Chương 530: Đứng lại!
Chỉ Là Mô Phỏng Cuộc Đời Thôi Mà, Cớ Sao Lại Thành Bạch Nguyệt Quang Rồi? · Fgui · 636 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn văn
"Rầm rầm rầm!!"
Chỉ mới qua một giây, cửa đã bị gõ dồn dập một cách điên cuồng.
"Đồ ăn ngoài cứ để ở cửa!"
Bên trong truyền ra giọng nói uể oải, yếu ớt.
Mặt Tô Duật đỏ bừng lên ngay lập tức, giống như cây nhiệt kế bị tăng nhiệt độ kịch kim.
"Anh mở cửa mau!! Đừng ép tôi phải hét toáng lên ở hành lang đấy nhé!"
"..."
Cố Hoài cuối cùng vẫn mở cửa, rồi nhìn Tô Duật đang đùng đùng nổi giận, tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra.
"Là cô thật à, tôi cứ tưởng lúc nãy mình chưa tỉnh ngủ nên nhìn nhầm chứ, xin lỗi nhé."
Dù mở cửa nhưng thân hình cao lớn của anh lại chắn ngay lối vào, hoàn toàn không có ý định cho Tô Duật bước vào nhà.
Trông cứ như một con boss giữ ải đang canh gác kho báu vậy.
Nhìn thấy tư thế đầy cảnh giác này của Cố Hoài, Tô Duật tức đến nổ phổi: "Anh bốc phét, rõ ràng anh nhìn thấy rõ tôi rồi, anh cố tình đóng cửa thì có!"
Cố Hoài nghĩ ngợi một lát rồi nhìn đối phương: "Thế cô biết rồi mà còn cố gõ cửa làm gì?"
"..."
Tô Duật nhất thời chưa hiểu lắm, ba giây sau mới phản ứng lại ý của Cố Hoài là gì. Cô tức đến mức định lao lên đá cho anh một phát, nhưng vóc dáng cao lớn của Cố Hoài vẫn mang lại một áp lực vô hình rất lớn, không phải kiểu người dễ bị bắt nạt, và ánh mắt có phần lười nhác kia lại càng không giống một kẻ rụt rè nhút nhát.
Cô chỉ có thể cố tỏ ra hung dữ và bất mãn lườm Cố Hoài: "Tôi có lòng tốt qua đây chào hỏi anh, thế mà anh lại đóng sầm cửa ngay trước mặt tôi, có phải hơi thiếu tôn trọng người khác quá rồi không?"
Cố Hoài suy nghĩ một chút, chân thành nhìn Tô Duật: "Tôi đã bảo là tôi tưởng mình chưa tỉnh ngủ rồi mà. Nếu cô thực sự để bụng chuyện đó thì tôi có thể xin lỗi, ngại quá vì đã nhốt cô bên ngoài."
Thái độ tốt đến mức khiến người ta có cảm giác như đấm vào bông.
Xin lỗi dễ dàng thế sao? Thật hay giả vậy?
Tô Duật ngập ngừng một lát: "Thế thì anh cho tôi vào đi."
"Không được, nhà tôi hơi bừa bộn. Tôi là người ưa sạch sẽ, lại coi trọng sự riêng tư, hơn nữa còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội ở mức độ nhẹ. Nếu có người không thân thiết vào phòng, tôi có thể sẽ phát bệnh ngay tại chỗ đấy."
"Bốc phét vừa thôi!!"
Đây hoàn toàn là nói nhảm, ưa sạch sẽ với sợ giao tiếp cái nỗi gì, đấy có phải là thiết lập tính cách của anh đâu!
Với lại, điểm mấu chốt trong câu nói đó có phải là cụm từ "không thân thiết" kia không?
Làm chung một công ty mà còn bảo không thân thiết hả?
Tô Duật liền lao lên, cũng không đấm đá gì, mà giống như một con nghé con bướng bỉnh muốn húc đổ Cố Hoài vậy.
Còn cách đối phó của Cố Hoài thì vô cùng nhàn nhã, anh tựa lưng vào khung cửa, rồi đưa tay ra ấn chặt lấy đầu cô.
Thế là cô giống như đang đi trên máy chạy bộ, hai chân cứ liên tục trượt trên mặt đất nhưng cả người không hề tiến lên được phân nào. Nói một cách ví von thì giống như trong game bị va phải bức tường vô hình vậy.
Giằng co một hai cái làm Cố Hoài cũng phải bật cười: "Cô rốt cuộc muốn làm gì thế, đừng tấu hài nữa được không?"
Tô Duật đang giận đùng đùng bỗng dừng bước, ngẩng đầu nhìn Cố Hoài: "Không cho tôi vào, có phải bên trong đang giấu người phụ nữ nào không?"
Cố Hoài cười nói: "Tôi có giấu một vạn người phụ nữ ở trong thì cũng chẳng liên quan gì đến cô cả. Tôi chưa kết hôn, ngay cả bạn gái cũng không có, giấu thì đã sao?"
Tô Duật hằn học nói: "Thế thì tôi sẽ quay đầu đi mách chị tôi ngay."
Cố Hoài nghĩ ngợi một lát: "Thế thì tôi sẽ giấu cả chị cô vào trong luôn."
Tô Duật:???
Cố Hoài giơ tay ra, dùng ngón tay chỉ vào cô: "Chỉ nhốt một mình cô ở ngoài thôi."
"... Dựa vào cái gì chứ! Anh xấu tính quá đi mất!"
Tô Duật tức điên lên được.
Sao trước đây cô không nhận ra người đàn ông này lại dẻo mồm dẻo miệng thế nhỉ? Ở công ty trông rõ là thật thà, sao cứ hễ được nghỉ một cái là biến thành thế này? Quá là mặt dày luôn!
Cố Hoài cũng chẳng thèm chấp nhặt những lời bôi nhọ và mắng mỏ của cô, anh mỉm cười đầy thong dong nhìn đối phương: "Tôi tốt hay xấu cũng tùy thuộc vào từng người thôi."
"Thế tại sao anh lại nhắm vào tôi!"
"Nếu cô không nhắm vào tôi trước thì tôi cũng đâu có nhắm vào cô làm gì."
"Tôi nhắm vào anh hồi nào?"
"Sáng sớm tinh mơ đã chạy đến trước cửa nhà tôi gõ cửa rầm rầm, lại còn nói mấy lời kỳ quặc nữa, không phải nhắm vào tôi thì là gì?"
"Trưa trật trưa trờ rồi! Tôi cũng không phải tự dưng rảnh rỗi chạy qua đây đâu. Chị tôi tự tay nấu cơm rồi bảo tôi qua gọi anh sang ăn cùng, nhìn bộ dạng này của anh có vẻ như không muốn đi rồi, thế thì thôi vậy, không thèm gọi anh nữa."
Tô Duật hừ nhẹ một tiếng, ngược lại không còn muốn vào phòng anh nữa, có vẻ như định quay người bỏ đi thật.
"Khoan đã, cô nói cái gì cơ?"
Cố Hoài lại ngẩn ra, kỳ lạ nhìn cô.
Tô Duật dừng bước, quay đầu lại, tiện tay hất nhẹ lọn tóc bên má, ai không biết lại tưởng cô đang đóng quảng cáo dầu gội trị gàu nào đó.
"Tôi bảo là chị tôi tự tay nấu cơm, bảo tôi qua gọi anh sang ăn. Nếu anh đã thế này... thì tôi sẽ về bảo với chị là anh không hứng thú, không muốn sang ăn."
Cố Hoài bực mình nhìn bóng lưng cô: "Tôi nói thế lúc nào, cô đừng có ngậm máu phun người."
"Dù sao thì anh cũng có ý đó mà, đến tôi anh còn chẳng muốn tiếp đón thì chị tôi chắc chắn anh cũng chẳng coi ra gì rồi."
"Tôi chỉ không muốn tiếp đón cô thôi, liên quan gì đến chị cô?"
"..."
Tô Duật siết chặt nắm tay, nhưng giữ đúng chuẩn mực của một thục nữ, cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười quay đầu lại nhìn Cố Hoài.
"Nếu anh đã ghét bỏ tôi như thế thì tôi chắc chắn phải thêm mắm thêm muối để phá hoại mối quan hệ của hai người rồi. Nếu không thì tôi là cái gì chứ? Tôi là cún chắc? Mà còn phải nói tốt cho anh?"
"Khoan đã, đứng lại đó."
"Không đứng!"
Tô Duật co giò chạy thẳng về hướng Phòng 205, có vẻ như muốn nhanh chóng vào nhà để nói nhăng nói cuội trước khi Cố Hoài kịp đuổi theo.
Cố Hoài làm sao có thể cho Tô Duật cơ hội như vậy. Dù lời nói dối của cô có thể rất vụng về, nhưng hiểu lầm là thứ không chịu nổi thử thách.
Thể chất mạnh mẽ mang lại cho Cố Hoài sự tự tin cực lớn, anh sải bước lao vọt tới. Tô Duật còn chưa kịp nắm lấy tay nắm cửa thì vai đã bị Cố Hoài kéo lại.
Tất nhiên, Tô Duật trong tình huống này còn khó giữ hơn cả heo ngày Tết, chắc chắn sẽ không chịu để yên cho Cố Hoài tóm được, cô liền nghiêng người muốn giãy ra.
Cố Hoài làm sao cho cô cơ hội đó, anh dùng lực ở tay, cả người Tô Duật liền xoay thẳng về phía Cố Hoài, giống như đang nhảy một điệu khiêu vũ tại chỗ, thực hiện một cú xoay người hoàn hảo.
Nhưng đáng tiếc là Tô Duật chưa từng học nhảy, bản thân cũng không có khả năng giữ thăng bằng xuất sắc. Xoay một vòng xong, cô lập tức không kiểm soát được cơ thể mình nữa, cả người đối diện với Cố Hoài nhưng lại ngã ngửa ra sau.
Cô chỉ biết lộ ra vẻ hoảng hốt lo sợ, bất lực đưa tay ra nhìn Cố Hoài, làm chút giãy giụa cuối cùng.
Được rồi.
Phải nói là bản tính đàn ông vẫn rất lương thiện, trong quá trình này Cố Hoài thực ra vẫn có đủ thời gian để suy nghĩ. Bởi vì đối với anh, tốc độ này thực sự không nhanh, chưa đến mức chớp nhoáng.
Anh vẫn đưa tay ra, nhẹ nhàng kéo một cái, chặn đứng đà ngã của cô.
Tất nhiên, để tránh những tình tiết máu chó kiểu kéo đối phương vào lòng mình rồi xảy ra va chạm thân thể, Cố Hoài không vội dùng lực kéo cô về ngay, mà hơi ngả người ra sau theo cô một chút, coi như tạo cho cô một khoảng đệm nhất định, tránh cho cánh tay cô bị gãy hay trật khớp.
Trái tim đang rơi tự do của Tô Duật lập tức được bình ổn lại.
Cô thở phào một hơi nhẹ nhõm, sau đó nhìn thấy Cố Hoài đang giữ chặt cánh tay mình.
Gương mặt đáng ghét của người đàn ông này vẫn ở ngay trước mắt cô, anh còn nở nụ cười xấu xa đầy trêu chọc: "Vội vàng thế làm gì? Đã bảo đứng lại rồi mà cứ thích chạy, suýt nữa thì ngã rồi đúng không? Còn không mau nói cảm ơn anh Cố đi."
"Anh...!"
Tô Duật nghiến răng nghiến lợi, định nhỏm dậy đấm cho Cố Hoài một phát ngay tại chỗ.
Nhưng có một chuyện vô cùng không may xảy ra là —— "Két."
Cánh cửa Phòng 205 bên cạnh hai người mở ra.
Lộ ra một gương mặt không chút cảm xúc.
Nụ cười của Cố Hoài lập tức tắt ngấm, Tô Duật quay đầu lại nháy mắt với Tô Dĩ Đường: "Chị ơi, là anh ta cứ ép em thế này đấy~" Cố Hoài:...
Ánh mắt Tô Dĩ Đường bình thản nhìn Cố Hoài một cái, rồi lại nhìn Tô Duật một cái.
Sau đó cô chỉ nói vài chữ.
"Vào ăn cơm."
……

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn