Chương 316: Anh Chính Là Con Rồng Đó?
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~16 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 5: Tài sản thuộc sở hữu của chính mình Mang theo khối tài sản quý giá của mình trở về khu vực an toàn, tâm trạng của tôi tự nhiên vô cùng tốt, nên cũng nhanh chóng lao vào công việc
'chuyên môn' của mình.
Nhưng thực ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là theo yêu cầu của quân bộ, điều chế ra một số dược tễ cao giai cho những thương binh và chiến binh quan trọng sử dụng, sẵn tiện đi hướng dẫn các dược tễ sư khác cách cải tiến những loại dược tễ đang phối chế hiện nay, tóm lại nhiệm vụ không hề nặng nề, người của quân bộ đối với tôi cũng coi như khách sáo.
Vốn dĩ tôi nghe nói thực ra những người khác cảm thấy có chút không coi trọng tôi, tưởng là tiểu thư ở đâu tới để mạ vàng, nhưng sau khi nghe chuyện tôi vì yểm trợ học sinh của mình mà trực tiếp dẫn theo hai người hầu giết về phía Demon Lord, dường như không còn ai dám coi thường tôi nữa, vậy nên khoảng thời gian quay về này cũng không có ai tới tìm chuyện.
Tất nhiên những chuyện này đều là Cố Vân Hiên nói với tôi.
Nhiệm vụ của Cố Vân Hiên là bảo vệ tôi, nên trong khoảng thời gian tôi quay về này, chàng ta cứ luôn ở bên cạnh tôi có chút rảnh rỗi, cứ hễ tôi nghỉ ngơi là lại cùng tôi tán gẫu liên hồi.
Tôi cũng không phản cảm việc Cố Vân Hiên tán gẫu với mình, dù sao rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm.
"Đúng rồi, chuyến đi này nàng đã thu hoạch được những gì? Có thể kể cho ta nghe chút không?"
Cố Vân Hiên ngồi một bên, nhìn tôi chậm rãi hỏi một câu.
"Thu hoạch à... cũng khá nhiều đấy."
Tôi ngồi một bên, uống một chai nước giải khát, suy nghĩ một hồi mới cất tiếng đáp lại Cố Vân Hiên.
"Chưa nói đến những thứ khác đi, bộ chiến giáp pháp sư mà chàng thấy trước đó đã giá trị liên thành rồi – thứ đó ít nhất cũng dành cho cấp Kim Cương sử dụng, giá trị có thể tưởng tượng được."
"... Xem ra chuyến này nàng thu hoạch không nhỏ."
Cố Vân Hiên chớp chớp mắt:
"Nhưng nàng lại vì cái gì mà hạ quyết tâm đi mạo hiểm lớn như vậy để tiến hành thăm dò chứ?"
"... Tiền."
Tôi nhìn Cố Vân Hiên, im lặng một hồi mới quyết định trả lời thật lòng.
"Tôi thiếu tiền."
"... Thiếu tiền? Công việc hiện tại của nàng ở Đệ Nhất Học Viện đã rất thoải mái rồi chứ, một tháng bao nhiêu tiền lương như vậy, còn cả tiền kiếm được từ việc chế tạo dược tễ nữa..."
"Không đủ đâu."
Tôi nở nụ cười khổ.
"Bây giờ thì đủ rồi, nhưng sau này tôi còn có hai đứa trẻ cần chăm sóc mà? Kỳ vọng dành cho hai đứa trẻ đó không hề nhỏ, tương lai những thứ cần chuẩn bị cho hai đứa nhỏ đó cũng không thể qua loa được."
"Tôi muốn dành cho hai đứa con trai của mình những đãi ngộ tốt nhất."
Tôi nói như vậy, Cố Vân Hiên cũng hơi ngẩn người ra một chút.
"Ta hiểu ý nàng rồi – nàng muốn nuôi dạy hai đứa trẻ của mình theo kiểu hào môn vọng tộc sao?"
"Gần như là ý đó."
Tôi gật đầu, đáp một câu.
"... Nàng có biết nuôi dạy theo tiêu chuẩn đó cần tiêu tốn bao nhiêu tiền không?"
"Tôi đương nhiên biết chứ."
Tôi khoanh tay trước ngực, không chút do dự:
"Con của tôi, nhất định phải xứng đáng với những đãi ngộ tốt nhất – hơn nữa thiên phú của hai đứa nhỏ đó không hề kém chút nào, nên người làm mẹ như tôi, nhất định phải dành cho chúng những gì tốt nhất."
"... Vậy nên, nàng vì nguồn vốn trong tương lai... mà đánh cược một lần sao?"
"Còn cả thời gian nữa."
Tôi chớp chớp mắt, sau đó thở dài:
"Dù sao tôi cũng là một người mẹ, làm mẹ thì chắc chắn vẫn muốn có nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh các con của mình chứ? Mặc dù với thu nhập hiện tại của tôi, tương lai cho An Mặc và Bình Quân một môi trường không tệ không phải là không thể, nhưng thời gian của tôi chắc chắn sẽ bị những việc khác chiếm hết sạch."
"Bây giờ đánh cược một lần, không chỉ tiền bạc cần thiết sau này đều có đủ, đồng thời tôi cũng có nhiều thời gian hơn để có thể ở bên cạnh chúng."
"... Nàng nói vậy cũng đúng."
Cố Vân Hiên chớp chớp mắt, gật đầu một cái tỏ ý tán đồng.
Trong nhất thời, toàn bộ không gian lại trở nên yên tĩnh.
Tôi nhìn Cố Vân Hiên trước mặt, trong lòng hơi có chút bất an – chủ yếu cũng là vì chuyện gặp chàng lúc trốn khỏi Hắc Diệu Thành trước đây cứ khiến tôi thấy có chút... đắn đo.
Nếu lúc đó đúng là Cố Vân Hiên, vậy thì chàng chắc chắn phải nhận ra tôi.
Nhưng suốt thời gian qua chàng không hề nói một lời nào về chuyện trước đây.
"... Khụ."
Tôi suy nghĩ một chút, trong lòng chung quy vẫn có chút nhịn không được muốn nói với Cố Vân Hiên về vấn đề này, nên khẽ hắng giọng một tiếng.
"Nàng có phải có chuyện muốn nói với ta không?"
Chỉ số EQ của Cố Vân Hiên rõ ràng cũng không thấp, chàng nhìn sắc mặt tôi, lập tức hiểu ra ngay.
"À... là thế này."
Tôi nuốt một ngụm nước bọt, nhìn Cố Vân Hiên trước mặt, hạ quyết tâm nói tiếp với chàng:
"Tôi nói này, lúc đó... cái đó... con cự long ở Hắc Diệu Thành, là chàng đúng không?"
"..."
Nghe lời tôi, Cố Vân Hiên rõ ràng sững người ra một chút.
Nhìn động tác của chàng, tôi liền biết con cự long lúc đó mười phần chắc chắn chính là chàng rồi.
"... Đúng, ta chính là con cự long... thoi thóp trong hang núi đó."
Cố Vân Hiên chớp chớp mắt, cúi đầu suy nghĩ một hồi, mới thở ra một hơi, trọng điểm gật đầu với tôi một cái, xác nhận.
"Vậy chàng... đến Northrend, là cố ý sao?"
Đã mở lời nói về chuyện này rồi, vậy thì tiếp theo cũng chẳng có gì phải nín nhịn nữa, nên tôi cũng tiếp tục chủ đề này luôn.
"... Cũng không hẳn."
Cố Vân Hiên gãi gãi đầu:
"Đầu tiên, cũng là phía Watchers có nhu cầu nhiệm vụ, mà sau đó... nàng cũng biết đấy, sau khi uống loại dược tễ cứu mạng mà nàng đưa, thương thế trên người ta đã tốt hơn nhiều, mà trước đó ta cũng nghe nói nàng có ý định đi tới học viện đô thị, nên mới nghĩ hay là cứ tới Northrend luôn, xem có thể may mắn gặp được nàng không... kết quả là thực sự gặp được rồi."
Cố Vân Hiên nhìn tôi, nghiêm túc nói từng chữ một.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cũng không cảm thấy chàng ta đang nói dối – mà lúc đó tôi cũng có thể đảm bảo, cảnh tượng mình lấy máu làm thuốc cho chàng ta uống không bị ai nhìn thấy.
Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi phải xác nhận xem người đàn ông này sở dĩ xuất hiện trước mặt tôi rốt cuộc là vì cái gì.
Là để báo ơn, hay là vì những... yếu tố khác.
"Vậy... chàng là vì báo ơn mà tới sao?"
"... Coi như là vậy đi."
Cố Vân Hiên sờ sờ gò má mình:
"Dù thế nào đi nữa, ta chung quy vẫn là... nợ nàng một mạng."
"... Lúc đó chẳng phải đã nói rồi sao, những thứ đó của chàng đã hoàn toàn đủ rồi mà..."
"Mạng của ta không rẻ mạt đến thế."
"..."
Tôi nhìn Cố Vân Hiên trước mặt, bắt đầu nghi ngờ phán đoán trước đây của mình – phán đoán về chỉ số EQ của tên này.
Tên này quả nhiên là một thiên tài tán gẫu, cứ thế mà khiến người ta không thể tiếp lời được.
"Ây... nếu chàng đã muốn nghĩ như vậy, thì tôi cũng chẳng còn cách nào."
Tôi thở dài một tiếng:
"Nhưng chàng cũng không cần quá để tâm đâu, chàng bằng lòng tới làm huấn luyện viên của tôi, hơn nữa còn nghiêm túc chỉ dẫn cho tôi như vậy tôi đã rất vui rồi – chuyện đó cứ coi như là thù lao sau này đi, đừng có cảm thấy nợ tôi quá nhiều thứ nữa."
Tôi nhìn Cố Vân Hiên, không có ý định muốn lợi dụng hay vắt kiệt giá trị của đối phương thêm nữa, mà tỏ ý cứ duy trì tình trạng như hiện tại là tốt rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn