Chương 597: Chương 606: Chuỗi Nhiệm Vụ Ngon Lành (30)
Tôi Đã Trở Thành Con Gái Của Trùm Cuối Học Viện · Calibus · 1323 chương · ~25 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Toàn chương Đại Giam Ngục là nơi giam giữ đủ loại tội phạm, từ những kẻ phạm tội nhẹ cho đến những tên đại ác ma của đại lục.
Tuy nhiên, không thể có chuyện những kẻ mạnh đến mức chỉ cần thở thôi cũng đủ triển khai lĩnh vực và khiến các tù nhân xung quanh lăn đùng ra chết lại bị giam chung với những tên trộm bánh mì đen ở căng tin được!
Lẽ dĩ nhiên, Đại Giam Ngục phân chia các tầng để giam giữ tội phạm theo mức độ nguy hiểm khác nhau.
"Cậu lấy đâu ra mấy cái kiến thức đó... À thôi, bỏ đi. Chắc là do đám học sinh học bổng của Tài Đoàn đích thân vào ngồi tù để thu thập thông tin chứ gì."
"Tớ đã nói gì đâu!"
"Vậy mức độ nguy hiểm đó được phân chia dựa trên cái gì?"
"Dựa trên số tiền phạt ạ!"
"Tiền phạt?"
"Về cơ bản, tất cả tù nhân đều có thể trở thành người tự do nếu nộp đủ tiền phạt! Đây là hệ thống mà tầng bị giam giữ sẽ thay đổi tùy theo số tiền phạt ban đầu bị tuyên án!"
"Ôi trời. Đúng là cái thói vạn năng hóa điểm thưởng."
Ishtar có lẽ vì đã có quá nhiều ác duyên với điểm thưởng kể từ vụ đấu giá trên đảo hoang nên tỏ ra vô cùng chán ngán.
"Vậy Jonah bị nhốt sâu đến mức nào?"
"Tớ cũng không rõ lắm nhưng vì ông ấy phạm tội khá nặng nên chắc là phải vào sâu lắm đấy!"
"Vậy thì đoạn đầu chúng ta đi nhanh lên. Cứ đứng ngơ ngác ở hành lang nhà tù thế này tớ thấy hơi sờ sợ."
"Hửm. Vậy tớ cho cậu mượn một bộ đồ ngụy trang nhé?"
"Đồ ngụy trang?"
"Sau này dẫu có bị lộ danh tính thì nếu đang mặc đồ ngụy trang, có khi họ sẽ không nhận ra là ai đâu!"
"Ừm... nghe cũng không tệ nhỉ?"
Ishtar có vẻ bắt đầu thấy hứng thú với bộ đồ ngụy trang.
Tôi lập tức lôi ra những bộ quần áo nhặt nhạnh được ở Đế Đô.
"Đầu tiên là sườn xám!"
"... Cái đó thì ngụy trang chỗ nào hả?"
"Tớ nghĩ sẽ không ai ngờ được một Dũng sĩ lại mặc sườn xám xẻ tà cao tít tắp đi lại đâu!"
"Không đời nào. Bắt tớ hở cả đùi ra mà đi lại á, ngại chết đi được. Thà tớ cứ mặc đồng phục còn hơn là mặc cái bộ đồ lẳng lơ thiếu đoan trang đó để rồi bị phát hiện."
"Xì. Thất bại rồi."
"Cậu vừa tặc lưỡi đúng không?! Cậu định cố tình đưa cho tớ mấy bộ đồ kỳ quặc để hại tớ đúng không?!"
Đúng là không ưa nổi mấy đứa Dũng sĩ nhanh nhạy mà!
Để bịt cái miệng ồn ào đó lại, tôi vội vàng lôi ra bộ đồ ngụy trang thứ hai.
"Vậy bộ thứ hai là đồ hầu gái!"
"Cậu đùa tớ đấy à! Tớ bảo đưa đồ ngụy trang chứ có bảo đưa đồ cosplay đâu!"
"Đồ hầu gái thì sao chứ? Hầu gái là nhân vật ngụy trang vạn năng có thể xuất hiện ở bất cứ đâu đấy!"
"Nói dối. Đại Giam Ngục thì cần hầu gái làm gì?"
"Thì có thể làm vệ sinh mà!"
"Mấy việc đó thì cai ngục hay tù nhân phải làm chứ!"
"Cái này không được, cái kia cũng không xong. Cậu đúng là đồ Côn-đê-tar (Ishtar cổ hủ)!"
"Cậu có tin tớ đấm cho một trận không?"
Bị chạm tự ái vì từ "cổ hủ", Ishtar nắm chặt nắm đấm.
Thành thật mà nói, với chỉ số hiện tại mà bị Ishtar đấm thì đau là cái chắc, nên tôi đành đề xuất bộ đồ ngụy trang tiếp theo.
"Vậy bộ đồ cai ngục hợp với Đại Giam Ngục thì sao?"
"Giờ mới thấy cậu đưa ra được bộ đồ ra hồn đấy. Nhưng mà... sao kích cỡ nó lại thế này?"
Ishtar không khỏi bàng hoàng khi cầm bộ đồ ngụy trang lên.
Áo thì ngắn chẳng khác gì áo cộc tay lại còn hở cả rốn, quần thì ngắn đến mức chỉ vừa đủ che đùi.
"Vì đó là size trẻ em mà."
"Cái gì? Vậy chẳng phải là đồ cậu mặc sao?"
"Chính xác!"
"... Thế đưa cho tớ xem làm gì?"
"Để khoe?"
Nắm đấm thép của Ishtar giáng thẳng xuống đầu tôi.
Trong khi tôi đang ôm trán rên rỉ, bàn tay Ishtar không ngần ngại thọc vào Ba lô Ba lô, tìm kiếm từ khóa <Đồ ngụy trang> rồi lôi sạch đống đồ bên trong ra.
Đồ ngủ gấu con.
Đồ tu nữ mini.
Cosplay cá mập.
Thùng rượu rỗng.
Hòm gỗ rỗng.
Thùng giấy rỗng.
Cột đèn đường rỗng.
Cây ngô đồng rỗng.
"... Đúng là chẳng dùng được cái nào cả."
"Oa oa, trả lại bộ sưu tập cho tớ đây!"
"Thôi đi. Cướp đồ của trẻ con để làm gì chứ."
Ishtar đã chọn một phương pháp đơn giản hơn nhiều.
Đó là đi dọc hành lang, gặp tên cai ngục đầu tiên thì đánh gục hắn rồi lột đồ cai ngục ra mặc.
"... Cậu nhất định phải chui vào cái thùng rượu đó trong khi đã có đồ cai ngục rồi sao?"
"Tớ vừa mặc đồ cai ngục vừa chui vào thùng rượu đấy chứ!"
Cái thùng rượu ngụy trang có đáy bị thủng, khi ngồi xuống thì sẽ thành ẩn nấp, còn khi đứng lên thì có thể bước đi để di chuyển!
Ishtar trong bộ đồng phục và tôi trong bộ dạng cái thùng rượu cùng nhau đi dọc hành lang, khiến ngay cả những tù nhân trong ngục cũng thấy kỳ quái mà không dám bắt chuyện.
"Cái gì thế kia. Đáng sợ quá..."
"Tù nhân vượt ngục à?"
Nhìn đám tù nhân nhát gan, Ishtar tỏ vẻ mất hứng, rồi lén dùng ma pháp truyền âm gửi tin nhắn tâm linh cho tôi.
-Mấy đứa đó bị phạt bao nhiêu điểm thế?
-Tầng hầm 1 là lũ gà mờ bị phạt dưới 10. 000 điểm, giam giữ dưới 10 ngày ạ! Chủ yếu là mấy đứa trộm bánh mì đen ở căng tin, mấy đứa thu phí chỗ ngồi nhà vệ sinh, hay mấy đứa trợ giảng lỡ lời với giáo sư thôi!
-Đúng là những lý do thảm hại đến đáng thương khiến họ bị tống vào Đại Giam Ngục nhỉ.
Dù vậy, tôi cũng hiểu cho nỗi lòng của các trợ giảng.
Làm sao một đứa Newbie năm hai có thể hiểu được nỗi tuyệt vọng muốn thoát khỏi phòng thí nghiệm bằng mọi giá như vậy chứ.
Thà rằng vào tù ngồi còn hơn là phải ở lại đó...
-Tầng 2 rồi này. Đám ở đây thì sao?
-Là lũ tội phạm vặt bị phạt trên 10. 000 điểm, dưới 100. 000 điểm và bị giam dưới 100 ngày ạ! Chủ yếu là học sinh bị bắt quả tang quay cóp, đàn anh bán thuốc doping cho đàn em, mấy đứa đánh đập học sinh khóa dưới, hay mấy đứa trợ giảng nhận tiền bán đề thi giữa kỳ hoặc cuối kỳ ạ!
-Đúng là tội trạng có vẻ nặng hơn một chút rồi đấy. Nhưng hình phạt cho trợ giảng có vẻ hơi nhẹ nhỉ?
-Vì các giáo sư không thích nô lệ của mình bị giam quá lâu đâu ạ!
-... Nô lệ?
Đại Giam Ngục chắc chắn có lực lượng an ninh riêng, nhưng không biết có phải vì họ không ngờ lại có một kẻ cao tay ấn vừa đi vừa chỉnh sửa thuật thức bảo mật theo thời gian thực hay không mà mọi chuyện vẫn diễn ra vô cùng yên tĩnh.
Hành lang tầng 2 hẹp hơn tầng 1 một chút, và đám tù nhân trong phòng tập thể cũng bắt đầu để ý đến Ishtar.
Một số kẻ còn tỏ ra tò mò với tôi.
"Cái thùng rượu kia là sao thế. Sao lại có chân chạy thế kia?"
"Muốn sút cho nó một phát cho nó lăn lông lốc quá."
"... Cách đó hay đấy!"
Khi tôi bất thình lình thò đầu ra khỏi thùng rượu và tán thưởng, đám tù nhân đang bám vào song sắt giật mình ngã ngửa ra sau.
"Ái chà giật cả mình!"
"Dark Princess xuất hiện kìa!"
"Ô hay? Các anh biết tôi à?"
Một tên tù nhân trong phòng tập thể tầng 2 nhìn thấy tôi liền tỏ vẻ quen biết.
"Cậu không biết tôi sao?"
"Anh là ai thế ạ?"
"Người học cùng giảng đường với cậu đấy!"
"Năm ngoái tôi học nhiều môn lắm nên không nhớ hết được, anh học môn nào cùng tôi thế?"
"Môn Cơn Thịnh Nộ Của Tự Nhiên của giáo sư Weird. Tôi luôn ngồi ở vị trí hàng thứ ba từ dưới lên, cột thứ hai từ trái sang ngay sau chỗ cậu ngồi mà! Sao cậu có thể không biết tôi chứ!"
Tôi cứ tưởng là bạn thân nên mới hờn dỗi vì không nhận ra, hóa ra chẳng có quan hệ gì cả.
"Chúng ta là bạn cùng lớp, có gì thì giúp đỡ nhau chút đi. Nhỉ? Tôi sẽ không làm loạn để gọi bảo vệ đâu, nên cậu nộp tiền bảo lãnh giúp tôi đi. Nhé? Chuyển cho tôi ít điểm đi."
"Anh làm gì mà bị nhốt vào đây thế?"
"Trong môn <Kiến Trúc> học kỳ 1 năm 2 này, vì thiếu vật liệu xây cầu dẫn ra đình giữa ao nên tôi đã trộm đá từ cây cầu đá đó và bị bắt!
"Với tội danh đó thì anh xứng đáng xuống tầng 3 ngồi đấy, sao lại chỉ ở tầng 2 thôi?"
"Hóa ra trước tôi đã có mấy lão tiền bối trộm đá rồi nên tôi vừa lấy một viên là cầu sập luôn... Lẽ ra đã có thể dẫn đến tai nạn chết người thảm khốc nhưng nhờ vậy mà cây cầu sập mà không có thương vong nên tôi được giảm án."
Nếu là tiền bối Nefertem thì chắc phải có mười mấy mạng ra đi rồi, đúng là một người bạn cùng khóa may mắn.
"Anh uất ức thật đấy! Vậy tôi sẽ giúp anh một chút."
"Cảm ơn cậu!... Nhưng sao cậu lại chạm vào ổ khóa thế?"
"Tôi vừa khắc một thuật thức sẽ tự động mở khóa sau một tiếng nữa đấy. Hãy canh chừng thời cơ mà vượt ngục nhé!"
"Không, tại sao tôi phải vượt ngục chứ?! Làm chuyện đó mà bị bắt là bị tăng hình phạt đấy! Cứ gửi điểm cần thiết để tôi được tại ngoại là được rồi!"
"Nhưng tôi phải vào sâu hơn trong Đại Giam Ngục rồi mới thoát ra mà! Nếu không tạo ra một sự kiện để thu hút sự chú ý của đám cai ngục khi tôi tẩu thoát thì tôi sẽ bị thiệt thòi mất?"
"Oknodi à... Cậu có thể mang cái thuật thức giải khóa như bom hẹn giờ đó đi được không...?"
"Tôi là một lão làng lương thiện không biết từ chối lời cầu cứu của Newbie đâu. Dù sao thì tôi cũng đã giúp rồi đấy!"
"Đồ con nhỏ độc ác kia, đã bảo là không cần rồi mà! Này, đi đâu đấy. Này, này! Làm ơn quay lại đi!"
Mặc kệ tiếng gọi thảm thiết đó, khi xuống đến tầng 3, Ishtar gửi tin nhắn truyền âm.
-Cậu không thấy mình hơi quá đáng sao?
-Mấy đứa bạn cùng khóa làm sai rồi còn đòi xin điểm thì bị thế là đáng đời ạ! Hạng người đó sau này ra trường sẽ lấy danh nghĩa bạn cùng khóa để nhờ mình đứng ra bảo lãnh vay vốn kinh doanh đấy ạ.
-Thế à? Nghe cậu nói vậy thì đúng là nhân quả báo ứng thật.
Khác với tầng trên vốn có thiết kế an ninh tương đối lỏng lẻo và dễ dãi, từ tầng 3 trở đi là khu vực trung tầng giam giữ những tên tội phạm ác ôn nên các thiết bị ma pháp bắt đầu đập vào mắt.
-Tầng 3 không khí khác hẳn nhỉ.
-Vì ở đây giam giữ những tên tội phạm thực thụ bị phạt dưới 1. 000. 000 điểm và bị giam dưới 1. 000 ngày mà! Cậu cứ nghĩ đây là nơi nhốt những kẻ giết học sinh khóa dưới, chủ mưu các vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn, những kẻ lạm dụng ma pháp cấp cao, hay những tên mạnh trong các tổ chức tội phạm vừa và nhỏ bị bắt làm vật liệu thí nghiệm là được ạ!
-... Toàn là lũ người xấu thực sự nhỉ?
Ishtar vừa đi vừa lườm nguýt đám tù nhân trong ngục bằng ánh mắt lạnh lùng, bỗng cô dừng bước.
-Tên tù nhân kia trông hơi quen quen thì phải?
-Hự, đúng thật kìa!
Nếu là học sinh khóa 981 thì không ai có thể quên được vị tiền bối đang bị nhốt trong một căn phòng 4 người.
"Chẳng hay đây có phải là tiền bối lừa đảo hợp đồng không ạ?"
"... Dark Princess? Cậu đang làm cái trò gì trong cái thùng rượu đó thế?"
"Vậy tiền bối đang làm gì ở đó thế ạ?"
Tiền bối Bellocasio nhăn mặt than vãn.
"Mấy đứa học sinh chuyển trường định vào Hội học sinh để lập thành tích nên đã thu thập thông tin rồi mách lẻo tôi với Hội học sinh. Lũ khốn khiếp. Tôi còn chưa lừa tụi nó lần nào mà. Đúng là lũ khốn."
"..."
-Chẳng phải là tự làm tự chịu sao?
-Tớ cũng nghĩ vậy ạ!
-Đi thôi.
Ishtar mất hứng định rảo bước đi tiếp, tôi cũng định lăn cái thùng rượu theo sau thì Bellocasio vội vàng gọi tôi lại.
"Khoan đã!"
"Nghe thấy tiếng gọi khoan đã mà dừng lại chính là lẽ thường tình! Tiền bối có đề nghị giao dịch gì hay ho không ạ?"
"Hai đứa bay là cái thá gì mà lại dám đi lại trong ngục mà không có cai ngục đi kèm thế hả?"
"Chúng em đang đi tham quan ạ!"
"Làm gì có học sinh nào đi tham quan với bộ dạng khả nghi như thế chứ! Mau đưa điểm đây. Nếu không đưa đủ điểm để tôi được tự do, tôi sẽ gọi cai ngục đấy!"
"..."
Ishtar nhìn tiền bối Bellocasio bằng ánh mắt như thể vừa phát hiện ra một kẻ vô cùng thảm hại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn