Chương 602: 65 - Fanghui giác ngộ
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 5
"Chỉ là, nếu vậy, chúng ta đã giết người trong học viện Carrieman ở thế giới này rồi."
"Sao hả? Giết vô số người, chất xác thành núi máu thành sông rồi, giờ cô mới nhớ ra chúng ta đang giết người à?" Nghe cái giọng của Kẻ Mắc Nợ Máu, người áo đen nói mỉa.
"Không, ý tôi là, dù có hàng rào của tôi ngăn cách, che giấu khí tức tà thuật và trường khí của anh, sẽ không tỏa ra mùi rõ ràng, nhưng một khi học viện xảy ra vụ học viên mất tích, học viện Carrieman sẽ lập tức mở cuộc điều tra."
"Chuyện này còn cần cô nói sao? Dù chúng ta không nuốt người trong học viện thì bên đó cũng đã điều tra rồi." Người áo đen liếc nhìn Kẻ Mắc Nợ Máu.
"Cô phải biết, ta có thể đến đây là vì ta đã thay thế Vinnie thuộc về thế giới này, cho nên những ngày ta đặt chân đến thế giới này, "Vinnie' của thế giới này đã được tuyên bố mất tích rồi, cô nghĩ hội học sinh và học viện vẫn chưa bắt đầu điều tra sao?"
"Có gì khó đâu? Anh cứ giả làm Vinnie đó là được chứ gì?" Kẻ Mắc Nợ Máu nói kháy.
"Ôi chao~ nói trước nhé, đây chỉ là vì đại kế của chúng ta, tuyệt đối không phải tôi muốn xem anh vì không bị phát hiện mà cố tình đóng vai người tốt trông buồn cười đến mức nào đâu nha."
"Cô mà còn nói mấy câu đùa kinh tởm đó nữa, ta không ngại khiến cô lần sau muốn ăn no cũng xa vời đâu." Người áo đen lạnh lùng nói.
"Ôi chao, thật là không đùa được mà, thôi được rồi, là lỗi của tôi." Dù giọng điệu của Kẻ Mắc Nợ Máu không hề có ý xin lỗi, nhưng rõ ràng, người áo đen đã quen từ lâu rồi.
"Mạo danh con thỏ trắng nhỏ của thế giới này là một nước cờ tồi, từ phản ứng của cái bánh bao thịt kia vừa nãy mà nói, 'ta' của thế giới này có vẻ rất được lòng người,, cậu ta hình như đã hòa đồng với lũ khốn trong học viện rồi."
"Ta không quen cậu ta, cũng không quen mạng lưới quan hệ của cậu ta, khó tránh khỏi bị những người rất quen cậu ta nhận ra."
"Đặc biệt là ở thế giới này, ta còn không chắc tên kia có ở đây không, thực lực thế nào." Nói đến đây, người áo đen nắm chặt tay, kêu răng rắc.
"Anh nói là, tên Dũng Sĩ đã cướp mất người phụ nữ của anh sao? Khà khà, sợ cô ta làm gì, tuy anh đã ăn không ít quả đắng dưới tay cô ta, nhưng cuối cùng không phải vẫn giết được cô ta sao?"
"Thế giới này đã có một Vinnie khác, thì rất có khả năng sẽ có tên kia." Người áo đen nói một cách lạnh nhạt.
"Có thì sao? Có anh lại không vui à? Giết thêm lần nữa không phải là được rồi sao? Tsk tsk, tôi còn muốn nếm thử mùi vị huyết nhục của Tiểu Dũng Sĩ đó nữa, nhất định rất ngon~ tôi có thể ngửi thấy, trên người cô ta có một mùi hương vô cùng quyến rũ, máu của cô ta tràn đầy ma lực cổ xưa và hùng mạnh, ăn cô ta, thực lực của chúng ta nhất định sẽ có một bước nhảy vọt về chất."
"Đáng tiếc, rõ ràng chúng ta đã giết cô ta, nhưng lại không thấy đâu, giờ thì tốt rồi, nếu thế giới này còn một Tiểu Dũng Sĩ, chúng ta ở trong tối, cô ta ở ngoài sáng, giết cô ta dễ như trở bàn tay."
"Tuy tôi không biết cô ta còn thân phận gì nữa, nhưng chỉ cần chúng ta có thể nuốt chửng cô ta, huyết mạch của cô ta nhất định sẽ trở thành nguồn dinh dưỡng tuyệt vời nhất của chúng ta~" Giọng nói không phân biệt được nam nữ lúc cao lúc thấp.
Người áo đen không nói gì, ánh mắt u tối tràn đầy sự thâm sâu.
Aisifis đặt lọ thuốc thử lấy mẫu đất lên bàn, rồi lại đặt một lọ thuốc thử chứa dung dịch màu đỏ nhạt lên bàn.
"Đây là mẫu và dung dịch thử." Aisifis nói với Milesia, và mấy vị giảng viên học viện đang ngồi bên cạnh.
"Theo kết quả nghiên cứu mà tôi đạt được cho đến nay, lọ ma được giả kim nhỏ giọt trên bãi cỏ trong rừng kia, rất có thể là một loại ma dược ảnh hưởng đến nhận thức của con người."
"Ảnh hưởng nhận thức??" Giảng viên đứng đầu nhíu mày.
"Quả nhiên là do người trong học viện làm sao?"
"Nếu là vậy thì không lạ, theo điều tra của chúng tôi, vào tối ngày Vinnie mất tích, một cửa hàng gương ở góc phố thương mại đã xảy ra một vụ nổ." Một giảng viên khác lấy ra một tài liệu, nói.
"Cửa hàng gương ở góc phố thương mại?" Milesia nhíu mày.
"Đúng vậy, theo điều tra và tìm kiếm của chúng tôi, đã xác nhận rằng vào tối hôm đó có nhân chứng trong số các học viên đi dạo trên phố thương mại, theo lời kể của họ, tối hôm đó họ đã thấy một học viên tóc xanh xuất hiện trên phố thương mại." Giảng viên tiếp tục nói ra kết quả điều tra của họ.
"Tóc xanh? Chắc là Vinnie rồi, sau đó thì sao?" Milesia hỏi dồn.
"Sau đó không còn thông tin gì nữa, dù sao lúc đó cũng hơi muộn rồi, họ cũng vội về nhà, họ chỉ thấy học viên tóc xanh đó đi về phía bắc phố thương mại."
"Tuy nhiên, có một điểm đáng ngờ, theo lời kể của một học viên vào tối hôm đó, học viên tóc xanh đó có hành vi kỳ lạ, như thể bị trúng tà, rõ ràng thấy người trên đường nhưng lại như không thấy mà đâm sầm vào, cả hai đều ngã, rồi lại như không có chuyện gì mà nhìn quanh, không nói một lời nào mà bỏ đi."
"Cậu ta đã trúng bẫy, bị ma dược giả kim loại nhận thức xâm thực." Aisifis nói một cách ngắn gọn, đáy mắt sáng tối khó lường.
"Nếu ma dược giả kim nhỏ giọt trên con đường Vinnie nhất định phải đi qua là nhằm vào Vinnie, thì vụ nổ cửa hàng gương vào tối hôm đó rất có thể có liên quan đến Vinnie." Một giảng viên gật đầu nói.
"Chúng tôi đã thu thập được một lớp dấu vết của Băng Ma Pháp trên cánh cổng sắt, cánh cổng sắt đó bị chia làm đôi, phía trên phủ đầy sương giá."
"Nhất định là phép thuật của Vinnie." Milesia khẳng định.
"Cậu ta giỏi nhất là phép thuật nguyên tố băng rồi."
"Thế nhưng, tôi đã hỏi mấy học viên xuất hiện đầu tiên bên ngoài cửa hàng gương khi vụ nổ xảy ra, họ cho biết tối hôm đó họ đang đi dạo trên phố thương mại, nghe thấy tiếng nỗ, không biết xảy ra chuyện gì, chạy đến nguồn âm thanh xem xét, thấy một đống đổ nát, tưởng là có người cướp tiệm, nên cứ đứng bên ngoài chờ, cử một người đi thông báo giảng viên, trong thời gian đó không thấy bất kỳ ai từ cửa hàng gương đó đi ra." Giảng viên đặt tài liệu điều tra lên bàn.
"Cửa hàng gương chúng tôi cũng đã lục soát rồi, để lại một đống mảnh gương vỡ, và dấu vết Băng Ma Pháp còn sót lại, chắc cũng là do Vinnie thi triễn, nhưng ngoài ra, không có bất kỳ phát hiện nào, Vinnie không có ở đó, cậu ta cũng không để lại bất kỳ đồ vật nào mang theo bên mình."
"Xin hỏi, có phát hiện ra đồ vật tương tự như lối đi bí mật hay pháp trận dịch chuyển nào không?" Milesia vẫn không cam lòng hỏi.
"Không có, chúng tôi đã lục soát kỹ lưỡng rồi, trong tiệm chỉ có một căn phòng nhỏ, ngoài ra không có bất kỳ không gian thừa nào, cũng đã loại trừ vấn đề lối đi bí mật rồi, căn phòng rất có khả năng không tồn tại bất kỳ lối đi bí mật nào, và vấn đề pháp trận dịch chuyển, chúng tôi đã dùng ma dược giả kim chuyên dụng để lục soát một lượt, trong tiệm không có bất kỳ đồ vật nào liên quan đến phép thuật."
"Theo điều tra dấu vết phép thuật còn sót lại, tối hôm đó có lẽ chỉ có một mình học viên Vinnie thi triển vài Băng Ma Pháp trong cửa hàng gương, ngoài ra, chúng tôi không tìm thấy bất kỳ dấu vết sử dụng phép thuật nào khác."
"Học viên Aisifis, cô có manh mối gì không?" Milesia mím môi, đặt hy vọng cuối cùng vào Aisifis ít nói.
"Rất lạ." Aisifis trầm ngâm một lát "Nếu Vinnie thật sự mất tích trong cửa hàng gương, tại sao không để lại dấu vết sử dụng phép thuật nào khác ngoài phép thuật cậu ta đã dùng?"
"Nếu cậu ta bị một phép thuật nào đó hay vật phẩm phù phép dịch chuyển đi, tại sao không để lại chút dấu vết phép thuật nào?"
"Ngoài ra, cũng không có lối đi bí mật hay đồ vật tương tự."
"Không còn nghi ngờ gì nữa, cửa hàng mà học viên Vinnie đến vào tối hôm đó là đáng ngờ nhất, chúng tôi vẫn đang điều tra." Giảng viên nói.
Chuyện này, bất kể có phải họ làm hay không, việc nhỏ ma được giả kim trên con đường Vinnie nhất định phải đi qua, đối với họ mà nói là tiện lợi nhất.
"Vậy, không còn chút manh mối nào nữa sao?" Hai tay Milesia nắm chặt tờ giấy hơi siết lại.
"Cho đến nay, là như vậy." Giảng viên nói trầm.
"Chúng tôi cũng thấy rất lạ, tại sao, một người sống sờ sờ lại biến mất không dấu vết, không để lại chút dấu vết phép thuật nào."
"Theo lý mà nói, đây hoàn toàn là chuyện không thể, cho dù là pháp trận hay vật phẩm phù phép, đều sẽ để lại dấu vết phép thuật, thuốc giả kim cũng vậy."
"Không, cũng không phải hoàn toàn không thể." Đúng lúc này, Aisifis đột nhiên lên tiếng.
"Ừm?"
"Thật ra có một loại 'vật phẩm phù phép' rất cao cấp, sử dụng sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào, phải nói là, cũng sẽ để lại dấu vết, nhưng dấu vết mà nó để lại, không phải sự hiểu biết phép thuật hiện có của con người có thể dò xét được." Aisifis nói chậm rãi.
"Học viên Aisifis, cô muốn nói là?"
"Đúng vậy, Ma Thần Khí." Aisifis nói từng chữ một.
Milesia không nói gì, chỉ là sắc mặt bỗng chốc trắng bệch đi rất nhiều, trước đó lưng còn thẳng, giờ đã tựa hẳn vào chiếc ghế mềm.
"Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của tôi mà thôi, có bí pháp nào có thể giấu dấu vết phép thuật đi không, cái này chúng ta ai cũng không thể nói chắc, tuy khả năng rất nhỏ, nhưng không phải bằng không."
"So với khả năng này, khả năng Ma Thần Khí ngược lại còn thấp hơn." Aisifis lại bổ sung.
Dù sao Ma Thần Khí đâu phải đồ vật dễ dàng có được như vậy? Đó là đồ vật được Ma Thần Trụ tự tay chế tạo ra, sánh ngang với vũ khí Huyền Thoại, muốn lấy chúng từ tay Ma Thần Trụ, chỉ có thể nói người phàm còn chưa đủ tư cách.
Nhưng cũng không loại trừ khả năng này.
"Cho đến nay, chúng tôi đã điều động đội thường trực học viện, đội tìm kiếm tiến hành điều tra toàn diện vụ mất tích của học viên Vinnie, hai vị cũng đừng quá sốt ruột, vừa có động tĩnh, chúng tôi sẽ lần theo manh mối, tìm ra tung tích của học viên Vinnie."
"Tôi biết rồi." Aisifis chỉ lặng lẽ gật đầu không nói, giọng của Milesia có vẻ hơi nặng nề.
Trong cỗ xe ngựa bạch kim ở trung tâm đoàn xe của Giáo hội.
"Tiểu Vanessa, nói đến đây, em đã đọc cuốn sách 'Fanghui giác ngộ' chưa?" Kareni tao nhã nâng tách trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nói.
"Fanghui giác ngộ'?" Vanessa lắc đầu, lúc này, trên mặt cô đeo một lớp khăn voan trắng, khiến người ta không nhìn rõ dung mạo cô.
"Em chưa từng nghe nói đến."
"Chưa từng nghe nói đến??" Kareni lộ vẻ kinh ngạc.
"Tiểu Vanessa, em không đùa đấy chứ?"
"Cuốn sách này, có gì đặc biệt sao?" Vanessa nghe xong càng khó hiểu.
"Cuốn sách này, là sách mà mỗi đời Thánh Nữ Fanghui của gia tộc Fassilis chúng ta đều phải đọc đấy."
"Vậy, cuốn sách này nói về cái gì?"
"Nói một cách đơn giản, cuốn sách này ghi lại kinh nghiệm và tổng kết của mỗi đời Thánh Nữ Fanghui về nhiều lĩnh vực và khía cạnh như phép thuật, thuật hồn, giả kim thuật, kỹ năng chiến đấu, v. v. Mỗi đời Thánh Nữ Fanghui cuối cùng đều tự tay viết, biên soạn, cải thiện cuốn sách này, có thể nói là tinh hoa trí tuệ của tất cả các Thánh Nữ Fanghui."
"Đọc cuốn sách này, em có thể tránh được nhiều đường vòng trong nhiều khía cạnh, có thể nói cuốn sách này chính là nền tảng của gia tộc Fassilis chúng ta, tất cả các cấu trúc và khung sườn sau này đều được xây dựng trên nền tảng này, nếu nền tảng không vững chắc, những thứ xây dựng lên sẽ rất dễ sụp đổ." Kareni giải thích.
"Do giấy không bền, cuốn sách này được khắc trên một phiến đá lớn."
"Em thậm chí còn chưa từng nghe nói đến sao? Nhưng nghĩ lại cũng phải, gia tộc em đã bị đứt quãng mấy đời truyền thừa, thánh vật cũng bị tên Giáo Hoàng đáng ghét của thế giới em thu mất rồi."
"Ngay cả cuốn sách truyền thừa gia tộc chứa đựng trí tuệ của tất cả các Thánh Nữ Fanghui này cũng bị thu mất sao? Thật là, quá đáng ghét." Kareni phàn nàn, nhẹ nhàng đấm vào tay vịn ghế.
"Nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ giúp tiểu Vanessa em cùng nhau tự tay giết chết tên Giáo Hoàng đáng ghét và Giáo hội dơ bẩn đó, đòi lại công bằng cho em."
"Nhưng không sao, trước khi giải quyết vấn đề song nguyệt, tiểu Vanessa emsau khi cùng ta trở về Thánh Thành, có thể đọc 'Fanghui giác ngộ' của thế giới chúng ta."
"Thật sao? Cảm ơn chị Kareni"
"Tiểu Vanessa, nói cảm ơn nữa, ta thật sự sẽ tức giận đấy."
"Ngoài ra, còn có nhiều kiến thức được truyền lại từ các Thánh Nữ tiền bối, ví dụ như phép thuật và kỹ năng độc đáo, em đều có thể học." Kareni nhìn Vanessa với vẻ mặt xót xa.
"Tiễu Vanessa, em nói em đã vào học viện Carrieman phải không?"
"Vâng."
"Em có bao nhiêu phép thuật Thánh Sứ?"
"Hình như, không nhiều." Vanessa đếm đi đếm lại, hình như còn xa mới được hai chữ số.
"..."
"Sao vậy ạ, chị Kareni?"
"Không có gì, chỉ là cảm thán, tiểu Vanessa em thật sự là một thiên tài." Kareni nói sâu sắc.
"Tư chất của em, dù là tính trong gia tộc Fassilis chúng ta, cũng là sự tồn tại cực kỳ xuất sắc."
"Hả?"
"Em có biết không? Các Thánh Nữ Fanghui tiền bối ưu tiên học nhất, đều là những kiến thức đã được các Thánh Nữ tiền bối nghiên cứu kỹ lưỡng, tương đương với việc nhai nát rồi đưa vào miệng các Thánh Nữ kế nhiệm."
"Nhưng em không nhận được bất kỳ sự truyền thừa kiến thức nào, không có sự giúp đỡ của bất kỳ thánh vật gia tộc nào, vậy mà thực sự dựa vào bản thân mình, nhập học vào học viện Carrieman, còn đạt được top ba toàn khối, em không phải thiên tài, ai là thiên tài chứ?"
"Cũng không hẳn là đều dựa vào bản thân mình thôi." Vanessa suy nghĩ một lát, hỏi một câu hỏi mà mình vẫn luôn quan tâm.
"Chị Kareni, chị và mẹ của chị cũng như bà của chị, các chị có một thứ gọi là 'hệ thống đức hạnh' không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn