Chương 243: Chương 242: Đây Coi Như Là Tư Vấn Tình Cảm Sao?
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~15 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 4: Đứa trẻ trong trứng? Thật ra là đứa trẻ ngỗ nghịch—— Cố Vân Hiên nhìn hai đứa trẻ An Mặc và Bình Quân một cái xong, liền trực tiếp chọn cách rời đi trở về tầng một.
Ta nhìn Cố Vân Hiên, thầm nghĩ liệu hắn có nói thêm gì nữa không — nhưng Cố Vân Hiên dường như chớp mắt đã không còn quan tâm đến chuyện này nữa.
"Đi dạo một chút cho tiêu cơm rồi chuẩn bị rèn luyện thôi."
"Ồ, không vấn đề gì."
Ta gật đầu, sau đó cũng vẫy tay gọi Lulumu bảo nàng đi theo ta ra ngoài đi dạo vài vòng rồi có thể quay về chuẩn bị rèn luyện thân thể — mà đối với chuyện này Nanalu nhìn ta, nghĩ ngợi một lát rồi cũng chạy theo tới.
"Chủ nhân... sao người lại nói chuyện của hai vị tiểu chủ nhân với Cố Vân Hiên chứ?"
Nanalu nhìn ta, cũng cảm thấy hơi khó hiểu — đã nói là giữ bí mật, sao lại trực tiếp thú nhận với đối phương rồi?
Ta liếc nhìn Nanalu một cái, cũng bất lực lắc đầu.
"Đã để lộ động tĩnh của hai nhóc tì rồi thì cũng chẳng cần thiết phải giấu giếm mãi làm gì — dù sao Cố Vân Hiên... tạm thời cũng là người đáng tin cậy, cho hắn biết cũng không sao."
Ta chậm rãi nói, đồng thời cũng nhìn về phía cái tên Nanalu này.
"Sao vậy, chẳng lẽ chuyện này không đúng ý đồ của ngươi sao? Một khi Cố Vân Hiên biết ta là một 'món hàng cũ' đã từng sinh con, chắc hẳn đối phương sẽ không còn ý đồ gì với ta nữa chứ?"
Ta nhìn Nanalu, tự giễu một câu rất phóng khoáng.
"Chủ nhân người cũng thật là... nhìn thoáng quá nhỉ..."
Nanalu nhìn ta, không nhịn được cười khổ một tiếng.
"Mà, đàn ông đều như vậy cả, luôn hy vọng lần đầu tiên của người phụ nữ của mình là thuộc về mình — dập tắt những suy nghĩ có thể có của Cố Vân Hiên, chẳng phải chính là điều ngươi muốn thấy sao? Sao bây giờ lại không vui rồi?"
"... Tôi cũng không nói vậy... nhưng tôi cứ thấy có chút kỳ quái thế nào ấy."
Vẻ mặt Nanalu lộ ra một tia ngượng ngùng, ngay sau đó nàng cũng hơi lúng túng lên tiếng đáp lại ta một câu.
"Lulumu, ngươi thấy Cố Vân Hiên thế nào?"
"Hả?"
Ta nghĩ ngợi, sau đó cũng có chút ma xui quỷ khiến quay đầu nhìn về phía cô nàng sói đen nhỏ bên cạnh rồi lên tiếng hỏi nàng một câu, mà sói đen nhỏ Lulumu nghe lời ta nói, nhất thời cũng ngẩn ra.
"Chủ... chủ nhân, ý của người là sao..."
Lulumu vẫy vẫy cái đuôi, nhìn ta chằm chằm, rõ ràng nhất thời cũng không biết mình nên nói lời nào cho phải.
"Ta chỉ hỏi ngươi cảm giác về người đàn ông Cố Vân Hiên này thế nào thôi."
Ta xua tay, tùy ý nói một câu.
"Cứ nói thẳng cảm giác của ngươi ra là được."
"... Đây coi như là tư vấn tình cảm sao?"
Lulumu chớp chớp mắt, sau đó cũng cười trêu một câu — mà đối với chuyện này ta liền lườm nàng một cái, không khách khí đưa tay lên vò vò tai nàng.
"Đừng có đùa giỡn lung tung những chuyện không nên đùa, biết chưa?"
"Ư... biết rồi ạ."
Lulumu bị ta vò tai hơi cúi đầu, nhỏ giọng đáp lại.
"Nói... nói lại chuyện chính... Nếu chủ nhân muốn tôi nói về cảm giác đối với ngài Cố Vân Hiên... thì cảm thấy ngài ấy vẫn là... một người khá dịu dàng chăng?"
Lulumu chớp chớp mắt, sau đó liền trực tiếp nói ra cảm nhận của mình.
"Tuy ngài Cố Vân Hiên lúc huấn luyện rất nghiêm khắc, nhưng... về cảm giác thì cũng không tính là đặc biệt hung dữ, là một người khá... dịu dàng, ừm, đại khái là như vậy."
Lulumu vẫy vẫy cái đuôi, nhìn ta chậm rãi nói.
"Vậy sao... được rồi."
Ta chớp chớp mắt, sau đó cũng khẽ gật đầu không nói thêm gì nữa.
"... Chủ nhân, người không phải là thật sự nhắm trúng ngài ấy rồi chứ?"
"Phụt..."
Lulumu nhìn ta, ngay sau đó nàng không nhịn được trực tiếp hỏi ta một câu —
"Tôi không phải là không thể hiểu được tâm tình của chủ nhân đâu, dù sao một mình nuôi con chắc chắn là rất mệt mỏi, hơn nữa trẻ con cũng cần có sự bầu bạn của cha mới được..."
Sói đen nhỏ khẽ cười nói, ta nhìn biểu cảm của nàng cũng không giống như đang đùa giỡn với ta.
Rõ ràng Lulumu thật sự cảm thấy người đàn ông Cố Vân Hiên này cũng được, cũng không ngại tác thành cho ta và hắn.
"Được rồi, ta chỉ hỏi ngươi cảm giác về hắn thôi, chứ có nói là ta nhắm trúng hắn đâu."
Ta xua tay với Lulumu, trực tiếp phủ nhận — đùa gì vậy, ta không có ý định kết hôn với đàn ông đâu.
"Xong rồi, tiêu hóa cũng hòm hòm rồi, chúng ta nên quay về chuẩn bị vào trọng lực trường thôi."
Ta đi dạo vài vòng trong khu vườn nhỏ sau nhà mình xong, cũng vươn vai một cái, cảm thấy cơ thể đã thư giãn đủ rồi, liền lên tiếng nói với Lulumu và Nanalu một câu.
Sau đó ba người chúng ta quay về trong nhà, thay một bộ trang phục thuận tiện cho việc vận động, rồi cùng Cố Vân Hiên xuống phòng trọng lực ở tầng hầm.
Chuyện xảy ra trước đó giống như một đoạn nhạc đệm nhỏ, sau khi bắt đầu rèn luyện, dù là ta hay Cố Vân Hiên dường như đều nhanh chóng quẳng chuyện đó ra sau đầu.
Rèn luyện suốt ba tiếng đồng hồ, hành hạ bản thân đến mức kiệt sức xong, ta liền trực tiếp về phòng tắm rửa đi ngủ, mà sáng sớm hôm sau ta cũng cùng Lulumu cố gắng chống chọi với cơ thể đau nhức mà thức dậy, tiếp tục bắt đầu rèn luyện dưới sự đốc thúc chỉ dẫn của Cố Vân Hiên.
"Nói đi cũng phải nói lại, ta không thấy nàng vận hành công pháp tu luyện của mình?"
Khi buổi rèn luyện ngày thứ hai sắp kết thúc, Cố Vân Hiên ở một bên trầm tư một lát rồi lên tiếng hỏi ta một câu.
"Ta tự có phương pháp của riêng mình, cho nên về điểm này chàng không cần lo lắng... Hơn nữa ta vẫn lấy thân phận là một Pháp sư làm chủ mà, thay vì quan tâm đến việc tu luyện công pháp của ta, chi bằng hãy chỉ điểm cho Lulumu nhiều hơn đi."
Toàn thân đẫm mồ hôi, ta ngồi một bên, coi dược tễ như nước mà uống để khôi phục thể lực, ngay sau đó khi nghe thấy câu hỏi của Cố Vân Hiên, ta cũng thuận miệng đáp lại một tiếng.
"... Lấy thân phận Pháp sư làm chủ sao? Cũng phục nàng nói ra được lời này đấy."
Cố Vân Hiên nhìn ta, ngay sau đó cũng không khỏi lắc đầu cười khổ.
Mà đối với lời nói của Cố Vân Hiên, lúc này ta cũng không còn bao nhiêu sức lực để đáp lại hắn, chỉ có thể khẽ lắc đầu rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cố Vân Hiên không ở lại nhà ta quá lâu, sau khi hắn cũng nghỉ ngơi một chút thì cũng rất dứt khoát trực tiếp rời khỏi nhà ta để quay về học viện.
Buổi tối ta cũng không có thêm tinh lực để chơi với hai đứa trẻ, tắm rửa xong đều sớm lên giường đi ngủ — mà An Mặc và Bình Quân hai đứa nhỏ này cũng hơi kỳ lạ, có lúc quấy khóc cứ nhất định phải có ta qua thì chúng mới yên ổn lại được, có lúc Amelia lại dỗ dành một cách dễ dàng... nhưng đối với ta mà nói thì đây cũng coi như là một chuyện tốt, dù sao điều này cũng đại diện cho việc hai anh em này ít nhất vẫn chưa quên người làm mẹ là ta đây.
Mấy ngày tiếp theo trái lại là những ngày bình lặng — chế thuốc hoàn thành đơn đặt hàng, rảnh rỗi thì trông con hoặc rèn luyện thân thể, sau đó... quay lại học viện lên lớp.
Và... chuẩn bị thăm dò xem viện nghiên cứu dưới lòng đất rốt cuộc có điểm gì khả nghi hay không.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn