Chương 175: Chương 5.38 - Nguy cơ chưa dứt
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 5: Thử Thách Thăng Cấp 38 - Nguy cơ chưa dứt
"Tất cả không được chủ quan! Thằng ranh này có thể có bản lĩnh đặc biệt gì đó!"
Tên đội trưởng vừa hét lớn vừa nhìn chằm chằm vào thiếu niên áo đen. Điều khiến gã khó hiểu là thiếu niên này không hề bỏ chạy, cũng chẳng thèm tung đòn phủ đầu, mà chỉ điềm nhiên đứng nhìn bọn chúng.
——【Thứ giả thần giả quỷ. 】
"Toàn đội nghe lệnh! Đội hình số một! Giết chết nó!"
Tên đội trưởng vừa dứt lời, ba tên 『Binh lính mặc trọng giáp - Bậc 2』 lập tức giương khiên xông lên. Cùng lúc đó, ba tên 『Xạ thủ - Bậc 1』 và một tên 『Xạ thủ bắn tỉa - Bậc 2』 đã kéo căng nửa dây cung, chực chờ nhả đạn.
Chỉ cần tên thiếu niên dám manh động phá vòng vây, bọn chúng sẽ lập tức bắn hạ!
Nhưng điều kỳ lạ là tên thiếu niên chẳng hề có ý định bỏ trốn. Anh bỏ hai chiếc túi lớn xuống, ngoan ngoãn bước tới để mặc những tên lính trọng giáp quây chặt mình vào giữa vòng vây khiên sắt.
Đám lính đánh thuê đồng loạt nhíu mày khó hiểu. Tuy nhiên, bọn chúng đều là những kẻ chuyên nghiệp, không vì thế mà quên mất nhiệm vụ của mình.
Từ tuyến sau của đội hình, một tên 『Pháp sư - Bậc 1』 đã hoàn tất niệm chú 『Ma pháp hệ Thổ Bậc 1 · Đa Trùng Nham Bích』. Những bức tường đá trồi lên từ mặt đất xếp chồng chéo lên nhau, chẳng mấy chốc đã phong ấn kín mít vòng vây khiên sắt, giam chặt tên thiếu niên vào bên trong ngục tối bằng đá.
Những tên lính trọng giáp lui về tuyến sau. Lúc này, tên thiếu niên có mọc cánh cũng đừng hòng thoát.
Một tên 『Pháp sư - Bậc 1』 khác tiến lại xin ý kiến đội trưởng, hỏi xem gã muốn dùng 『Hỏa Hoàn Thuật』 thiêu sống thằng nhãi ngay bên trong bức tường đá, hay dùng 『Hơi thở Băng giá』 đóng băng rồi mang về.
Ban đầu tên đội trưởng định bảo đóng băng, nhưng sự điềm tĩnh kỳ lạ của tên thiếu niên khiến gã không dám bất cẩn, bèn đổi ý bảo pháp sư phóng hỏa thiêu sống luôn.
Nhưng ngay giây phút đó, một tiếng ngựa hí dài vang lên từ phía bên kia đội hình lính đánh thuê.
Bọn chúng tưởng có kỵ binh nào xen ngang vào chiến trường, lập tức cảnh giác quay sang nhìn. Nhưng đập vào mắt chúng không phải là một con ngựa bình thường, mà là một con chiến mã ma pháp nguyên tố toàn thân rực cháy ngọn lửa màu xanh lam!
Chỉ trong chớp mắt, chiến mã rực lửa đã lao thẳng vào đội hình lính đánh thuê. Nơi nó đi qua, tiếng kêu la thảm thiết vang lên không ngớt.
Những kẻ bị ngọn lửa này thiêu trúng trực diện lập tức hóa thành than củi tại chỗ. Kể cả những kẻ đứng gần bị lan tới cũng đau đớn đến mức quăng mũ giáp bỏ chạy.
"Sao có thể thế được?"
"Pháp sư ở đâu ra vậy?"
"Ma pháp Bậc 3 ở đâu ra?!"
Uy lực của ma pháp bậc 3 dư sức phá hủy một căn nhà cấp bốn. Đối với những người thuộc nghề nghiệp chiến đấu Bậc 1 hay Bậc 2, nếu lãnh trọn một đòn trực diện thì chắc chắn nắm chắc cái chết trong tay.
Thế nhưng, ma pháp Bậc 3 đòi hỏi thời gian niệm chú rất dài, trong lúc đó, pháp sư rất khó để ẩn nấp.
"Bọn trinh sát làm ăn cái kiểu gì vậy! Sao không báo động có pháp sư địch?!"
Tên đội trưởng điên tiết gầm lên. Cái chuyện bị pháp sư phục kích thế này mà truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ khiến đồng nghiệp cười cho thối mũi!
Tuy nhiên, chưa kịp đợi cấp dưới trả lời, con chiến mã lửa xanh thứ hai lại lao ra. Lần này, ngay cả tên đội trưởng cũng không nhìn rõ vòng ma pháp của địch được thi triển từ góc nào.
"Khốn kiếp, chẳng lẽ có hơn một tên pháp sư?"
Đến lúc này, tên đội trưởng mới thực sự nhận ra tình thế nguy cấp, gã bắt đầu tính bài chuồn. Nhưng trước khi co giò chạy, gã bắt buộc phải giết cho bằng được tên thiếu niên áo đen kia.
Chẳng phải vì gã có trách nhiệm với công việc, mà bởi nếu không hoàn thành nhiệm vụ, sớm muộn gì gã cũng bị tên thị trưởng thanh trừng.
"Tất cả đừng hoảng!"
"Ma pháp uy lực cỡ này không thể tung ra ba lần liên tiếp đâu!"
"Đám đạo tặc mau đi lùng tên pháp sư ra đây!"
"Binh lính trọng giáp giương khiên dựng tuyến phòng thủ!"
"Kẻ địch tiếp viện có thể không chỉ có một người!!"
Tên đội trưởng khản cổ gào thét chỉ huy, vừa dứt lời gã vừa sải bước lao nhanh đến bên ngục đá.
Không chút do dự, gã đâm thẳng một kiếm qua khe hở của ngục đá. Ở trong cái không gian chật hẹp đó, tên thiếu niên áo đen tuyệt đối không có đường nào để né tránh.
Thế nhưng, một chuyện kỳ quái lại xảy ra: gã có cảm giác mình chẳng đâm trúng thứ gì cả.
"Không thể nào, sao bên trong lại không có người?"
Gã ghé mắt nhìn qua khe nứt của bức tường đá, bên trong quả thực rỗng tuếch.
Rõ ràng gã đã tận mắt nhìn thấy tên thiếu niên bị nhốt vào, một kẻ to lù lù thế kia làm sao có thể không tiếng động thoát ra ngoài?
Tên đội trưởng định bụng ném một viên ma thạch phát sáng vào trong xem thử. Lúc này, có ai đó khẽ vỗ vai gã từ phía sau.
"Đừng làm ồn, không thấy tao đang bận sao?!"
Gã đội trưởng bực dọc gắt lên rồi quay đầu lại nhìn.
Nhưng sau cái quay đầu ấy, đầu gã vĩnh viễn không thể quay trở lại được nữa.
Thiếu niên áo đen kia đang đứng ngay sau lưng gã.
Một thanh kiếm đen ngòm đã kề sát cổ họng tên đội trưởng.
Và xung quanh họ, mười bốn tên lính đánh thuê còn lại, kẻ thì ngã gục trong vũng máu, kẻ thì bị thiêu cháy đen thui, không một ai trông có vẻ còn sống sót.
"Rảnh không? Tôi muốn hỏi ông vài chuyện."
Thiếu niên mỉm cười nhìn gã đội trưởng, nhưng trong ánh mắt lại lạnh lẽo không mang theo một ý cười nào.
· · Khi Albert đến khu vực "Vùng kiểm soát Cánh cửa thử thách" ở ngoại ô, nơi đây đã biến thành một bữa tiệc buffet linh đình cho dã thú.
Sói, linh cẩu, chó hoang... thậm chí có cả gấu, tất cả đang cắm cúi gặm nhấm xác người mà chẳng màng tranh giành nhau.
Vì nguồn thức ăn vứt la liệt trên mặt đất nên dã thú chẳng thèm đếm xỉa đến sự xuất hiện của Albert.
Mặt khác, luồng sát khí nguy hiểm tỏa ra từ người đàn ông này cũng khiến bọn chúng không dám tùy tiện nhe nanh múa vuốt với ông.
——【Lại còn cố ý dẫn dụ dã thú tới... Xem ra là một tay lão luyện rồi... 】 Albert kiểm tra qua vài cái xác, sơ bộ phán đoán đám người này mới chết chừng một hai tiếng trước.
Sau khi xem xét kỹ hơn tình trạng thi thể, Albert bắt đầu cảm thấy nghi hoặc.
Theo thông tin tình báo từ thị trưởng Kilian, mục tiêu đáng lẽ phải là một tên xạ thủ áo đen. Thế nhưng trên những thi thể này không hề có vết thương do cung tên gây ra.
Trái ngược với dự đoán của Albert, hầu hết vết thương trên các thi thể đều do kiếm chém. Vết cắt rất phẳng phiu, chứng tỏ hung thủ sở hữu một thanh kiếm cực kỳ sắc bén, hoặc giả kỹ thuật kiếm đạo vô cùng siêu phàm.
Ngoài ra, một vài cái xác còn bị thiêu chết, toàn thân cháy đen, có cái nặng nhất đến xương cốt cũng hóa thành bột vụn màu đen.
Kẻ gây ra những việc này, thực sự chỉ là một tên xạ thủ thôi sao?
Albert đếm lại số lượng xác chết, tổng cộng có tới mười lăm tên lính đánh thuê bị hạ sát.
——【Mười lăm chọi một, mà lại bị diệt sạch sành sanh... 】 Điều này buộc Albert phải nghi ngờ liệu thông tin của thị trưởng có sai sót gì không, hay là... kẻ địch không chỉ có một người, và bọn chúng đã giăng sẵn bẫy phục kích?
——【Hoặc cũng có thể... tên xạ thủ này cũng giống như ta, là một kẻ đạt Bậc 3? 】 Albert bắt đầu cảm thấy phấn khích. Đã lâu lắm rồi ông chưa gặp được một đối thủ nào ra hồn.
Lần này ông nhận ủy thác của thị trưởng Sunny chủ yếu là để khởi động gân cốt, giữ cho cơ thể luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Nếu không, lần tới đi theo Viviana đại nhân ra chiến trường, e là ông chẳng thể làm tròn bổn phận bảo vệ.
Albert dạo quanh khu vực tìm kiếm, cuối cùng cũng phát hiện ra một vệt dấu chân mới tinh, có vẻ như của một người một ngựa. Vết chân hằn rất sâu, chứng tỏ có mang theo vật nặng.
Lạ một nỗi là kẻ này khi rời khỏi đây vẫn không thèm lên ngựa, mà đi song song ở hai bên, hướng đi nhắm thẳng về phía thị trấn Sunny.
Albert đứng thẳng dậy, trèo lên ngựa, nương theo dấu chân bám theo, trong lòng hừng hực hứng thú.
· · Cùng thời điểm đó, trên bầu trời của Đế quốc Ngục Uyên, 『Ma Thần Duy Nhất · Kẻ Không Thể Gọi Tên』 vừa xé toạc không gian và thời gian, tạo ra một đường nứt không gian nối liền tới "Vương quốc West - Lãnh địa Lãnh chúa Greenlizard - Thị trấn Sunny".
Đối với 『Ma Thần Duy Nhất · Kẻ Không Thể Gọi Tên』, cô ta không muốn thế giới này tồn tại bất kỳ kẻ du hành không gian nào khác ngoài 『Chúa Tể Vĩnh Đông』.
· · Phần: 《Thử Thách Thăng Cấp》 - Hết - Phần tiếp theo: 《Nguyên Nhân Cái Chết Không Rõ》

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn