Chương 200: Chương 6.25 - Thông điệp tinh tú
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 6: Nguyên Nhân Cái Chết Không Rõ 25 - Thông điệp tinh tú Quả thật không thể phủ nhận, nhờ nỗ lực tránh đâm đầu vào tu la tràng, khả năng quan sát và rà soát "kẻ địch" của Giang Nhiên đã tiến bộ vượt bậc.
Với sự trợ giúp làm chậm thời gian của kỹ năng, Giang Nhiên chỉ tốn vỏn vẹn ba giây để xác nhận không có bóng dáng Emilia trong bán kính ba mươi mét, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.
【Haizz... Đúng là ngày nào cũng sống trong cảnh "hú vía". 】 Nói cho chính xác, nhờ có 『Trái Tim Không Sợ Hãi』, Giang Nhiên chỉ thấy 『hú』 chứ không bị 『vía』. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cứ nơm nớp lo sợ thế này hoài, kiểu gì anh cũng tổn thọ.
"Banning! May quá! Cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi!"
Vừa thấy Giang Nhiên, Velle liền chạy vội tới.
Phía sau cô bé, bà nội Thỏ Linh cũng đang lững thững bước lại gần.
"Hờ hờ hờ, hóa ra sẽ đụng độ 『một chiếc que đan khác』... Ý là thế này à~", bà nội Thỏ lẩm bẩm một mình.
Giang Nhiên nghe không hiểu bà đang nói gì, lập tức chuyển hướng thuật đọc tâm sang bà nội Thỏ, lúc bấy giờ mới biết hóa ra bà vừa bói cho Velle một quẻ. Kết quả quẻ bói chỉ ra rằng, tối nay chính là thời điểm vàng để Velle rời khỏi thị trấn Sunny, và trước khi đi sẽ còn hội ngộ 『một chiếc que đan khác』.
【『Một chiếc que đan khác』... Phải chăng là ám chỉ mình? 】 Giang Nhiên ngẫm nghĩ, Velle vốn dĩ thích may vá, mà que đan lại là vật bất ly thân khi đan áo len, hơn nữa chúng luôn đi theo cặp. Suy luận như vậy, thông điệp ẩn chứa trong quẻ bói này đã quá rõ ràng... thậm chí còn có phần đáng sợ.
"Hửm? Hai người đang tìm tôi sao? Tôi đang định đi ăn, có muốn đi cùng không?"
Giang Nhiên giả lả hỏi, tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên. Sau đó anh thành công dẫn dắt Velle và bà nội Thỏ rời khỏi khu vực nguy hiểm có khả năng đụng mặt Emilia, tiến đến một quán ăn khá hẻo lánh nhưng hương vị vô cùng thơm ngon.
· Trong bữa ăn, Giang Nhiên "bàng hoàng" khi "biết tin" Velle và bà nội Thỏ sẽ rời thị trấn Sunny đến thị trấn Madison ngay trong đêm nay. Ngay sau đó, anh nhanh nhảu tự ứng cử, sau khi dùng bữa xong liền dẫn hai người đến trạm xe ngựa quen thuộc, đích thân sắp xếp cỗ xe và người đánh xe tốt nhất để họ có thể khởi hành ngay trong tối nay.
Trước lúc chia tay, nhân cơ hội bà nội Thỏ đi lấy nước, Velle chớp lấy khoảnh khắc ở riêng bên Banning.
Velle ngại ngùng không biết nên nói gì với Banning, nhưng Elle thì lại có đôi lời cần tỏ bày.
"Banning, ừm... chị Elle bảo chị ấy có lời muốn nói với anh..."
Nghe xong, tim Giang Nhiên đập thót một nhịp. Thầm nghĩ chuyện gì đến cũng sẽ đến, ngoài mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, gật đầu cái rụp.
Chỉ trong chớp mắt, nét mặt dịu dàng của Velle vụt biến thành vẻ sắc lạnh, từ một cô em gái nhà bên đáng yêu hóa thân thành nữ chiến thần uy dũng trên sa trường.
Cùng lúc đó, bảng thông tin trạng thái Giang Nhiên nhìn thấy cũng có sự thay đổi.
━━━━━━━━━ Elle, Nữ, 16 tuổi, Dân làng Ella Nghề nghiệp sản xuất: Không Nghề nghiệp chế tạo: Thợ may - Lv9 Nghề nghiệp chiến đấu: Ác Quỷ Giết Người - Lv20 Kỹ năng: 1 / 1 ━━━━━━━━━ Mới xa cách vỏn vẹn một tháng, nghề nghiệp chiến đấu 『Ác Quỷ Giết Người』 của Elle đã vọt từ cấp 6 lên cấp 20. Điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của Giang Nhiên.
Xem ra, trong suốt quãng thời gian đơn độc sinh tồn và rong ruổi phiêu lưu, Velle (Elle) cũng đã trải qua không ít sóng gió.
【Thảo nào đêm hôm đó lại sở hữu thân thủ nhanh nhẹn đến vậy... 】
"Hờ hờ, Banning, có phải anh đang nhủ thầm trong bụng: Velle cuối cùng cũng cút rồi, từ nay khỏi phải nơm nớp lo sợ nữa đúng không?"
Elle vừa mở miệng đã khiến ruột gan Giang Nhiên lộn tùng phèo.
Trực giác của phụ nữ, đúng là một thứ đáng sợ.
Giang Nhiên vẫn duy trì gương mặt tĩnh lặng như mặt hồ nước, dùng tông giọng đều đều bắt đầu "đọ sức" với Elle.
"Chị Elle à, nếu không vì vướng bận lịch trình, lẽ ra tôi định đi cùng Velle đến thị trấn Madison rồi."
"Hừ, vẫn cái thói dẻo miệng ngọt xớt như xưa. Đừng tưởng tôi không đi guốc trong bụng lũ đàn ông thối nát các người."
Nếu không có thuật đọc tâm, Giang Nhiên thật sự không dám chắc chắn rằng Elle chỉ đang lên giọng dọa dẫm.
"Chị Elle, chị nghĩ sâu xa quá rồi." Giang Nhiên xòe hai tay ra tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Bất ngờ, Elle bước lên nửa bước, hít mạnh một hơi mùi hương trên người Giang Nhiên.
"Này, trên người anh... hình như có mùi của người đàn bà khác thì phải?"
"Ừ, tôi một ngày phải tiếp xúc với cả tá người, dính chút mùi cũng là chuyện thường tình. Hay chị thử ngửi xem còn mùi nào khác nữa không?"
Giang Nhiên vẫn giữ thái độ bình thản, không một chút gợn sóng.
Nhờ thuật đọc tâm, anh nhìn thấu tâm can Elle rõ như ban ngày.
Thực ra Elle lúc này cũng chẳng nắm chắc phần thắng, cô chỉ đang muốn tạo áp lực và dò xét đối phương mà thôi.
Sau vài hiệp giao đấu, Elle đành chịu thua. Trước khi nhường lại cơ thể cho Velle, cô không cam lòng buông lại một câu cảnh cáo sắc lẹm.
"Tóm lại, nếu anh dám lén lút sau lưng Velle làm bậy, tôi sẽ không tha cho anh đâu."
Nói xong, Elle còn đưa tay lên làm động tác "Xoẹt" ngang cổ họng.
Đáp lại, Giang Nhiên chỉ biết nở một nụ cười hiền hậu.
· Khi Velle trở lại, cô bé rối rít xin lỗi Giang Nhiên. Lời xin lỗi chân thành ấy khiến lương tâm Giang Nhiên không khỏi cắn rứt.
Sau đó, bà nội Thỏ xách túi nước quay lại, rồi cùng Velle bước lên xe ngựa.
Nhân lúc Velle không để ý, bà nội Thỏ lén dúi một mảnh giấy vào tay Giang Nhiên, rồi nháy mắt tinh nghịch với anh.
Giang Nhiên hiểu ý, lặng lẽ giấu nhẹm đi.
· Nhìn Velle và bà nội Thỏ sắp rời xa, Giang Nhiên trong lòng cũng có chút lưu luyến.
Ngay trước khi xe ngựa lăn bánh, qua ô cửa sổ, Giang Nhiên đã trao lại bốn quả bom khói còn lại cho Velle.
"Velle, thứ này quăng xuống đất sẽ tạo ra khói mù. Khi nào gặp nguy hiểm cần chạy trốn thì lôi ra xài nhé, cầm lấy mà phòng thân!"
"Vâng! Cảm ơn anh Banning! Em sẽ giữ gìn cẩn thận!"
Velle nhận lấy với vẻ mặt ngập tràn cảm kích, khóe mắt rơm rớm lệ.
Tiếp đó, xe ngựa bắt đầu chuyển bánh. Giang Nhiên vẫy tay chào tạm biệt, Velle và bà nội Thỏ thò đầu ra ngoài cửa sổ, ngoái nhìn anh.
"Bà nội Nana! Velle! Hai người đi đường bảo trọng nhé! Tôi sẽ đến thị trấn Madison tìm mọi người!"
"Được! Banning, anh cũng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!"
"Chàng trai, cố lên nha~!"
Hòa cùng tiếng bánh xe lọc cọc, cỗ xe ngựa xa dần rồi khuất bóng.
Giang Nhiên đứng lặng người nơi ấy, dõi mắt trông theo mãi cho đến khi chiếc xe biến mất nơi cuối đường mới chịu rời đi.
· Hôm nay, Giang Nhiên lần lượt tiễn biệt bà nội Cassie, rồi đến Velle và bà nội Thỏ Linh Bói Toán. Cảm giác trống trải khi chia tay dù trong hoàn cảnh nào cũng chẳng dễ chịu gì.
Ở thế giới Ngục Tinh không có internet, không có điện thoại, hệ thống thư tín dành cho người dân cũng ọp ẹp, chia tay rồi muốn gặp lại nhau thực sự vô cùng gian nan.
Nhưng điều này cũng nhắc nhở Giang Nhiên về mục đích anh hiện diện tại thế giới này. Bằng mọi giá, anh phải hoàn thành nhiệm vụ, quay về Trái Đất để cứu lấy người cha, giải cứu chính gia đình mình.
Lấy lại tinh thần, Giang Nhiên mở mảnh giấy bà nội Thỏ dúi cho mình ban nãy. Trên đó có dòng chữ: ━━━━━━━━━ Banning, mọi chuyện liên quan đến gia tộc Scarlet đành trông cậy cả vào cháu.
Lão bà này chẳng có gì đáng giá để báo đáp, cũng không thể bói ra tương lai của cháu. Có điều, hôm nay bà lại bói được 『Thông điệp tinh tú』 của cháu. Nghe hơi trừu tượng, cụ thể mang ý nghĩa gì thì cháu phải tự mình giải mã thôi.
·
『Thông điệp tinh tú · Banning』 Đừng tham luyến điệu vũ loài bướm, bướm đen là tay sai của bầy rắn; Chớ làm ngơ tiếng kêu loài nai, bạch lộc là sứ giả của thần linh; ━━━━━━━━━ 【Đây là... một kiểu cảnh cáo và... nhắc nhở sao? 】 Giang Nhiên nhẩm đi nhẩm lại 『Thông điệp tinh tú』 này vài lần. Những hình tượng như bướm, nai trắng, anh hoàn toàn mù tịt, nhưng hình tượng con rắn thì anh lại ngờ ngợ thấy quen quen.
【Thôi về nhà trọ vừa nghỉ ngơi vừa suy nghĩ tiếp vậy. 】 Trời đã tối, Giang Nhiên không muốn đứng ngoài đường phí thời gian nữa. Nhưng nhắc đến từ "nhà trọ"... anh lại sực nhớ đến câu nói mà trưa nay anh đã chót lỡ lời với Emilia.
——"Emilia, thế lực của ngài Thị trưởng có thể vẫn còn tàn dư... Nhà em dạo này không an toàn đâu. Nếu em không ngại, cứ sang sống cùng tôi ở nhà trọ nhé."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn