Chương 324: Chương 323: Chồng em mạnh ở thực lực!
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Anh dùng ngón tay vạch một đường trên tấm bản đồ.
"Tuyến đường này đã có người đi trước xác nhận an toàn rồi, nhưng vẫn có vài điểm cần chú ý."
Anh giơ ngón tay lên, lần lượt đếm.
"Thứ nhất, khi đi qua những đoạn đường hẹp chỉ đủ một người, hãy đi sát phía vách núi, đừng đi sát lan can bên ngoài."
"Thứ hai, với những bậc thang phủ đầy lá rụng, phải đạp chắc rồi mới bước tiếp, bên dưới có thể rất trơn."
"Thứ ba, có vài đoạn phải dùng cả tay lẫn chân để leo lên, trước khi đặt chân vững trên đá thì đừng vội chuyển trọng tâm."
"Thứ tư..." Anh dừng lại, ánh mắt lướt qua mọi người.
"Mệt thì cứ nói, không mất mặt đâu! Đừng cố quá đến lúc chân mềm nhũn rồi biểu diễn màn rơi tự do giữa sườn núi cho tôi xem đấy!"
Ngô Lỗi giơ tay ở phía sau.
"Tổ trưởng Cố! Xin hỏi nếu tôi biểu diễn màn rơi tự do thì cậu có đỡ tôi không?"
"Không, nhưng tôi sẽ gọi xe cấp cứu cho cậu. Còn xe cấp cứu có vào được trong núi hay không thì cậu tự cầu phúc đi."
"Quá đáng rồi đấy! Chị dâu mau quản hắn đi!"
Tô Vũ đứng sau lưng Cố Phong, mỉm cười lắc đầu.
"Phong ca là người trưởng thành rồi, em quản không nổi."
Ngô Lỗi: "... Không sao, chị bảo Phong ca gọi chị là mẹ thì—"
"Ngô Lỗi! Thằng nhóc cậu ngứa đòn rồi phải không!"
Tiếng gầm của Cố Phong khiến Ngô Lỗi lập tức chui tọt vào trong đám đông.
Khúc nhạc đệm bất ngờ này khiến tiếng cười vang lên liên tiếp, ngay cả Tô Vũ cũng phải che miệng, không nhịn được bật cười.
Bầu không khí lập tức trở nên thoải mái hơn hẳn.
Lúc này, Triệu Hiểu Tình cũng dẫn theo nhóm của mình đi tới.
"Cố Phong, theo như đã bàn thì hai nhóm chúng ta sẽ leo cùng nhau nhé?"
"Được. Đoạn đường hẹp thì hai nhóm đan xen trước sau, đoạn rộng thì mỗi nhóm đi một bên, tiện bề hỗ trợ lẫn nhau."
Triệu Hiểu Tình gật đầu, quay người phất tay với các thành viên trong nhóm.
"Mọi người nghe rồi chứ? Xuất phát!"
Cả đoàn cứ thế lên đường.
Lối vào khe núi nằm cách khu cắm trại hơn một trăm mét phía sau, là một con đường đất do người ta giẫm thành, hai bên chỉ có vách đá cao sừng sững và bụi cây rậm rạp.
Càng đi vào trong, vách núi hai bên càng dựng đứng.
Ánh mặt trời chỉ có thể len xuống qua khe hẹp trên đỉnh đầu.
Con đường dưới chân bắt đầu trở nên gồ ghề.
Ban đầu chỉ là đá vụn lẫn với đất.
Sau đó biến thành vô số tảng đá lớn nhỏ xen lẫn nhau.
Có chỗ phải bước sải qua.
Có chỗ phải bám vào đá để trèo lên.
Cố Phong sắp xếp cho Tô Vũ đi phía trước anh.
"Em đi trước đi, anh theo sau nhìn em. Lỡ trượt chân thì anh còn đỡ được."
Đó là nguyên văn lời Cố Phong nói.
Nhưng Tô Vũ rất cẩn thận.
Cô không muốn vào thời điểm quan trọng này lại làm hỏng chuyến team building của Cố Phong.
Vì vậy, cô đặt chân lên một tảng đá nhô ra, thử xem có vững không.
Sau khi xác nhận ổn định, cô mới chuyển trọng tâm lên đó.
"Cẩn thận, tảng đá đó bên dưới hơi lỏng."
Cố Phong nhắc từ phía sau.
Tô Vũ cúi đầu nhìn.
Quả nhiên tảng đá ấy bị đạp đến hơi lung lay.
Cô lập tức đổi sang một điểm đặt chân khác.
"Cảm ơn Phong ca đã nhắc."
"Còn khách sáo gì nữa! Đạp lên tảng đá lớn bên trái ấy."
Tô Vũ làm theo lời anh.
Quả nhiên tảng đá này vững hơn nhiều.
Mười phút sau, đoạn đầu tiên phải dùng cả tay lẫn chân để leo đã xuất hiện.
Trước mặt mọi người là một vách đá cao khoảng hai mét.
Độ dốc không lớn, trên bề mặt lại có khá nhiều mỏm đá nhô ra có thể dùng làm điểm tựa.
Những người đi trước đã để lại dấu đế giày đầy bụi trên mặt đá, vô tình đánh dấu luôn đường leo.
Tô Vũ đứng phía dưới, ngẩng đầu quan sát một lúc.
Chỉ hai mét thôi.
Độ khó không lớn.
Cô hít sâu một hơi, giơ tay nắm lấy một gờ đá nhô ra, đặt chân lên điểm nhô đầu tiên.
Rồi dùng sức kéo người lên.
Nhưng sức cánh tay của cô rõ ràng không đủ.
Tô Vũ nghiến răng, các ngón tay siết chặt mép tảng đá.
Chân còn lại đạp lên vị trí cao hơn, dùng sức của đôi chân đẩy cả người lên.
"Đúng rồi, chân cũng phải dùng lực, đừng chỉ dựa vào tay!"
Cố Phong đứng dưới đỡ nhẹ phần eo sau của cô, giúp cô có thêm một điểm tựa.
"Dịch sang trái thêm chút nữa, bên đó có chỗ đặt chân rất tốt."
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn theo hướng anh chỉ, nhanh chóng tìm được tảng đá ấy.
Cô đặt mũi chân lên, đầu gối chống mạnh một cái, cả người liền lật lên đỉnh vách đá.
"Phong ca, anh nhìn này, em lên được rồi!"
Cô nằm bò ở mép vách nhìn xuống, trên gương mặt hiện rõ vẻ tự hào nho nhỏ.
Cố Phong cười giơ ngón tay cái với cô.
Sau đó chống hai tay xuống, chỉ ba hai động tác đã leo lên.
Động tác mượt mà như thể chỉ đang khởi động.
Tô Vũ nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng chẳng tốn chút sức nào của anh, bĩu môi.
"Phong ca vừa làm em mới xây dựng được chút tự tin đã tan nát rồi, đúng là khoe mẽ ngầm quá!"[note101851]
"Thế này mà cũng gọi là khoe mẽ à? Chẳng qua là chồng em mạnh ở thực lực thôi."
"... Ưm!"
Nghe anh gọi như vậy, gương mặt nhỏ của Tô Vũ lập tức ửng hồng.
Còn Ngô Lỗi leo lên phía sau thì không được ung dung như thế.
Hai tay cậu bám chặt mép vách đá, hai chân đạp loạn giữa không trung mấy cái mà vẫn không tìm được điểm đặt chân tiếp theo.
"Đệt... Ai thiết kế cái tuyến đường này thế... Các người bảo đây là tuyến đường an toàn á?!"
Triệu Hiểu Tình đứng phía dưới cậu, khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt bình tĩnh chỉ huy.
"Dịch chân sang phải thêm mười xen-ti-mét."
"Mười xen-ti-mét là bao nhiêu hả chị Triệu! Giờ cơ bắp trong đầu em cũng dồn hết sang chân để dùng sức rồi!"
"... Ngay cạnh chân phải cậu có tảng đá màu xám ấy... Đúng rồi, chính nó, mau đạp lên đi!"
Ngô Lỗi vội vàng làm theo.
Vừa đạp lên, cả người cậu lập tức giữ được thăng bằng.
"Ồ! Được rồi được rồi!"
Cậu nhân lúc đang ổn định, một hơi lật người lên đỉnh vách đá, nằm bò trên đó thở hổn hển.
"Chị Triệu... Chị giỏi thế... Sao không nói sớm chứ...?"
Triệu Hiểu Tình cũng nhanh chóng leo lên.
Cô phủi lớp bụi trên lòng bàn tay.
"Cậu cũng có hỏi tôi đâu."
Ngô Lỗi cạn lời.
Nhưng giờ cậu chẳng còn sức để càm ràm nữa.
Nghỉ ngơi một lát, cả đoàn lại tiếp tục leo lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn