Chương 890: Chương 10.47: Tính sai liên tiếp
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~20 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 10: Trăng Đen, Thỏ Tối
"【Ám ngữ】 Đói rồi à? Vậy uống tạm thứ này đi."
Shunsoku tiện tay quăng cho Kazemimi một lọ dung dịch nhỏ, chứa thứ thuốc giải độc gia truyền của dòng tộc Thỏ Đen.
Loại thần dược này chẳng những gột rửa được hầu hết các hợp chất độc hại kí sinh trên cơ thể, mà còn cung cấp cho người dùng một lá chắn miễn nhiễm kháng lại những độc tố tương tự trong một khoảng thời gian nhất định.
Việc Shunsoku chuyển giao lọ thần dược ấy cho Kazemimi, tự nhiên không hề mang hàm ý cứu đói như những lời nói bông đùa, mà cốt để phòng hờ trước mấy món đồ chơi quái gở của ông lão người chuột.
Như đã từng đề cập tới, Shunsoku hoài nghi đôi dao găm của ông cụ đã được tẩm một loại độc tố ức chế dây thần kinh, nếu không với vết thương hời hợt kia, cô chẳng thể nào bùng nổ cảm giác đau thấu tận xương tủy như thế.
Tuy nhiên, dù chẳng ai dám đảm bảo chất kịch độc của lão già thuộc phạm vi xử lý của phương thuốc hóa giải, nhưng việc thử sức vẫn chẳng tổn hao cọng lông mảy may.
"【Ám ngữ】 Lấy thuốc giải độc cho tôi lót dạ, cảm ơn cô nhé."
[Chú thích: Trong trận đấu, mọi đoạn hội thoại qua lại giữa Kazemimi và Shunsoku nếu không được chú thích đặc biệt, đều được xếp vào diện "Ám ngữ". Các phần sau xin phép không ghi lại] Dù bản thân Kazemimi không thể bộc lộ ra cảm xúc, nhưng điều đó hoàn toàn chẳng ngăn trở việc cô lườm ngoýt Shunsoku một cái sắc lẹm.
Khen chê là một chuyện, nhưng thuốc giải độc vẫn bắt buộc phải nuốt trôi. Trong lúc cả hai đứng bỡn cợt giao lưu và tận hưởng thuốc, thì ông cụ người chuột lại chẳng có biểu hiện bốc hơi hay ngắt kết nối nào cả. Hắn ta chỉ ngây ngốc đứng đực ra đó từ xa, không biết vì lý do gì lại không ra tay tấn công.
· · Dân gian cõi Ngục Tinh lưu truyền một câu ngạn ngữ, đại ý rằng nhóm á nhân của tộc người chuột sẽ không vì gánh nặng tuổi tác mà thoái hóa hay lão suy, ngược lại, càng sống lâu họ càng bộc lộ sức mạnh đáng sợ.
Tính từ "đáng sợ" được sử dụng trong câu không phản ánh sức mạnh thể chất, mà thay vào đó nhằm ngợi ca trí lực thông thái vô biên của họ.
Bé gái Thỏ Đen - Kazemimi - giờ phút này có lẽ đã thấu cảm sâu sắc được ý nghĩa ẩn giấu phía sau câu nói, bởi vì hiện thân sống sờ sờ đang sừng sững uy nghi trước mặt nàng chính là một dẫn chứng hùng hồn nhất.
Trong khoảng thời gian Shunsoku múa lộn vần vũ vừa rồi, Kazemimi tuyệt đối không phải là con tôm tép dạo chơi qua đường. Cô ta đã dồn toàn tâm toàn lực quan sát, mong mỏi khai thác góc nhìn của người thứ ba để bóc mẽ được điểm yếu và lên kịch bản đánh bại kẻ thù.
Ấy vậy mà, ngay cả khi nàng vận dụng đến cái "thính giác" làm nên thương hiệu của mình, cũng chẳng thể tìm nổi một kẽ hở nào có thể mang lại chiến thắng vinh quang cho Shunsoku mà không vi phạm điều luật sử dụng kỹ năng nghề nghiệp.
Nếu muốn dụ đối phương bộc lộ gót chân Achilles, nước cờ duy nhất là để bản thân nàng cũng trực tiếp hòa mình vào cuộc chơi.
Qua diễn biến đột ngột ngừng băm bổ của lão già người chuột, Kazemimi đúc kết được hai nhận định.
Nhận định đầu tiên, lão già kia tỏ ra dè chừng với những chiếc boomerang kẹp trên tay nàng nên mới không dại dột xung phong. Nếu đúng là vậy, chứng tỏ lớp vỏ bọc tưởng chừng không thể chọc thủng kia thực chất vẫn tồn tại những vết nứt chí mạng.
Nhận định thứ hai, ông cụ có vẻ bị phế bỏ các chiêu thức cấu rỉa tầm xa, hoặc cũng có thể hỏa lực trang bị vô cùng hạn chế, do đó đành phó mặc trơ mắt đứng nhìn cảnh Shunsoku và Kazemimi tụ tập nghỉ dưỡng sức.
Bám sát vào hai nhận định, Kazemimi vẽ ra một kịch bản giao tranh đơn giản rồi đồng bộ ý tưởng cho cô bạn Shunsoku.
Cặp bài trùng nhanh chóng hòa chung một nhịp đập, chẳng cần lãng phí lời nói thừa thãi, lập tức phối hợp nhịp nhàng dội mưa bom bão đạn về phía trước.
"Cảm thấy vinh hạnh đi Đường chủ Tước Đường, bây giờ đích thân cả hai bọn tôi sẽ cùng xâu xé ông đây."
Bằng độ linh hoạt vô địch, Shunsoku hùng dũng lao lên dẫn đầu. Dẫu cho chỉ còn độc một tay lành lặn, cô nàng vẫn phớt lờ nỗi sợ hãi, quyết tử bổ nhào thẳng về phía ông lão chuột già.
Bám theo sát nút, Kazemimi - kẻ vốn không kiếm cơm nhờ sức khỏe thể chất - hai tay thi triển công phu thả diều chớp nhoáng. Chưa đầy ba giây đồng hồ, cô đã quăng sạch bách tám cái boomerang ra khỏi lòng bàn tay. Những thanh âm xé gió réo rắt "vèo vèo vèo" khiến bầu không khí vốn yên ả bỗng nhuốm đẫm mùi thuốc súng và ngập tràn sát cơ chết chóc.
Chứng kiến tình thế biến chuyển, ông cụ lập tức thu gọn một thanh dao găm. Chẳng biết hắn phù phép nhét thứ của nợ gì vào tay, chỉ dùng độc một cánh tay mà cản phá hoàn mỹ mọi pha úp sọt mãnh liệt của Shunsoku.
Việc bị khuyết đi cánh tay đã tước bỏ sự sắc bén vốn có của Shunsoku. Mặc dù các đường quyền vẫn có xác suất thọc sườn lão già, thế nhưng lớp áo giáp tàng hình vẫn biến cô thành kẻ bù nhìn bất lực chẳng thể nào làm nên chuyện.
Tuy nhiên, mấy thứ râu ria này chẳng có gì to tát, bởi vì đàn boomerang do Kazemimi quăng ra đang hăng hái trên chặng đường lao tới mục tiêu.
Dõi theo sự ngạc nhiên ngày một gia tăng trên khuôn mặt lão già, Shunsoku chẳng cần ngoảnh mặt lại cũng thừa biết các cuộc oanh kích của Kazemimi đang thăng hoa tới bến.
· Có nét tương đồng với "Lợi trảo Huyết hổ" của Shunsoku, những chiếc boomerang của Kazemimi cũng là thứ vũ khí ma đạo mang trong mình kỹ năng nội tại.
Đống phi tiêu này chẳng những bung bật ra vô số lưỡi dao sắc như nước khi được quăng đi, mà còn dựa trên bản nguyên gốc để nhân bản ngẫu nhiên từ một tới năm bản sao chép cấu tạo bằng ma lực.
Xét trên phương diện may mắn đạt đỉnh, tám thanh boomerang quăng ra sẽ biến tấu ra thành bốn mươi bản sao chép. Nếu gộp chung với chủ thể, sẽ tạo ra quân số khủng bố là bốn mươi tám mảnh văng boomerang.
Khi một quân đoàn mang quy mô cỡ này đồng loạt ập xuống người ông lão thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Shunsoku chuẩn bị được trực tiếp rửa mắt với câu trả lời ngay tức thì.
"Cô bé, đừng ảo tưởng rằng chỉ các cô mới sở hữu hỏa lực tầm xa... Phi tiêu của tôi sẽ nhanh hơn các cô một bước, cắm rễ để lại vết sẹo trên đùi cô trước đấy."
Vào khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, ông cụ lại nhả ra một lời đe dọa cực thâm độc lần thứ ba.
Lần này, Shunsoku đã khôn ngoan hơn. Bằng chứng là lời tiên tri độc ác của gã ta đã vận ứng liên tiếp hai lần, vì vậy cô tuyệt đối không thể nào nhắm mắt xuôi tay ngã cùng một cái hố đến tận ba lần!
Ấy vậy mà, ngay khi ý nghĩ ấy còn đang loanh quanh trong tâm khảm, nỗi đau quặn thắt đã chọc thẳng lên từ đùi cô. Vội vàng cúi xuống kiểm tra, Shunsoku choáng váng trợn tròn đôi mắt trước cảnh tượng phi tiêu của địch nhân đã găm phập vào đùi cô tự lúc nào...?!
——【Sao có thể thế được... Lẽ nào...?! 】 Ngẩng đầu lên, Shunsoku thu gọn vào mắt nụ cười gian xảo đắc thắng của lão già người chuột. Chẳng có gì để phải bàn cãi, lão cáo già này đã âm thầm phóng phi tiêu đi trước rồi mới bô bô tung ra lời tuyên cáo tấn công. Thảo nào mà cô chẳng có lấy một kẽ hở nào để kịp thời lảng tránh.
Dù sao đi nữa, cái thứ phi tiêu nhãi nhép kia cũng chẳng đáng để cô phải hốt hoảng. Quan trọng hơn, cơn mưa tầm tã ba bốn mươi thanh boomerang của Kazemimi đã vây hãm bốn phương tám hướng khóa chặt hoàn toàn ông lão rồi!
——【Bây giờ đến lượt ông nếm thử bản lĩnh của bọn này rồi đấy. 】 Shunsoku vắt kiệt sức bình sinh lộn vòng ra phía sau, thoả mãn chiêm ngưỡng cảnh tượng đúng như mong ước, hàng trăm chiếc boomerang từ đủ mọi góc độ đang xâu xé lão già người chuột.
Theo quan điểm của Shunsoku, một màn lưới đan quá kín như vậy thì chạy đằng trời. Kế tiếp chỉ còn chờ màn chứng minh năng lực của tấm khiên bảo vệ vô hình kia, để xem nó có thực sự bá đạo đến mức chống chọi được toàn bộ hỏa lực, cũng như hấp thu trọn vẹn sức hủy diệt từ kỹ năng thần sầu của Kazemimi hay không.
Chớ có khinh thường cái vẻ bề ngoài nhang nhác đồ chơi trẻ con hay dụng cụ thể thao của boomerang. Khi con quay tốc độ cao được vũ trang bởi những lưỡi dao sắc lẹm và phủ lên một lớp ma lực nồng độ khủng, thì uy lực chặt đầu cứ gọi là chém phát nào đứt phát đấy!
Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh. Những chiếc boomerang ngập ngụa sát khí cứ vậy càn quét ông cụ, rồi liên tiếp đập uỳnh uỳnh vào lớp khiên vô hình.
Tấm khiên của lão già liệu sẽ trụ vững được bao nhiêu đòn thì vỡ nát đây?
Shunsoku cho rằng chỉ cần chắn được mười phát đã là kinh khủng khiếp lắm rồi. Cơ mà sự đời ai có ngờ, ngay cả khi thanh boomerang cuối cùng đã bị bật văng xuống mặt đất, lớp khiên tàng hình của lão già vẫn sừng sững như núi, chẳng có lấy một điểm báo hiệu sắp nứt vỡ.
· ——【Không... Chuyện này cũng quá mức vô lý rồi đúng không? 】 Shunsoku chết lặng người. Màn thể hiện sức mạnh của lão già người chuột đã vọt xà đánh bại xa tít mù tắp so với toàn bộ hiểu biết của tình báo ghi nhận.
Dẫu vậy, khác xa với kẻ đang điêu đứng như cô, Kazemimi - sau khi nếm mùi thất bại đắng cay ở lượt công phá đầu tiên - đã lập tức phát tín hiệu chỉ thị cho Shunsoku.
"Shunsoku, nhặt lại boomerang cho tôi, chúng ta chơi thêm ván nữa... Lão ta tuyệt đối không thể có đủ ma lực để chống đỡ lớp khiên đó mãi được."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn