Chương 917: Chương 10.74: Trong nháy mắt
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 10: Trăng Đen, Thỏ Tối Vốn tưởng mình nắm chắc cái chết, Anya lại bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho ngơ ngác.
Chắn trước mặt mình, chẳng phải là anh lính đánh thuê ủ rũ ban nãy sao?
Hóa ra gã này... lại lợi hại đến vậy cơ à?!
Phía đối diện, Gấu Vuốt Phá Đá có vẻ như cũng bị kẻ ngáng đường vừa xuất hiện này làm cho giật mình. Thế nhưng, nó nhanh chóng nhận rõ tình hình, vung móng vuốt nhọn hoắt chém thẳng vào tên khốn không biết trời cao đất dày!
Nhớ lại chiếc vỏ kiếm vốn đã tàn tạ của người lính đánh thuê, tim Anya tức thì thót lên tận cổ họng.
Đòn cản phá khi nãy rốt cuộc là ăn may hay nhờ thực lực, lát nữa sẽ rõ ngay thôi!
Tuy nhiên, diễn biến sự việc một lần nữa nằm ngoài dự đoán của Anya. Ngay lúc cô bé tưởng anh ta sẽ giở lại trò cũ, dùng vỏ kiếm để chống đỡ đòn cào cấu, thì hình bóng người lính đánh thuê bỗng mờ đi. Ngay sau đó, cô bé liền thấy thân thể Gấu Vuốt Phá Đá cứ như bị đóng băng, cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ.
——【Đã có chuyện gì... xảy ra thế? 】 Chỉ thấy người lính đánh thuê lại trở về dáng vẻ uể oải như trước, biếng nhác vươn vai một cái. Sau đó, anh ta chẳng buồn đoái hoài đến con Gấu Vuốt Phá Đá nữa, lững thững đi sang một bên rồi ngồi xuống, tiếp tục nhồm nhoàm nhai thức ăn.
Anya nhìn con Gấu Vuốt Phá Đá vẫn đang đứng sừng sững ở đó, đến nhúc nhích một ngón tay cũng không dám. Cô bé thậm chí còn chẳng có dũng khí cất lời chất vấn người lính đánh thuê, vì sợ chỉ cần mở miệng là con ác thú kia lại vồ lấy mình.
Ông chú trưởng thôn cách đó không xa cũng hoang mang chẳng kém gì Anya. Ông thầm nghĩ, liệu có phải người lính đánh thuê đã dùng kỹ năng gì đó để phong ấn hành động của Gấu Vuốt Phá Đá hay không. Vậy nếu đã tung chiêu thành công, cớ sao cậu ta không nhân cơ hội này mà kết liễu luôn con dã thú?
——【Cậu không làm thì để tôi! 】 Chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều, trưởng thôn lập tức giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào điểm yếu nhất của Gấu Vuốt Phá Đá - đôi mắt. Nào ngờ, ngay khoảnh khắc mũi tên vừa nạp lên dây, con Gấu Vuốt Phá Đá đang đứng đực ra đó bỗng vỡ nát thành từng mảnh, rơi lả tả xuống đất, biến thành một đống thi thể đứt vụn.
"... Ơ?"
"... Hả?"
"... Cái gì cơ?!!!"
Đầu tiên là trưởng thôn, sau đó là Anya, cả hai hoàn toàn không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ trong lòng, bật thét lên thành tiếng.
Đặt trong khung cảnh ấy, gã lính đánh thuê vẫn đang ung dung ăn uống kia chính là minh chứng sống động nhất cho hai chữ "lạc quẻ".
· Phải qua một lúc rất lâu, trưởng thôn và Anya mới miễn cưỡng tiếp nhận sự thật vừa xảy ra.
Con Gấu Vuốt Phá Đá hung hãn tàn bạo dường ấy, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã bị người lính đánh thuê chém thành muôn mảnh.
Tốc độ xuất kiếm của anh ta nhanh đến mức, cả trưởng thôn lẫn Anya đều không nhìn rõ rốt cuộc anh ta đã làm những gì.
——【Chẳng lẽ, tên lính đánh thuê thê thảm này thực chất lại cực kỳ mạnh? 】 Cùng một suy nghĩ đồng thời hiện lên trong đầu trưởng thôn và Anya, nhưng phản ứng của hai người lại trái ngược hoàn toàn.
Trưởng thôn nhớ lại thái độ khinh khỉnh của mình ban nãy, thậm chí còn mặc kệ cậu ta đi nộp mạng, trong lòng liền lạnh toát... Lỡ đâu sau khi ăn no nê lấy lại sức, tên lính đánh thuê này tính sổ với ông, thì ông lấy tư cách gì mà làm đối thủ của cậu ta cơ chứ?
Anya thì không nơm nớp lo sợ như trưởng thôn, lúc này cô bé chỉ ngập tràn niềm hân hoan. Bởi lẽ mối hiểm họa của làng cuối cùng cũng qua đi! Mọi người được cứu rồi!
Nếu nói Anya còn điều gì lấn cấn, thì đó chính là vấn đề thù lao của vị ân nhân này.
Anya nhớ rất rõ, người lính đánh thuê từng dặn "xong việc phải trả thù lao cho anh ta". Nhưng đừng nói là một mình cô bé, dẫu có gộp cả làng Nước Biếc lại, họ cũng chẳng đào đâu ra nhiều tiền để trả.
Thứ mà làng Nước Biếc có thể dùng để tạ ơn vị lính đánh thuê này, chỉ có vài món đồ thủ công do họ tự làm mà thôi.
Dù vậy, những điều này cũng chẳng khiến Anya phải lo lắng nhiều. Bởi vì không gì quan trọng hơn việc mọi người đều bình an sống sót.
Tới lúc đó nếu thật sự không gom đủ tiền công, thì mọi người cùng nhau đi kiếm tiền trả nợ là được thôi —— Anya vốn luôn lạc quan nghĩ vậy.
"Thật sự cảm ơn anh rất nhiều! Anh lính đánh thuê!"
Anya là người đầu tiên bước lên nói lời cảm tạ. Dẫu vẫn còn chút hoảng sợ, nhưng cảm xúc của cô bé đã ổn định trở lại.
Cũng may nhờ người lính đánh thuê ra tay chớp nhoáng, mọi thứ đã kết thúc từ trước khi Anya kịp cảm nhận sự hoảng loạn tột cùng.
Thành thật mà nói, giả như trận chiến giữa anh ta và Gấu Vuốt Phá Đá kéo dài thêm vài phút nữa, thì với khoảng cách gần như thế, Anya chắc chắn sẽ sợ đến mức tè cả ra quần.
"Không cần cảm ơn, nhớ trả tiền cho tôi là được."
Người lính đánh thuê thờ ơ đáp lại. Anya nghe đối phương hở ra là nhắc đến tiền thì vô cùng bối rối, nhưng vẫn gượng cười hứa trước.
Lúc này, trưởng thôn cũng bước đến. Nghe thấy đoạn hội thoại giữa hai người, ông liền đảm bảo thù lao chắc chắn sẽ không bạc đãi cậu ta. Có điều tiền mặt trong làng không nhiều, nếu cậu không chê, mong cậu hãy nhận một ít nhu yếu phẩm thay thế.
Nằm ngoài dự đoán của Anya, người lính đánh thuê lại gật đầu đồng ý. Anh ta dễ dãi trả lời, chỉ cần cho anh ta miếng ăn và một chỗ ngả lưng, vậy là đủ rồi.
——【Hả hả hả? Chỉ cần thế thôi sao? Đòi vậy chẳng phải quá ít ư?! 】 Không phải Anya chưa va chạm sự đời. Theo như cô bé biết, tiền thưởng của công hội nhiệm vụ ngoài thị trấn cho việc thảo phạt ma thú bậc hai cao hơn rất nhiều so với thù lao mà người lính đánh thuê này yêu cầu.
Hóa ra, cái gã cứ mở miệng là đòi tiền này lại chẳng phải loại người chỉ hám lợi.
——【Đúng rồi, lúc trước anh ấy từng kể, vì không muốn đồng lõa với bọn xấu trong đoàn lính đánh thuê nên mới ra nông nỗi này... 】 Anya nhớ lại lời anh ta, bất giác sinh ra chút thiện cảm với cái gã lôi thôi lếch thếch này.
Phía trưởng thôn, sau vài câu trò chuyện cẩn trọng với anh lính đánh thuê, ông cũng dần gỡ bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng.
Có vẻ người này không hề hẹp hòi như ông lo sợ, cậu ta chẳng mảy may có ý định so đo chuyện ban nãy với ông.
Thế là, sự kiện Gấu Vuốt Phá Đá tập kích làng Nước Biếc chính thức khép lại tại đây.
Xác của Gấu Vuốt Phá Đá do dân làng Nước Biếc phụ trách phân mổ. Về phần doanh thu từ việc bán vật liệu sau này, người lính đánh thuê vô cùng hào phóng nhường lại một nửa cho làng Nước Biếc, coi như đó là tiền công vất vả vì mọi người xử lý xác ma thú cũng không dễ dàng gì.
Kể từ giây phút đó, anh lính đánh thuê lai lịch bất minh này phút chốc trở thành tâm điểm nóng nhất làng Nước Biếc. Ai ai cũng muốn chạy tới bắt chuyện, làm quen với anh ta. Còn phản ứng của người trong cuộc thì là...
"Phiền phức quá, tôi đi ngủ đây. Anya, cô canh cửa giúp tôi nhé."
Đúng vậy, gã lính đánh thuê đang ở nhờ nhà Anya, chẳng chút khách khí mà sai bảo cô bé đi làm bia đỡ đạn cho mình.
Và Anya - người đang nợ anh ta một ân tình to lớn, lại vô cùng tình nguyện phục vụ ân nhân.
Đối với Anya, cơ hội được tiếp xúc gần gũi với người từ bên ngoài thế này cũng là điều vô cùng hiếm có.
——【Tối nay nên nấu món gì cho anh lính đánh thuê nhỉ... Ơ chết, mình còn chưa hỏi tên anh ấy! 】 Lấy cớ hỏi xem tối nay muốn ăn gì, Anya gõ cửa rồi bước vào phòng của vị lính đánh thuê.
Chưa đợi Anya mở miệng, anh ta đã tự nhiên cởi phăng áo ra, rồi nhét thẳng vào tay Anya - người lúc này đang đứng chết trân vì hoảng hốt và sốc...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn