Chương 597: 60 - Tôi không có tôi không biết
Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ? · Phuthanh2020 · 628 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 5 Thấy cảnh này, Rina cảm thấy mình hơi thừa thãi nên chủ động rời đi, ra ngoài làm nhiệm vụ.
"Tiểu Vanessa, ở đây cứ coi ta như chị ruột của em nhé. Ừm, tiểu Vanessa đã phải trải qua nhiều khó khăn rồi. Cha mẹ mất sớm, năm năm sáu tuổi, gia tộc sa sút, gánh nặng của cả nhà Fassilis đỗ dồn lên vai một đứa trẻ như em. Em vất vả rồi." Kareni ôm Vanessa, nhẹ nhàng nói.
Em vất vả rồi.
Vanessa không nói gì.
Hình như, từ trước đến nay chưa có ai nói với cô câu "em vất vả rồi" cả.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, câu nói này do người khác nói là một cảm giác, còn do Kareni, người thân ruột thịt nói, lại là một cảm giác khác.
Đối với những gì mình đã trải qua, Vanessa vốn không quá để tâm, nhưng khi người thân huyết thống nói ra những lời này với mình, thì dường như tất cả những lời phỉ báng, bôi nhọ, kỳ thị, xa lánh, khó khăn mà cô phải chịu đựng bấy lâu nay đều có một lối thoát, nỗi chua xót cứ tuôn trào, khiến mũi cô cay cay.
"Thật ra ta luôn muốn có một cô em gái, tiếc là nếu em nhất định phải về thì ta thật sự muốn giữ em lại đây."
Vanessa lặng lẽ nằm trong vòng tay Kareni, mím môi, khuôn mặt xinh đẹp không tì vết thoáng hiện vài vệt hồng.
Gia tộc Fassilis có một đặc điểm rất nổi bật, đó là với vai trò bảo mẫu, mọi khía cạnh đều rất đầy đặn.
Tiếng sấm này, thật sự dọa chết người.
Không biết từ lúc nào, Vanessa nằm trong vòng tay Kareni cảm thấy một trận buồn ngủ ập đến, mí mắt từ từ khép lại.
Kareni vuốt ve mái tóc và đầu của cô gái tóc anh đào có cùng màu tóc, màu mắt và ngoại hình tương tự mình, rất lâu sau, nghe thấy tiếng thở đều đều của cô gái mới nhận ra cô gái hình như đã ngủ thiếp đi.
Thấy vậy, Kareni mỉm cười dịu dàng, nhìn Vanessa có vẻ quá mệt mỏi, không định đánh thức Vanessa, và đúng lúc cô muốn nhẹ nhàng rút tay về, ngón tay chạm phải một vật gì đó ấm áp và ẩm ướt.
Cô nhìn vệt nước trong suốt trên ngón tay mình, cúi đầu nhìn xuống, khẽ thở dài, nhẹ nhàng lấy ra một chiếc khăn lụa, lau đi những vệt nước mắt trong suốt trên má cô gái.
"Thánh nữ điện hạ." Đêm đã khuya, Rina lại bước vào đại sảnh Thánh đường, nhưng thấy Kareni trên ghế sofa khẽ đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho cô im lặng.
Thấy vậy, Rina đưa mắt xuống, nhìn sang Vanessa đang ngủ say, hiểu ý, gật đầu ra hiệu mình đã biết.
"Rina, trời đã tối rồi, hôm nay em vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi." Kareni nói nhỏ với Rina, sợ làm tỉnh giấc cô gái tóc anh đào trong vòng tay mình.
"Vậy, để tôi cho người dọn dẹp một căn phòng cho ngài ấy?" Rina thăm dò nói.
Nghe vậy, Kareni lại lắc đầu.
"Không cần đâu, cứ giao cho ta là được rồi."
"Vâng, tôi đã biết." Rina gật đầu, sau đó rời đi.
Hai người này đều là con gái, đều là người nhà Fassilis, đều là Thánh nữ Fanghui, thậm chí có thể nói là bản thể đồng vị ở thế giới khác, Rina không có gì phải lo lắng.
Cô cũng rất thông cảm với những gì Vanessa đã trải qua, cảm thấy bất bình trước những gì Giáo hội Fanghui ở thế giới đó đã làm, nhưng những gì họ có thể làm cho cô ấy, cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi.
Rina rời đi, Kareni một tay ôm lấy lưng Vanessa, một tay đỡ lấy đầu gối cô, cẩn thận bể Vanessa đang ngủ say lên.
Trước đây, Vanessa thường ngủ rất nông, nhưng hôm nay, trong vòng tay Kareni, cô ngủ rất ngon.
Cô cảm thấy mình chưa bao giờ ngủ ngon như vậy, đến nỗi ngay cả thói quen sinh hoạt đúng giờ cũng hiếm khi không thể đánh thức cô, ngày hôm đó, cô hiếm khi ngủ nướng.
Không, không phải cô ngủ nướng, mà là cái giường đang níu kéo cô, cái giường này vừa rộng vừa lớn, chăn mềm mại, khiến cô cứ như đang bơi lội trong một đại dương ấm áp, bơi mãi không ra được, chuyện này có thể trách cô được sao?
Hả? Khoan đã, sao dưới đáy biển lại có ánh sáng?
Đối mặt với tia sáng chiếu vào mặt mình, Vanessa cảm thấy vô cùng khó chịu, giống như hồi còn đi học ở Blue Star, cô vẫn đang mơ về kỳ nghỉ hè, nhưng ánh sáng lọt qua rèm cửa đã phá tan ảo mộng của cô một cách tàn nhẫn, nói với cô rằng đừng mơ nữa, sáng nay còn có tiết đọc sách buổi sáng.
"Um." Vanessa cau mày, dùng chăn che mặt.
"Dậy thôi nào." Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng pha chút tinh nghịch đáng yêu vang lên bên tai Vanessa, giáng một đòn mạnh vào cơn buồn ngủ của cô.
"Ưm! Cho, cho tôi ngủ thêm một chút, một chút thôi." Vanessa muốn bịt tai lại, nhưng trong lúc ý thức mơ hồ, cô không thể suy nghĩ rõ ràng, không nhớ rằng mình đã dùng tay kéo chăn lên rồi, không còn tay nào để bịt tai nữa.
Hơn nữa, giọng nói này là sao? Sao dù cô có trốn thế nào, nó vẫn to như vậy? Cứ như đang dán vào tai, nói ngay bên tai cô vậy.
Không đúng chứ? Gọi người dậy sao lại gọi như vậy, không phải nên cách giường một khoảng sao?
Vanessa trong lúc mơ hồ, không thể suy nghĩ rõ ràng vấn đề này.
"Tiểu Vanessa chưa từng nghe câu nói này sao?"
"Những đứa trẻ ngủ nướng, ông mặt trời sẽ nướng cháy mông của chúng đó."
"Ông mặt trời, thật là, vô lễ quá đi." Vanessa bịt chăn nhắm nghiền mắt, lẩm bẩm, vô thức nói.
"Vậy nên, tiểu Vanessa mau dậy đi, nếu không, ông mặt trời sẽ làm tiểu Vanessa rất khó xử đó."
"Ông mặt trời, xin làm ơn đừng chiếu vào tôi nữa." Vanessa tiếp tục rụt đầu lại, muốn tránh đi giọng nói cứ đuổi theo cô.
"Haa, tiểu Vanessa, em thật là đáng yêu quá đi." Giọng nói đó mang theo vài phần không nhịn được cười.
"Ươm, đừng làm phiền tôi nữa, mẹ tôi bảo tôi ngủ thêm một lát." Vanessa vẫn còn ngái ngủ, não bộ không phân biệt được ký ức và hiện thực, tưởng rằng mình đang ở Blue Star, mẹ gọi mình dậy.
Tuy nhiên, vừa nói ra câu này, giọng nói liền im bặt, chỉ còn một tiếng "cạch" trong trẻo, nhưng Vanessa không để ý.
Thế nhưng, chưa kịp để Vanessa trở lại sự yên tĩnh được bao lâu, cô liền cảm thấy đầu mũi mình ngứa ngáy.
Ưm, lần này lại là gì đây?
Bị quấy rầy như vậy, cơn buồn ngủ của Vanessa giảm đi đáng kể, cô từ từ mở mí mắt vẫn còn nặng trĩu.
Lần này khác rồi, là trần nhà xa lạ, nơi cô tỉnh dậy không phải là phòng y tế trong nhà thờ của học viện.
Vanessa nửa tỉnh nửa mê, vẫn không biết mình đang ở đâu.
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi?"
Nghe thấy giọng nói, Vanessa chớp chớp đôi mắt ngái ngủ, mơ màng nhìn về phía nguồn âm thanh.
Khi thấy bên cạnh mình nằm một cô gái tóc anh đào xõa dài, đang nở một nụ cười hàm ý sâu xa với cô, Vanessa ngây người một lúc, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng tan biến hết.
Chuyện mỹ nhân nằm cạnh, dù là kiếp trước hay kiếp này, Vanessa đều chắc chắn rằng chưa từng xảy ra.
"Tối qua ngủ ngon chứ? Tiểu Vanessa?" Cô gái tóc anh đào nằm nghiêng, mang theo vài phần cười xấu xa.
"??" Vanessa mất nửa giây để sắp xếp lại tình hình trước mắt.
Cô nhớ ra mình đã đến thế giới song song, nhớ ra tối qua không biết vì sao, quá mệt mỏi, đã ngủ thiếp đi trong vòng tay Kareni.
Sau đó, cô mất ý thức, cho đến khi tỉnh dậy thì là cảnh tượng này.
Khoan đã, mình đang ngủ chung giường với cô ấy sao??
Vậy mình??
Vanessa nghĩ đến điều gì đó, từ từ cúi đầu nhìn xuống, ngay lập tức má cô ửng hồng như ráng chiều.
Quả nhiên, ngủ gì đó, ngủ mà vẫn mặc quần áo thì rất khó chịu, hoàn toàn không thể ngủ ngon như vậy được.
Thảo nào cô ngủ một giấc sảng khoái đến thế.
Vì vậy, đương nhiên, lúc này trên người cô không có vật gì vướng víu.
Vanessa ngẩng đầu nhìn người đẹp tóc anh đào đang nằm nghiêng, vẻ mặt đùa cợt nhìn cô, rồi lại nhìn mái tóc anh đào của mình rơi trên gối, lập tức xấu hổ chui vào trong chăn, dùng chăn che nửa dưới khuôn mặt, chỉ để lộ nửa trên, đôi mắt đào hoa xinh đẹp tràn ngập sự bối rối, ánh mắt hoảng loạn đảo đi đảo lại.
Lúc này, cô thậm chí còn quên mất, điều mình đáng lẽ phải xấu hổ nhất là chuyện ngủ chung giường với một đại mỹ nhân chỉ mới gặp mặt một lần vào buổi tối.
"Ôi chao, tiểu Vanessa thật là một đứa trẻ dễ xấu hổ mà." Kareni nhìn cảnh này với vẻ thích thú.
"Tôi, tôi sao lại? Ở đây??" Vanessa ấp úng.
"Với lại, quần áo của tôi là ai?"
"Ơ? Còn ai nữa chứ? Để người khác thay quần áo cho tiểu Vanessa, ta không yên tâm đâu." Kareni nhếch môi.
"Vậy nên?"
"Tiểu Vanessa, không tệ chút nào. Da thật đẹp, hơn nữa, ngay cả trong gia tộc chúng ta, em cũng là một sự tồn tại có tài năng thiên phú đặc biệt đấy." Kareni che miệng cười khẽ.
Cô ấy muốn nói điều gì, không cần nói cũng rõ.
"Xin đừng nói những lời khó hiểu như vậy!" Vanessa nghe xong, da từ trắng hồng chuyển sang hồng đỏ, cúi đầu không dám ngẩng lên, vì che nửa dưới khuôn mặt, giọng nói của cô nghe mềm mại và ấp úng, đáng yêu vô cùng.
"Tiểu Vanessa, nếu em cứ như vậy, ta sẽ không nhịn được mà yêu thương em thật nhiều đó." Kareni cảm thấy điểm đỏ trong tim mình bị trúng đích, liếm môi, đôi mắt tương tự đối phương lúc này tràn đầy vẻ quyến rũ.
Vanessa không nói gì, nhưng cô đã lặng lẽ nhích người, lùi đến mép giường.
"Haa, tiễu Vanessa, em thật sự quá đáng yêu rồi, mau lại đây nào, ngại ngùng gì chứ? Mau đến đây với chị nào." Kareni cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn kéo Vanessa lại mà nựng, vẫy tay về phía Vanessa.
"Tối qua tôi đã thất lễ rồi, thật xin lỗi." Vanessa nhìn ánh nắng lọt qua cửa sổ, quay đi.
"Tiểu Vanessa, nếu em cứ như vậy ta sẽ giận đó, tối qua em còn gọi là chị nữa mà, sao hôm nay đột nhiên lại khách sáo như vậy?" Tiếp đó, Kareni lại như nghĩ ra điều gì đó, nhếch môi.
"Thậm chí, sáng nay em còn gọi ta là mẹ nữa cơ."
"Làm gì có chuyện đó, xin đừng nói những lời khiến người khác khó xử!" Má Vanessa càng đỏ hơn.
"Ẻ? Không có sao? Thật sao?" Kareni nghiêng đầu.
"Tiểu Vanessa em chắc chắn không?"
"Vâng, tôi chắc chắn." Nói thì nói vậy, nhưng Vanessa nói chuyện không dám nhìn Kareni.
Vừa nãy, cô hình như, có lẽ, đã nói ra chuyện mất mặt đó sao?
Không, không đúng, cô chắc chắn là chưa từng nói, ừm, có lẽ vậy.
"Ồ? Vậy nếu thật sự đã nói thì sao?"
"Tôi chưa từng nói." Vanessa vùi đầu, liếc mắt, quyết định bật chế độ đánh chết không nhận.
"Được rồi, tiểu Vanessa chắc chắn mình chưa từng nói phải không? Ai da, tiểu Vanessa, thật là một đứa trẻ hư mà, lại nói dối."
"Tôi không nói dối." Vanessa cứng đầu nói.
"Tiếc quá." Nghe vậy, Kareni lại nói một cách bí hiểm.
"Tiếc cái gì?"
"Tiểu Vanessa, trong ngoài như một là đức tính tốt đẹp của nhà Fassilis đó."
"Tôi không nói dối." Vanessa khẳng định.
Hơn nữa, trong đức tính tốt đẹp của nhà Fassilis có trong ngoài như một sao?
Thật sao?
Fassilis? Trong ngoài như một? Hai từ này thật sự có thể đặt cùng nhau sao?
"Ai da, được rồi, nếu tiểu Vanessa em kiên trì như vậy." Kareni tiếc nuối lấy ra một viên đá từ trong chăn.
"?" Vanessa lúc đầu còn thấy viên đá này nhìn quen mắt, cho đến khi ngón tay ngọc ngà của Kareni ấn vào vị trí vân đá lưu ảnh.
"Ươm, đừng làm phiền tôi nữa, mẹ tôi bảo tôi ngủ thêm một lát."
Âm thanh rõ ràng mà quen thuộc như tiếng sấm sét, những lời lẽ hỗ lang, xuyên qua màng nhĩ của Vanessa.
"Đây, nếu tiểu Vanessa chura nghe rõ, ta sẽ ấn lại một lần nữa nhé." Rồi, Kareni cười xấu xa lại ấn công tắc.
Vanessa cứ giữ nguyên sự im lặng kỳ lạ đó, lại nghe thêm một lần nữa giọng nói mềm mại, lười biếng và pha chút nũng nịu của mình.
"Ê? Tiễu Vanessa nghe rõ chưa? Nếu chưa nghe rõ, ta sẽ ấn lại lần nữa nhé?" Thấy Vanessa lại một lần nữa muốn giả chết để qua chuyện, Kareni đương nhiên sẽ không cho cô cơ hội.
"Không, không cần! Mau tắt nó đi!" Vanessa vội vàng nói, vừa nói vừa đưa tay ra muốn lấy.
"Ê? Tiểu Vanessa, em làm gì vậy? Vội vàng nhào vào lòng chị như vậy sao?" Kareni đương nhiên không cho Vanessa cơ hội, lại nhét viên đá lưu ảnh trở lại.
"Cô Kareni!" Vanessa ôm chăn, khẽ cắn môi, giận dỗi nhìn Kareni.
"Tại sao lại làm những chuyện xấu xa như vậy?"
"Xấu xa? Chỗ nào xấu xa vậy?" Kareni vẻ mặt không hiểu.
"Còn chưa đủ xấu xa sao? Cắt xén lời nói, chuyện này không phải hành vi của một quý cô!"
"Cắt xén lời nói? Chỗ nào cắt xén lời nói vậy? Ta cắt rõ ràng là cả câu mà tiểu Vanessa đã nói mà?"
"Tóm lại, cô Kareni sao cô lại có thể mang theo một viên đá lưu ảnh bên mình, lúc nào cũng sẵn sàng ghi lại những chuyện xấu của người khác chứ? Hành vi này thật sự quá vô lễ!" Vanessa ngẩng đầu phê phán.
"Ê? Nhưng ta không thể vì hắn mà dùng sao?" Kareni nghiêng đầu.
"Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cô đã mang theo cái này bên mình rồi, không vì cái này, thì còn có thể vì cái gì nữa?" Vanessa tranh luận.
Nhà ai mà người tốt lại mang cái thứ này bên mình hàng ngày chứ?
Không thể nghĩ ra được là loại người vừa có sở thích kỳ lạ vừa bụng dạ đen tối nào mới làm như vậy.
"Nói có lý." Nghe vậy, Kareni rất tán thành lời Vanessa nói, sau đó đưa viên đá lưu ảnh vừa phát ra giọng nói của Vanessa cho Vanessa.
"Tiểu Vanessa, trả lại em đây."
"À?" Vanessa nhìn viên đá lưu ảnh, rơi vào một trận mơ hồ.
Khoan đã, hình như có gì đó không đúng.
Viên đá lưu ảnh này, cô vừa nãy đã nói nhìn rất quen mắt, nhưng không để ý kỹ, cứ nghĩ là cùng loại.
Tuy nhiên hình như, không phải như vậy sao??
"Ngẩn ra làm gì? Cầm lấy đi, tiểu Vanessa, viên đá lưu ảnh này nhìn không quen sao? Đó là của em đó, ngay cả cái này cũng quên rồi sao?" Kareni mỉm cười nhìn Vanessa.
Lúc này, nụ cười của thiên sứ như ác quỷ.
"Yên tâm đi, ta không phát những nội dung lưu ảnh khác trong đá lưu ảnh của em, nhưng hình như quả thật có khá nhiều lưu trữ phải không?"
"Làm không tệ đó, tiểu Vanessa, như em đã nói, chuyện này thật sự quá vô lễ, phải không?" Kareni bắt chước giọng điệu trước đó của Vanessa, vừa nói vừa lấy ra một viên đá lưu ảnh khác hoàn toàn khác kiểu dáng của Vanessa từ trong chăn.
"Viên đó là của em, của ta là viên này đó."
Biểu cảm của Vanessa đông cứng lại, như thể đeo một chiếc mặt nạ.
"Tiểu Vanessa, không ngờ đó. Tsk tsk, em lại cũng thích chơi cái này, trong viên đá lưu ảnh đó, cũng sưu tầm không ít chuyện xấu của người khác phải không?" Kareni vừa mân mê viên đá lưu ảnh trong tay vừa nói.
"...." Vanessa không nói gì, trước đôi mắt đào hoa tương tự mình, những suy nghĩ nhỏ nhặt và thói quen của cô dường như đều không thể che giấu.
Cứ như một người thích một kiểu chiêu trò nào đó, một ngày nọ lại bị tiền bối của chiêu trò đó đọc vị và đánh bại hoàn toàn.
"Tiểu Vanessa, em vừa nói, ta không vì ghi lại những chuyện xấu của người khác, thì còn có thể vì cái gì phải không? Ai da, vẫn là tiểu Vanessa hiểu ta nhất, dù sao chuyện này nếu không tự mình trải qua, thì rất khó đưa ra kết luận như vậy phải không?" Kareni cười xấu xa nói.
Đây đâu phải thiên sứ chứ? Rõ ràng là một tiểu ác ma mà??
"Tôi, không có, tôi, không biết." Vanessa nhét viên đá lưu ảnh vào lòng, rụt người lại chui vào trong chăn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn