Chương 261: Bí Mật Nhỏ Của Nhau
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~15 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 4: Đứa trẻ trong trứng? Thật ra là đứa trẻ ngỗ nghịch—— Vấn đề này thực sự là muốn lấy mạng tôi mà.
Tôi hoàn toàn không thể giải thích được điểm này!
Nói là mình được người khác cứu sao? Điểm này cũng chưa khỏi quá gượng ép rồi! Hơn nữa quan trọng nhất là, Cố Vân Hiên bây giờ vẫn đang đứng bên cạnh tôi! Lúc trước tôi không nói quá nhiều với Cố Vân Hiên, nhưng đại ý là tôi dựa vào người hầu của mình để phá vây thoát ra... Nhưng rõ ràng tình huống bây giờ lại có chút râu ông nọ cắm cằm bà kia rồi!
Bây giờ tôi nên làm thế nào? Chẳng lẽ lại tiếp tục nói dối? Nhưng như vậy thì những điểm không khớp thực sự là quá nhiều! Lời nói của tôi càng nhiều, đến lúc đó ngộ nhỡ gia tộc của Nicole và những người khác tiến hành điều tra một chút, sơ hở và những điểm đáng ngờ của tôi cũng sẽ càng nhiều!
"A... Về, về điểm đó... là..."
"Là ta đã cứu nàng ấy."
Tôi nhìn Nicole trước mặt, trong lúc nhất thời có chút không biết nên trả lời thế nào, nhưng đúng lúc này Cố Vân Hiên trực tiếp lên tiếng nói một câu.
"Nếu các người nói lúc đó là ở Hắc Diệu Thành, thì lúc đó là ta đã cứu nàng ấy."
Cố Vân Hiên nhìn Nicole và Carter trước mặt, chậm rãi nói, "Lúc đó ta tình cờ đi ngang qua, mà lúc Tô Manh Manh ở trong Hắc Diệu Thành đã từng làm dược tễ cho ta, trùng hợp ta cũng đi ngang qua, cho nên lúc đó cũng ra tay cứu nàng ấy."
Cố Vân Hiên không hề ngu ngốc, trong vài lời ngắn ngủi phỏng chừng cũng đã khôi phục lại sự thật được một phần đại khái, cho nên hắn ta liền trực tiếp lên tiếng nói với Nicole và Carter trước mặt một câu.
"Vậy sao..."
Nghe Cố Vân Hiên nói vậy, Nicole khẽ sửng sốt, quay đầu đưa mắt nhìn Carter một cái.
"Vậy... Hai vị là ai?"
Cố Vân Hiên khoanh tay trước ngực, nhìn Nicole và Carter dò hỏi.
"A... Ta giới thiệu một chút, đây là Nicole, vị này là Carter... Bọn họ là tiểu đội quý tộc mà ta gặp trong quá trình trốn thoát khỏi Hắc Diệu Thành, đã từng bảo vệ ta một khoảng thời gian."
Tôi ngẩn người, sau đó phản ứng lại, lên tiếng giới thiệu Nicole và Carter trước mặt với Cố Vân Hiên.
"Vậy sao? Ta biết rồi..."
Cố Vân Hiên gật đầu đáp lại.
"Ây ây! Không ngờ Manh Manh cô lại sống sót trở về! Nhưng tại sao cô lại ở đây?"
Nicole nhìn tôi, cũng cực kỳ thân thiết, nắm lấy tôi là một trận truy hỏi.
"Ta bây giờ... là giáo viên Dược học của Đệ Nhất Học viện a."
Tôi nhìn Nicole, khẽ mỉm cười đáp lại một câu.
Bây giờ Cố Vân Hiên đã giúp tôi ứng phó cho qua chuyện, lập tức cũng coi như thả lỏng không ít, khẽ điều chỉnh lại cảm xúc của mình một chút rồi lên tiếng đáp lại Nicole.
"Ây ây ây! Thật sao!?"
"... Thật mà, vừa nãy ta còn đi tham gia yến hội nữa... Nhắc mới nhớ các người cũng là học viên tốt nghiệp trở về hướng dẫn nhỉ, sao vừa nãy trong yến hội không nhìn thấy các người? Còn nữa, ba người kia đâu?"
"Ồ~ Tôi và đội trưởng đều cảm thấy yến hội đó rất vô vị, cho nên chúng tôi trực tiếp chạy ra ngoài uống rượu rồi... Còn về ba người kia thì... Lần này chỉ có tôi và đội trưởng trở về thôi, những người khác đều đang túc trực trong Bắc Phủ Quân Đoàn ở tiền tuyến Hắc Diệu Thành."
Nicole cười ha hả sảng khoái đáp lại tôi, rõ ràng hai người bọn họ cũng không mấy vui vẻ chạy đi tham gia yến hội.
"Nhưng mà, Tô Manh Manh, cô đã bình an đến Đệ Nhất Học viện, tại sao không đến tìm chúng tôi?"
Carter khẽ tiến lên một bước, nhìn tôi cũng chậm rãi hỏi một câu.
"Ta có tìm chứ... Nhưng không tìm thấy các người."
Tôi mang vẻ mặt vô tội nhìn Carter, đáp lại một câu.
"Thôi nào thôi nào! Dù sao đi nữa có thể gặp lại Manh Manh cô thực sự là chuyện không thể tốt hơn rồi! Đội trưởng anh cũng đừng để tâm nhiều như vậy nữa, chỉ có tên của chúng ta Manh Manh cũng chưa chắc đã tìm được chúng ta không phải sao? Nói đâu xa, những người trùng tên với đội trưởng anh tôi nhớ cũng có mấy người rồi."
Nicole ngược lại mang vẻ mặt không quan tâm, "Đến đây đến đây, hôm nay tôi mời Manh Manh cô uống rượu nha!"
"... Không được đâu, ta định về nhà. Ta không quen với nơi đông người như thế này, hôm khác chúng ta lén đi ăn một bữa thật ngon đi, dù sao các người cũng phải ở lại Đệ Nhất Học viện hai tuần mà?"
Nghe Nicole nói vậy, tôi uyển chuyển từ chối ý tốt của nàng ta... Đến lúc này tôi vẫn có thể cảm nhận được trên người mình tập trung không ít ánh mắt, từng luồng ánh mắt này khiến tôi cảm thấy vô cùng không được tự nhiên.
"Ồ... Vậy cũng được! Hôm khác cô nhất định phải đến đấy nhé!"
Nicole chớp chớp mắt, thấy tôi có vẻ không mấy vui vẻ tiếp tục ở lại trong quán rượu ồn ào này, liền không ép buộc tôi ở lại, mà toét miệng cười lớn nói một câu.
"Đương nhiên không thành vấn đề, ngày mai hoặc ngày mốt đi."
Tôi mỉm cười, ngay sau đó tôi cũng quay đầu liếc nhìn Cố Vân Hiên một cái, ra hiệu cho hắn ta.
Cố Vân Hiên tự nhiên hiểu ý tôi, hắn ta trực tiếp bắt đầu dẫn tôi đi ra ngoài quán rượu. Quá trình đi ra cũng phiền phức như lúc chen vào, nhưng may thay lần này đi ra Cố Vân Hiên chú ý giúp tôi mở đường một chút, cho nên cũng thoải mái hơn lúc đi vào một chút.
"Chủ nhân."
"Đi, chúng ta về nhà."
Arthas đứng canh ở cửa quán rượu thấy tôi và Cố Vân Hiên từ trong quán rượu bước ra, liền nói với tôi một tiếng. Còn tôi ra khỏi quán rượu ồn ào đông đúc này, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay chỉnh lại mái tóc hơi rối một chút rồi cũng trực tiếp lên tiếng nói một câu.
"Chủ nhân, không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?"
Arthas nhìn tôi, lại nhìn Cố Vân Hiên, sau đó tò mò hỏi một câu.
"Chuyện ngoài ý muốn sao... Cũng coi như là có đi, nhưng tạm coi là hữu kinh vô hiểm."
Tôi khẽ lắc đầu nói, lúc này trên mặt Cố Vân Hiên cũng mang theo dáng vẻ muốn nói chuyện riêng với tôi, sau đó tôi liền xua tay với Arthas, bảo hắn ta kéo giãn khoảng cách với hai chúng tôi một chút.
"Chàng nhất định có chuyện muốn hỏi ta, đúng không?"
Tôi và Cố Vân Hiên đi trước vài bước, Arthas dừng lại tại chỗ một lúc rồi mới đi theo sau hai chúng tôi. Lúc này tôi mới quay đầu nhìn Cố Vân Hiên, trực tiếp nói với hắn ta một câu.
Tôi không thích giấu giếm, biết rõ Cố Vân Hiên có vấn đề với mình, trực tiếp đưa ra trả lời là xong.
"Chuyện Nicole nói lúc trước, nàng bị một Huyết tộc bắt đi, Huyết tộc đó thực ra chính là Nanalu đúng không?"
Cố Vân Hiên nhìn tôi, trực tiếp lên tiếng nói một câu.
"... Đúng là nàng ta."
Tôi hít một hơi, gật đầu với Cố Vân Hiên.
"Vậy nói cách khác, lúc ở Hắc Diệu Thành, nàng ta vẫn chưa phải là người hầu của nàng?"
"Đúng vậy." Tôi gật đầu một cái, "Ta thừa nhận những lời nói về Nanalu trước đó là giả. Lúc ta trốn thoát khỏi Hắc Diệu Thành nàng ta mới trở thành người hầu của ta, nhưng cụ thể rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ta vẫn hy vọng chàng đừng hỏi đến."
"... Được rồi, ta sẽ không hỏi nhiều đâu."
Cố Vân Hiên nhìn thẳng vào tôi, suy nghĩ một chút rồi cũng đè nén sự thôi thúc muốn truy hỏi tôi xuống. Nhưng dù nói thế nào, bây giờ hai bên chúng tôi cũng coi như đều đã biết một số bí mật nhỏ của đối phương rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn