Chương 221: Phiên ngoại: Cô Gái Và Truyền Thuyết Cỏ Bốn Lá
Mùa Đông Tái Hiện · Ruan Himmel · 223 chương · ~93 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Phiên Ngoại (Đang tiến hành) Sân thượng là nơi chỉ những người bị lạnh làm hỏng đầu óc mới tìm đến.
Văng vẳng có thể nghe thấy tiếng chuông vào học vang lên.
Trương Thuật Đồng đang ngồi trên sân thượng ngẩn người.
Hai chân thiếu niên khẽ đung đưa bên mép mái nhà, sân trường phía dưới vắng tanh.
Hơn 10 phút trước nơi đó còn rất náo nhiệt, có học sinh đang học thể dục, chính là lớp của cậu. Mọi người chạy mấy vòng quanh sân, đến khi giáo viên cho tự do hoạt động thì lập tức tản ra như ong vỡ tổ.
Cậu đá bóng với Thanh Dật một lúc, nhìn Đỗ Khang tập mấy lượt xà đơn, sau đó Nhược Bình chạy tới gọi ba người chơi nhảy dây tập thể, tức là hai người cầm hai đầu một sợi dây dài quay vòng, một nhóm đứng giữa cùng nhảy.
Bọn họ không chịu, chê đó là trò con gái. Nhược Bình bảo đừng hiểu lầm, có bắt các cậu nhảy đâu, chỉ bảo đứng bên cạnh quay dây thôi... Thời gian lặng lẽ bước vào cuối tháng 11, trời cao mây nhạt, không khí lạnh vừa đủ, ra khỏi tòa nhà dạy học là tinh thần tỉnh táo hẳn, nhưng cũng chưa đến mức phải nhét tay vào túi, không dám cử động.
Thế nhưng chỉ người bị lạnh làm hỏng đầu óc mới chạy lên sân thượng hóng gió.
Được rồi, Trương Thuật Đồng thừa nhận lúc này đầu óc mình rất rối. Ai bảo nơi đây không có người khác lui tới, là cứ điểm bí mật của cậu, mỗi khi tâm trạng không tốt, cậu đều thích lên đây ngồi một lát.
Cậu nhớ không lâu trước, chuông tan học vừa reo, bốn người vừa nói vừa cười trở về lớp. Trong lớp không có máy nước uống, muốn lấy nước chỉ có thể chạy ra phòng nước nóng ngoài hành lang. Bình thường còn đỡ, nhưng sau tiết thể dục lại là ngoại lệ, đội ngũ xếp hàng từ khắp nơi kéo tới chỉ có thể dùng hai chữ thảm khốc để hình dung. Người thông minh đã lấy sẵn nước từ trước.
Nhưng tiết trước Trương Thuật Đồng có việc nên không kịp lấy nước. Ngay lúc cậu cầm cốc định đứng dậy, một nữ sinh hùng hổ bước lên bục giảng.
Trong tay cô siết chặt một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ.
Những chuyện xảy ra sau đó, Trương Thuật Đồng đã không muốn nhớ lại nữa. Nói đơn giản, cậu đã chọc cho đối phương khóc.
Nghe qua rất giống cậu bắt nạt người ta, nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại. Người có thái độ tồi tệ là cô, người buông lời hung hăng đe dọa cậu cũng là cô, nhưng cuối cùng người đỏ mắt rời khỏi lớp vẫn là cô.
Trương Thuật Đồng tức đến không chịu nổi.
Bình thường chỉ khi tâm trạng không tốt cậu mới lên đây ngồi, nhưng ấm ức đến mức hôm nay thì vẫn là lần đầu tiên.
Nhưng cậu vốn không giỏi mắng người, cũng không làm được chuyện kéo bạn thân ra nói xấu người khác sau lưng, đành chạy lên đây âm thầm giận dỗi.
Mẹ từng bảo cậu hơi giống một cái hồ lô kín miệng. Trước đây Trương Thuật Đồng không muốn thừa nhận, nhưng trong lúc đối chất với nữ sinh kia vừa rồi, cậu phát hiện quả thật là vậy.
Cậu chỉ biết lặp đi lặp lại mấy câu ấy, cuối cùng vẫn không giải thích rõ được điều gì.
Phát hiện này khiến cậu đã buồn bực lại càng buồn bực hơn, thầm nghĩ sao trên đời lại có người quá đáng như vậy? Ỷ nhà mình có tiền thì có thể vu oan cho người khác sao?
Chiếc khăn quàng cổ kia thật sự không phải do cậu giẫm lên, nhưng chuyện đã đến nước này thì còn có thể nói gì? Cậu quyết định sẽ ngồi ở đây cho đến hết tiết, nhưng ngay sau đó lại nghĩ, có lẽ chẳng cần bao lâu, giáo viên sẽ lôi cậu xuống, đình chỉ học rồi bắt về nhà kiểm điểm. Ai bảo cậu lại chọc phải một nữ sinh không thể xem thường.
Nữ sinh ấy tên Cố Thu Miên.
Cô là học sinh đặc biệt nhất trong cả trường. Lúc này, cậu đang ngơ ngác nhìn xuống sân vận động lát nhựa phía dưới, nghe nói sân vận động ấy được xây bằng tiền nhà cô quyên góp.
Bên cạnh cô lúc nào cũng có rất nhiều người vây quanh, phần lớn là học sinh khóa dưới. Trương Thuật Đồng từng gặp một lần. Hôm đó cậu rời đảo đi mua sách, đúng lúc bắt gặp Cố Thu Miên dẫn bọn họ vào thành phố chơi. Nghe nói cô không biết đi xe đạp, lại không muốn xe nhà đi theo, chỉ có thể đi bộ. Những người xung quanh không dám làm cô mất mặt, liền tự giác gửi xe đạp ở bến cảng, xếp thành hai hàng. Sau đó, một chiếc ô tô màu đen chạy vào giữa đội ngũ, từ trên xe bước xuống một cô gái mặc váy kẻ ô.
Trương Thuật Đồng cứ thế đạp xe lên phà giữa đoàn người đông đảo ấy, còn ngạc nhiên không hiểu sao hôm nay lại náo nhiệt đến vậy, mãi đến khi một nam sinh lén nói với cậu:
"Cậu còn dám đạp xe lên đây à? Gan lớn thật đấy."
Lúc ấy cậu mới biết mình đã vô tình trà trộn vào đội ngũ của đối phương. Là học sinh duy nhất đi xe đạp, đương nhiên cậu lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Không biết ai đi mách lẻo, nói rằng phát hiện một "kẻ phản bội" không chịu tuân thủ quy củ.
Thế là Cố Thu Miên cũng tới. Cậu nhớ hôm đó gió rất lớn, bầu trời hơi âm u, chiếc phà lắc lư cập bến. Cô đứng trên boong tàu, Trương Thuật Đồng nhìn thấy món đồ trang trí buộc ở đuôi tóc cô cũng đung đưa theo gió.
Cũng giống như Trương Thuật Đồng chưa từng nhìn rõ món đồ trang trí ấy là gì, cậu cũng chưa bao giờ hiểu được cô đang nghĩ gì.
Mái tóc thiếu nữ bị gió hồ thổi tung, dính bên môi. Cô đưa tay hất tóc, dáng vẻ chẳng khác nào người chiến thắng:
"Trương... Thuật Đồng?"
Đó hẳn là nụ cười của người đứng trên cao nhìn xuống.
Bởi vậy, cho dù cô gái trước mặt đẹp chẳng khác nào một vị tiểu thư, Trương Thuật Đồng vẫn không muốn có bất kỳ liên hệ nào với cô.
Hai người tuy là bạn học, nhưng quan hệ rất bình thường. Cậu cũng chẳng có gì cần giải thích. Cố Thu Miên đã chủ động chào hỏi, cậu chỉ gật đầu đáp lại, sau đó đạp xe rời đi.
Trước khi ra ngoài hôm nay, cậu còn đặc biệt xem dự báo thời tiết. Đó là một phần mềm khá mới lạ, ngoài nhiệt độ còn có ngày may mắn của các cung hoàng đạo, lịch hoàng đạo, sự kiện xảy ra vào ngày này trong lịch sử và nhiều nội dung khác. Vì vậy, cậu quàng một chiếc khăn quanh cổ. Lúc đạp xe ngược gió, cậu có thể cảm nhận được phần đuôi khăn bay phấp phới sau gáy.
Nhưng đôi khi mọi chuyện chính là như vậy, càng sợ điều gì, điều đó càng tìm tới. Cậu vốn tưởng đã kết thúc, nhưng thật ra còn lâu mới kết thúc.
Nơi cậu mua sách nằm gần quảng trường thương mại. Hiệu sách rất lớn, đồ đạc đầy đủ, ánh sáng dịu nhẹ, sàn nhà lát vân gỗ.
Nội thất bên trong chủ yếu mang tông nâu, có khu sách, khu văn hóa sáng tạo, khu đồ chơi, còn có những dãy ghế để khách ngồi uống đồ nóng. Trong một chiếc tủ giữ nhiệt nhỏ còn bày những lon cà phê. Nói nơi này là một khu phức hợp cũng không quá lời.
Nhược Bình nhờ cậu tiện đường mua giúp một món đồ, hình như là một phụ kiện tóc nhỏ thuộc phiên bản hợp tác giới hạn. Theo cách hiểu của Trương Thuật Đồng, "hợp tác giới hạn" đồng nghĩa với việc phải xếp hàng thật lâu.
Sự thật đúng là như vậy.
Phụ kiện tóc được đặt trong tủ kính sáng rực ánh đèn. Xung quanh là hộp nhạc, thú nhồi bông, mô hình lắp ráp hình lâu đài và những cô búp bê Barbie mặc váy đang xoay tròn trên đế điện. Tất cả đều tinh xảo, lộng lẫy, khiến món phụ kiện tóc trở thành thứ kém nổi bật nhất.
Cậu lấy điện thoại chụp ảnh gửi cho Nhược Bình, bởi cậu không xác định được cô muốn mua loại nào. Có rất nhiều kiểu phụ kiện tóc: chuột Mickey, cỏ bốn lá, bươm bướm, một con thỏ béo nhe răng, cùng những loài hoa và động vật mà cậu không gọi được tên.
Nhược Bình nói đó không phải thỏ béo nhe răng, rõ ràng là Totoro, xin cậu có tâm một chút.
Trương Thuật Đồng ghi nhớ. Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, cậu nhìn thấy Cố Thu Miên đang ngồi ở một dãy ghế cạnh cửa sổ.
Trương Thuật Đồng không hiểu nhóm người vốn đi theo cô đã biến đâu mất. Cô không đọc sách mà đang nghịch một bộ tranh ghép hình trên bàn, vốn là đồ chơi trong khu trẻ em. Cô cũng không có vẻ nghiêm túc, thậm chí chẳng thèm nhìn hình mẫu, chỉ dùng một ngón tay tùy ý đẩy những mảnh ghép, ghép được thế nào thì để thế ấy, nếu trông quá khó coi thì lại đẩy chúng tản ra rồi làm lại từ đầu, đôi khi còn tự chọc mình bật cười.
Gió bên ngoài càng lúc càng mạnh, gạch lát đường màu đỏ, cành cây ven đường lay động, mặt đường nhựa có màu còn âm u hơn bầu trời, tạo thành một khung cảnh xám xịt, bẩn thỉu. Nhưng khi cô cười, cả thế giới dường như đều yên tĩnh.
Trương Thuật Đồng tháo tai nghe. Trong hiệu sách vang lên tiếng nhạc du dương, là một bản dương cầm dịu dàng, quyến luyến.
Mãi đến khi một nhân viên mặc đồng phục chạy tới, trao cho cô một túi quà, Cố Thu Miên mới đứng dậy rời khỏi hiệu sách.
Trương Thuật Đồng vẫn tiếp tục xếp hàng.
Đến lúc mua được phụ kiện tóc thì đã là buổi trưa. Cậu tìm một cửa hàng KFC gần đó để ăn cơm.
Hôm nay là cuối tuần, lại đúng giờ ăn trưa. Những chiếc bàn lớn nhỏ trong nhà hàng đều chật kín người. Trẻ con chạy qua chạy lại, chân ghế ma sát trên nền gạch ô vuông, có người còn liên tục ấn nghịch hộp đựng ống hút trên quầy... Các loại bánh mì kẹp và gà rán đều sắp hết, nhân viên bận túi bụi, một số món thậm chí đã treo biển bán hết. Nhưng cậu thật sự rất muốn ăn KFC, nói cách khác— Cậu nghiến răng, quyết định chờ.
Trương Thuật Đồng nhìn thực đơn trên màn hình phía trên, phát hiện bánh cuộn gà, khoai tây chiên và bánh trứng vẫn tạm thời an toàn.
Trong túi cậu có mấy tấm phiếu giảm giá nhỏ như tem thư. Cậu là người thích lập kế hoạch, trước khi ra khỏi nhà đã tính sẵn buổi trưa sẽ ăn gì.
Điều đáng tiếc duy nhất là cậu đã hứa mua giúp Thanh Dật và Đỗ Khang mỗi người một phần bánh cuộn bò Ngũ Phương, nhưng món đó đã bán hết.
Trương Thuật Đồng gọi thêm 8 chiếc bánh trứng, một xô cánh gà nướng và một phần xô gà gia đình. Dù sao cậu cũng phải mang thứ gì đó về cho đám bạn thân.
Gọi món xong, cậu tùy tiện tìm một chỗ ngồi, mở cuốn sách mới mua ra đọc. Trong quán ồn ào đến nhức đầu.
Đợi khoảng 20 phút, nhân viên cuối cùng cũng gọi số của cậu.
Nhưng Trương Thuật Đồng đã không còn tâm trạng ngồi ăn ở đây nữa.
Cậu chuẩn bị lên đường trở về.
Dù sao chuyến đi này vốn chỉ để mua sách, không định làm việc gì khác.
Cậu nhờ nhân viên gói toàn bộ đồ ăn mang đi, sau đó nhắn tin cho đám bạn, bảo họ chờ mình về rồi cùng ăn trưa. Mọi người đã hẹn gặp ở quán ăn nhà Đỗ Khang.
Đối với trẻ con sống trên đảo, được ăn KFC một lần chẳng khác nào tổ chức ăn mừng.
Trương Thuật Đồng nhận lấy những túi thức ăn lớn nhỏ, đột nhiên cảm thấy trọng trách trên vai vô cùng nặng nề. Có ba người đang chờ cậu trở về—tốt nhất là họ đang chờ cậu, chứ không phải chờ KFC.
Thanh Dật nói đây là trận chiến đặt cược bằng nhiệt độ của KFC. Bây giờ đang đầu đông, người giao hàng như cậu nhất định phải tăng tốc.
Cậu vừa quay người, một nữ sinh tóc ngắn từ ngoài cửa chạy vào. Cô bé mang đến cảm giác hơi hấp tấp, vừa thở hổn hển vừa nhờ nhân viên đóng giúp một phần bánh trứng, nhưng nhân viên áy náy nói phần cuối cùng vừa bán hết.
Thế là cô bé chuyển ánh mắt sang Trương Thuật Đồng:
"Anh đẹp trai, em thấy anh hơi quen đấy."
Lúc cười, cô bé để lộ răng khểnh, mang phong cách đáng yêu, ngọt ngào.
Những lời như vậy Trương Thuật Đồng từng nghe không ít. Tuy nhiên, cậu cũng cảm thấy đối phương khá quen mắt. Nghĩ một lát, cậu đoán cô bé chắc là học sinh trên đảo, vì thế gật đầu, ra hiệu có chuyện gì thì nói nhanh.
"Đều là học sinh cùng trường, chúng ta thương lượng một chút được không? Em có thể mua lại phần bánh trứng của anh, sau đó mời anh ăn món khác."
"Em có thể ngồi trong quán đợi một lát," Trương Thuật Đồng nhắc nhở, "chỉ là tạm thời bán hết thôi, họ vẫn sẽ làm thêm."
Cô bé chắp hai tay trước ngực, ngượng ngùng lè lưỡi:
"Phim của bọn em sắp chiếu rồi, đợi ít nhất cũng phải 20 phút, có lẽ không kịp. Thật ra cũng không cần quá nhiều, chỉ là có một người bạn rất thích ăn, nhưng bình thường bọn em hiếm khi được ra ngoài. Em muốn tạo bất ngờ cho chị ấy nên mới lén chạy xuống mua..."
Phiền thật.
Phim sắp chiếu rồi, sao không tới sớm hơn?
Cậu thầm nghĩ.
"Cần bao nhiêu?"
Trương Thuật Đồng đặt túi đồ ăn lên quầy.
"8 cái?"
"Không thể."
"6 cái?" Cô bé bắt đầu trả giá.
"Nhiều nhất 4 cái." Như vậy vẫn còn lại 4 cái, vừa đủ mỗi người trong nhóm bạn một cái.
"Được, 4 cái cũng đủ rồi, thật ra chị ấy cũng không ăn được bao nhiêu." Cô bé vội vàng đồng ý, như sợ chậm thêm chút nữa thì chỉ còn lại giấy bạc.
Trương Thuật Đồng gật đầu, quay sang nhờ nhân viên tìm thêm một chiếc hộp giấy.
Chuyện còn lại cậu lười làm, chỉ đứng nhìn cô bé cẩn thận dùng ngón tay chuyển 2 chiếc bánh trứng vào hộp.
"Cảm ơn anh nhé, thật sự giúp em một việc lớn rồi."
Chuyện được giải quyết, cô bé cũng thả lỏng hơn:
"Anh đẹp trai, em còn chưa hỏi anh tên gì. Anh là học trưởng lớp 9 à? Về rồi chúng ta kết bạn QQ nhé?"
"Trương Thuật Đồng." QQ của Trương Thuật Đồng không kết bạn với người lạ.
"Anh học lớp nào vậy?"
"Lớp 9/1."
Trong lúc nói chuyện, cô bé lại xin một chiếc túi để đựng hộp bánh, sau đó đưa sang bên cạnh. Lúc này Trương Thuật Đồng mới chú ý bên cạnh cô còn có một nam sinh.
"Triệu Dương, cậu mau mang về đi, lúc chạy cẩn thận một chút, đừng làm bánh vỡ hết," cô bé dặn dò. Giọng cô lúc này đã thay đổi, không còn ngọt ngào nữa, mà giống như một người lớn nhỏ tuổi, "cứ nói là học trưởng Trương Thuật Đồng mua cho, tôi còn phải mời anh ấy ăn món khác, lát nữa sẽ qua."
Sau khi nam sinh chạy đi, cô bé cúi đầu lấy ra một chiếc ví nhỏ, bắt đầu đếm tiền xu. Trương Thuật Đồng biết cô đang tìm tiền lẻ trả bánh, liền ngăn lại:
"Không cần trả tiền," cậu bổ sung, "cũng không cần mời anh, anh đang vội."
Nói xong, không đợi đối phương trả lời, cậu nhanh chóng bước khỏi cửa hàng.
Mời bạn ăn một chiếc bánh trứng mà cũng được xem là bất ngờ, chắc hẳn tiền tiêu vặt của cô bé không dư dả. Quyết định giúp một việc nhỏ là lựa chọn của chính cậu, cậu cũng không định đòi đối phương báo đáp.
Nhưng giúp đỡ người khác luôn khiến tâm trạng trở nên vui vẻ. Cậu xem niềm vui đó là thù lao.
Trương Thuật Đồng không quên trên đảo còn ba người đang chờ mình. Cậu treo những túi đồ ăn lớn nhỏ lên tay lái, đạp xe rời khỏi thành phố. Mãi đến khi sắp tới bến tàu, cậu mới phát hiện có gì đó không đúng.
Hình như cậu đã bị cô bé kia lừa.
Không phải tạo bất ngờ cho bạn.
Có ai đi tặng bất ngờ mà còn dẫn theo một nam sinh khác tới lấy đồ đâu?
Bọn họ rất có thể là nhóm người cậu gặp trên phà vào buổi sáng.
Một trong những người bạn thân của Trương Thuật Đồng là kẻ cuồng suy luận. Cậu thử học theo cách suy nghĩ của đối phương, sắp xếp lại toàn bộ chuyện này, rất nhanh đã đoán được sự thật: Không phải bạn.
Mà là người chạy việc.
Không phải bất ngờ.
Mà là nhiệm vụ.
Ngay cả việc trả giá cũng chỉ nhằm thăm dò giới hạn tâm lý của cậu.
Nếu ngay từ đầu cô bé không đòi 8 cái, thật ra Trương Thuật Đồng chỉ định cho 2 cái lấy lệ, vừa đủ hai người mỗi người một cái.
Nhưng nói qua nói lại, chính cậu lại cảm thấy mình hơi keo kiệt, không tiện mở miệng, cuối cùng mới biến thành 4 cái.
Còn 4 chiếc bánh trứng đó cuối cùng rơi vào bụng ai, chỉ có thể là Cố Thu Miên.
Ồ, nhà giàu.
Trương Thuật Đồng hơi hối hận vì không nhân cơ hội chém cô một khoản.
Được rồi, chỉ là nói đùa.
Cậu chỉ hơi buồn bực. Mặc dù cô bé kia thật sự định trả tiền và mời cậu ăn, nhưng những lời cô nói đều là giả. Có lẽ ngay cả nụ cười ngọt ngào kia cũng là giả vờ. Cho dù không có ý xấu, chỉ là lời nói dối được bịa ra để đạt mục đích, Trương Thuật Đồng vẫn không thích cách làm ấy.
Sống như vậy không thấy mệt sao?
Cậu tự nhắc nhở mình, sau này tuyệt đối không được trở thành người như vậy, rồi đạp xe lên phà, tìm một chỗ khuất gió. Không biết có tác dụng hay không, ít nhất cũng giúp đồ ăn nguội chậm hơn một chút.
Tuy nhiên, cuối cùng đồ ăn vẫn nguội. Từ KFC tới quán ăn nhà Đỗ Khang mất 40 phút, sức người có hạn. Dẫu vậy, mọi người vẫn ăn rất vui vẻ, còn ban cho cậu danh hiệu "Người bảo vệ xô gà gia đình", chuyện nhỏ liên quan đến bánh trứng cũng dần bị quên lãng.
Nhưng lúc này, khi ngồi bên mép sân thượng, chuyện đó lại không kiểm soát được mà hiện lên trong đầu cậu.
Nói cho cùng, cậu cũng coi như đã gián tiếp mời Cố Thu Miên ăn bánh trứng, đúng không?
Trí nhớ của cậu luôn rất tốt. Cậu nhớ cô bé kia từng dặn nam sinh bên cạnh:
"Triệu Dương, cậu mau mang về đi, cứ nói là học trưởng Trương Thuật Đồng tặng..."
Trương Thuật Đồng không mong Cố Thu Miên vì vậy mà nợ mình một ân tình. Cậu chỉ cảm thấy, nếu cô đã biết bánh trứng là do cậu mua, tại sao lại cho rằng cậu cố ý trả thù cô?
Mặc dù lúc đó Trương Thuật Đồng hoàn toàn không biết người muốn ăn là Cố Thu Miên, chuyện này cũng còn xa mới được gọi là lấy lòng, nhưng nói khoa trương một chút, thật sự có người ngoài mặt giả vờ hỏi han quan tâm, sau lưng lại muốn trả thù cô sao?
Nói đi cũng phải nói lại, sau khi về trường, cô chưa từng nhắc đến chuyện đó.
Cũng đúng. Trong mắt người ta, 4 chiếc bánh trứng thì đáng là bao, muốn ăn bao nhiêu mà chẳng được.
Lại kết hợp với chuyện chiếc khăn quàng cổ trong giờ ra chơi.
Ấn tượng của Trương Thuật Đồng đối với Cố Thu Miên lúc này đã tệ đến cực điểm.
Vô lý.
Được chiều sinh hư.
Cậu lại nhớ đến cô bé đã lừa mình, tiện thể nảy sinh ấn tượng không tốt với cả nhóm học sinh xung quanh Cố Thu Miên.
Chẳng trách miệng toàn lời nói dối.
Người bình thường ai chịu nổi Cố Thu Miên?
Lại còn chạy tới chạy lui quanh cô?
Có thể cả ngày xoay quanh một người như vậy, có lẽ đầu óc còn bệnh nặng hơn người chạy lên sân thượng hóng gió.
Nhưng Trương Thuật Đồng thật sự không phải người giỏi mắng chửi. Nói đến mức này đã rất quá đáng. Cậu chỉ thở dài, cảm thấy tiền đồ của mình vô cùng u ám.
Chắc sẽ bị gọi phụ huynh.
Mặc dù mẹ sẽ không trách cậu, nhưng cậu vẫn cảm thấy để chuyện này liên lụy đến gia đình rất không ổn.
Thế nhưng cậu cứ ngồi chờ đến hết tiết, bị gió lạnh thổi đến đau đầu, vẫn không có chuyện gì xảy ra.
...
"Hôm nay Thuật Đồng hơi xui xẻo nhỉ."
Trên đường tan học về nhà, Trương Thuật Đồng và Mạnh Thanh Dật dắt xe đi song song.
Trương Thuật Đồng há miệng, cuối cùng chỉ bất đắc dĩ nói: "Vận may không tốt."
"Cậu mà cũng nói là vận may không tốt à?"
Thật ra Trương Thuật Đồng cũng không cảm thấy nên đổ lỗi cho "vận may". Cậu chỉ thấy nói quá nhiều chẳng có ý nghĩa gì. Dù là tức giận, buồn bực hay cảm xúc nào khác, cứ quy hết cho vận may đi.
Thanh Dật lại hỏi:
"Nếu vậy, cậu từng nghe truyền thuyết cỏ bốn lá chưa?"
"Cái gì?"
"Loài thực vật hiếm có xác suất xuất hiện một phần mười nghìn, là biểu tượng của may mắn."
"Cậu lại đọc được trong cuốn sách nào đấy?"
"Chiêm Tinh Học Và Nghi Thức Chuyển Vận." Đối phương đọc ra một cái tên kỳ quặc, "nhưng chuyện này không liên quan đến sách. Cậu chưa nghe lời đồn gần đây trong lớp sao?"
"Hình như chưa?"
"Có người phát hiện cỏ bốn lá."
"Thật hay giả?" Trương Thuật Đồng theo bản năng ngẩng đầu. Bây giờ đang là mùa đông.
"Tớ cũng không biết thật hay giả. Hình như ban đầu có một nữ sinh kể rằng gần đây cậu ấy thường gặp vận xui, nào là thi cử không làm tệ, đi học muộn, quên mang bài tập..."
"Chuyện đó liên quan gì đến vận xui?" Trương Thuật Đồng không nhịn được mà xen vào.
"Đừng coi là thật, những chuyện này nghe cho vui thôi. Trọng điểm là một buổi trưa nọ, cậu ấy đến bãi đất trống phía sau trường. Ở đó có một sườn đất, vốn chỉ định đi giải sầu, kết quả đang đi thì đột nhiên phát hiện một cây cỏ có bốn chiếc lá, chính là cỏ bốn lá tớ vừa nói. Sau đó, theo lời cậu ấy, tất cả vận xui đều biến mất."
"Gần 'Cầu Gãy' à?"
"Chắc là khu đó, tớ cũng chưa từng tới." Thanh Dật chậm rãi hỏi, "có muốn đi xem không?"
"Nhược Bình chắc sẽ tin mấy chuyện này, tớ thì thôi."
"Dù sao hôm nay cũng không có việc gì."
"Sao cậu lại quan tâm chuyện này?" Trương Thuật Đồng khó hiểu hỏi.
"An ủi người bạn đang buồn là việc đàn ông nên làm." Thanh Dật rất ngầu đưa hai tay ra sau gáy, nhưng bên cạnh cậu ta còn có xe đạp, vì thế chỉ giữ tư thế được một thoáng, rồi vội vàng nắm tay lái trước khi chiếc xe đổ xuống. Tuy vậy vẫn rất ngầu.
Được rồi, Trương Thuật Đồng đã bị thuyết phục.
"Hay là cậu muốn về nhà làm bài tập?"
"Càng không có tâm trạng." Trương Thuật Đồng đã làm gần xong bài tập.
"Vậy đi cùng nhau đi. Đỗ Khang và Nhược Bình đang trực nhật, tớ nhắn họ tới đó tập hợp nhé?"
Trương Thuật Đồng gật đầu, để đối phương sắp xếp.
Dù sao chính cậu cũng không biết nên đi đâu.
Trong nhà không có người, chẳng bằng đi dạo một vòng.
Thời tiết hôm nay khá tốt, trời tối muộn hơn một chút. Ánh hoàng hôn nhuộm mặt hồ xa xa thành màu đỏ.
Hai người đạp xe tới địa điểm có tên "Cầu Gãy". Giống như "khu cấm địa" hay "căn cứ", đó chỉ là một biệt danh nghe khá đáng sợ, thật ra chỉ là một cây cầu bỏ hoang.
Cây cầu không lớn, chiều rộng tương đương con đường bốn làn xe trong thành phố. Ban đầu nơi này từng là lối vào đảo, nhưng sau đó bến phà được chuyển đi, gần đó lại xây thêm trường học, vì thế dần bị bỏ hoang.
Vào mùa xuân, mặt cầu mọc đầy cỏ dại, xanh non mơn mởn. Đến mùa đông, cỏ dại khô héo, chỉ còn lại một màu úa vàng.
Trương Thuật Đồng chưa từng tin truyền thuyết "cỏ bốn lá", chỉ xem nơi này là một chỗ để giải sầu.
Chẳng bao lâu sau, hai người đã tới bên cầu. Dựng xe xong, họ từ xa nhìn xuống sườn đất phía dưới. Trong tầm mắt chỉ có một màu vàng khô, cảnh tượng tiêu điều.
"Ờm... Hình như không thích hợp để tới giải sầu lắm." Thanh Dật hơi lúng túng.
Trương Thuật Đồng lắc đầu, tỏ ý không sao. Dù sao cậu cũng không thật sự đến tìm cỏ.
Cậu giữ thăng bằng bước xuống sườn đất, tới bên bờ hồ, nhặt một viên đá dưới đất rồi ước lượng trong tay.
"Chơi ném đá lướt nước đi."
Trương Thuật Đồng nhắm về phía mặt hồ:
"Cậu nói xem—" Cậu hơi ngả người ra sau, eo giữ nguyên, chỉ dùng cánh tay phát lực, "rốt cuộc là ai đã giẫm lên khăn quàng cổ của Cố Thu Miên?"
"Khó nói lắm." Thanh Dật cũng nhặt một viên đá, "tớ thấy khá giống Lý Nghệ Bằng. Nhưng cho dù nghi ngờ cậu ta cũng không có chứng cứ. Trừ khi chuyện đó xảy ra thêm lần nữa, bằng không muốn bắt được người kia chắc rất khó."
"Tớ định tìm người đó ra." Trương Thuật Đồng chỉ nói.
Cậu nhìn viên đá xoay tròn trên mặt nước, chỉ nảy được 3 lần. Nhìn sang Thanh Dật, viên đá của cậu ta nảy tới 5 lần.
"Được đấy. Có manh mối gì chưa?"
"Không có." Trương Thuật Đồng chán nản đáp.
"Tớ thấy không cần phải tìm," Thanh Dật khuyên, "mọi người đều tin không phải cậu làm. Hơn nữa bây giờ cũng chưa ai nói sẽ xử lý thế nào, phía lão Tống cũng chưa có động tĩnh."
"Thật ra có một chuyện tớ giấu các cậu."
"Chuyện gì?"
"Chiếc khăn quàng cổ đó... hình như tớ thật sự từng chạm mũi giày vào một lần. Chính tớ cũng không chắc." Thiếu niên thở dài, "nếu không phải vì chuyện này, lúc cô ấy tới tìm, tớ đã quay đầu bỏ đi rồi. Ai rảnh mà đứng đó cãi nhau với cô ấy."
"Vậy không phải để chứng minh mình trong sạch." Cậu lại nhặt một viên đá, dùng sức ném mạnh. Lần này không sử dụng kỹ thuật, viên đá đập thẳng xuống mặt nước. Giọng nói của cậu cũng vô cùng dứt khoát: "Tớ chỉ muốn đường đường chính chính nói với Cố Thu Miên rằng, đã nói không phải tớ thì chắc chắn không phải tớ. Tớ không thẹn với lòng."
"Ồ, lời thoại này nghe quen thật đấy. Khí phách anh hùng đấy, anh Đồng." Thanh Dật cười nói.
"Đúng, chính là khí phách anh hùng." Trương Thuật Đồng cũng bật cười.
Nói ra được những lời ấy, tâm trạng của cậu phấn chấn hơn một chút. Cậu đang định cùng Thanh Dật tìm ra sơ hở của "hung thủ", ai ngờ Thanh Dật đột nhiên đẩy cậu một cái:
"Khoan đã, cậu tuyệt đối đừng nhúc nhích."
Bầu nhiệt huyết vừa dâng lên đã bị cắt ngang, khiến Trương Thuật Đồng dở khóc dở cười. Nhìn sang Thanh Dật, cậu ta đang tò mò ngồi xổm xuống, cẩn thận dùng tay che chắn một thứ gì đó:
"Nhìn này, không ngờ thật sự có cỏ bốn lá."
...
"Chị Thu Miên, chị sao rồi?" Cô bé tóc ngắn tên Từ Chỉ Nhược quan tâm hỏi.
Đây là trên đường tan học buổi trưa.
"Em nghe nói hôm qua trong lớp..." Từ Chỉ Nhược muốn nói lại thôi, "có cần em nói với mọi người một tiếng, bảo người kia..."
Cô bé còn chưa nói xong, Cố Thu Miên chỉ lạnh mặt, không nói một lời.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo len cổ cao màu đen, càng khiến khí chất trở nên lạnh lùng.
Từ Chỉ Nhược rất biết nhìn sắc mặt, lập tức thức thời không nhắc đến chủ đề đó nữa:
"Vậy chiếc khăn quàng cổ của chị đâu rồi? Có vá lại được không?"
"Dì Ngô biết đan len, dì ấy nói có thể thử." Sắc mặt Cố Thu Miên cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
"Không sao là tốt rồi. Người đó cũng thật đáng ghét." Từ Chỉ Nhược tức giận bất bình, "chị cứ xem như bị một con ruồi làm cho buồn nôn thôi, tuyệt đối đừng để trong lòng."
"Chị biết rồi."
"Cuối tuần này còn ra ngoài chơi không?"
"Để xem đã."
"Còn bên bác thì sao?"
"Có gì để nói với bố chứ? Lần trước vẫn chưa làm ầm ĩ đủ à?" Cố Thu Miên liếc cô bé một cái, "mấy đứa cũng đừng dò hỏi chuyện này nữa."
Từ Chỉ Nhược lè lưỡi, ngượng ngùng nói: "Mọi người cũng chỉ quan tâm đến chị thôi mà. Nhưng em đã nói với bọn họ rồi, bảo đừng ở dưới đó tùy tiện bàn tán."
Tính cách cô bé khá vui vẻ. Chẳng bao lâu sau lại hỏi:
"Đúng rồi, chị Thu Miên có muốn đi xem cỏ bốn lá không?"
"Cỏ bốn lá gì?"
"Lời đồn gần đây trong trường đó. Nghe nói có người phát hiện cỏ bốn lá ở phía sau trường. Chúng ta cùng đi xem nhé?"
"Không có hứng thú."
"Đi mà, đi mà." Cô bé ôm lấy cánh tay Cố Thu Miên làm nũng, "mấy ngày trước chẳng phải chị còn nói gần đây chuyện gì cũng không thuận lợi sao? Nhỡ đâu thật sự có thì sao?"
Từ Chỉ Nhược biết cô không phải không có hứng thú, chỉ là tâm trạng không tốt, bởi món đồ trang trí trên đuôi tóc cô cũng có hình cỏ bốn lá.
"Cứ xem như đi cùng em đi. Nếu chị không đi cùng, một mình em cũng không dám tới đó..."
"Em trẻ con thật đấy." Thiếu nữ đang lạnh mặt cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.
"Hì hì."
Hai người vừa rời khỏi cổng trường không lâu, rất nhanh đã quay trở lại.
Những cô gái 16 tuổi quả thật có thể vì truyền thuyết cỏ bốn lá mà đi vòng thêm một đoạn đường. Ai bảo họ eo thon chân dài, cũng chẳng ngại đường nét bắp chân thô thêm một chút.
Hai người tới bên cây cầu bỏ hoang. Trong khung cảnh có phần âm u, Từ Chỉ Nhược hào hứng giới thiệu:
"Em vừa tra rất kỹ trên mạng. Nghe nói cỏ ba lá bị đột biến gien mới mọc thêm chiếc lá thứ tư. Bốn chiếc lá lần lượt tượng trưng cho tín ngưỡng, hy vọng, tình yêu và may mắn..."
"Không đúng." Không ngờ Cố Thu Miên lại khẽ cong môi, hiếm khi có tâm trạng phổ biến kiến thức, "những điều em nói chỉ là quan niệm lưu hành trong thời hiện đại. Ban đầu, người châu Âu phát hiện người tiếp xúc với cỏ bốn lá sẽ nhìn thấy những thứ người khác không nhìn thấy, mà những thứ đó có thể mang đến tai họa. Vì thế, họ cho rằng loài cây này là bùa hộ mệnh được Thượng đế ban cho con người để chống lại ma quỷ, từ đó mới được tôn là biểu tượng may mắn."
"Thật sao?"
"Đương nhiên là thật." Cô gái ngẩng cằm khỏi cổ áo len, dùng giọng điệu vô cùng chắc chắn nói.
"Ha." Từ Chỉ Nhược cười lộ răng khểnh, "lộ rồi nhé. Ai vừa nãy còn nói không có hứng thú với cỏ bốn lá? Chị đã sưu tầm bao nhiêu món trang sức tóc hình cỏ bốn lá rồi? Đừng tưởng em không biết."
Sắc mặt Cố Thu Miên lập tức lạnh xuống, không thèm để ý đến cô bé nữa.
"Ồ, em còn tìm được một phiên bản lãng mạn hơn. Chuyên gia xem giúp em có thật không nhé."
Từ Chỉ Nhược hắng giọng, bắt đầu đọc:
"Ngày xưa có một đôi tình nhân. Vì một chuyện rất nhỏ mà họ giận nhau, không ai chịu nhường ai. Cuối cùng, một ngày nọ, thần tình yêu không thể tiếp tục đứng nhìn. Thần tình yêu bay đến khu rừng nơi họ sinh sống, âm thầm gieo xuống một lời nói dối thiện ý.
"Thần tình yêu nói với hai người rằng, 7 ngày sau đối phương sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ khi tìm được cỏ bốn lá trong truyền thuyết mới có thể ngăn tai họa xảy ra. Sau khi biết chuyện, cả hai đều vô cùng lo lắng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ không quan tâm.
"Thời hạn 7 ngày ngày càng tới gần. Đến ngày thứ ba, họ cuối cùng cũng không nhịn được, cùng tiến sâu vào rừng tìm kiếm cỏ bốn lá. Hôm đó mưa rất lớn, tóc và quần áo của họ đều bị nước mưa làm ướt, nhưng họ lại không cảm thấy lạnh. Họ cứ tìm mãi, tìm mãi, cuối cùng đôi tình nhân gặp nhau ở nơi sâu nhất trong khu rừng. Nhìn dáng vẻ chật vật của đối phương, cả hai đều sững sờ.
"Lúc này thần tình yêu từ trên trời hạ xuống, nói rằng thật ra nơi đây hoàn toàn không có cỏ bốn lá. Nhưng dù vậy, đôi tình nhân vẫn nhìn thấy tấm lòng của nhau, sau đó làm hòa như lúc ban đầu... Chị Thu Miên từng nghe phiên bản này chưa?"
Hỏi xong, cô bé không nhận được câu trả lời. Thì ra Cố Thu Miên đang thất thần nhìn bãi cỏ hoang trước mặt. Một lúc lâu sau, cô mới khẽ lắc đầu:
"Chưa từng."
...
Không hiểu vì sao, mỗi ngày tan học Trương Thuật Đồng đều tới bên "Cầu Gãy" nhìn cây cỏ bốn lá một lần.
Bởi thứ nhỏ bé này dường như thật sự có tác dụng. Ban đầu cậu không tin, nhưng sau buổi chiều cùng Thanh Dật phát hiện ra cỏ bốn lá, vận xui trên người bỗng nhiên biến mất.
Những chuyện cậu từng lo lắng như bị đình chỉ học, chuyển lớp, gọi phụ huynh, khiến bố mẹ bị liên lụy, thậm chí bị tài xế hoặc bạn bè của nhà Cố Thu Miên chặn đường giáo huấn trên đường đi học và tan học... Tất cả những tưởng tượng ấy đều không xảy ra.
Cậu không biết là do mình vốn suy nghĩ quá nhiều, hay thật sự... cây cỏ bốn lá này đã phù hộ cho cậu.
Bất giác, cậu đã liên tục tới đây gần một tuần.
Trong khoảng thời gian đó, quan hệ giữa cậu và Cố Thu Miên đương nhiên đã rơi xuống điểm đóng băng. Nhưng cậu cũng chưa từng nghĩ sẽ làm hòa với cô—dù sao vốn dĩ quan hệ cũng chẳng tốt đẹp, nên không có gì đáng bận tâm.
Đúng hơn là phản ứng của Cố Thu Miên khiến cậu hơi kỳ lạ: Ngày hôm sau cô đã đi học, không tìm Trương Thuật Đồng tính sổ, cũng không tiếp tục truy hỏi chân tướng, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô vẫn giống ngày thường, luôn quàng chiếc khăn đã được vá lại, mang theo rất nhiều đồ ăn vặt, thỉnh thoảng chia cho người khác, cũng vẽ lên cửa kính, vẽ quá xấu thì tự bật cười; Chỉ có mỗi khi hai người lướt qua nhau, cô không lạnh mặt, cũng không trừng cậu. Từ chỗ thỉnh thoảng còn nói với nhau vài câu, hai người đã trở thành những người hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của đối phương.
Trương Thuật Đồng chắc chắn sẽ không lấy mặt nóng dán vào mông lạnh. Đối với cậu, chỉ cần tìm được hung thủ là đủ. Nếu không, cậu cũng chẳng biết nên nói gì với cô. Chẳng lẽ lại lặp đi lặp lại lời giải thích?
Sự thật hùng hồn hơn lời nói, huống hồ với tính cách của cậu, lúc tranh luận cũng chẳng "hùng hồn" đến đâu.
Đáng tiếc, một tuần đã trôi qua, người giẫm lên khăn quàng cổ là ai vẫn không có manh mối.
Ngay cả cậu cũng sắp từ bỏ ý định.
Trương Thuật Đồng không phải người mê tín. Sở dĩ tới bên "Cầu Gãy", không phải cậu cầu mong cỏ bốn lá giúp mình phá án, mà vì sợ thứ nhỏ bé này sẽ chết cóng.
Hôm nay là thứ Sáu, ngày 30 tháng 11. Gần đây cậu vẫn luôn sử dụng phần mềm dự báo thời tiết kia, trên lịch ghi hôm nay thích hợp gieo trồng.
Phần mềm còn nói hai ngày tới sẽ có một trận tuyết, nhiệt độ giảm mạnh. Cậu nghĩ cây cỏ này dù sao cũng từng giúp mình "hóa nguy thành an", làm người không thể trở mặt không nhận cỏ.
Bởi vậy, hôm nay cậu mang từ nhà tới một cuộn màng bọc thực phẩm, chuẩn bị làm một nhà kính thu nhỏ.
Cậu thậm chí còn không dám nói chuyện này với đám bạn thân. Nó quá khác với hình tượng thường ngày của cậu, chắc chắn sẽ bị cười nhạo. Thật ra ba người kia cũng biết sự tồn tại của cây cỏ bốn lá, nhưng chỉ qua vài ngày đã mất hứng thú. Chỉ còn Trương Thuật Đồng vẫn tới đây xem thử.
Đôi khi cậu nghĩ, ngoài sân thượng, lại có thêm một nơi chỉ mình cậu thường lui tới.
Dùng câu nói trung nhị của Thanh Dật để hình dung, trên con đường trưởng thành của đàn ông, trong lòng sẽ xuất hiện ngày càng nhiều vướng bận. Trương Thuật Đồng cũng không ngờ có ngày mình lại để tâm đến một cây cỏ.
Nhưng bất kể có bao nhiêu truyền thuyết về cỏ bốn lá, Trương Thuật Đồng hiểu rằng đây chung quy vẫn chỉ là một cây cỏ bình thường. Cho dù đào nó về nhà, trồng vào chậu, chăm sóc cẩn thận, một cây cỏ bình thường vẫn không thể trốn khỏi quy luật sinh trưởng và tàn úa của thời gian.
Bởi vậy, đây có lẽ là lần cuối cùng cậu tới nơi này.
Đã là lần cuối, vậy thì làm người tốt đến cùng.
Cậu dựng xe, bước xuống sườn đất, chân thấp chân cao đi tới bên bờ. Nhìn kỹ lại, cậu phát hiện hôm nay trên bãi cỏ xuất hiện thêm một chiếc cốc.
Đó là một chiếc cốc giấy. Phía trên treo hai sợi dây buộc tóc đan chéo, hai đầu dây được kéo sang hai bên chiếc cốc, sau đó dùng thứ gì đó cố định xuống bùn đất, tạo thành một căn nhà thủ công.
Chủ nhân của căn nhà chính là cây cỏ bốn lá.
Cậu sững người, theo bản năng quan sát xung quanh, lúc này mới nhận ra nơi này đã có người khác tới.
Hóa ra đây không phải cứ điểm bí mật của riêng cậu.
Không biết đối phương là ai, nhưng có lẽ hơi ngốc. Cậu nghĩ, cỏ đâu phải người, làm nhà cho nó thì có tác dụng gì? Cậu gạt chiếc cốc giấy sang một bên, phát hiện cây cỏ bốn lá đang trong trạng thái hơi héo úa. Giữa trời đông giá rét, thân nó cong xuống, trông như chẳng còn sống được bao lâu.
Có lẽ người dựng căn nhà kia cũng nhìn thấy cảnh này nên mới nghĩ ra hạ sách đó. Đối phương hẳn rất không muốn nó chết cóng?
Trương Thuật Đồng dùng màng bọc nhựa che kín lại, quay đầu nhìn cây cỏ bốn lá một lần, sau đó đạp xe rời đi.
...
Ngày 4 tháng 12, thứ Ba.
Lại là lúc tan học.
Phần mềm nói hôm nay thích hợp khởi công; Vì thế, Trương Thuật Đồng hẹn đám bạn thân đi câu cá.
Bên bờ hồ đặt 4 chiếc ghế nhỏ, bốn người trốn sau bụi lau sậy.
Gần đây Thanh Dật lúc nào cũng ôm một cuốn tiểu thuyết tên là Vật Không Đầu Tác Quái. Trời đã tối, cậu ta vẫn đeo bịt tai ngồi đọc.
"Nói thật đi, cậu còn nhìn rõ trên đó viết gì không?" Trương Thuật Đồng thả cần câu xuống, thở dài hỏi.
"Nói thật thì không nhìn rõ."
"..."
"Nhưng Thuật Đồng, cậu có nghe lời đồn gần đây không?" Thiếu niên trung nhị vội vàng chuyển chủ đề.
"Sao lại có lời đồn nữa?" Trương Thuật Đồng kinh ngạc.
"Đúng, liên quan đến cây cỏ bốn lá kia."
"Lại có ai gặp được nó à?"
"Không phải có người khác gặp được nó, mà nữ sinh đầu tiên phát hiện ra nó đã chụp ảnh, về nhà tra cứu mới biết đó hoàn toàn không phải cỏ bốn lá, mà là cỏ linh lăng."
"Cỏ linh lăng?"
"Nghe khá tao nhã, thật ra chỉ là cỏ dại, dùng làm thức ăn cho gia súc cũng được."
"Ờ." Trương Thuật Đồng sững người, "vậy truyền thuyết cỏ bốn lá gì đó là giả sao?"
"Ừ, giả." Thanh Dật khó hiểu hỏi, "sao cậu đột nhiên không nói gì nữa?"
Trương Thuật Đồng không còn lời nào để nói.
Bởi mấy ngày trước cậu vừa làm một nhà kính cho một cây cỏ làm thức ăn gia súc.
Được rồi, quả nhiên từ đầu đến cuối hoàn toàn không có cỏ bốn lá gì cả.
Mặc dù vốn dĩ cậu cũng không tin, nhưng trong lòng vẫn có chút thất vọng mơ hồ.
Như thể để chứng minh lời Thanh Dật nói, vận may câu cá của cậu hôm nay đột nhiên trở nên vô cùng tệ.
Một con cá cũng không câu được.
Ai bảo cỏ bốn lá là giả.
...
"Triệu Dương, tôi đã nói với cậu thế nào? Đám con trai các cậu cho dù thích chị Thu Miên, có thể giấu tâm tư kỹ một chút không? Cậu đi nói linh tinh với người khác làm gì?"
Cô bé tên Từ Chỉ Nhược tức đến giậm chân:
"Lần trước ra ngoài chơi, chẳng phải tôi đã cảnh cáo cậu rồi sao? Cậu thật sự thích chị ấy cũng được, nhưng đừng giở trò, cũng đừng mở miệng, cứ tự giữ trong lòng. Thế mà cậu đã làm gì? Hôm đó tôi chỉ bận một chút, không đi cùng cậu về. Cái gì mà bánh trứng do cậu mua? Cậu còn biết xấu hổ không?"
"Được, sau đó cậu cầu xin tôi giữ bí mật, tôi cũng đã đồng ý. Nhưng bây giờ cậu lại làm sao nữa, còn định nhờ người khác tạo cơ hội để theo đuổi chị Thu Miên? Sao cậu không tè một bãi mà... Phi, trước tiên tự soi gương xem mình có bản lĩnh đến đâu đi!"
Cô bé quay đầu, lại nói:
"Em xin lỗi chị Thu Miên. Thật ra chuyện bánh trứng lần trước em chưa kể với chị. Thật ra là một người tên Trương..."
...
"Miên Miên, tuần này bố phải đi công tác. Có chuyện gì thì gọi điện cho bố, muốn ăn gì cứ nói với cô giúp việc, ở trường phải vui vẻ một chút..."
"Bố lại đi tìm người đó?"
"Bố..."
Cô gái không nói thêm lời nào, trực tiếp đi thang máy lên tầng hai. Người đàn ông ngồi trong căn biệt thự trống trải, châm một điếu thuốc, rất lâu sau mới khẽ thở dài.
...
Cố Thu Miên lại tới bãi cỏ phía sau trường. Cô đã lâu không tới nơi này.
Khi còn rất nhỏ, cô tin cỏ bốn lá có thể mang lại may mắn. Niềm tin ấy bắt nguồn từ một câu chuyện mẹ từng kể. Bởi vậy, ngay cả món trang sức cô yêu thích nhất cũng mang hình cỏ bốn lá. Đến khi cô dần trưởng thành, người mẹ từng kể chuyện cho cô đã rời đi.
Truyền thuyết đương nhiên cũng không thể là thật.
Mọi chuyện xung quanh không vì cỏ bốn lá mà trở nên tốt đẹp hơn. Đôi khi cô sẽ mơ hồ suy nghĩ, rốt cuộc là truyền thuyết giả, hay cây cỏ bốn lá kia đã chết?
Bởi vậy, trưa hôm nay cô lại một mình tới đây, muốn nhìn thi thể của cây cỏ bốn lá dưới chiếc cốc giấy.
...
Ngày 7 tháng 12.
Thứ Sáu.
Trên lịch là tiết Đại Tuyết.
Tan học buổi trưa, Trương Thuật Đồng lại đạp xe rẽ tới bên "Cầu Gãy".
Hôm nay cậu định mang một món đồ tới cho mẹ. Đi ngang qua nơi này, cậu chợt nảy ra ý định muốn xem cây cỏ bốn lá kia thế nào.
Tuy hôm nay là tiết Đại Tuyết nhưng trời không có tuyết. Cậu nhớ đến lớp màng nhựa mình đã phủ lên, không biết có tác dụng hay không.
Nhưng bất kể có tác dụng hay không, đó đã là cố gắng lớn nhất trong khả năng của cậu.
Tuy nhiên, hôm nay cậu chỉ dừng xe, không bước xuống.
Bởi từ xa, cậu nhìn thấy bên bờ có một cô gái quàng khăn đỏ.
Cô ngồi trên bãi cỏ khô, ôm hai chân ngẩn người. Trương Thuật Đồng biết cô là ai. Cậu vốn định trực tiếp rời đi, nhưng tiếng động khi dừng xe quá lớn, khiến Cố Thu Miên quay đầu lại. Ánh mắt thiếu niên và thiếu nữ chạm vào nhau.
Cô sững người, đôi môi hồng nhuận dường như khẽ mở ra, có lời muốn nói với cậu:
"Trương..."
Trương Thuật Đồng do dự trong thoáng chốc, sau đó quay đầu xe.
Âm thanh phía sau cũng vì vậy mà biến mất.
Hóa ra không chỉ mình cậu tới nơi này.
Nhưng như vậy cũng tốt. Nếu Cố Thu Miên cũng đến xem cỏ bốn lá, vậy nơi này giao cho cô trông nom. Lãnh địa của cậu từ đầu đến cuối chỉ có sân thượng.
Trương Thuật Đồng âm thầm nói đùa trong lòng.
Sở dĩ cậu quay xe, là vì đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được hung thủ giẫm lên khăn quàng cổ. Trương Thuật Đồng cũng không biết nên nói gì. Không lâu trước, cậu còn thề son sắt với Thanh Dật rằng sẽ trả lại sự trong sạch cho mình, sau đó đường đường chính chính nói rõ với Cố Thu Miên.
Đến lúc này, cơn giận trong lòng cậu thật ra đã tiêu tan gần hết.
Chỉ là chuyện vẫn không có tiến triển, nên cũng chẳng tồn tại cái gọi là "đường đường chính chính".
Vậy thì chúc cô tránh xa vận xui.
...
Chuyện thật sự đã xuất hiện chuyển biến. Không biết ai đã dùng màng nhựa che kín cây cỏ kia.
Nhờ vậy, thứ nhỏ bé đó không bị chết cóng.
Thiếu nữ tên Cố Thu Miên ngồi trên ghế phụ của chiếc xe Ford Focus, trong lòng xuất hiện một niềm vui nhàn nhạt.
Trong xe tràn ngập mùi thuốc lá, điều hòa liên tục thổi gió lạnh. Người đàn ông đang lái xe bật đài:
"Hôm nay tâm trạng Thu Miên khá tốt à?"
"Vâng." Thiếu nữ đáp một tiếng không rõ ý nghĩa.
"Vậy là được. Cuối tuần này có chuyện gì thì liên lạc với thầy nhé?" Người đàn ông thoải mái sang số, lén quan sát sắc mặt cô, "đúng rồi, Thu Miên. Chuyện chiếc khăn quàng cổ trước đó, em đột nhiên nói muốn thầy hẹn Thuật Đồng nói chuyện. Em xem..."
"Thầy thật dài dòng." Cố Thu Miên lẩm bẩm, "hôm nay đã là thứ Sáu rồi, ngày mai là cuối tuần, còn hẹn cậu ấy thế nào? Để thứ Hai tuần sau nói đi."
"Được."
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe chạy vào khu biệt thự. Trời đã tối.
Tòa nhà giống như cung điện sáng rực ánh đèn. Người đàn ông nhìn theo bóng thiếu nữ đi xa.
Người đàn ông kéo cửa kính xe lên, chợt chú ý cửa sổ bên ghế phụ đã bị vẽ bẩn. Trên kính là một khuôn mặt kỳ quái không biết hình gì, người đàn ông lắc đầu bật cười.
Thầy châm một điếu thuốc, quay đầu xe.
Thôi vậy. Ngày mai là thứ Bảy, vẫn nên đợi đến thứ Hai rồi nói.
...
Thứ Bảy này đã được định trước sẽ không yên bình.
Bởi Trương Thuật Đồng phải đi dự sinh nhật của người bạn thân.
Mọi người hẹn gặp nhau ở trung tâm thương mại Bội Ức. Mua quà xong sẽ tới phố thương mại ăn cơm.
"Mau dậy đi, mau dậy đi. Tớ với Thanh Dật đều ra khỏi nhà rồi. Đừng quên hôm nay chúng ta đi làm gì..."
"Cái này được không? Hay mua bút máy đi. Ai biết con trai các cậu thích gì, siêu nhân điện quang à?"
"Tớ không biết. Theo tớ chẳng bằng tặng cần câu."
"Tớ tặng một cuốn sách."
"Ờm, cậu chẳng bằng mua cho cậu ấy một lá gan lợn."
...
"Thuật Đồng, Thuật Đồng..."
"Gì vậy?"
"Có thể lén tiết lộ cho anh em biết các cậu chuẩn bị quà gì không?"
"Giữ bí mật. Hơn nữa bây giờ đã 10 giờ đêm rồi. Ngày mai là Chủ nhật, cậu nhịn thêm một ngày chẳng phải được sao?"
"Haiz, vậy thôi. Đợi thứ Hai tan học gặp nhau. Tới thẳng quán nhà tớ, cậu muốn ăn gì?"
...
"Thầy, hình như thứ Sáu thầy có việc tìm em?"
"Thuật Đồng à, em về trước đi. Bây giờ thầy phải xử lý chút chuyện. Các em... Thôi, các em cứ học hành cho tốt..."
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin lỗi..."
...
"Chúc mừng sinh nhật, cạn ly—"
"Các cậu không biết tớ nhịn khó chịu thế nào đâu. Để tớ xem nào. Thuật Đồng tặng cần câu, còn là cần câu mồi giả. Ôi, anh em đã thèm nó lâu lắm rồi. Quà của Thanh Dật cũng ghê thật, thế mà lại là máy nghe nhạc MP3. Chẳng phải cậu luôn xem nó như báu vật sao? Nhưng bạn học Phùng Nhược Bình, tại sao cậu lại tặng tớ một cái túi? Mặc dù trông có vẻ không rẻ..."
"Không hài lòng?"
"Hài lòng, hài lòng. Tặng mẹ tớ dùng. Hôm nay cũng là ngày mẹ tớ chịu khổ mà. Cậu nghĩ thật chu đáo. Mau ăn đi."
"Hừ."
"Nhưng các cậu có phát hiện không? Hôm nay Cố Thu Miên cả ngày không tới lớp."
...
"Cố Thu Miên hình như vẫn chưa tới. Cả ngày nay lão Tống cũng sa sầm mặt..."
...
"Cậu ấy không chuyển trường đấy chứ? Ai có cách liên lạc với cậu ấy không?"
...
"Vẫn chưa tới..."
"Hình như lão Tống có chuyện muốn nói..."
"Có vẻ không đúng lắm. Mọi người yên lặng trước đi..."
"Thầy thông báo với các em một tin không may."
Người đàn ông trên bục giảng hôm nay hiếm khi mặc một bộ âu phục màu đen, râu trên cằm cũng được cạo sạch sẽ. Giọng thầy trầm thấp, giống như tiếng sấm nặng nề lướt qua lớp học yên tĩnh:
"Bạn học Cố Thu Miên đã qua đời."
"..."
"..."
...
Sân thượng là nơi chỉ những người bị lạnh làm hỏng đầu óc mới tìm đến.
Trương Thuật Đồng đẩy cửa sân thượng.
Văng vẳng có thể nghe thấy tiếng chuông vào học vang lên.
Bầu trời phía xa âm u, tiếng sấm trầm đục cuộn qua.
Hơn 10 phút trước nơi đó vẫn còn sáng sủa, giờ lại sắp có mưa.
Đây là nơi gần bầu trời nhất. Bầu trời phủ đầy u ám, những đám mây xám đen cuộn trào trên đỉnh đầu, giống như thủy triều ùn ùn kéo tới.
Tầng mây tiến lại gần với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đó là dấu hiệu của một trận mưa lớn.
Trương Thuật Đồng là người thích lập kế hoạch. Hôm nay trước khi ra khỏi nhà, cậu đã xem dự báo thời tiết, vì vậy mặc một chiếc áo rất dày. Cho dù lát nữa có bị mưa làm ướt một chút cũng không sao.
Một tiếng sấm ầm vang, cảm giác lạnh buốt truyền đến trên gò má.
Bây giờ đang là giữa mùa đông. Nước mưa rơi xuống như những viên băng, đương nhiên không thể là cơn mưa thu dịu dàng, liên miên.
Cậu nhìn sân vận động lát nhựa trống trải phía dưới.
Đột nhiên, một nỗi buồn dâng lên trong lòng.
Thứ Tư, ngày 12 tháng 12.
Hôm nay là ngày 29 tháng 10 âm lịch.
Thích hợp an táng.
Sân thượng thật ra là nơi những người bị lạnh làm hỏng đầu óc dùng để chôn cất ký ức.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn