Chương 215: Chương 6.40 - Đêm tao ngộ
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 6: Nguyên Nhân Cái Chết Không Rõ 40 - Đêm tao ngộ
"Hỡi hai vị lữ khách, bánh xe vận mệnh đã đưa lối chúng ta gặp gỡ nơi đây. Giờ phút này, Thần Vua Hổ Tà Ác trong cơ thể ta đang tìm kiếm tế phẩm. Chẳng hay hai vị có nguyện ý hy sinh vì 'Bá chủ tương lai' hay không?"
Thiếu nữ tóc trắng đứng cách một đoạn xa xôi buông ra một tràng giáo điều với hai gã phu xe. Đống ngôn từ khó hiểu kia khiến họ đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết phải phản hồi ra sao... thậm chí còn lầm tưởng mình đang gặp trúng một con điên.
Đúng lúc này, cái bụng của thiếu nữ bỗng nhiên cất tiếng "ùng ục... ục..." vô duyên mà lại hợp lý đến lạ. Hai tên phu xe lập tức hiểu ra, hóa ra con bé này đang bị đói.
"Ha ha ha, lại đây ngồi xuống ăn chung đi, dù sao bọn ta cũng không xơi hết được."
Một phu xe vẫy tay gọi thiếu nữ lại gần, phu xe còn lại nhiệt tình xé hẳn một cái đùi thỏ chìa ra.
Trong mắt hai ông chú phu xe tứ tuần ngũ tuần này, thiếu nữ tóc trắng trạc tuổi con gái họ... ngoại trừ việc đầu óc có vẻ hơi có vấn đề.
"Thần... Thần Vua Hổ Tà Ác vô cùng hân hoan trước món cống phẩm của các ngươi...!"
Thiếu nữ tóc trắng không hề khách sáo, đón lấy đùi thỏ ngồi phịch xuống đất, ngoạm từng miếng to ăn ngấu nghiến.
Đám phu xe nhìn cô ăn ngon lành với khí thế hào sảng thế kia thì cười khà khà.
Họ giục cô bé ăn từ từ thôi, nếu thích, cứ việc gói ghém hết số thịt thỏ còn lại mang đi.
——【Hóa ra là dân lưu vong... Chưa lưu lạc thành Lưu sồ là tốt rồi. 】 Vanessa buông tiếng thở dài, dời mắt khỏi cô gái.
· Nhắc đến Lưu sồ, Vanessa lại rùng mình nhớ về ký ức kinh hoàng năm nào.
Năm Vanessa mười ba tuổi, năm thứ hai sau khi bị điều tới sống ở gia tộc Greenlizard dưới diện trao đổi. Trong một lần trốn ra ngoài chơi, cô kết thân với một người chị xưng là Lydia.
Lydia đối xử với Vanessa rất tốt. Chị ta không chỉ dẫn cô đi dạo khắp chốn lạ lẫm thành Greenwood, mà còn đưa cô đi thưởng thức đủ món sơn hào hải vị, chơi đủ trò hay ho.
Nhưng ai ngờ, chỉ nửa năm sau khi quen biết Lydia, cô bé Vanessa ngây thơ đã bị chính người chị tốt này phản bội.
Lydia lén bỏ thuốc ngủ vào thức ăn của Vanessa. Chỉ một chút xíu nữa thôi, chị ta đã bán cô cho tổ chức ngầm để biến cô thành một Lưu sồ (những đứa trẻ lang thang bị bán làm gái điếm hay công cụ mua vui).
Nếu không nhờ đàn lộc linh dẫn thị vệ nhà Greenlizard tới kịp, Vanessa không biết giờ này mình sẽ lưu lạc tới phương trời nào, phải sống cuộc đời ra sao.
Sự việc bại lộ, tổ chức ngầm buôn bán người nhanh chóng bị Lãnh chúa Greenlizard nhổ cỏ tận gốc. Kẻ vừa mang thân phận Lưu sồ, vừa là mẹ mìn buôn người Lydia bị xử treo cổ thị chúng.
Trước khi chết, Lydia nhìn xuống phía dưới đài quan sát gào lên với tiểu Vanessa một câu.
Chị ta gào đến khản cổ rằng, tại sao không nói cho chị ta biết cô là đại tiểu thư thế gia. Nếu biết thân phận của cô, chị ta đã chẳng dại dột làm ra chuyện ngu xuẩn đến nhường này.
Ngay tại giây phút ấy, tam quan của cô bé Vanessa bị giáng một đòn chí mạng.
Tiểu Vanessa giấu giếm thân phận là để Lydia không có khoảng cách với mình. Cô ghét thái độ dè dặt, xa lánh mà mọi người hay dành cho cô.
Nhưng cô chẳng thể ngờ, những suy nghĩ tự huyễn hoặc của bản thân lại vô tình dung túng cho tội ác của Lydia. Cũng nhờ đó, cô mới nhận ra bộ mặt thật kinh tởm của chị ta.
· Làm gì có cái gọi là dịu dàng hay tình cảm chị em, tất thảy chỉ là vì lợi ích chi phối.
· Kể từ ngày định mệnh ấy, Vanessa không còn cảm thấy buồn khổ về bức tường ngăn cách giữa cô và dân đen nữa. Ngược lại, cô nhận ra bức tường ấy quá đỗi vững chãi, mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối.
Bình dân rốt cuộc cũng chỉ là bình dân, họ không có tư cách kết bạn với tầng lớp quý tộc, họ chỉ xứng đáng làm công cụ cho quý tộc mà thôi.
Cứ như vậy, nhận thức về sự phân hóa giai cấp cắm rễ thật sâu vào tâm khảm Vanessa, vững như bàn thạch cho đến tận ngày hôm nay.
· · Thấy hai tên phu xe đã ăn no nê mà vẫn còn buôn dưa lê bán dưa chuột với thiếu nữ tóc trắng, Vanessa đằng hắng ho khan hai tiếng, ra hiệu đã tới giờ xuất phát.
Bọn phu xe giật thót, biết mình mải lo tán gẫu với cô bé mà lơ là công việc, vội vàng chào tạm biệt rồi quay gót bước về phía xe ngựa.
Đúng lúc này, ba con tinh linh hươu lại lần lượt đi tới bên cạnh thiếu nữ, dùng mũi huých nhè nhẹ vào người cô, giống như một lời từ biệt, rồi mới quay về thùng xe ngựa.
Cảnh tượng này quả thực khiến Vanessa trợn tròn mắt.
Từ ngày sống trên vùng đất của gia tộc Greenlizard, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến đám lộc linh chịu gần gũi với ai khác ngoài mình!
"Này, ba đứa các ngươi bị làm sao thế? Ăn cây táo rào cây sung à?"
Nghe tiếng mắng của Vanessa, ba con tinh linh hươu cúi gằm mặt xuống sàn nhà, kêu ư ử vẻ oan ức lắm.
Vanessa đành thở dài ngao ngán. Thực lực cô hiện tại chưa tiến cấp lên bậc ba, nên tạm thời vẫn chưa thể giao tiếp bằng tâm trí với chúng.
——【Có lẽ chỉ là thích mùi hương trên người cô bé kia thôi. 】
"Phu xe, xuất phát."
Cỗ xe ngựa trắng lại chuyển bánh, bỏ lại thiếu nữ tóc trắng vẫn đang say sưa gặm thịt thỏ nướng bên đống lửa.
Thiếu nữ tóc trắng nhìn xe ngựa khuất dần, trong lòng có chút nuối tiếc.
Cô cứ tưởng ba con hươu con nít ranh kia định ở lại làm thức ăn dự trữ cho mình, ai dè tụi nó cứ thế mà đi thẳng.
"Ư... Mắt Vua Hổ Tà Ác của ta... lại nhói lên rồi..."
Thiếu nữ làm điệu bộ ôm rịt lấy con mắt phải đang bị bịt kín vô cùng kịch liệt, nhưng thật ra cô không hề thấy đau, chỉ là tự dưng nổi hứng muốn làm vậy thôi.
Cô làm bộ dạng đau khổ nhìn theo cỗ xe ngựa màu trắng kia. Trong lòng lờ mờ có một loại cảm giác... Cô cảm thấy thiếu nữ tóc đen ngồi trong xe ngựa đó tỏa ra một khí chất đặc biệt khó tả.
· Chẳng mấy chốc, thiếu nữ tóc trắng 『Bướm Hổ Đen · Heloise』 đã xơi sạch sành sanh đống thịt thỏ nướng còn lại.
Kể từ ngày tiếp nhận 『Máu Thử Thách』, cô luôn cảm thấy mình rất dễ bị đói, hơn nữa sức ăn cũng tăng lên đáng kể.
"Hừ hừ hừ hừ... Xem ra dòng máu Thần Vua Hổ Tà Ác trong người ta đã thức tỉnh rồi...!"
Heloise phấn khích vô cùng. Cô cho rằng đây chính là điềm báo lời hứa của Địa Quỷ đại nhân đã ứng nghiệm.
Tiếp theo đây, chỉ cần nắm được luồng sức mạnh phi phàm, Heloise sẽ có thể biến ước mơ thành hiện thực, báo đáp ân tình sâu nặng của Hổ nhân tộc!
——【Nhưng mà cái tên Banning gì đó, bây giờ đang ở đâu nhỉ? 】 ——【Nói chung là... cứ theo như thông tin trước đó, tiếp tục tiến về thị trấn Dris đã! 】 Heloise xoa xoa cái bụng căng tròn. Mặc dù vừa mới ăn xong, nhưng cô cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn có thể vận động mạnh được rồi. Đây chắc chắn cũng là năng lực của Thần Vua Hổ Tà Ác.
[Nhắc nhở: Độc giả ở Trái đất không nên vận động mạnh sau khi ăn.] Thế là, Heloise ngẩng mặt lên trời, ngắm nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm một lúc lâu. Miệng cứ lẩm bẩm lầm rầm những câu đại loại như "Hỡi những vị thần tinh tú, quyến thuộc của Thần Vua Hổ Tà Ác nơi đây khẩn cầu sự dẫn đường của ngài..."
Rồi hơn mười phút sau, cuối cùng Heloise cũng tìm được hướng đi tới thị trấn Dris thông qua việc quan sát tinh tượng, và lập tức chạy một mạch theo hướng đó.
Đáng lưu ý là, sự chạy thẳng của Heloise, là đường thẳng tắp nhất quyết không bao giờ rẽ.
Gặp rừng rậm, cô xuyên thẳng qua; Gặp sông suối, cô bơi thẳng qua; Gặp khe núi hẻm vực, cô trượt hẳn xuống rồi lại leo thẳng lên; Nói tóm lại là tuyệt đối không rẽ ngang, rẽ ngang thì coi như cô thua.
Lý do Heloise ngoan cố cứng đầu như vậy, thứ nhất là vì cô muốn đến được thị trấn Dris sớm hơn, thứ hai là bởi vì nếu đổi hướng, cô sẽ lạc đường mất, lại phải mất rất nhiều thời gian để xác định lại phương hướng.
Rõ ràng, nguyên nhân thứ hai mới là lý do cốt lõi.
Nhưng sứ đồ của Thần Vua Hổ Tà Ác tuyệt đối không bao giờ thừa nhận bản thân là một kẻ mù đường đâu.
· Sau hai ngày băng đèo lội suối, cuối cùng Heloise cũng thu được manh mối.
Cô nhìn thấy trên con đường đất phía trước mặt, cách đó khoảng chừng một trăm mét, có một bóng người đang phi ngựa.
Người ngồi trên lưng ngựa khoác áo choàng đen, dường như là một thiếu niên.
Hơn nữa, vóc dáng của thiếu niên này hoàn toàn trùng khớp với mục tiêu 『Banning』 được nhắc đến trong lá thư mà Địa Quỷ đại nhân giao phó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn