghỉ ngơi thì Cố Vân Hiên mới vào phòng tôi.
"Không có gì, sao thế?"
Tôi chớp mắt, ngồi thẳng dậy nhìn Cố Vân Hiên ở cửa hỏi ngược lại một câu.
"Vào đây nói chuyện đi, đừng đứng ngốc ở cửa nữa."
"Biết rồi."
Nghe tôi nói vậy, Cố Vân Hiên gật đầu, sau đó cũng nhẹ chân nhẹ tay bước vào phòng.
"Đám học sinh của nàng đến mời ta tham gia một bữa tiệc tối mai, nghe nói bọn chúng cũng mời cả nàng nữa?"
Cố Vân Hiên nhìn tôi, đi thẳng vào vấn đề một cách dứt khoát.
"À, vì 3 ngày nữa tôi đi rồi, chúng muốn tụ tập với tôi lần cuối trước khi tôi rời đi."
Tôi gật đầu,
"Tôi đồng ý rồi, chàng cũng có thể đi cùng, dù sao cũng đang rảnh rỗi mà đúng không?"
"Ta biết rồi."
Cố Vân Hiên gật đầu đáp lại, ngay sau đó anh ấy cũng không nhịn được mà thở dài một hơi,
"Thật hâm mộ nàng quá, được học sinh nhớ đến như vậy. Đám nhóc thối mà ta huấn luyện lúc cuốn gói biến đi chẳng có đứa nào mời ta ăn cơm cả."
"... Tôi thấy đó đơn thuần là do chàng huấn luyện người ta quá ác thôi, đến tôi và Lulumu còn có chút chịu không nổi nữa là."
Tôi nhìn người đàn ông đang than vãn trước mặt, không nhịn được mà lên tiếng mỉa mai một câu.
"Ác sao? Ta thấy cũng khá bình thường mà."
"... Chàng là... chàng đâu phải nhân loại bình thường, sao mà so sánh được?"
Tôi nhìn Cố Vân Hiên, trừng mắt nhìn anh ấy một lúc rồi mới nhịn không được mà nói một câu. Đương nhiên, để tránh tai vách mạch dừng, lời vừa ra khỏi miệng tôi đã lập tức đổi giọng.
"... Được rồi, lần sau ta sẽ chú ý một chút."
Cố Vân Hiên lộ ra vẻ mặt đăm chiêu, đưa tay xoa xoa cằm, suy nghĩ một hồi dường như thấy lời tôi nói cũng có lý.
... Cố Vân Hiên dù sao cũng là một con Hắc Long, nếu lấy tiêu chuẩn của Long tộc để huấn luyện người khác thì chẳng phải sẽ luyện chết người ta sao. Nhớ lại giọng điệu và ngữ khí bình thản của anh ấy khi chỉ dẫn tôi huấn luyện, ước chừng anh ấy đã coi những người khác như đồng loại rồi...
Thảo nào chẳng ai mời cơm, đúng là ác ma mà.
Tôi nhìn Cố Vân Hiên trước mặt, thầm nghĩ trong lòng.
"Đúng rồi, tối mai nàng nhớ đừng có uống rượu đấy."
Cố Vân Hiên suy nghĩ một chút, vẻ mặt như thấy không còn việc gì định rời đi, nhưng ngay khi vừa quay người, đột nhiên anh ấy nhớ ra điều gì đó, quay lại nhìn tôi nhắc nhở một câu.
"..."
Tức thì tôi cũng chẳng biết nên nói gì cho phải.
"... Tôi thấy... ước chừng không thực tế lắm. Yên tâm đi, lần trước tôi không chuẩn bị, ngày mai tôi sẽ uống một lọ thuốc chống say trước khi đi dự tiệc."
Tôi trầm tư một hồi, ngay sau đó xua tay đáp lại Cố Vân Hiên.
Chuyện uống rượu ở nhà lần trước ước chừng cũng là một cú sốc đối với Cố Vân Hiên. Anh ấy cộng thêm Nanalu mà lại không uống lại tôi, còn gục trước cả tôi, chuyện đó đúng là có chút mất mặt, nhưng điều đó cũng có liên quan đến thể chất hiện tại của tôi...
Nhưng ngày mai dù sao cũng là một bữa tiệc có tính chất khá đặc biệt, ước chừng đám học sinh cũng sẽ hùa vào bắt tôi uống rượu, chuyện này chắc cũng không trốn được, nên tôi vẫn phải miễn cưỡng uống vài ly mới xong.
Hừ! Nhưng lần này tôi đã có chuẩn bị rồi! Chỉ cần chuẩn bị sẵn dược tễ, tôi sẽ không say!
Tôi tự tin nghĩ thầm. Cố Vân Hiên nghe tôi nói xong, suy nghĩ một chút cũng thấy ngày mai không uống rượu đúng là không thực tế, đành gật đầu:
"Được rồi, ta biết rồi. Nhưng ta nhắc nàng, dù có dược tễ thì tốt nhất nàng cũng đừng uống quá nhiều."
"Biết rồi biết rồi, nếu không ổn thì chàng và Nanalu kéo tôi lại là được, hoặc tôi uống chút rượu trái cây nồng độ thấp thôi."
Tôi nói một cách không để tâm. Dù sao đã có bài học lần trước, lần này Nanalu và Cố Vân Hiên chắc chắn đã khôn ra rồi, đến lúc đó cứ để hai người họ kéo tôi lại là xong.
Tôi nghĩ như vậy, nhưng sau này tôi mới nhận ra suy nghĩ này của mình ngây thơ đến nhường nào...
Nhưng dù sao đi nữa, hiện tại tôi cũng chẳng có việc gì làm, nên đã đi lấy một ít nguyên liệu, tự chuẩn bị dược tễ cho ngày mai, tránh để giống như lần trước vừa chạm vào rượu đã say bí tỉ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn