Chương 588: 51 - Khách quý
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 5
"Gọi cô ấy lên đây đi." Trong phòng chơi cờ, cô gái tóc mật ong quý phái mặc bộ đồ ngủ nhung trắng ngồi trên ghế dài êm ái, đi đôi dép bông màu hồng, để lộ đôi chân dài thon thả với làn da trắng mịn không tì vết như sữa.
Một tay cô nâng tách cà phê, tay kia dùng muỗng khuấy cà phê đen đắng trong tách.
Đây là thói quen của Luna, mỗi sáng sau khi ăn sáng xong, cô đều uống một tách cà phê đắng để đánh thức cơ thể mình.
"Vâng, tiểu thư." Cô gái tóc xanh đeo kính hơi cúi người chào Luna rồi bước ra khỏi phòng. Không lâu sau, cô dẫn một cô gái mặc đồng phục học sinh vào phòng.
"Tiểu thư." Nữ học viên này vẫn còn chút do dự.
"Ừm, không cần đa lễ, chúng ta vào thẳng vấn đề đi. Cô nói, tối qua, khoảng mười giờ, cô đã nhìn thấy hiện tượng lạ trong trường?" Luna nhìn người đi theo của mình mà nói.
"Vâng, ta tuyệt đối không nhìn lầm đâu, trên bầu trời lóe lên mấy tia sét trắng." Cô gái nhớ lại cảnh tượng lúc đó.
"Sét trắng?" Luna cau mày, tính từ quen thuộc này khiến cô nhớ lại đã từng thấy nó ở đâu rồi.
"Ta biết điều này thật khó tin thưa tiểu thư, lúc đó không có mây đen hay dấu hiệu mưa bão gì cả, nhưng mấy tia sét trắng vẫn lóe lên."
"Hướng nào? Hướng nào?"
"Hướng thì, chắc là phía tây nam, lưng đối diện với lối vào phòng chơi cờ." Cô gái nhớ lại mà nói.
"Nhưng mà, mấy tia sét đó không rõ ràng lắm, nếu không nhìn kỹ, còn tưởng là sấm sét trước khi mưa bão. Lúc đó ta cách phố thương mại không xa, lại đang ở trên tầng thượng, nên nhìn khá rõ."
"Ngoài ra thì sao? Cô còn thấy hiện tượng nào khác không?" Luna tiếp tục hỏi.
"Cái này, hình như không có nữa." Cô gái suy nghĩ mà nói.
"Cô có nghe thấy tiếng gì giống như kính vỡ không?" Luna hỏi dồn.
"Kính vỡ?" Cô gái chìm vào suy tư, rồi lắc đầu.
"Không có, ta không gần đó lắm, nên ta không nghe thấy gì cả. Mấy tia sét đó không có tiếng động gì, lúc đó phố thương mại hình như khá ít người."
"Nhưng mà." Tiếp đó, cô gái lại như nghĩ ra điều gì đó.
"Nhưng mà gì?"
"Sau mấy tia sét trắng đó, ta hình như thấy có đồ vật gì đó bay ra khỏi bầu trời, còn bay ra mấy mảnh nữa." Cô gái trầm tư mà nói.
"Đồ vật gì, bay ra khỏi?" Luna nhíu mày.
"Ngoài những cái này ra thì sao? Còn tình huống nào khác không?"
"Không có nữa." Cô gái lắc đầu.
"Mấy tia sét đó, kéo dài bao lâu?"
"Rất ngắn, ước chừng nhiều nhất chỉ ba giây thôi, trước khi ta kịp phản ứng thì chúng đã biến mất rồi." Cô gái trả lời.
"Được rồi, ta hiểu rồi." Luna gật đầu ra vẻ suy tư.
"Cô vất vả rồi, cảm ơn cô đã kịp thời đến báo cho ta biết."
"Việc trong phận sự, tiểu thư." Cô gái vội nói.
"Tiểu thư." Sau khi nữ học viên đi rồi, cô gái tóc xanh đeo kính bước đến.
"Có muốn qua đó xem không?"
Phục vụ Luna nhiều năm, cô gái tóc xanh đương nhiên biết Luna tiếp theo sẽ làm gì.
"Ừm, đương nhiên rồi, làm phiền cô." Luna gật đầu với cô gái tóc xanh.
"Tuân lệnh, tiểu thư." Cô gái tóc xanh cung kính cúi người mà nói.
"Ta triệu hồi 'Người khổng lồ một mắt tấn công 'Sư tử gai của ngươi!" Trong câu lạc bộ bài thủ, Furdy mặt đỏ bừng, hét lớn vào tấm thẻ bài nhỏ trên bàn, rõ ràng là đang thua cháy máy.
"Tấn công? Ngươi chắc chứ? Xin lỗi nha, anh Furdy, ta kích hoạt thẻ bài bẫy 'Sợi tơ trói buộc' đang ẩn mình trên sân. Người khổng lồ một mắt của ngươi không chỉ vô hiệu hóa tấn công mà lượt sau còn phải nghe lệnh của ta nữa." Andre đắc ý.
"Khốn kiếp, thẻ bài của ngươi sao mà vẫn âm hiểm thế hả? Vậy ta trực tiếp tự động kích hoạt 'Lời nguyền ác mộng', tấn công trực tiếp ngươi!"
"Xin lỗi nha, anh Furdy, trên sân của ta còn một thẻ bài bẫy nữa. Bây giờ, ta kích hoạt thẻ bài bẫy 'Sức mạnh phản đòn', phản lại đòn phép thuật của ngươi." Andre cười lớn.
"Anh Furdy, bây giờ trên sân của ngươi đã không còn thẻ bài chiến binh nào có thể tấn công nữa rồi, ngươi định đối phó thế nào đây?"
"Đối phó thế nào ư? Ta đương nhiên đã nghĩ xong cách đối phó rồi." Furdy im lặng một lát, đột nhiên giờ nắm đấm lên.
"Bây giờ ta trực tiếp triệu hồi nắm đấm phải của ta ngoài sân, trực diện tấn công người chơi!"
"Á á?! Chơi bài thì chơi bài, sao ngươi còn đánh người thế hả? Phạm quy rồi, phạm quy rồi đó!" Andre thấy vậy liền la lớn.
"Đánh chính là ngươi! Thằng nhóc thối tha này dám chơi bẩn với ta phải không? Thích làm chuột cống phải không? Xem hôm nay ta không dạy dỗ ngươi!" Furdy giận dữ đứng dậy, định túm lấy Andre đang định chạy trốn thì cửa câu lạc bộ bị gỗ.
"Ừm? Ai đến vậy?" Furdy lúc này đang túm cổ áo Andre, vẻ mặt bối rối nhìn về phía cửa.
"Á á, chắc chắn là anh Vinnie đến rồi, anh Furdy mau buông tay đi, ta đi mở cửa cho anh Vinnie!" Andre vội vàng nghĩ ra một kế ve sầu thoát xác.
"Xì, thằng nhóc ngươi đi đi, nhưng trận đòn này ngươi chắc chắn không tránh khỏi đâu, mẹ nó chơi quá âm hiểm rồi, không kiểm soát ngươi không được." Furdy hử nói.
"Xì, đúng là không biết thua." Andre lầm bầm nhỏ tiếng.
"Ừm? Thằng nhóc ngươi nói cái đồ vật gì?!"
"Á, không có không có! Ta nói, anh Furdy nói đúng!" Andre vội vàng lắc đầu.
"Hừ!"
Khi Furdy buông tay, Andre cũng nhân cơ hội thoát khỏi sự khống chế của Furdy, ba bước thành hai bước chạy đến cửa mở cửa.
"Là anh Vinnie sao? Hôm nay anh không đi đấu trường à?" Andre mở cửa, kết quả nhìn thấy, căn bản không phải Vinnie, mà là một cô gái xinh đẹp tóc hồng dài, như ánh nắng ấm áp.
"Á? ờ, em Margaret?" Andre nuốt nước bọt, hơi không dám nhìn thẳng vào mặt đối phương, sợ mình thất thố.
"Ừm, chào buổi trura, anh Andre." Cô gái ngoài cửa đan hai tay vào nhau, đặt phẳng trên bụng, thấy Andre, cô nở một nụ cười ngọt ngào lịch sự với anh.
"Á, em còn nhớ tên ta là gì sao." Andre càng thêm ngượng ngùng.
"Ừm ừm, là hậu bối, đương nhiên phải ghi nhớ tên các anh rồi." Margaret cười nhẹ nói.
"Á ha ha ha, vậy sao? Em đúng là có tâm quá, vậy ta."
"Thôi đi, người ta đến tìm ngươi à? Ngươi mở cửa hay chắn cửa vậy? Tránh ra một bên đi." Chưa đợi Andre nói xong, Furdy đã đi tới nhẹ nhàng vỗ một cái đẩy Andre sang một bên.
"Xì, anh Furdy đúng là keo kiệt." Andre không phục lầm bầm nhỏ tiếng bên cạnh.
"Em Margaret, hôm nay đến sớm vậy à."
"Ừm, mấy hôm trước em giúp việc ở nhà thờ, nên không đến câu lạc bộ nhiều, xin lỗi nha." Margaret ôm lòng xin lỗi nói.
"Á, không sao không sao, chỗ chúng ta đối với người của mình thì rất thoải mái, em muốn đến lúc nào thì đến." Furdy cười nói.
"Không phải." Andre đang nghe ở bên cạnh càng không phục.
"Anh Furdy, anh nói cái gì vậy? Ta không phải người của mình sao? Hôm nay ta mới đến muộn một phút thôi, anh đã đuổi theo ta mắng gần cả buổi sáng rồi đó."
"Đi đi đi, có chuyện gì của ngươi à? Hơn nữa, chúng ta đã hẹn trước rồi, là một bài thủ chính thức, ngươi lại đến muộn, không đáng bị mắng sao?" Furdy lườm Andre một cái.
"Em Margaret, cứ tự nhiên ngồi nha, muốn học bài của anh nào thì cứ xem." Tiếp đó, Furdy khách sáo nói với Margaret.
"Vâng, cảm ơn anh, anh Furdy." Sau khi vào nhà, Margaret liếc nhìn câu lạc bộ bài thủ, không khỏi thấy hơi lạ.
"Anh Furdy, hôm nay, anh Vinnie không đến sao?"
"Ồ, em nói Vinnie à, bình thường thì nó rất năng nổ, nhưng gần đây em cũng biết đó, cái gì mà giải đấu Thiên Tuyển sắp bắt đầu rồi mà, ầy, Vinnie với mấy người chúng ta vẫn khác nhau, nó không như chúng ta, vào học viện Carrieman là kết cục tốt nhất rồi, đối với nó mà nói, vào học viện chỉ là một khởi đầu thôi, là một điểm khởi đầu nhỏ bé trong cuộc đời nó." Furdy tự rót cho mình một tách trà nóng, ra vẻ nghiêm trọng lắc đầu.
"Mấy người chúng ta ấy mà, không có ước mơ gì, chỉ một lòng nghiên cứu kỹ thuật chơi bài, ầy, nói trắng ra là tài năng không đủ mà! Tài năng của chúng ta tuy trong mắt người ngoài là đáng ngưỡng mộ, nhưng cái giải đấu Thiên Tuyển đó, thiên tài chỉ là ngưỡng cửa thôi."
"Mấyngười chúng ta không thể lên sân được, có thể làm, chí là cổ vũ cho nó thôi."
"Ra là vậy." Margaret gật đầu, rồi ra vẻ suy tư.
"Người ngoài sao?"
"Đúng vậy, em Margaret em cũng biết trên thế giới này người nhiều nhất là những người không có tài năng phép thuật, và những người có tài năng phép thuật thấp, so với họ, chúng ta thật sự rất may mắn rồi." Lời nói của Furdy không có quá nhiều sự xa xỉ.
"Cốc cốc cốc." Margaret còn muốn nói gì đó, thì đúng lúc này, cửa lại bị gỗ.
"Lạ thật." Furdy vẻ mặt kỳ lạ.
"Hôm nay sao vậy? Người gõ cửa chúng ta nhiều thế?"
"Không phải anh Vinnie đến chứ?" Andre lẩm bẩm bên cạnh.
"Thằng nhóc đó không phải gần đây bận lắm sao?" Furdy đi đến mở cửa, sau khi nhìn thấy hai cô gái tóc bạc đứng ngoài cửa, chính xác hơn là một cô gái và một chàng trai yêu tinh, Furdy rõ ràng là hơi ngạc nhiên.
Hai người ngoài cửa, đều là khách quý.
"Không phải là bạn Dell sao? Còn, bạn Aisifis?" Furdy hơi không hiểu.
Dell thì không sao, cậu là bạn cùng phòng của Vinnie, tuy nói không mấy khi đến câu lạc bộ bài thủ, nhưng cậu xuất hiện cũng coi như hợp lý.
Nhưng Aisifis thì không giống vậy.
Furdy vẫn luôn cảm thấy kỳ tài sáng chói như cô ấy sẽ không có giao thiệp với những người như họ, nhưng Vinnie hình như khá thân với cô ấy, hai người này học cùng lớp.
"Anh Furdy." Sikodele thấy vẻ mặt của Furdy, lại nhìn tất cả mọi người trong câu lạc bộ bài thủ, sau khi xác định Vinnie không ở đây, vẻ mặt cậu càng thêm sốt ruột.
"Sao vậy? Dell? Xảy ra chuyện gì rồi?" Furdy thấy vẻ mặt này của Sikodele, mơ hồ cảm thấy có chuyện đã xảy ra.
"Anh Furdy, bạn Vinnie có đến đây không?" Sikodele hỏi có vẻ vội vàng.
"Vinnie? Em nói lúc nào? Hôm nay sao? Hôm nay không có à?" Furdy rất lạ tại sao Sikodele lại hỏi chuyện của Vinnie.
"Hơn nữa Vinnie gần đây không phải bận lắm sao? Gần đây nó không mấy khi đến câu lạc bộ nữa rồi, hình như là ngày nào cũng bận rộn luyện tập, mấy ngày rồi không gặp nó."
"Sao lại thế được??" Sikodele trợn tròn mắt.
"Sao vậy? Dell, Vinnie xảy ra chuyện gì sao??" Furdy nhíu mày hỏi.
"Bạn Vinnie, tối qua sau khi ra ngoài, một đêm không về." Sikodele vẻ mặt phức tạp mà nói.
"Á? Không thể nào? Nó không ở chỗ chúng ta à?" Furdy nghe vậy cũng rất lạ, gãi gãi đầu.
"Thằng nhóc này, nó đi đâu chơi vậy? Ta còn tưởng những ngày này nó đang luyện tập chứ?"
"Dell đừng vội, vậy có khi nào nó đi luyện tập, luyện tập mệt quá đổ gục xuống ngủ luôn không?" Furdy nói.
Đương nhiên, mong chờ Furdy cái gã thô lỗ này đưa ra phân tích tỉ mỉ thì rất buồn cười.
"Không, cậu ấy không đi luyện tập, ta rất chắc chắn." Aisifis vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng.
"Thật lạ, vậy nó đi đâu rồi? Nó có thể đi đâu chứ?" Furdy cũng bị làm cho ngớ người.
"Không thể nào là ở nhà quen rồi, mất ngủ, có một ngày không muốn ngủ giường nữa, cứ thế trải chiếu ngủ ngoài một đêm chứ?"
"Anh Furdy, anh đừng tự suy diễn bản thân mình chứ, ai lại làm ra hành vi kỳ lạ như vậy chứ?" Andre ở bên cạnh rất cạn lời mà lẩm bẩm.
"Ngươi im đi, ta đang phân tích nghiêm túc đấy, đừng ngắt lời ta, lỡ đâu thì sao??" Furdy lườm Andre một cái.
"Đây đâu phải là phân tích nghiêm túc gì chứ??"
"Xin lỗi, ngắt lời một chút, chị Aisifis, các chị đang nói gì vậy?" Đúng lúc này, Margaret đang nghe mấy người kia nói chuyện, bước đến mà nói.
"Các chị đang tìm anh Vinnie sao?"
"Đúng vậy." Nhận thấy Margaret cũng ở đây, ánh mắt của Aisifis dừng lại trên người cô, đáy mắt lóe lên một ý nghĩa sâu xa được che giấu cực kỳ kỹ.
"Em là, bạn Margaret hôm đó?" Sikodele có chút ấn tượng với Margaret.
Thật ra mà nói, khi nhìn thấy hình ảnh này của đối phương, Sikodele luôn tự động tưởng tượng ra cô gái tóc hồng từng xuất hiện trong giấc mơ của mình, nhưng rất nhanh lại cảm thấy hai người chỉ là giống nhau về hình dáng.
"Hôm qua em có nhìn thấy bạn Vinnie không??" Sikodele như vớ được cọng rơm cứu mạng, hỏi.
"Anh Vinnie sao?" Margaret chìm vào suy nghĩ, rồi không hiểu sao, vẻ mặt lóe lên một sự kỳ quái không đọc ra được ý nghĩa, rồi cô lắc đầu.
"Không, những ngày này, em không gặp anh Vinnie."
"Sao lại thế được." Sikodele vẻ mặt chán nản.
"Anh Vinnie sao vậy?" Margaret hỏi.
"Bạn Vinnie, cậu ấy, tối qua cậu ấy một đêm không về nhà." Sikodele có chút thất thần mà nói.
"Một đêm không về nhà? Xin hỏi, chị học tỷ này, chị là ai?" Margaret khó hiểu nhìn Sikodele.
"Ta là con trai." Giọng của Sikodele có vẻ trầm buồn.
"Á, xin lỗi, anh là con trai sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn