Chương 903: Chương 10.60: Thời khắc lựa chọn
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 10: Trăng Đen, Thỏ Tối ——【Vậy mà lại là đòn tấn công diện rộng?! 】 Sự thay đổi phương thức tấn công đột ngột của con ma vật khiến ông lão và Shiiki Ruri không kịp trở tay.
Cho dù ông cụ đã nhìn thấy trước tên kỹ năng Cánh Hót Cao Tần, nhưng ông vẫn không kịp đưa ra biện pháp đối phó chính xác, đành cứng rắn gánh trọn đòn tấn công bằng sóng âm này.
Trong khoảnh khắc đó, ông cụ cảm thấy cơ thể mình bị chấn động đến tê rần từ trong ra ngoài. Cả người đau nhói từng cơn, đặc biệt là phần đầu, đau đến mức tưởng chừng như sắp nứt toác ra vậy!
Bị cơn đau dữ dội ảnh hưởng, ông cụ rơi vào trạng thái choáng váng tạm thời. Thậm chí đến mắt cũng không thể mở nổi, nhất thời ông chẳng thể có bất cứ hành động nào.
Về phần Shiiki Ruri, cô cũng không kịp phòng ngự hay né tránh. Tuy nhiên nhờ chỉ số khéo léo khá cao, sát thương cô phải nhận nhỏ hơn ông lão rất nhiều, hiện tại vẫn đủ sức để di chuyển.
Cục diện vốn gần như nghiêng hẳn về một phía, chỉ vì một kỹ năng mà bị đảo ngược hoàn toàn. Và tàn khốc hơn nữa là, con ma vật chẳng hề cho hai người lấy một cơ hội thở dốc, nó lập tức phát động truy sát họ! Tốc độ thậm chí còn nhanh hơn cả ban nãy!
Giữa ranh giới sinh tử, Shiiki Ruri dùng khóe mắt xác nhận trạng thái của ông lão. Cô nhận ra ông đang tạm thời bất động.
Nếu cô chỉ bảo vệ bản thân, ông cụ chắc chắn sẽ phải chết. Do vậy, dẫu trong lòng hoảng loạn tột độ, cô vẫn cắn răng lao ra chắn giữa ông cụ và con ma vật.
——【Tao sẽ không để mày giết ông cụ Quỷ Ngữ đâu! 】 Shiiki Ruri đánh cược tất cả kích hoạt kỹ năng Lời Nguyền Phong Nhẫn. Kể từ giờ, chỉ cần không nhận sát thương, chỉ số khéo léo của cô sẽ tăng liên tục, cho tới khi chạm mốc 1000%.
Với chỉ số khéo léo gấp mười lần, cô sẽ lấy lại ưu thế tốc độ trước con ma vật lanh lẹ này.
Nhưng, giả sử cô lỡ bị thương, chỉ số khéo léo sẽ lập tức tụt xuống còn 10% so với ban đầu, đồng thời bị khóa cứng trong một phút.
Nếu tình huống này thực sự xảy ra, cô chỉ còn nước chờ chết.
"Giỏi thì giết tao trước đi! Đồ ma vật ngu ngốc!"
Cô tiện tay ném một lọ nọc độc ăn mòn về phía con ma vật đang lao tới, chai độc vỡ tung tóe ngay trên cái đầu thỏ dị hợm của nó.
Con ma vật tức thì nổi điên, liên tục phóng ba thanh dao xương về phía cô rồi vừa gầm rú vừa lao lên.
Thấy vậy, Shiiki Ruri lập tức vắt chân lên cổ mà chạy. Chỉ cần kéo được tên này ra khỏi người ông cụ, thì mục đích của cô đã hoàn thành.
Dao xương bay vèo vèo, ma vật bám riết không buông. Shiiki Ruri thi triển Đạp Không Phong Bộ, uyển chuyển hệt như đang nhảy múa trên dây thăng bằng.
Do lúc nãy bị trúng đòn sóng âm của ma vật, hiệu ứng của kiếm đâm Phong Ngữ được kích hoạt, nên trên người cô vẫn còn một lớp Khiên Phong Ngữ có thể cho phép phạm sai lầm.
Thế nhưng, Shiiki Ruri không chắc lớp khiên này có bị con ma vật chọc thủng chỉ bằng một đòn hay không, do đó cách an toàn nhất vẫn là cố gắng giữ cho bản thân không phải chịu bất cứ tổn thương nào.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua, chỉ số khéo léo của Shiiki Ruri không ngừng tăng lên, khiến những đòn tấn công của con ma vật ngày càng tụt lại phía sau cô.
Khi thời gian trôi qua giây thứ ba kể từ đòn Cánh Hót Cao Tần, con Thằn Lằn Thú Cánh Côn Trùng Mất Trí dường như nhận ra lão già chuột nhân bên kia đã khôi phục ý thức. Nó bất ngờ tạm từ bỏ việc đuổi theo thiếu nữ Người Mèo, dừng lại ngay tại chỗ, rồi bắt đầu vận tụ một thứ gì đó...
"Khè á—— khè——!!!"
Cùng với tiếng gầm rít chói tai, lớp giáp xương ngoài bị vỡ nát trên lưng ma vật lại mọc ra như cũ. Không những thế, cái đuôi dài thòng, thô kệch của nó cũng mọc tua tủa những gai xương trắng dã.
Shiiki Ruri chẳng mấy ngạc nhiên trước việc tên này có khả năng tái tạo lớp giáp ngoài, vì những thông tin này đều đã được ghi chép trong sách ảnh.
Điều thực sự khiến cô thót tim lúc này, chính là đòn tấn công sóng âm diện rộng ban nãy.
Nếu lại ăn một đòn như thế nữa, cô và ông cụ Quỷ Ngữ sẽ toi mạng chắc.
"Cảm ơn cháu đã yểm trợ Ruri, ông hồi phục khả năng di chuyển rồi."
Giọng nói của ông lão cất lên từ bên cạnh, tiếp thêm cho Shiiki Ruri vài phần dũng khí giữa lúc hoang mang.
Ngay sau đó, lời thú nhận của ông càng khiến cô cảm thấy mình đã cứu đúng người.
"Xin lỗi nhé Ruri bé nhỏ, chuyện ông bảo cháu trúng độc ban nãy, thực ra là lừa cháu đấy. Hy vọng cháu sẽ tha thứ cho ông."
Nghe vậy, Shiiki Ruri hệt như uống được viên thuốc an thần, nhờ đó có thể toàn tâm toàn ý đối phó với con ma vật trước mắt. Tuy nhiên, vì thể diện, cô vẫn phải cứng miệng một chút.
"Quả nhiên là thế, thực ra tôi đoán ra từ lâu rồi meo~ hahaha~" · Hiềm khích giữa hai người theo tiếng cười của cô cũng tan biến thành mây khói.
Đối diện với con Thằn Lằn Thú Cánh Côn Trùng Mất Trí khó xơi này, ông cụ và Shiiki Ruri nhanh chóng trao đổi ý kiến.
Ý định của cô là, việc cấp bách nhất hiện tại phải tránh được đòn sóng âm tiếp theo. Nhìn lại lần trúng chiêu lúc nãy, chỉ cần nằm trong phạm vi tấn công của địch thì sẽ rất khó để né đòn.
Ông cụ Quỷ Ngữ hoàn toàn đồng ý. Ông không chắc kỹ năng tạo khiên của mình có thể cản nổi, lỡ như đỡ không xong, thứ chờ đợi bọn họ chỉ có cái chết mà thôi.
"Tuy có khả năng chặn được, nhưng rủi ro quá cao, chúng ta không đánh cược được đâu."
Nói dứt lời, ông cụ liền quăng ra một thông tin cực kỳ quan trọng. Trong lúc Shiiki Ruri dẫn dụ con quái vật lúc nãy, ông đã quan sát mức độ thiệt hại của mặt đất xung quanh, từ đó suy đoán rằng đòn Cánh Hót Cao Tần có bán kính tấn công rơi vào khoảng hai mươi mét.
Nói cách khác, khi đôi cánh của ma vật phát sáng, chỉ cần họ trốn ra ngoài cự ly hai mươi lăm mét là cơ bản đã an toàn.
Khoảng cách hai mươi lăm mét đối với Shiiki Ruri dễ như ăn kẹo, nhưng đối với ông cụ Quỷ Ngữ, nó lại là một thử thách vô cùng gian nan.
Từ lúc đôi cánh ma vật phát sáng cho tới khi nó tung đòn tấn công, vỏn vẹn chỉ chừng hai giây đồng hồ. Với khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, ông lão có thể chạy được mười mét đã được xem là thành tích rất tốt rồi.
Do đó, muốn bảo vệ an toàn cho bản thân, ông cụ lúc nào cũng phải duy trì khoảng cách trên mười lăm mét với mục tiêu. Thế nhưng, nếu làm vậy, ông sẽ trở thành kẻ vô dụng trong trận chiến này.
——【Thật không ngờ cũng có ngày mình trở thành gánh nặng, đúng là tuổi tác chẳng buông tha ai... 】 Ông cụ thầm thở dài trong lòng. Nhớ lại việc con Thằn Lằn Thú Cánh Côn Trùng Mất Trí cho đến tận bây giờ vẫn chưa lôi hết kỹ năng ra xài, ông đã sớm cảm thấy trận này mười mươi không có cửa thắng.
Tình trạng "đánh không lại" đối với ông cụ thực chất chỉ là chuyện cơm bữa. Những người làm việc trong tổ chức tình báo như họ vốn dĩ chưa bao giờ đặt chiến đấu lên hàng ưu tiên, thay vào đó, hoàn thành nhiệm vụ mới là mục tiêu hàng đầu.
Lúc này đây, đã không thể chiến thắng kẻ địch, lựa chọn còn lại duy nhất là rút lui chiến lược, tập hợp lực lượng rồi trở lại sau.
Chỉ là, khi phải đối mặt với con ma vật có tốc độ siêu phàm này, ngay cả việc chạy trốn cũng trở nên chật vật.
Nếu ông cùng rút với Ruri, người chậm chân hơn là ông chắc chắn sẽ sớm bị nó đuổi kịp. Chỉ khi để cô bé đi bọc hậu, ông cụ mới có cơ may thoát khỏi đây an toàn.
Dẫu vậy, ông không thể nào để Ruri phải ở lại phía sau vì mình, bởi ông biết thừa cô bé không trụ nổi một phút dưới tay con quái vật này...
Thế là, không một dấu hiệu báo trước, ông cụ Quỷ Ngữ bất thình lình đón nhận thời khắc lựa chọn mang tính quyết định của cuộc đời mình.
Rốt cuộc, ông nên kéo Ruri chết chùm để bảo vệ bản thân, hay là hy sinh chính mình để thành toàn cho người khác...?
"Bé Ruri, nghe cho kỹ đây. Bây giờ ông lấy thân phận Tổng Đường chủ tạm thời để ra lệnh cho cháu."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn