Chương 529: Chưa tỉnh ngủ đúng không?
Chỉ Là Mô Phỏng Cuộc Đời Thôi Mà, Cớ Sao Lại Thành Bạch Nguyệt Quang Rồi? · Fgui · 636 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn văn Nụ hôn đáng lẽ phải là những âm thanh khó nuốt trôi.
Không phải là tranh nhau muốn nhổ ra cái gì, mà chỉ là muốn đòi hỏi điều gì đó nhưng lại không được thỏa mãn mà thôi.
Nhạc trong xe vẫn đang phát, cơn gió lạnh bên ngoài vẫn đang mát-xa cho mông của Cố Hoài ở nhiệt độ không độ.
Nhưng nụ hôn sâu có kéo dài đến đâu cũng phải để ý đến lượng oxy dự trữ, sự phụ thuộc của con người vào hơi thở là điều đáng ghét nhất khi hôn nhau.
Đó là thứ mà chỉ riêng hơi thở dồn dập qua mũi không thể nào bù đắp nổi.
Cho đến khi hai người tách ra.
"Chát!"
Cố Hoài rất may mắn vì hiện tại quan hệ giữa anh và Thái Diễm đã rất tốt, cái tát này ít nhất không vỗ thẳng vào mặt anh.
Mà là vào vai anh.
Cố Hoài đến giờ vẫn giữ tư thế nửa quỳ trên ghế phụ, chẳng khác nào dâng mặt tận nơi, nhưng Thái Diễm không ra tay như vậy. Ừm... đánh người không đánh mặt, huống chi đây còn là một người đàn ông cả đời luôn hiếu thắng.
Nhưng thái độ cần có thì vẫn phải có, nếu không anh lại thực sự nghĩ cô không có giới hạn, hoàn toàn không thể kháng cự trước mặt anh, muốn gì được nấy.
Cho nên cái vỗ vào vai anh cực kỳ dùng lực, Cố Hoài cũng cảm nhận được chút đau đớn.
"Ai cho phép Cố Hoài làm thế hả!"
Thái Diễm trợn mắt, giận dữ nhìn Cố Hoài trước mặt.
Cố Hoài chớp mắt: "Chẳng phải Thái Diễm bảo làm gì cũng được sao?"
Thái Diễm thậm chí muốn đá cho người đàn ông này một phát: "Tôi nói là không được!!"
Cố Hoài chớp mắt: "À... thế thì ngại quá, chắc là gió to quá nên tôi nghe nhầm. Lần này coi như lỗi của tôi đi, lần sau tôi mời Thái Diễm đi ăn cơm là chuyện này qua nhé."
"Mơ đẹp nhỉ!!"
Chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ như vậy, ăn một bữa cơm là xong chuyện chắc?
Cố Hoài chớp mắt: "Thế Thái Diễm muốn thế nào? Tôi thế nào cũng được, miễn là không lấy mạng tôi."
Thái Diễm nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi thực sự muốn đâm chết Cố Hoài một nhát."
Cố Hoài cười cợt nhả nhìn cô: "Không đến mức đó, không đến mức đó đâu. Tôi chỉ là thấy bầu không khí đang tốt, cứ thế đi về thì phí quá."
"Phí cái gì? Phí hoài cái tâm địa sắc lang không có chỗ dùng của Cố Hoài à?"
Cố Hoài sờ sờ mặt mình: "Cũng bình thường mà, sao tính là tâm địa sắc lang được, chỉ là hôn môi thôi mà..."
"Nếu không Cố Hoài còn muốn làm gì nữa?!" Thái Diễm không nhịn được đưa tay ra, lần này không phải vỗ vai nữa mà là véo tai Cố Hoài rồi vặn mạnh.
Liền thấy biểu cảm nhăn nhó méo xẹo của Cố Hoài: "Ui da... Từ lúc trưởng thành đến giờ mẹ tôi còn chưa từng véo tai tôi đâu, buông ra, buông ra..."
Thái Diễm lúc này mới buông tay, lườm Cố Hoài một cái: "Sau này Cố Hoài còn dám không được tôi cho phép mà làm thế này với tôi, tôi sẽ..."
"Thế khi nào thì Thái Diễm mới cho phép?"
Cố Hoài trực tiếp bỏ qua hậu quả, hỏi thẳng con đường có thể đi qua.
"Cút đi cho tôi!"
Thái Diễm đẩy Cố Hoài một cái, Cố Hoài cũng không tiếp tục trêu chọc cô nữa, phàm việc gì cũng phải có chừng mực. Trong giới hạn thích hợp thì đó là tán tỉnh. Vượt quá giới hạn thì có khi lại thành vụ án dân sự hoặc hình sự mất, cái đó thì thôi đi.
Cố Hoài từ từ lui ra ngoài, sau đó vịn cửa xe cúi đầu nhìn Thái Diễm một cái. Đối phương đang giả vờ vuốt lại tóc, thực chất là để che giấu sự lúng túng vừa rồi và vệt đỏ bối rối trên mặt.
"Lần này tôi về thật đây."
Cố Hoài cười nói.
Thái Diễm trừng mắt nhìn Cố Hoài: "Nói nhảm, mau cút về đi!"
Cút về núi đúng không? Đồ đáng ghét.
Cố Hoài gật đầu: "Thái Diễm ngủ ngon nhé."
"Hừ."
Cô không đáp lại lời chúc ngủ ngon, trong tình huống này đương nhiên không thể nói, nếu không mình thành cái gì chứ? Bị người ta chiếm tiện nghi mà còn phải tươi cười đối mặt sao? Mình mới không hèn mọn như thế.
Cố Hoài mỉm cười giúp cô đóng cửa xe, rồi dần dần biến mất khỏi tầm mắt của Thái Diễm.
Thái Diễm lập tức nhấn ga, chiếc xe lao đi.
Đúng là không lái nhanh lắm, tâm trạng cũng không còn vẻ vội vã cố ý như lúc nãy.
Trên môi ươn ướt, dường như vẫn còn vương lại hơi ấm, cô không đưa tay lên chạm vào, chỉ khẽ cắn nhẹ môi dưới của mình.
Tên khốn này... Nếu không nhớ nhầm thì vừa nãy anh ta còn cắn mình...
Thứ Bảy.
Không có chuyện gì đặc biệt, có lẽ vì hiện tại Tô Duật đang ở cùng Tô Dĩ Đường, cho nên Tô Dĩ Đường cũng không mời anh đến nhà chơi game. Vừa hay ngày hôm đó, Hứa Trình đã lâu không gặp lại hẹn anh đi ăn tối.
Cố Hoài rảnh rỗi đương nhiên nhận lời, vẫn là ăn uống nhậu nhẹt như mọi khi, chỉ có hai người.
Hai người trò chuyện về tình hình gần đây, khi nghe nói Cố Hoài đã lên chức tổ trưởng, Hứa Trình lập tức mặt xám như tro tàn, giơ ly rượu lên nói: "Tao thấy cái thằng dở sống dở chết ngồi hút thuốc ở bến xe lúc trước trông có mị lực, có cảm giác hơn đấy, Cố Hoài thấy thế không?"
"Lại kiểu sợ anh em khổ, nhưng càng sợ anh em đi xe Land Rover đúng không, Hứa Trình?"
Cố Hoài cười chạm cốc với đối phương.
Hứa Trình bật cười: "Đúng là đạo lý này đấy, nhìn Cố Hoài sống ngày càng tốt, tao còn khó chịu hơn bị giết."
"Ha ha ha ha."
Thực ra chuyện này rất bình thường, ngưỡng mộ sự tiến bộ của người khác nhưng những điều đó lại không xảy ra với mình, trong lòng có chút khó chịu mới là lẽ thường. Liệu có thực sự tồn tại kiểu người hoàn toàn không có chút đố kỵ nào, toàn tâm toàn ý vui mừng cho bạn không?
Ngoài cha mẹ, vợ con ra thì còn ai nữa? Cố Hoài không tin điều đó.
Hứa Trình nói thẳng như vậy Cố Hoài lại thấy đối phương thẳng thắn, nhưng cậu ta vốn luôn thế, khi ở bên anh có gì nói nấy.
Huống hồ với gia cảnh của Hứa Trình, cậu ta cũng chẳng thèm so đo mấy chuyện này với anh để rồi sinh ra rạn nứt.
"Thế Hứa Trình với Tiểu Chu thế nào rồi?"
Cố Hoài hỏi chuyện này.
Hứa Trình thở dài một tiếng: "Đừng nhắc nữa, gần đây toang hẳn rồi."
"Ồ? Sao lại thế?"
Hứa Trình lườm Cố Hoài một cái: "Cố Hoài hỏi thì hỏi đi, có cần phải vui mừng lộ liễu thế không? Anh em toang mà trông mày có vẻ hớn hở thế."
Cố Hoài không nhịn được cười nói: "Cũng không hẳn thế, chủ yếu là vì Tiểu Chu là bạn thân của Hứa Văn Khê. Tính cách của Hứa Trình tao còn lạ gì, không phải là kiểu phụ nữ cực phẩm thì chắc khó mà khiến Hứa Trình bền lâu được. Nếu sau này lại làm ầm lên rồi thành kẻ thù thì ai cũng khó xử, thà kết thúc sớm còn hơn."
Hứa Trình bất lực lắc đầu: "Tình hình cũng hòm hòm thế, nhưng chủ yếu là gia đình đang chuẩn bị sắp xếp cho tao đi xem mắt, bảo muộn nhất là sang năm phải kết hôn... Ôi, chuyện này vừa nói với cô ấy xong là cô ấy bắt đầu nói giọng mỉa mai ngay, thế là cãi nhau một trận rồi xóa kết bạn, chặn nhau luôn."
Đúng là quy trình chuẩn chỉnh.
Cố Hoài nâng ly rượu về phía đối phương: "Chuyện kết hôn có muốn gia đình sắp xếp hay không thì tùy Hứa Trình thôi, chuyện này tao cũng không nói nhiều, miễn sao Hứa Trình sống thoải mái là được. Đến lúc Hứa Trình kết hôn thật, tao sẽ đi một cái phong bì thật dày."
Hứa Trình nháy mắt ra hiệu với Cố Hoài: "Giờ phất lên thế rồi, chẳng lẽ không mua tặng tao một chiếc Porsche sao?"
"Hứa Trình đem tao đi bán xem có đổi nổi chiếc Porsche không?"
Hứa Trình ngẫm nghĩ: "Bán một lần thì chắc chắn không đổi được rồi, nhưng nếu bán trả góp từng phần thì..."
"Mẹ kiếp, cái đó gọi là bán thân!"
"Thì cũng là bán mà? Hơn nữa bây giờ Cố Hoài đẹp trai thế này, dáng người lại chuẩn, chắc chắn đắt khách lắm..."
"Mày thực sự nghiêm túc cân nhắc chuyện đó đấy à?"
"Ha ha ha ha, không nói nữa, uống rượu, uống rượu đi, khi nào có tin tức tao sẽ báo cho Cố Hoài biết."
"Được."
Cuộc nhậu này kéo dài thẳng đến đêm khuya, những ngày không phải đi làm thì việc buông thả bản thân đã trở thành một phản xạ tự nhiên trong tiềm thức.
Cũng chẳng nhớ nổi về nhà lúc mấy giờ, chỉ biết là đã chuốc cho Hứa Trình nôn thốc nôn tháo bên lề đường một lúc lâu.
Lúc tỉnh dậy vào ban ngày ngày Chủ nhật, đầu óc Cố Hoài vẫn còn hơi choáng váng, hiếm hoi lắm mới ngủ một mạch đến gần trưa.
Anh ngồi dậy chuẩn bị đi vệ sinh cá nhân thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Trong trường hợp không gọi đồ ăn ngoài, cũng không hẹn trước với ai, thì vào giờ này người gõ cửa nhà anh chỉ có thể là Tô Dĩ Đường.
Cố Hoài mang theo suy nghĩ đó ra mở cửa.
Kết quả.
"Anh Cố, anh thực sự sống ở đây sao?"
Đập vào mắt lại là gương mặt rạng rỡ, xinh đẹp của Tô Duật.
Cố Hoài ngẩn người.
Chắc chắn là mình chưa tỉnh ngủ rồi, nếu không sao lại là cô ấy đến gõ cửa chứ?
"Rầm."
Tô Duật ngơ ngác, cánh cửa trước mắt... vậy mà lại đóng sập lại rồi?!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn