
Sống gần ba mươi năm trên đời tôi mới ngộ ra một điều: Thế giới này chưa bao giờ quay quanh tôi, nó chỉ đang xoay tôi như chong chóng mà thôi. Suy nghĩ của tôi rõ ràng rất cực đoan, nhưng sự hèn nhát ngoài đời thực lại vô tình "bù đắp" và cân bằng lại điều đó. Với tư cách là một "người từng trải", lời khuyên chân thành của tôi dành cho các bạn là: Tốt nhất đừng có dại mà trải nghiệm cái quái gì hết. Đời vả tôi một cú, tôi chỉ biết ngậm ngùi tự an ủi: “May quá, vẫn nhẹ hơn lần trước.” Còn cái câu "những gì không giết được bạn sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn"? Quên đi, những thứ không giết được tôi... thật ra là vì chúng vẫn đang bận đấm tôi túi bụi từ ngày này qua ngày khác mà thôi. Tôi cũng từng tự hỏi, một cuộc đời vô tích sự, một tương lai tẻ nhạt nhìn một cái là thấy hết cả chặng đường như thế này, đến bao giờ mới có thể thay đổi đây? Cho đến một đêm mất ngủ đến mức suýt đột tử, tôi quyết định đội lên đầu chiếc mũ công nghệ mang tên "Khoang Ngủ"... 【Chào mừng bạn đến với Hệ thống Mô phỏng Cuộc sống Hoàn mỹ. Kể từ bây giờ, ký ức của bạn sẽ bắt đầu được tái mô phỏng, mọi nuối tiếc trong quá khứ đều sẽ được viết lại!】 Ban ngày, tôi là kẻ mờ nhạt nhất, một nhân vật làm nền bên rìa xã hội. Nhưng khi màn đêm buông xuống, tôi lại đang từng bước trở thành "bạch nguyệt quang" (ánh trăng sáng) duy nhất không thể xóa nhòa trong lòng các nàng.
Ước tính ~4 ngày 10 giờ đọc hết
Mục lục
Bản đồ nhân vật
Lưu chương vào Thiên Thư cục bộ để đọc khi mất mạng.
Đạo hữu trên con đường tương tự