Chương 571: 34 - Tấn công trực tiếp người chơi
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 5
"Ồ? Thay người khác trả lời à?" Aisifis nhướng mày.
"Chứ sao nữa? Chẳng lẽ tôi đây lại nhận thư tình thật à?" Vinnie liếc Aisifis.
"Cậu xem cậu kìa, nhỏ nhen quá, mới hôm trước còn bảo mình không nhỏ nhen mà."
Aisifis im lặng.
Nếu đối tượng của bức thư tình này không phải Vinnie, vậy thì ai đưa cho Vinnie xử lý đã quá rõ ràng rồi.
Trong các mối quan hệ của Vinnie, chỉ có Sikodele mới thân thiết đến mức có thể nhờ xử lý thư tình gửi cho mình.
Đương nhiên, Aisifis tự động bỏ qua mấy người như Furdy. Dù nói vậy có hơi thất lễ, nhưng nếu mấy người Furdy mà nhận được thư tình, e là họ sẽ khoe khắp trường cho mọi người biết, treo lên như huân chương danh dự ấy chứ, sao lại giao cho người khác xử lý chứ?
Chỉ cần xử lý không khéo, cơ hội thoát ế hiếm hoi có khi lại thành thất tình ngay lập tức, sợ là sau đó ai nấy đều khóc sưng mắt lên mất.
Chuyện này chắc chắn không thể để anh em thân thiết xử lý được. Nếu sau này anh em mà bảo: "Này bạn, tôi tưởng cậu chỉ mê đánh bài, nên giúp cậu từ chối cô gái đó rồi, ấy, cậu cũng đừng cảm ơn tôi, anh em mà, chuyện nên làm thôi!", thì chắc chắn sẽ không tránh khỏi một trận "đấu võ" trực tiếp.
"Mà, dù sao thì trước đó tôi thấy Vinnie có vẻ khá suy sụp, nên qua xem Vinnie có đang rớt nước mắt không thôi." Nghe vậy, Aisifis thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng và lời nói của mình.
"Xì, đúng là cách đánh trống lảng vụng về mà, đồ quả hạch cầu nhỏ? Còn nước mắt nhỏ nữa chứ? Cậu đừng làm trò hề được không? Cậu đây đây, người mà cả người từ đầu đến chân đều toát ra khí chất đàn ông, chỉ vì thua một trận đấu tập mà lại trốn vào góc khóc lóc à??" Vinnie lườm Aisifis, rồi ưỡn ngực, không cần suy nghĩ mà bắt đầu khoác lác.
"Cậu đây đây trận này là nhường cậu đấy, không muốn thấy cậu sau trận trốn vào góc khóc thút thít, tránh để người khác nói tôi bắt nạt quả hạch cầu, nên mới nhường đấy, cậu có biết không hả?"
"Ô ~? Thật sao?" Đối với sự cứng miệng của Vinnie, Aisifis luôn thấy rất đáng yêu, không hề vạch trần.
"Xì! Ánh mắt của cậu là sao vậy, còn phải nói à??" Vinnie bặm môi, khoanh tay nói.
Phản ứng này của Vinnie khiến Aisifis vô thức hình dung ra dáng vẻ của cậu khi mặc đồ nữ, thành thật mà nói, thật sự rất ấn tượng.
"Ấy, tôi không nghi ngờ gì về thực lực của Vinnie đâu, nhưng, chỉ còn một tháng nữa thôi đấy, mục tiêu của Vinnie không lẽ là á quân hay quý quân chứ?" Đôi mắt màu tím thạch anh của Aisifis cong lên thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp.
"Đương nhiên rồi, cậu đây là ai chứ? Chuyện gì cũng phải làm tốt nhất, sao có thể chịu thua kém người khác? Á quân quý quân? Cậu đây phải là quán quân!" Dù không tự tin lắm, nhưng trước mặt Aisifis, Vinnie vẫn không chịu thua, vẫn phải thể hiện mình rất tự tin.
"Nhưng mà, nếu mục tiêu của Vinnie là hạng nhất, chẳng lẽ không lo lắng sao? Không có chút áp lực nào à?" Aisifis làm ra vẻ suy tư.
"Lo lắng gì chứ? Áp lực gì đó, cậu đây không phải người sợ áp lực." Vinnie hừ lạnh.
"Cậu cứ chờ xem, khi giải đấu Thiên Tuyển Thần Thụ diễn ra, tốt nhất cậu đừng có nhường như hôm nay, lên là phải dốc hết sức, nếu không đến lúc thua đừng trách tôi đây không cho cậu cơ hội, xuống bục giảng là khóc đấy!"
"Ồ? Vậy thì, nếu đã như vậy, Vinnie không muốn nắm chắc hơn một chút sao?" Aisifis cười tủm tỉm hỏi.
"Người ta đâu có ghét tỷ lệ thắng của mình thấp đâu? Chẳng lẽ không muốn cố gắng hết sức để tăng khả năng chiến thắng của mình lên sao?"
"Cậu muốn nói gì?" Vinnie nhìn vẻ mặt của Aisifis, trong lòng có một dự cảm không lành.
"Cậu cái đồ quả hạch cầu lông trắng này, đừng nói là vừa nãy bị tôi làm cho mất mặt, tâm trạng không tốt, muốn tìm lại thể diện chứ??"
"Tôi nói cậu này, ấu trĩ không chứ? Người lớn đến cỡ nào rồi, trông như một đứa bé, tính cách cũng như một đứa bé vậy." Tục ngữ có câu, quân tử không chấp tiểu nhân, Vinnie tuy miệng thì hỏi đối phương có ấu trĩ không, nhưng trong lòng lại nghĩ đến chuyện rút lui. Mình khó khăn lắm mới lấy lại được thể diện, thắng Aisifis một lần, thì phải biết điểm dừng thôi, nếu không để Aisifis tìm được cơ hội, chẳng phải mình sẽ nổ tung sao??
"Ôi chao, thật là, chẳng lẽ tôi không thể thuần túy là vì Vinnie mà nghĩ sao? Vinnie chẳng lẽ không muốn tìm hiểu thêm chiến thuật của tôi, nâng cao thực lực và khả năng thắng của mình sao?"
"Vậy rốt cuộc cậu có ý gì??" Vinnie nhíu mày.
"Chúng ta nói thẳng đi."
"Hiện giờ đấu trường đang hot như vậy, Vinnie chẳng lẽ không có ý kiến gì sao?" Aisifis nghiêng đầu.
"Ý cậu là, cậu sẽ giúp tôi huấn luyện? Còn chủ động cho tôi biết chiến thuật và thói quen của cậu??" Vinnie biến sắc.
"Bingo ~"
"Ồ? Chẳng lẽ tôi đã hiểu lầm cậu, cậu là một quả hạch cầu tốt?" Vinnie nhìn Aisifis với vẻ mặt kỳ quái.
"Haizz, nếu Vinnie không cần tôi huấn luyện đặc biệt, vậy thì thôi vậy." Aisifis lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối, ra vẻ 'cậu đã không tin tôi như vậy, thì thôi vậy, tùy cậu'.
"Ê ê, đợi đã, ai nói tôi không cần?" Đúng như Aisifis dự đoán, chưa kịp đi được mấy bước, Vinnie đã gọi cô lại.
"Được rồi được rồi, đã cái đồ quả hạch cầu lòng đen như cậu nói vậy rồi, thì cậu đây mà từ chối nữa thì thật là nhỏ mọn quá. Ấy ấy, không còn cách nào khác, cậu đây đành miễn cưỡng đồng ý vậy, là bắt đầu tối nay hay tối mai?" Vinnie hỏi.
"Vinnie đừng vội nhé, tôi còn chưa nói xong." Aisifis khóe môi nở nụ cười.
"À? Cậu còn gì bổ sung à?"
"Vinnie, vẻ mặt của cậu hơi giống kiểu người ở nhà hàng, ăn quỵt rồi định bỏ đi, bị phục vụ chặn lại vẫn tỏ vẻ kỳ lạ hỏi đối phương tìm mình có việc gì ấy?" Aisifis trêu chọc.
"Trên đời này không có bữa trưa miễn phí đâu nhé? ~"
"ÁI Học phí à? Cậu muốn bao nhiêu?" Vinnie nghe vậy, lập tức tỏ vẻ nịnh nọt.
"Hì hì, hay là, cậu cho giá ưu đãi đi?"
"Yên tâm, Vinnie, tôi sẽ không làm khó cậu đâu, học phí cậu chắc chắn trả nỗi thôi."
"Ồ? Thật sao?" Vinnie nhìn vẻ mặt của Aisifis, luôn cảm thấy có chút ý đồ xấu, sau lưng lạnh toát.
"Tạm tin cậu một lần vậy."
"Vậy, là gì vậy?"
"Ấy, không có gì to tát đâu, chỉ là Vinnie nhớ gọi Vinya đến là được rồi nhé." Aisifis chớp chớp đôi mắt đẹp.
"Thôi rồi! Tôi biết ngay cậu này đang giấu ý đồ xấu mà!" Vinnie lườm Aisifis.
"Cậu này, quả nhiên là vì vừa nãy bị tôi làm cho mất mặt, trong lòng không vui, muốn tìm lại đủ từ tôi đúng không??"
"Cậu cái đồ quả hạch cầu mốc meo sao lại xấu tính thế??"
"Vinnie đang nói gì vậy? Đây không phải là do Vinnie tự yêu cầu sao?" Aisifis lập tức tỏ vẻ kỳ lạ.
"Tôi yêu cầu? Lúc nào chứ??"
"Lúc ở trên xe ngựa ấy? Chẳng lẽ Vinnie quên nhanh vậy sao?" Aisifis nhắc nhở.
Vinnie nhớ ra rồi.
Hình như, đúng là, có lẽ có chuyện đó thì phải??
Mình để báo đáp ơn cứu mạng của Aisifis, nên đã đồng ý với cô ấy một vài chuyện.
Không, thậm chí có thể nói là cậu chủ động nhắc đến.
"Thật kỳ lạ nhỉ, chuyện đó nếu tôi không nhầm thì hình như là Vinnie tự chủ động nhắc đến đúng không?" Aisifis nhẹ nhàng chạm ngón tay thon dài lên cằm, vẻ mặt suy tư.
"Tôi còn tưởng là vì Vinnie thích chuyện đó, nên mới tìm cớ chủ động đề nghị, chẳng lẽ không phải vậy sao?"
"Ai thích chuyện đó chứ?!" Vinnie không biết là vì tức giận hay xấu hổ mà giọng nói hơi lớn, khiến một số người ở gần đó đồng loạt nhìn về phía này.
"À, à à, xin lỗi mọi người nhé, haha, không sao không sao, tôi vừa nãy bị vấp chân trái vào chân phải thôi, tiếp tục chơi nhạc tiếp tục nhảy đi." Vinnie thấy vậy, đành cười trừ, vẫy tay về phía các học viên đang nhìn sang, tỏ ý xin lỗi.
Đây là nơi công cộng mà, mình đột nhiên hét lớn tiếng như vậy, thật sự quá kỳ lạ.
"Vậy, Vinnie không thích sao? Vậy thì thôi vậy." Aisifis lắc đầu.
"Tôi không thích ép Vinnie làm những điều Vinnie không thích, còn chuyện trên xe ngựa lần trước, tôi cứ coi như mình nghe nhầm đi."
Không phải chứ??
Aisifis tuy nói vậy, nhưng câu sau đó giống như lời ngụ ý 'cậu quả nhiên chỉ nói cho vui miệng thôi mà'.
"Cậu, cậu đợi một chút đã!" Vinnie mặt đỏ bừng.
"Ai nói cậu đây nói không giữ lời chứ? Cậu đây luôn nói một lời là chín đỉnh!"
"Hả? Thật sao? Hay là thôi đi, Vinnie, không muốn thì đừng, tôi không ép buộc đâu nhé ~" Aisifis khẽ cười.
Cảm ơn!
Chỉ có thể nói cách làm này của Aisifis mới thực sự cao tay, trao quyền lựa chọn cho cậu, nhưng thực tế thì cậu lại không có quyền lựa chọn.
Xi, chẳng phải là mặc đồ nữ sao? Có gì đâu chứ?
Aisifis đã cứu cậu nhiều lần như vậy, cậu đường đường là một người đàn ông, ngay cả điều này cũng không dám sao??
Vẫn là câu nói đó, tuy cậu mặc đồ nữ, nhưng vào thời khắc đó, cậu vô cùng nam tính!
Thử nghĩ xem, những việc mà các chàng trai khác không dám làm, cậu làm một cách tự nhiên như ăn cơm uống nước, điều này chẳng phải là dũng cảm và nam tính hơn họ sao??
"Xi! Cậu đừng có coi thường cậu đây nhé, cái này có là gì chứ? Cậu đây nói được làm được!" Vinnie bĩu môi.
"Thật sao? Hay là thôi đi, Vinnie, không thích thì thôi, đừng tự mình ràng buộc đạo đức, không cần phải ép buộc bản thân đâu nhé." Không hiểu sao, nụ cười của Aisifis càng lúc càng rạng rỡ.
Không phải, cậu còn được đà lấn tới, thừa thắng xông lên đúng không??
"Tsk! Được rồi, cậu đây đã nói muốn là muốn!" Vinnie ra vẻ đã chốt hạ.
"Không thích thì thôi, Vinnie mà không vui, tôi cũng sẽ không vui đâu ~?" Aisifis nghiêng người về phía trước, đến mức Vinnie có thể ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo của hoa hồng quấn quýt trên người cô.
"Hmmm!" Câu nói này trực tiếp xông thẳng vào đầu Vinnie, khiến não cậu nóng bừng.
"Cậu, cậu này, đã nói bao nhiêu lần rồi hả, đừng nói mấy lời khiến người ta khó xử như vậy chứ, cái này là sao chứ??" Vinnie mặt đỏ bừng.
"Ngay cả là lời thật cũng không được sao?" Aisifis tiếp tục hỏi.
"Ngay cả là lời thật cũng...!"
"Thôi vậy, Vinnie, nếu cậu không thực sự thích, và lại khó xử như vậy, thì thôi đi." Nói xong, Aisifis quay người định rời đi.
"Vậy thì, tối nay gặp nhé?"
"Đợi đã, tôi, ai nói tôi không thích đâu chứ? Tôi, tôi thích lắm! Chỉ cần cậu thích, tôi sẽ thích...." Vinnie thấy vậy, cảm thấy nếu không nói ra một số lời thì sẽ không kịp nữa.
Không hiểu sao, hiện tại cậu rất quan tâm đến cảm nhận của Aisifis về mình, và rất dễ nghĩ nhiều, liệu đối phương có không hài lòng với mình vì một hành động nào đó của mình không, mặc dù người trong cuộc thì mờ mịt, người ngoài cuộc thì sáng suốt, trong mắt người ngoài, đó chỉ là một hành động nhỏ không thể nhỏ hơn, hoàn toàn không gây ra bất cứ điều gì, huống chi là Aisifis.
Cộng thêm việc trước đó bị Aisifis tấn công trực diện, não cậu một trận hỗn loạn, miệng nhanh hơn não, lời trong lòng chưa kịp suy nghĩ đã nói ra rồi.
"Khụ!" Đến khi Vinnie nói ra, và nhận ra mình đã nói gì thì đã quá muộn.
Cùng với cảm giác xấu hỗ chết người đó là sự thay đổi về đức hạnh.
'Đức hạnh + 200.'
'Đức hạnh hiện tại: 12399.'
"Ôi chao ~ tôi biết rồi, vậy thì, tối nay gặp nhé, Vinnie." Aisifis lúc này đã đi đến rìa sân tập, trước khi đi còn ngoảnh đầu lại, nhìn Vinnie một cái đầy quyến rũ, nói một câu.
"Tôi rất mong chờ đấy ~" Vinnie rơi vào sự im lặng vô cùng kỳ lạ.
Cho đến khi Aisifis bước ra khỏi sân tập, tiếng chuông vang lên, trong đầu cậu cũng vang lên những âm thanh ồn ào cùng với tiếng chuông.
Ô ô ô ô ô ô ô!!
Đức hạnh đã tăng lên, mà còn tăng tận hai trăm.
Đó là hai trăm, Aisifis cái đồ keo kiệt này hiếm khi cho cậu nhiều đức hạnh đến vậy, theo lý mà nói thì cậu phải thắng mới đúng.
Thế nhưng, Vinnie chẳng vui chút nào.
"Vinnie, tan học rồi, chúng ta về nhà ăn cơm thôi." Đến khi tan học, Sikodele từ trên bục giảng đi xuống, nhìn Vinnie đang ngẫn ngơ ngồi trên ghế dài ở khu vực nghỉ ngơi, đi đến cố gắng gọi cậu dậy, nhưng hoàn toàn thất bại.
"Vinnie?" Sikodele không hiểu ý.
Nhưng mà, nếu như trước đây, hình như sau khi tan học Aisifis đều đến tìm Vinnie.
Hôm nay lại rất bất thường, không đến, vừa tan học đã thấy Vinnie ngẫn ngơ ở khu vực nghỉ ngơi, Aisifis còn không thấy bóng dáng đâu, không biết đi đâu mất rồi.
Chẳng lẽ là, hai người lại cãi nhau?
Sikodele không hiểu.
"Vinnie, Vinnie?" Sikodele lại gọi vài tiếng nữa, mới gọi Vinnie tỉnh lại.
"Á á! Tôi đây, sao lại thế được?? Thật là, quá mất mặt rồi!" Tuy nhiên, Vinnie tỉnh lại không trả lời lời của Sikodele, mà thốt ra câu nói khiến Sikodele hoàn toàn không hiểu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn