Chương 934: Chương 10.91: Woodcowen
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~15 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 10: Trăng Đen, Thỏ Tối ━━━━━━━━━ 【Ngày 15 tháng 10 năm 187】 【10 giờ 37 phút tối】 【Tương lai tử vong còn lại: 18 ngày】 【Đếm ngược tử vong vì tỏ tình còn lại: 28 ngày】 【Lời nguyền phán quyết của Tổ Sói: Còn lại 47 ngày】 ━━━━━━━━━ Dưới chân núi Besant ở phía tây bắc Đế quốc Farnese.
Mặc dù mới trôi qua phân nửa tháng Mười, nhưng tại khu vực có vĩ độ và độ cao lớn này, cái lạnh giá của mùa đông đã lặng lẽ tràn về theo màn đêm buông xuống.
Phó hội trưởng của "Công hội Lò rèn Cao nguyên" - Woodcowen thuộc tộc Người Yak, hiện đang ngồi nghỉ ngơi trong chiếc lều do chính tay ông dựng lên. Ông chú người Yak tháo vát này ngay cả khi nghỉ ngơi cũng ngồi thẳng tắp, điều đó càng làm tôn lên vóc dáng thẳng thớm trong bộ đồ da đen bóng.
Lúc này, các thành viên trong đội tiếp đón do Woodcowen dẫn dắt đang thu dọn hành lý ở chiếc lều bên cạnh. Cả đoàn đã trải qua năm ngày băng đèo lội suối, cuối cùng cũng vượt qua dãy núi Besant cùng đường biên giới để tới được điểm hẹn này.
Theo những gì Woodcowen biết, dựa trên thời gian đã hẹn, đội ngũ của gia tộc Scarlet sẽ đến vào sáng mai. Nhiệm vụ của nhóm Woodcowen chuyến này là đưa người của gia tộc Scarlet đến tổng bộ của Công hội Lò rèn Cao nguyên một cách an toàn. Về chuyện hợp tác cụ thể với gia tộc Scarlet ra sao, việc đó không nằm trong phạm vi trách nhiệm lần này của ông.
——【Gia tộc Scarlet...
"Bạo Viêm" Drigus... Thật đáng mong đợi. 】 Woodcowen có hứng thú mãnh liệt với tất cả những kẻ mạnh, đây cũng là lý do ông chủ động đứng ra làm người tiếp ứng để đón đoàn của gia tộc Scarlet. Dù bị cản trở bởi thân phận và lập trường nên Woodcowen khó có cơ hội trực tiếp giao thủ với Drigus, nhưng trên đoạn đường từ đây về tổng bộ công hội, kiểu gì cũng có ma thú ép Drigus phải ra tay. Chỉ cần được tận mắt chiêm ngưỡng xem cái gọi là "Bạo Viêm" chiến đấu thế nào ở cự ly gần, Woodcowen cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
"Thôi, đi ngủ nào."
Woodcowen đứng dậy khởi động gân cốt một chút, sau đó chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Nhưng đúng lúc này, một nhân viên tùy tùng vội vàng chạy đến báo cáo:
"Ngài Woodcowen! Có... có người đang tiến đến gần!"
"... Hả?"
Woodcowen nheo mắt lại, hơi nghiêng đầu. Đêm hôm khuya khoắt thế này lấy đâu ra người cơ chứ... Nhưng nếu báo cáo là thật, thì đây chính là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm. Suy cho cùng, trong số những kẻ hoạt động giữa nơi hoang vu vào ban đêm, mười kẻ thì hết bảy kẻ là phường trộm cướp sơn tặc rồi.
"Là kẻ nào, đã nhìn rõ chưa?"
"Xin lỗi ngài, khoảng cách quá xa, vẫn chưa nhìn rõ ạ."
"Thông báo cho toàn đội chuẩn bị chiến đấu, ta ra ngay đây."
Woodcowen xử lý vô cùng quyết đoán. Với tư cách là Phó hội trưởng, cho đến nay ông đã tích lũy được không ít kinh nghiệm thực chiến. Người đàn ông tộc Yak với vóc dáng cao to vạm vỡ bước đến bên vách lều, vác lấy một cây rìu chiến cán dài, sau đó sải những bước lớn đi ra ngoài.
· Nhờ ánh trăng rọi chiếu, tầm nhìn dưới chân núi Besant đêm nay khá tốt. Woodcowen phóng tầm mắt nhìn ra xa, rất nhanh đã phát hiện "bóng người" mà cấp dưới nhắc đến ở trên ngọn đồi phía đằng xa.
"Chà, đâu chỉ có người, còn có cả ngựa kìa."
Thị lực bẩm sinh xuất sắc của tộc Người Yak giúp Woodcowen nhìn thấu đáo hơn hẳn đám thuộc hạ. Trong đội tiếp đón này, ngoại trừ Woodcowen ra thì tất cả đều là con người thuần chủng. Thấy những kẻ đang tiến đến là kỵ binh, Woodcowen bất chợt nhớ tới gia tộc Scarlet. Dựa theo mô tả trong thư, họ cũng sẽ cưỡi ngựa tới đây. Có điều, cách thời gian đã hẹn vẫn còn nguyên một đêm ròng rã...
——【Không lẽ gia tộc Scarlet cũng đến sớm giống chúng ta? 】 Woodcowen không dám lơi lỏng. Ở nơi hoang dã, tâm lý "ăn may" chính là thứ cần phải vứt bỏ đầu tiên. Thế là, đội tiếp đón chẳng những không buông lỏng mà còn tăng cường cảnh giác nghiêm ngặt hơn. Bầu không khí giương cung bạt kiếm này cứ thế kéo dài cho đến khi Woodcowen nhìn rõ mồn một dáng dấp người đến, rồi chuyển hẳn từ căng thẳng sang vui vẻ mừng rỡ.
——【Thật không ngờ, lại đúng là đội kỵ binh của gia tộc Scarlet. Ngựa của bọn họ thích nghi với địa hình đồi núi tốt đến vậy sao? 】 Woodcowen vừa cảm thán vừa dẫn người ra nghênh đón. Được chạm mặt người của gia tộc Scarlet sớm thế này, quả thực là niềm vui bất ngờ lớn nhất của ông trong ngày hôm nay.
· Tiếng vó ngựa dồn dập dần dần chậm lại, lá cờ thêu huy hiệu gia tộc bay phần phật trong gió.
Dưới ánh mắt quan sát của nhóm Woodcowen, đội kỵ binh của gia tộc Scarlet tiến đến trước mặt họ. Kẻ đi đầu dẫn dắt chính là "Bạo Viêm" Drigus mà Woodcowen hằng mong gặp.
Woodcowen nhiệt tình tiến lên, vô cùng hào sảng chủ động xưng danh trước, sau đó cùng Drigus ôm nhau hành lễ. Mặc dù sau khi xuống ngựa, vóc dáng của Drigus trông khá "nhỏ bé" khi đứng trước một Woodcowen cao tới hai mét hai, nhưng Woodcowen không vì thế mà coi khinh ông. Trái lại, ông càng cảm nhận rõ rệt hơn luồng khí thế uy nghiêm tỏa ra từ người đàn ông này.
Drigus thong dong chào hỏi Woodcowen một cách không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, sau đó trịnh trọng giới thiệu cô con gái đi cùng chuyến này: Viviana.
Về cái tên "Viviana Scarlet", thực ra Woodcowen đã từng nghe danh từ trước. Thiếu nữ mang danh xưng "Ong chúa non màu bạc" này luôn được người đời đem ra so sánh với các thiên tài khác. Tuy nhiên, nếu đọ với thiên tài thực thụ mang danh "Thần Tử chuyển thế", thì biểu hiện của cô vẫn còn một khoảng cách nhất định.
Dẫu từng nghe danh Viviana, nhưng Woodcowen lại chẳng mấy hứng thú với cô. Một phần là vì Viviana chưa đủ mạnh, chưa đủ tư cách để khoác lên mình danh xưng "kẻ mạnh". Phần khác là bởi tộc Người Yak xưa nay vốn không mấy ưa chuộng những cường giả thuộc "trường phái kỹ năng". Tộc Người Yak dũng cảm và cương mãnh chỉ thực sự yêu thích những kẻ mạnh dám đối đầu trực diện với kẻ thù giống như họ.
Thiếu nữ mười sáu tuổi ư? Tay chân thon gầy thế kia, tốt nhất là nên về luyện tập thêm đi.
"Chào buổi tối mọi người, tôi là Viviana Scarlet, mong được chỉ giáo nhiều hơn."
Giọng nói lảnh lót êm tai của thiếu nữ vang lên từ phía sau Drigus. Woodcowen thầm lắc đầu. Giọng nói của kẻ mạnh lẽ ra phải trầm hùng vang dội mới đúng. Dẫu vậy, ông không bộc lộ sở thích cá nhân ra mặt, mà vẫn giữ trọn vẹn những lễ tiết cần thiết.
Sau đó, màn chào hỏi gần như kết thúc. Đội kỵ binh gia tộc Scarlet cắm trại ngay gần nhóm Woodcowen. Mọi người hỗ trợ nhau canh gác, trải qua một đêm an toàn.
· Sáng hôm sau tỉnh dậy, khi Woodcowen chuẩn bị lên đường xuất phát như thường lệ, ông cạn lời khi phát hiện ra sự "bất thường" của đám thuộc hạ.
Vài tên thuộc hạ con người ông mang theo chuyến này, tuy chẳng thể gọi là chăm chỉ cần mẫn, nhưng cũng không đến nỗi lười biếng ham ăn. Nào ngờ sáng nay ngủ dậy, "chẳng hiểu sao" đám này như bị tiêm máu gà, hưng phấn kích động đến mức lạ thường!
Woodcowen chốc thì thấy gã này chạy tới giúp ngựa của gia tộc Scarlet uống nước, chốc lại thấy gã kia lao đến khuân đồ phụ người của gia tộc Scarlet... Tóm lại là, họ nhiệt tình đến độ chỉ thiếu nước xin gia nhập luôn vào đội ngũ của gia tộc Scarlet.
Rất nhanh sau đó, Woodcowen đã hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn