Chương 181: Chương 180: Ánh Sáng
Tôi đã trở thành VTuber Oshi đã tốt nghiệp của mình · Elise · 211 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Wn Chỉ còn hai tuần nữa là đến sự kiện 3D Live Kỷ Niệm 1 Năm của MixLive.
Khi sự kiện đến gần, các buổi luyện tập vốn trước đây được sắp xếp tự do bởi từng thành viên giờ đây đã được gộp lại thành các buổi tập chung bắt buộc cho cả năm người vào những khung giờ do công ty ấn định.
Tần suất các buổi tập cũng thay đổi, do công ty phối hợp với các huấn luyện viên điều phối. Các buổi tập thanh nhạc và vũ đạo, vốn chỉ khoảng hai lần một tuần, nay đã tăng lên đáng kể, luyện thanh thành ba lần một tuần, và vũ đạo tăng lên năm lần một tuần.
Các buổi rèn luyện thể lực do Iron Jack giám sát thì đổi thành một lần một tuần, với giáo án chuyển từ tập luyện sức mạnh sang phòng tránh chấn thương và tăng cường độ dẻo dai.
"Hà... Tớ chết mất thôi. Chắc tớ phải xin nghỉ thêm vài ngày quá~" Trong giờ giải lao của buổi tập nhảy, Ria-chan dùng chiếc khăn khô lau mồ hôi trên trán.
Nemu-chan thì tựa lưng vào tường chợp mắt, trong khi Hino-chan đang ăn những chiếc cơm nắm mang từ nhà đi.
Uro-chan thì co rúm ở góc phòng tập, quay mặt vào tường để hồi phục lại tâm lý.
"Cậu không mệt sao, Yuiri-chan? Nếu tụi mình cứ sống thế này tiếp thì tớ sẽ tiêu đời mất thôi~"
"Ahaha... Bọn mình chỉ cần cố gắng thêm hai tuần nữa thôi mà... Với lại dạo này, ngày nào cũng được nhìn thấy mặt mọi người mình cũng thấy vui vui. Ngày nào cũng đi làm cùng một giờ cảm giác gần giống như đi học lại vậy."
Tôi mỉm cười trả lời Ria-chan đang càu nhàu.
Phải thừa nhận rằng, đúng như Ria-chan nói, lịch trình hiện tại hầu như không còn chút thời gian cá nhân nào và cực kỳ vắt kiệt sức lực. Mỗi ngày chúng tôi đều có các buổi tập kéo dài từ sáng, và khi về đến nhà vào buổi chiều, chúng tôi vẫn phải stream.
Với loại lịch trình này, trừ khi chuẩn bị trước nội dung stream ngay cả vào những ngày nghỉ, nếu không sẽ rất khó để stream vào ngày hôm sau. Không có đủ thời gian để chuẩn bị stream, nên chúng tôi phải ép bản thân dành ra thời gian ở đâu đó ngoài lịch học.
"Tại sao Vtuber tụi mình lại phải làm những màn trình diễn thần tượng thế này cơ chứ aaaaahhh~Haaa!"
Ria-chan vươn người một cách thái quá trong khi tiếp tục phàn nàn. Nhưng không hề có ác ý hay sự bất mãn nghiêm trọng nào trong giọng điệu của cậu ấy cả.
Ria-chan chỉ đang giải tỏa sự mệt mỏi của mình thông qua những lời càu nhàu này thôi. Trên thực tế, Ria-chan lại là người chăm chỉ nhất trong giờ học.
"Đúng rồi nhỉ, Vtuber như mình thì cứ ở nhà là thoải mái nhất."
Tôi đáp lại lời than thở của Ria-chan đầy đồng cảm. Rồi Ria-chan lại nói tiếp.
"Hà~ Chà, nếu chỉ thỉnh thoảng làm một lần thì đổi gió chút cũng tốt. Nhưng nếu cái này mà trở thành hoạt động chính thì sẽ ảnh hưởng đến việc stream mất thôi~"
"Nếu không phải vì sắp có sự kiện lớn thì bọn mình cũng đâu có mấy buổi tập kiểu huấn luyện tập trung thế này đâu. Công ty chắc chắn cũng đã tính đến chuyện đó rồi."
"Ương~ Cùng cố gắng hết sức nào~" Ria-chan đứng dậy, nắm chặt hai nắm tay và làm một tư thế quyết tâm đầy đáng yêu.
Tại sao Vtuber chúng tôi lại phải làm những màn trình diễn thần tượng này chứ...
Ria-chan có lẽ chỉ nói bâng quơ như một lời than phiền nhẹ nhàng, nhưng khi suy nghĩ kỹ về nó, đó là một câu hỏi đặt ra nhiều trăn trở.
Hồi tôi vẫn còn là người xem, trước khi trở thành Yuiri, tôi cũng từng có cảm giác tương tự.
Đó là khoảng thời gian ngắn sau khi tôi biết đến khái niệm Vtuber thông qua Yuiri. Ngay cả vào thời điểm đó, Vtuber vẫn đang thử nghiệm nhiều thứ khác nhau để định hình hình ảnh tổng thể của họ.
Mỗi công ty Vtuber đều không biết điều gì sẽ được người xem ưa chuộng, nên họ theo đuổi thành công thông qua nhiều phương pháp khác nhau.
Có những công ty như MixLive, cho phép các hoạt động thường ngày diễn ra tự do nhưng chỉ để các Vtuber lên sân khấu vào các sự kiện lớn hoặc dịp kỷ niệm, một phương pháp thần tượng nhẹ nhàng. Rồi lại có những công ty chuyên về game như V-Light.
Thậm chí còn có Monochrome High School, nơi đi theo hướng 2. 5D hoàn toàn, kết hợp camera thực tế với các hoạt động Vtuber, thực hiện đủ loại hành động kỳ quặc như đổ natto lên chân hay lộ nội y trong lúc stream trực tiếp.
Ban đầu, tôi từng nghĩ rằng các công ty chuyên về game hay mang tính giễu cợt, khiêu khích sẽ dẫn đầu ngành công nghiệp này.
Nhưng trong thực tế, "phương pháp thần tượng" của MixLive lại chiếm được sự ưa chuộng áp đảo và thành công nắm giữ vị trí dẫn đầu.
Thật lòng mà nói, ngay cả từ góc nhìn của người xem, việc các Vtuber hát và nhảy trên các sân khấu trực tiếp ban đầu không phải là một hình ảnh quen thuộc.
Tôi từng nghĩ, không phải các streamer chỉ cần stream giỏi là được rồi sao?
Tôi cũng từng thắc mắc liệu họ có đang làm một việc vô ích hay không khi giảm tần suất stream để chuẩn bị cho các buổi live.
Nhưng khi những buổi 3D Live của Vtuber này dần trở thành một loại sự kiện thường niên, bầu không khí đã từ từ thay đổi.
Đó là cơ hội duy nhất để họ thể hiện khía cạnh "thần tượng" mà họ không thể cho xem trong các buổi stream thường ngày.
Sau khi xem vài buổi 3D Live thần tượng của Vtuber, tôi đã cảm nhận được một sự hoài niệm đến từ đâu đó.
Ở Nhật Bản, trước khi Vtuber trở nên phổ biến, thực sự đã từng có một thời kỳ bùng nổ mạnh mẽ của anime thần tượng.
Với lượng người hâm mộ khổng lồ, các nhân vật thần tượng xuất hiện trong những tác phẩm đó thực sự đã tổ chức các buổi biểu diễn trực tiếp ngoài đời thực.
Làm sao các nhân vật anime lại có thể biểu diễn live offline được chứ? Các Seiyuu của nhân vật sẽ mặc những bộ trang phục thần tượng trong phim và biểu diễn như những thần tượng thực thụ.
Mặc dù không phải tất cả các Seiyuu đều xinh đẹp như nhân vật của họ, nhưng văn hóa live của Seiyuu thời đó đã thành công rực rỡ đến mức ngay cả bây giờ, khi Vtuber đang là xu hướng, vẫn có một lượng lớn người hâm mộ từ thời đó tồn tại.
Và khi xem các buổi 3D Live của Vtuber, tôi đã nghĩ chẳng phải đây chính là phiên bản nâng cấp hoàn hảo hơn của các buổi live Seiyuu sao?
Không giống như các buổi live của Seiyuu, nơi con người thật phải xuất hiện và người hâm mộ phải dùng sự nhiệt thành của mình để tự xóa bỏ khoảng cách giữa nhân vật và Seiyuu ngoài đời, đối với Vtuber, sự xuất hiện của họ trên sân khấu live hoàn toàn trùng khớp với các hoạt động stream thường ngày của họ.
Hơn nữa, không giống như các nhân vật anime vốn hầu như không thể giao tiếp, Vtuber có thể tương tác với người xem ở một mức độ nào đó thông qua khung chat.
Xem xét việc văn hóa live của Seiyuu từng thành công khủng khếp đến nhường nào, việc nội dung 3D Live của Vtuber đạt được thành công là điều hoàn toàn dễ hiểu.
"Thần tượng sao..."
Tôi suy nghĩ về điều này trong khi tựa lưng vào tường phòng tập, ngước mắt nhìn lên trần nhà. Tôi chưa từng tưởng tượng rằng mình sẽ đi từ việc xem các màn trình diễn đến việc tự mình biểu diễn chúng.
Không, ngay từ đầu tôi còn chưa từng tưởng tượng mình lại trở thành Yumemiya Yuiri nữa là.
Ngay cả bây giờ, khi cố tình hồi tưởng lại những kỷ niệm thời còn là người xem, cảm giác các thành viên Thế hệ 1 của MixLive đang tập luyện ngay bên cạnh tôi vẫn thật khó tin.
"Ah! Hino-chan! Cậu ăn cái gì mà nhiều thế! Thế là không công bằng đâu! Cho tớ một chút với~!"
Đúng lúc đó, Ria-chan tiến lại gần Hino-chan, người đang ăn cơm nắm. Hino-chan nhét miếng cuối cùng vào miệng rồi nhìn Ria-chan với cái miệng ngậm chặt và hai má phồng phồng.
Nemu-chan vẫn đang ngủ, còn Uro-chan vẫn đang co rúm ở góc phòng, quay mặt vào tường để hồi phục tâm lý.
Nhưng giờ giải lao sắp kết thúc rồi.
"Được rồi! Hết giờ giải lao rồi mọi người ơi~! Chúng ta bắt đầu tập lại nào~! Lần này cả năm người sẽ ghép đội hình và đồng bộ hóa các động tác từ đầu đến cuối nhé~!"
Ayumu, huấn luyện viên vũ đạo của chúng tôi, xuất hiện trước mặt chúng tôi khi chúng tôi đang nghỉ ngơi, vỗ tay thật mạnh.
Và thế là tất cả chúng tôi đứng dậy và tiếp tục buổi tập nhảy.
.
Có một điều tôi đã học được kể từ khi bắt đầu các buổi tập chung.
Tài năng nhảy múa của tôi tệ đến mức vô lý.
"Mình nhớ tất cả các động tác rồi mà..."
Sau khi buổi tập kéo dài đến muộn kết thúc và tôi trở về nhà, khi chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ stream, tôi đứng trước chiếc gương toàn thân, tập lại các động tác nhảy mà cả năm người chúng tôi đã cùng làm hôm nay, vừa tập vừa lẩm bẩm một mình.
Yumemiya Yuiri nguyên bản mà tôi từng theo dõi hồi còn là người xem không hề vụng về thế này. Cô ấy đã nhảy rất chuẩn chỉnh tại các buổi live, và tôi không hề nhận ra điều gì kỳ lạ cả.
Vậy tại sao bây giờ, khi trở thành Yuiri, tôi lại như thế này?
Tôi chỉ mới nhận ra điều đó gần đây, nhưng tôi thực sự không có một chút khả năng phối hợp cơ thể nào.
"Một, hai, ba? Hả?"
Khi tôi chậm rãi tái hiện lại các động tác nhảy mình đã học trong khi nhìn vào gương, dù tôi có cố gắng thế nào đi nữa, các chuyển động trong đầu tôi vẫn không trùng khớp với chuyển động của cơ thể.
Thông qua việc rèn luyện thể lực đều đặn với Iron Jack, thể lực của tôi vốn còn tệ hơn cả một con cá mặt trời đã được cải thiện phần nào.
Nhưng tôi không bao giờ tưởng tượng được mình lại không có chút tài năng nào với vũ đạo đến thế. Vậy thì Yuiri nguyên bản đã nhảy như thế nào vậy chứ?
Tôi đã không nhận ra điều này khi tham gia các buổi học nhảy cá nhân.
Ayumu, huấn luyện viên vũ đạo, luôn ân cần dạy tôi cùng một động tác hết lần này đến lần khác ngay cả khi tôi làm sai. Vì thường có rất ít hoặc chỉ có một đối tượng so sánh cùng học với tôi, nên kỹ năng nhảy tệ hại của tôi đã không bị lộ ra.
Nhưng một khi các buổi tập chung năm người bắt đầu tăng tốc cho sự kiện, sự vụng về của tôi liền trở nên lộ liễu. Mặc dù cả năm người chúng tôi đều học cùng một thứ và đồng bộ hóa cùng một động tác, nhưng bằng cách nào đó chỉ có nhịp độ của tôi là bị chệch hoặc tư thế của tôi bị kỳ cục.
Ngay cả hôm nay trong buổi tập, tôi đã mắc lỗi nhiều lần đến mức trong khi Ayumu sửa lại động tác cho tôi, các thành viên khác đã phải chờ đợi trong một khoảng thời gian cực kỳ dài.
"Hahh..."
Thật kỳ lạ.
Trong buổi ra mắt mô hình 3D, dù phải mặc bộ đồ bắt bài chuyển động buồn nôn và hôi hám đó, tôi vẫn nhảy mà không gặp vấn đề gì lớn, dù có hơi vụng về.
Điệu nhảy mà tôi thực hiện lúc đó là điệu nhảy tôi đã luyện tập một cách cuồng nhiệt hồi còn là người xem để làm một video "dance cover" sau khi xem buổi live của Yuiri.
Ngay cả khi nhảy điệu đó, tôi cũng không nhận ra mình là một kẻ vụng về.
Phải chăng là vì tôi đã tập điệu nhảy đó một mình hàng trăm lần hồi còn là người xem với vốn kỹ năng ít ỏi của mình, nên ít nhất tôi mới có thể biểu diễn được nó?
Tôi chỉ đơn giản là không thể theo kịp các điệu nhảy mình đang học trong các buổi tập.
Buổi 3D Live của Vtuber sử dụng công nghệ chuyển động toàn thân theo thời gian thực, nên người xem có thể nhận ra ngay cả những khác biệt nhỏ nhất trong chuyển động.
Cứ theo đà này, khi cả năm người chúng tôi cùng nhảy trên một sân khấu, việc chỉ có chuyển động của tôi bị chệch sẽ trở nên rõ mùng một.
Tất nhiên, vì chúng tôi là Vtuber chứ không phải thần tượng thực thụ, nên ngay cả khi tôi nhảy tệ trên sân khấu, nó cũng sẽ chỉ trở thành một trò đùa và nguyên liệu làm tấu hài, nên có lẽ vẫn ổn thôi...
Nhưng đó không phải là điều tôi muốn.
Dù tôi có làm trò ngớ ngẩn trong các buổi stream đi nữa, tôi vẫn muốn cho mọi người thấy một màn trình diễn chỉn chu ít nhất là trên sân khấu. Để hoàn thành giấc mơ mà Yuiri nguyên bản từng có là tổ chức một buổi solo live, tôi không thể làm hỏng chuyện trên sân khấu được.
"Một, hai, ba... Không, thế này cũng không đúng..."
Tôi tiếp tục tự mình tập nhảy trước chiếc gương toàn thân cho đến ngay trước giờ stream đã định. Nhưng dù tôi có luyện tập các động tác bao nhiêu lần đi nữa, kỹ năng nhảy của tôi vẫn chẳng có chút dấu hiệu cải thiện nào.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn