Chương 8: Chương 2: Tên gọi của một cảm xúc không thể kiểm soát
Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn? · Mizu Vương(bị Tày) · 15 chương · ~110 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Volume 1 ───● Cô bạn đại học có phong cách bạn thuở nhỏ trở nên ghen tuông ●○● Kỳ nghỉ hè của cuộc đời.
Đó là cách người ta thường gọi quãng thời gian đại học ở Nhật Bản, bởi lẽ dù việc đỗ vào thì khó, nhưng tốt nghiệp lại vô cùng dễ dàng.
Các trường cao đẳng nghề hay những trường đại học chuyên về khoa học có lẽ là ngoại lệ, nhưng điều đó chắc chắn đúng với phần lớn các ngành xã hội.
Trường đại học tôi đang theo học, nếu phải phân loại, thì nó thuộc về phía "kỳ nghỉ hè" của phổ so sánh đó.
Nếu bạn cứ sống một cuộc đời bình thường, bạn có thể tốt nghiệp… Tôi nghĩ vậy. Chính vì lúc vào đã quá khó khăn, nên dường như chẳng có mấy sinh viên phải chật vật với bài vở cả.
Và vì nó được gọi là kỳ nghỉ hè của cuộc đời, nên tất cả sinh viên đều muốn tận hưởng khoảng thời gian ở đây.
"Tớ không thể bắt được! Một chàng trai nào cả!"
…Cô bạn ngồi cạnh tôi, Mizuho… Tonosaki Mizuho, dường như là kiểu người muốn dốc toàn lực để tận hưởng khía cạnh lãng mạn.
"Đã hai tháng trôi qua kể từ khi chúng ta nhập học rồi đấy!? Lẽ ra tớ phải bắt được ít nhất một hoặc hai anh chàng rồi chứ nhỉ!?"
"Không, tiêu chuẩn của cậu cao quá mức rồi đó…"
Mizuho vung mái tóc buộc hai bên thương hiệu của mình, cảm xúc hiện rõ mồn một trên gương mặt.
Một hay hai anh chàng á… Cậu nghĩ có bao nhiêu cô gái tốt nghiệp đại học mà chưa từng có lấy một người bạn trai cơ chứ…?
"Không đời nào, không phải vậy! Đây là thời đại học quý giá của chúng ta đấy!? Nếu không hẹn hò vài chục lần, làm chuyện ấy, rồi vui chơi tới bến, thì còn ý nghĩa gì nữa chứ!?"
"Cậu làm ơn đừng nói chuyện đó to như thế được không…?"
"Tạm thời thì, tớ sẽ tổ chức một buổi giao lưu bằng mọi giá. Khi đó, tớ yêu cầu cậu, tiểu thư Koumi, cũng phải tham dự."
"Cậu là ai thế hả?"
Có vẻ như cô bạn của tôi đã hơi phát điên vì cái nóng rồi. Chà, dù sao thì từ trước đến giờ cô ấy lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như vậy.
Khi tôi đang nghĩ "Ôi trời đất ơi", Mizuho đột ngột quay phắt đầu, mái tóc buộc hai bên vung lên nhìn về phía tôi.
Ể, cái gì thế, đáng sợ quá đi.
"Này, Koumi. Cậu đang giấu tớ chuyện gì đúng không."
"Hả? Tớ, tớ không nghĩ vậy đâu…"
"Ồ có đấy nhé! Vậy thì…"
Mizuho chọc ngón tay thẳng vào mặt tôi.
"Cái gã cực phẩm mà cậu học cùng là ai hả!"
"Ực…"
Tôi chắc chắn đang giấu chuyện gì đó rồi.
"Tớ cứ ngỡzzz là dạo này có gì đó lạ lạ. Cậu đột nhiên nói là không thể học cùng những tiết mà lẽ ra chúng mình phải học chung. Và khi tớ hỏi mấy đứa bạn khác, họ bảo, 'Koumi tự nhiên ngừng học chung với tụi mình rồi.'"
Tôi biết sớm muộn gì cũng bị phát hiện mà.
Ý tôi là, từ trước đến nay, tôi luôn có những người bạn học cùng gần như tất cả các tiết.
Vì tôi đã nói với gần như tất cả bọn họ là không thể học chung nữa, nên việc nó lộ ra ngay lập tức cũng là điều dễ hiểu…
"Và khi tớ liếc nhìn về phía góc lớp? Có một anh chàng cực phẩm ở đó? Và một Koumi hoàn toàn bị hớp hồn đang ngồi cạnh cậu ta?"
"T-tớ không hề bị hớp hồn!"
"Ồ có, cậu bị hớp hồn đấy. Đó chính là bộ mặt của một người phụ nữ đang yêu."
M-mình lộ liễu đến thế sao…? Tôi bắt đầu cảm thấy xấu hổ rồi.
"Chà, được thôi, nhưng mà… cậu phải giới thiệu cho tớ nhé?"
"À… ừm…"
Tôi đã có linh cảm việc này sẽ xảy ra.
Về cơ bản, nam giới vốn đã khan hiếm, và cậu ấy… chà, cậu ấy vẫn chưa là của tôi, nhưng Masato là một chàng trai điển trai theo chuẩn mực, có nhân cách hoàn hảo, và là một món hời thực sự. Không, cậu ấy còn hơn cả một món hời. Tôi tin chắc nếu những cô gái khác biết được Masato là người như thế nào, họ sẽ đổ xô đến với tấm biển "đã có chủ" trong tay.
Dù tôi sẽ đánh bật tất cả bọn họ.
Đó là lý do tại sao gặp được cậu ấy vào ngày hôm đó thực sự là một phép màu. Hay đúng hơn là không chỉ là phép màu… nó giống như định mệnh vậy.
Ý tôi là, đúng không? Một cuộc gặp gỡ định mệnh như thế hiếm gặp ngay cả trong manga.
"Này—Koumi-san?"
"À, à, xin lỗi, xin lỗi nhé."
Đây không phải lúc để lơ đãng. Phải rồi, cô ấy muốn được giới thiệu… mình nên làm gì đây?
Thật lòng mà nói, tâm trí tôi đã quyết định xong rồi.
"Xin lỗi nhé. Tớ thực sự không thể làm vậy được."
"Ể~! Tại sao không cơ chứ! Chúng mình đã hứa là sẽ chia sẻ thông tin về các chàng trai mà."
"Tớ xin lỗi!"
"…"
Tôi chắp tay và cúi đầu, cắt ngang lời của Mizuho.
Đúng là như Mizuho nói, chúng tôi đã từng hứa như vậy.
Thành thật mà nói, hồi đó tôi không nghĩ mình sẽ đổ đứ đừ một người đến mức này, và tôi đã có thái độ khá hời hợt, kiểu như hẹn hò với ai đó cũng tốt thôi.
Giờ đây, mọi thứ đã khác.
"Tớ nói thật đấy. Tớ xin lỗi… người đó… tớ không thể nhường Masato cho bất kỳ ai."
Đã là mối tình đầu mà tôi thực sự cảm nhận được.
Điều này, và chỉ điều này thôi, tôi không thể nhường cho bất cứ ai.
Trong khi tôi vẫn cúi đầu, tôi nghe thấy Mizuho thở dài.
"Haizz… Nếu cô bạn thân nhất của mình đã cúi đầu cầu xin như thế thì tớ cũng chẳng thể nói thêm gì được nữa."
"Xin lỗi… cảm ơn cậu nhé."
"Nhưng mà! Trong trường hợp đó, cậu nợ tớ thông tin của tất cả những anh chàng khác đấy! Nếu cậu định ủ mưu độc chiếm anh chàng cực phẩm đó cho riêng mình, thì cậu phải giới thiệu cho tớ vài anh chàng khác đấy nhé!"
"Ahaha… tớ sẽ cố gắng hết sức…"
Mizuho thực sự là một cô gái tốt. Nếu, và chỉ nếu, tôi có cơ hội nói chuyện với một chàng trai nào khác ngoài Masato, tôi chắc chắn sẽ giới thiệu anh ta cho Mizuho.
Tôi chia tay Mizuho và đi đến lớp học tiết hai.
"Hửm… Masato vẫn chưa đến sao?"
Thông thường, cậu ấy đến trước giờ vào lớp mười lăm phút và chúng tôi sẽ gặp nhau, nhưng tôi vẫn chưa nghe tin gì từ cậu ấy.
"Chắc mình giữ chỗ cho cậu ấy vậy."
Tôi bước vào lớp học vẫn còn thưa thớt và đi về phía cuối lớp. Tôi đặt túi xách của mình lên chiếc ghế bên cạnh để giữ chỗ.
Masato sẽ đến đây.
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ làm khóe miệng tôi tự động cong lên.
"Mình sẽ gửi tin nhắn cho cậu ấy."
Tôi ngồi xuống và mở điện thoại.
Chúng tôi đã trao đổi thông tin liên lạc ngay từ đầu. Tất cả những gì tôi phải làm là nói rằng mình muốn gửi cho cậu ấy ảnh chụp tài liệu học tập và cậu ấy đã đồng ý ngay lập tức. Tôi thấy mình thật ngốc khi dù chỉ hơi lo lắng một chút.
Tự hỏi liệu cậu ấy có thấy ghê nếu mình dùng biểu tượng trái tim không nhỉ… Không, là Masato mà. Cậu ấy sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện như thế đâu.
Một điều tôi đã học được sau hơn một tháng ở trường với Masato là cậu ấy quá đỗi tử tế. Tôi đã lờ mờ nhận ra điều đó từ đầu, nhưng cậu ấy thực sự quá tốt bụng. Tốt đến mức khiến tôi phải lo lắng.
Và điều làm tôi lo lắng là, một phần vì cậu ấy quá tử tế, nên cậu ấy hoàn toàn không đề phòng các cô gái. Theo một cách mà bình thường hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Có lẽ tôi đã có thể đến gần cậu ấy vì lý do đó, nhưng giờ khi chúng tôi đã là bạn bè và tôi đang chủ động theo đuổi cậu ấy, tôi khá lo lắng.
Ý nghĩ cậu ấy bị một con mụ tồi tệ nào đó lừa gạt khiến tôi lạnh sống lưng.
(Mình… mình phải bảo vệ cậu ấy…) Vậy nên, trong suốt quãng đời đại học, tôi sẽ bảo vệ cậu ấy.
Tôi sẽ ở bên cậu ấy nhiều nhất có thể. Và một ngày nào đó… tôi muốn bảo vệ cậu ấy cả ngoài khuôn viên đại học nữa, bạn biết đấy.
Ping, một thông báo vang lên và tôi cầm điện thoại lên.
Masato đã gửi cho tôi một nhãn dán hình chú mèo hoạt hình với dòng chữ "Cảm ơn!". Ngay cả điều nhỏ nhặt này của cậu ấy cũng thật đáng yêu…
Không sao đâu, tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu.
Khoảng mười phút sau khi lớp học bắt đầu, Masato mới đến. Cậu ấy bước vào qua cửa sau và nhìn quanh một cách bồn chồn. Đáng yêu quá.
Tôi vẫy tay để cậu ấy chú ý đến mình. Cậu ấy dường như đã thấy tôi và bắt đầu bước lại gần.
Hừm. Hôm nay bộ đồ của cậu ấy cũng rất tuyệt. Phong cách thể thao hơn bình thường một chút. Masato có gu thời trang cực kỳ ổn.
"Thật lòng cảm ơn cậu nhiều nhé, Koumi."
"Nishishi… Với Masato thì chuyện này dễ như ăn bánh thôi ♪" Gọi nhau bằng tên, cùng học chung các lớp.
Đối với tôi, mỗi ngày trôi qua đều như một giấc mơ. Nhưng đã một tháng kể từ khi cuộc sống này bắt đầu.
Có lẽ… có lẽ đã đến lúc tiến tới giai đoạn tiếp theo. Đó là điều tôi đang nghĩ.
(Hừm… nếu vậy, có lẽ mình nên tận dụng tình huống hiện tại?) Tôi quan sát gương mặt nghiêng của Masato khi cậu ấy lau mồ hôi bằng khăn tay và lấy đồ dùng học tập ra.
Tôi thích Masato. Nhưng nếu tôi tỏ tình ngay lúc này, cơ hội của tôi rất mang manh. Điều đó rõ ràng như ban ngày. Chúng tôi vẫn chưa dành quá nhiều thời gian cho nhau. Masato sẽ chẳng đời nào đồng ý lời tỏ tình từ một người chỉ mới quen biết vài ngày.
Tôi thực sự muốn biến Masato thành bạn trai mình, nên thất bại không phải là một lựa chọn. Đó là lý do tại sao tôi không thể tỏ tình cho đến khi chắc chắn cậu ấy sẽ không từ chối.
Mọi thứ đều cần từng bước một, và điều cần thiết bây giờ là trở nên gần gũi hơn. Cách nhanh nhất để làm điều đó là… một buổi hẹn hò.
Tôi sẽ bắt đầu hành động.
Ngay khi Masato cuối cùng đã ổn định chỗ ngồi và sẵn sàng lắng nghe bài giảng, tôi kéo nhẹ tay áo thun của cậu ấy.
"…Này, vì tớ đã cất công giữ chỗ cho cậu, nên hôm nay cậu phải đi ăn trưa với tớ."
…Có phải mình hơi tính toán quá không? Nhưng nếu mình không làm đến mức này, cậu ấy thậm chí sẽ không nhìn mình theo cách đó.
"À~… Tớ thự~c sự xin lỗi, hôm nay tớ có việc làm thêm."
Ư… nhưng tôi đã đoán trước được điều này. Vì cậu ấy cũng đã từ chối tôi vào thứ Sáu tuần trước. Nếu vậy, tôi vẫn còn những lựa chọn khác.
"Ehh~. Masato này, ý cậu là thứ Sáu nào cậu cũng chắc chắn phải đi làm sao?"
"Ừ, gần như vậy."
"Hiểu rồi~ Vậy thứ Hai tuần tới thì sao!"
"Chắc là được đấy, ừ."
"Tuyệt!"
Thành công rồi! Một lời hứa hẹn cho buổi hẹn hò!
Cảm xúc trong tôi trào dâng, và tôi không thể kìm được mà vung tay lên đầy phấn khích. Nhưng biết sao được. Tôi quá đỗi hạnh phúc!
Tôi ngay lập tức bắt đầu lên kế hoạch hẹn hò trong đầu. Vào các thứ Hai, chúng tôi học đến tiết thứ tư, nên sẽ xong việc vào khoảng 5 giờ chiều.
Tất nhiên tôi sẽ đặt bàn ăn tối, nhưng chúng ta nên làm gì trước đó nhỉ? Đi mua sắm một chút gần nhà gia? Hay một bộ phim… có lẽ không đủ thời gian. Đi hát karaoke cũng không phải ý tồi.
Tôi hình dung các cơ sở vật chất ở nhà ga gần nhất và cố tìm cách để Masato có thể vui vẻ nhất. Chẳng một chữ nào trong bài giảng lọt được vào đầu tôi cả.
"…Này."
"…?"
Đúng lúc đó, Masato bắt đầu thì thầm với tôi.
Chết tiệt. Tôi đã chẳng nghe giảng gì cả. Nếu cậu ấy hỏi tôi về bài học thì sao? Nhưng rồi…
"Cậu có thực sự ổn không đó? Chắc là cậu muốn học cùng bạn bè hơn là với tớ đúng không…?"
"……Hửm? Không hề. Tớ có thể gặp bạn bè ở câu lạc bộ hay mấy chỗ khác mà."
…Cậu ấy có ý gì chứ? Không phải vậy. Tớ muốn học cùng Masato. Tớ muốn dành thời gian cho Masato.
Một cảm giác âm u lắng đọng trong lồng ngực tôi.
Và rồi, cậu ấy tung đòn quyết định.
"Nếu muốn, thỉnh thoảng cậu có thể đi học với bạn bè cũng được. Tớ ở một mình cũng ổn mà, thật đấy."
... Tại sao cậu lại nói vậy?
Trong chớp mắt, những cảm xúc đen tối cuộn trào trong lồng ngực tôi.
"Tại sao?"
Giọng tôi lạnh lùng đến mức chính tôi cũng thấy ngạc nhiên.
"À, không, tớ chỉ nghĩ là, cậu biết đấy, có lẽ Koumi muốn học cùng người khác…"
"Cậu không thích học cùng tớ sao, Masato? Hay là, cậu muốn học cùng cô gái nào khác à?"
Đây không phải điều tôi muốn nói. Một làn sóng cảm xúc đen tối đang dâng trào và không chịu dừng lại.
"Không, không, không! Không phải như vậy đâu. Tớ thật lòng biết ơn cậu, và việc được học cùng một cô gái xinh đẹp như cậu, chẳng có gì khiến tớ hạnh phúc hơn thế cả, ừ! Hơn nữa, tớ làm gì có bạn nào ngoài cậu đâu!"
…X-Xinh đẹp?
Cậu ấy vừa gọi mình là xinh đẹp sao?
"X-Xinh đẹp? Cậu nghĩ vậy sao? Vậy à? Từ góc nhìn của cậu, Masato, tớ đáng yêu chứ?"
"Ừ. Tất nhiên là cậu đáng yêu rồi. Cậu có thể tự tin về điều đó mà, biết không?"
Eh, điều đó làm tôi hạnh phúc quá. Đột nhiên, trái tim tôi cảm thấy ấm áp và xao xuyến.
"Ra vậy~ Ehehe… Vậy ra mình đáng yêu sao…"
Tôi chưa bao giờ biết rằng việc được người mình thích khen đáng yêu lại có thể khiến mình hạnh phúc đến thế. Tôi thật sự mừng vì đã nỗ lực hết mình để cải thiện bản thân.
Và rồi tôi nhớ lại những gì Mizuho đã nói sáng nay.
—Cậu biết không, tớ nghĩ là mình thực sự đã đổ cậu ấy rồi.
Sau khi tiết thứ ba kết thúc, Masato ra về.
Tôi tiễn cậu ấy đến lối ra của trường đại học rồi mới đến lớp tiết thứ tư. Trên đường đi, tôi cứ nghĩ mãi về chuyện xảy ra trong tiết thứ hai.
(Mình đã không muốn nói những điều như vậy…) Chính tôi cũng không hiểu nổi bản thân mình.
Chỉ riêng ý nghĩ Masato muốn gặp cô gái khác đã khiến những cảm xúc đen tối trong tôi trở nên hoang dại.
Một cảm giác ghen tuông xấu xí.
Tôi nghĩ Masato cũng đã rất bối rối.
Dù cho Masato chưa một lần nói rằng cậu ấy muốn học cùng cô gái khác.
(Masato là một người tốt đến thế, vậy mà mình lại…) Tôi không thể không ghét bản thân mình.
Nhưng ngay cả bây giờ, tôi cảm thấy nếu Masato nói cậu ấy muốn đi chơi với một cô gái khác, tôi chắc chắn sẽ lại thốt ra những lời đó một lần nữa.
Tôi sẽ lại nghĩ, tại sao không phải là mình?
Đây là lần đầu tiên tôi yêu một ai đó từ tận đáy lòng. Mỗi ngày đều rất vui vẻ.
—Nhưng tôi cũng cảm thấy mình không thể kiểm soát được luồng cảm xúc mới mẻ, to lớn này.
Tôi phải cẩn thận mới được… Nếu cậu ấy bắt đầu ghét tôi, tôi không nghĩ mình có thể gượng dậy nổi.
Ồ, tôi hiểu rồi. Khi yêu, khi thích một ai đó, lần đầu tiên tôi đã nhận ra một điều.
Tôi—là một người phụ nữ hay ghen tuông.
───● Cô bé câu lạc bộ bóng rổ trường cấp hai trở nên kỳ lạ ●○● Đã một tháng trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu chơi bóng rổ cùng anh ấy.
Dạo gần đây, chơi bóng cùng anh ấy thật sự rất vui.
Hôm nay là thứ Sáu. Chỉ cần tiết học thứ năm này kết thúc là tôi có thể gặp anh ấy rồi.
Câu lạc bộ bóng rổ mà tôi tham gia tình cờ lại nghỉ vào thứ Sáu, điều đó khiến tôi vô cùng hạnh phúc vì tôi có thể đến gặp anh mà chẳng chút do dự.
Có lẽ vì đang là tiết tiếng Nhật ngay sau giờ ăn trưa, nên trong lớp có vài đứa đang gục đầu ngủ gật đây đó.
Tôi thì quá háo hức chờ đợi những điều sắp tới nên chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Ngay khi tôi đang lâng lâng cảm giác sung sướng, tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc đã vang lên.
Tuyệt quá! Mình có thể đến công viên rồi!
"Được rồi, lớp trưởng, hô chào cuối giờ đi nào~" Lớp trưởng đưa ra hiệu lệnh, rồi thầy giáo rời đi.
Giờ chỉ cần đợi giáo viên chủ nhiệm đến nữa là mình có thể về nhà rồi!
Khi tôi đang nhét sách vở và đồ đạc vào cặp, chuẩn bị rời đi, thì Rika-chan từ câu lạc bộ bóng rổ gọi với lại.
"Yuka ơi~ Yuusuke-kun bảo hôm nay muốn tập luyện thêm một chút, nên mấy đứa tụi mình sẽ đến phòng gym của trung tâm cộng đồng. Cậu cũng đi cùng đi!"
"À~… ừm…"
Yuusuke-kun là một nam sinh trong câu lạc bộ bóng rổ.
Cậu ấy chơi bóng không giỏi lắm, nhưng lại rất hay nói chuyện với các bạn nữ và được lòng mọi người bất kể là cùng lớp hay cùng câu lạc bộ.
Tôi không ghét cậu ấy, nhưng chúng tôi cũng chẳng thân thiết đến mức phải cố gắng bắt chuyện…
Quan trọng hơn hết thảy, hôm nay tôi đã quyết định sẽ chơi bóng rổ với onii-san của mình rồi.
"Xin lỗi nhé! Hôm nay tớ có hẹn rồi!"
"Ehh~! Tuần trước cậu cũng nói thế rồi bỏ về~, chuyện gì vậy chứ?"
"Cái đó~~ ừm~~…"
Chết tiệt, mình nên nói gì đây?
Nếu bảo rằng tôi sắp đi đánh bóng rổ một đối một với một anh chàng đẹp trai, cực kỳ giỏi giang, thì tôi cảm thấy chỉ có hai kết cục: hoặc là họ sẽ bảo tôi bị ảo tưởng, hoặc là họ sẽ đòi tôi phải giới thiệu anh ấy cho họ…
"Ừm… đi chơi bóng rổ thôi…"
"Ehh~? Thế sao không chơi cùng cả bọn cho vui?"
"Ừm, tớ có hứa với một người rồi! Thế nên, xin lỗi cậu nhé!"
Tôi chắp hai tay lại để xin lỗi.
Tôi biết mình không được hòa đồng cho lắm. Nhưng khoảng thời gian chơi bóng rổ với anh ấy là thứ duy nhất mà tôi không bao giờ có thể từ bỏ…!
"Hừ, tùy cậu vậy. Nhưng nếu có đứa khác tiếp cận Yuusuke-kun trước, thì lúc đó hối hận cũng muộn rồi đấy~!"
"À, không sao đâu."
Tôi nghĩ cậu ấy là người tốt, nhưng lại chẳng phải gu của tôi…
Tôi thành công thoát khỏi sự đeo bám của bạn học và rời khỏi trường.
Kể từ khi tôi gặp anh ấy… hay nói đúng hơn là từ khi tôi đem lòng yêu anh, mỗi ngày trôi qua dường như đều rực rỡ hơn hẳn.
Tôi chắc rằng hiện tại anh ấy không xem tôi là đối tượng để yêu đương.
Nhưng không sao cả.
Trước mắt, tôi sẽ cố gắng hết sức để tạo ấn tượng với anh, và đến khi tôi vào cấp ba, nếu anh bắt đầu nhìn tôi theo cách đó… thì tôi sẽ hạnh phúc biết bao.
"Dạo này Yuka có vẻ hơi lạ nhỉ?"
"Tớ cũng nghĩ vậy! Cậu ấy cứ lẩm bẩm hát trong giờ nghỉ, rồi tan học là chạy về ngay…"
"Này~ tớ đang nghĩ… liệu có phải Yuka đang hẹn hò với một anh chàng trường khác không…?"
"Ehh~ không đời nào!?"
"Không, nhưng cũng có khả năng mà… Dạo gần đây, tần suất cậu ấy nhếch mép cười trong lúc đọc sách trong lớp có vẻ tăng lên đấy."
"Việc đó có liên quan gì không…?"
"Này, lần tới hãy đối chất với Yuka đi. Hỏi xem cậu ấy đi đâu mà tan học sớm thế!"
Chết rồi, chết rồi! Mình đã dành quá nhiều thời gian để soi gương ở nhà!
Nếu anh ấy vẫn giữ lịch trình như mọi khi, thì chắc giờ này anh ấy đã ở công viên rồi.
Tôi chạy đến công viên với sự vội vàng tột độ. Rốt cuộc thì chạy kiểu này chỉ làm tóc tai rối bù, nên lúc nãy có kiểm tra cũng chẳng để làm gì cả~.
Giờ đã là giữa xuân, ánh nắng trở nên khá gay gắt.
Trong khi chạy, tôi có thể cảm nhận được mồ hôi đang rịn ra trên trán. Sẽ thật tồi tệ nếu anh ấy nghĩ là tôi bị hôi nách… dù tôi đã mang theo xịt khử mùi rồi…!
Vừa chạy, tôi vừa nghe thấy âm thanh quen thuộc của tiếng bóng đập xuống mặt đất. Không lẫn vào đâu được. Anh ấy đã ở đó rồi!
Tôi dừng lại một chút dưới bóng cây, lấy bình xịt khử mùi từ trong túi xách ra và xịt lên người.
Tôi lôi chiếc gương cầm tay nhỏ trong túi đựng đồ ra kiểm tra lại mái tóc.
Không có gì kỳ lạ cả. Được rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu để làm dịu nhịp thở dồn dập vì chạy, rồi tiến về phía sân bóng.
Anh ấy đang chơi bóng rổ.
Kỹ thuật cầm bóng của anh vẫn đẹp mắt như ngày nào.
À, trang phục hôm nay của anh cũng ngầu quá…
Một phong cách phóng khoáng mà những cậu con trai bằng tuổi tôi không đời nào mặc được.
Có lẽ vì để tiện vận động nên anh mặc chiếc quần lửng ống rộng. Áo trên là chiếc áo phông cộc tay đơn giản, nhưng tôi cá là cho đến lúc nãy, anh vẫn đang mặc chiếc áo ghi-lê đang vắt trên ghế băng kia. Anh ấy thật ngầu…
Ôi, thôi nào. Tôi có thể ngắm anh ấy mãi, nhưng hôm nay tôi đến đây để chơi bóng rổ với anh cơ mà…!
Mình phải nói gì đó thôi.
"N-Này, Onii-san!"
"Hửm?"
Anh chàng đang chuẩn bị thực hiện động tác ném bóng liền quay lại nhìn tôi theo tiếng gọi. Góc nghiêng đã ngầu rồi, mà nhìn trực diện còn ngầu hơn nữa.
…Không phải thế, ừm, mình phải nói là, chơi bóng rổ thôi nào…
Dù đã gặp nhau bao nhiêu lần, nhưng khi thực sự nhìn thấy anh, tôi dường như chẳng thể thốt ra những gì mình muốn nói…
Ư—Mình đã luyện tập ở nhà biết bao nhiêu lần mà…
Tôi hít một hơi thật sâu.
"H-Hôm nay, em sẽ giành chiến thắng! Và… anh sẽ phải nhường lại vị trí này cho em!!"
Á, sao lần nào mình cũng nói ra những lời như thế này chứ!?
Mình muốn thành thật hơn cơ mà!
"Đến rồi sao, cô bé."
"Em không phải cô bé! Tên em là Yuka, và em đã là học sinh cấp hai rồi nhé!!"
Dạo gần đây, anh ấy cứ trêu chọc gọi tôi là 'cô bé'. Anh ấy ngày càng tỏ ra thân thiết với tôi hơn, và tôi nghĩ chúng tôi đã gần gũi hơn trước rồi.
Nhưng mình phải chỉnh lại anh ấy vụ 'cô bé' này mới được…! Để rồi một ngày nào đó anh ấy sẽ nhìn nhận tôi theo cách đó, nhất định là vậy.
"H-Hôm nay, em sẽ chiếm lại nơi này…!"
Tôi chẳng có ý định chiếm lại nó chút nào cả.
Nếu được, tôi ước khoảng thời gian này có thể kéo dài mãi mãi.
"Hahaha, đã bao giờ em thắng được anh dù chỉ một lần chưa, cô nương~?"
Ôi, mình đã được nâng cấp lên thành 'cô nương' rồi. Chuyện đó làm mình thấy vui vui.
"H-Hôm nay, em có kế hoạch bí mật đấy!"
Đây không phải là nói dối.
Tôi có một kỹ năng mà mình đã luyện tập trong các buổi sinh hoạt câu lạc bộ. Hôm nay, tôi sẽ sử dụng nó và ghi ít nhất một điểm vào lưới anh ấy!
Tất nhiên, chúng tôi có một lời hứa rằng nếu tôi thắng anh ấy, anh ấy sẽ không đến nơi này nữa, nhưng thành thật mà nói, đánh bại anh ấy cực kỳ khó khăn. Nhưng chính vì thế mà tôi có thể thách đấu anh ấy bằng tất cả sức lực của mình.
Anh ấy cười, trông có vẻ thích thú. Ư… mọi cử chỉ của anh ấy đều đẹp như tranh vẽ vậy…!
"Đ-đang thẫn thờ cái gì thế! Chúng ta đang đấu một đối một, đ-đúng không?"
C-Có phải mình vừa hơi hỗn xược quá không nhỉ?
Tôi nghĩ có lẽ mình đã tỏ ra quá vô lễ, giọng tôi nhỏ dần ở cuối câu.
"Được thôi~. Nhưng nhớ khởi động cho đàng hoàng đấy nhé? Không là bị thương đấy."
Anh ấy đang lo lắng cho tôi… Sự thật đó len lỏi vào tim tôi một cảm giác ấm áp.
"Đ-đương nhiên rồi. Em đã khởi động xong xuôi cả rồi."
"Hửm? Chẳng phải em vừa mới đến sao…?"
Tôi đã chạy đến đây vì muốn gặp anh ấy, nên cơ bản là tôi đã khởi động xong rồi, vả lại tôi cũng đã khởi động sơ qua lúc soi gương kiểm tra ngoại hình trước đó nữa.
Vậy nên, không sao cả!
Tôi lấy quả bóng ra khỏi ba lô, chuyền bóng bằng cách đập đất cho anh ấy rồi vào tư thế phòng thủ.
Anh ấy luôn dùng quả bóng cỡ của tôi khi chúng tôi chơi bóng rổ. Anh ấy đúng là một người tử tế.
"Em vội vàng quá đấy… Được rồi, anh lên đây~" Anh ấy đang tới…! Tâm trí tôi lập tức chuyển sang chế độ bóng rổ.
Anh ấy là một cầu thủ toàn diện. Kỹ thuật dẫn bóng, ném rổ. Anh ấy thậm chí còn có kỹ năng dưới rổ rất tốt.
Phải ghi nhớ tất cả những điều đó thực sự là một khó khăn khi phòng ngự.
Anh ấy thực hiện một cú crossover nhẹ rồi cắt ngang đầy sắc bén.
Anh ấy nhanh thật…! Nhưng tôi biết anh ấy nhanh đến mức đó, nên là…!
"Em sẽ không để anh vượt qua đâu…!"
Tôi nhanh chóng xoay người chắn đường anh ấy.
Nếu ngay cả việc này mà tôi còn không làm được thì tôi không xứng đáng là đối thủ của anh ấy.
"Anh chỉ đi đến đây thôi!"
"À!"
Quyết định của anh ấy rất nhanh chóng.
Ngay khoảnh khắc tôi bắt kịp, anh ấy thấy trọng tâm của tôi vẫn chưa vững do vừa di chuyển, thế là anh ấy lập tức thực hiện một cú nhảy ném tầm trung.
Động tác ném của anh ấy nhanh đến nỗi tôi không kịp nhảy chặn bóng…
"…!"
Ngay lúc anh ấy bật nhảy.
Anh ấy đang mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình.
Khi anh ấy nhảy lên, chiếc áo phông đó bị kéo ngược lên.
Lộ ra phần bụng của anh ấy.
Cơ bụng săn chắc cho thấy anh ấy rõ ràng là tập luyện thường xuyên.
"Được rồi, điểm đầu tiên thuộc về anh~… Hửm? Yuka-chan?"
Tâm trí tôi lẽ ra phải đang ở chế độ bóng rổ, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó, toàn bộ dung lượng não bộ của tôi đã bị chiếm trọn.
N-nó quá dâm đãng… kiểu như thế đó…!
Tim tôi đập mạnh dữ dội.
"…Sao thế?"
"Hae…!"
Trước khi kịp nhận ra, anh ấy đã đứng ngay trước mặt tôi.
(…!) T-thế này thì tệ rồi. Nếu anh ấy phát hiện ra mình vừa dán mắt vào bụng anh ấy, anh ấy sẽ không bao giờ chơi bóng rổ với mình nữa mất!
M-mình phải bình tĩnh lại thôi.
N-nhưng mình không thể xóa hình ảnh đó ra khỏi đầu được…
"Này, mặt em đỏ bừng rồi kìa. Em bị sốc nhiệt à? Có muốn nghỉ trên ghế không?"
"Á, á hự!? Không, không! Em ổn! N-nhanh lên, đưa bóng cho em! Em sẽ gỡ hòa ngay bây giờ!"
S-suýt chút nữa thì lộ tẩy!!
Đó thực sự là một bữa tiệc cho đôi mắt… ý tôi là, một liều thuốc độc cho đôi mắt…!
Tôi trở nên lúng túng khi phải đối mặt với thực tế là mình đang chơi bóng rổ với một chàng trai tuyệt vời như vậy.
Hít sâu. Hít vào, thở ra.
Mình phải tập trung ngay lúc này. Mình phải cho anh ấy thấy kết quả của cả tuần tập luyện vừa qua…!
Tôi tỉnh dậy sau tiếng bóng rổ đập vào vành rổ kêu cạch một tiếng.
Khoan đã… mình đang…
Mình đang chơi bóng rổ với anh ấy, và rồi…
(…!) Tôi nhớ ra rồi. Chân tôi vướng vào nhau và tôi ngã đè lên người anh ấy…
Tôi đã ngất xỉu sau khi ở trong một tư thế đại loại như được anh ấy ôm lấy…
X-xấu hổ quá đi mất!
Chắc chắn giờ anh ấy nghĩ mình là một kẻ lập dị rồi…!
Tôi vội vàng ngồi dậy và nhìn thấy một chiếc khăn gấp gọn ngay chỗ đầu tôi nằm. Chắc hẳn anh ấy đã đặt nó ở đó khi đặt tôi nằm xuống.
Ngay cả trong tình cảnh này, một cảm giác hạnh phúc vẫn dâng trào trong lòng tôi.
Tôi ngước nhìn lên.
Anh ấy đang tập ném rổ.
"Hừ…!"
Một cú ném từ gần vạch 3 điểm.
Quả bóng với đường xoáy ngược tuyệt đẹp, vẽ nên một đường cong và… xoẹt, lọt thẳng qua lưới.
(Anh ấy ngầu quá…) Tất nhiên, tôi đã yêu quý anh ấy như một con người, nhưng anh ấy đặc biệt ngầu hơn khi đang chơi bóng rổ.
Anh ấy, sau khi nhặt lại bóng, đã để ý thấy tôi.
"Ồ, em tỉnh rồi à. Em thấy khỏe không? Yuka."
Tim tôi lỡ một nhịp.
A-anh ấy vừa gọi tên riêng của tôi phải không? Đây là lần đầu tiên anh ấy làm vậy…! Mình hạnh phúc quá…!
"E-em ổn. Em xin lỗi vì đã gây phiền phức cho anh…"
"Hoàn toàn không sao! Dù sao cũng muộn rồi, anh cũng chuẩn bị về, mình cùng về nhé."
Eh… tôi thầm nghĩ và nhìn lên chiếc đồng hồ ở công viên. Kim đồng hồ chỉ 4: 30.
Có vẻ như mình đã ngất đi khá lâu…
Thật là tồi tệ… mình muốn chơi bóng rổ với anh ấy thêm nữa mà…
Cảm giác đó chắc hẳn đã hiện rõ trên khuôn mặt tôi.
"Này, tuần sau anh lại đến đây. Em định đòi lại nơi này, đúng không nào?"
Anh ấy hẳn đã nhận ra tôi đang buồn, nên anh ấy nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
Tôi rất hạnh phúc khi anh ấy cố gắng an ủi và hứa hẹn về tuần tới, nhưng khoảng cách, khoảng cách gần đến mức làm tim tôi đập loạn nhịp…
"À, anh cho em mượn chiếc khăn đó nhé. Chắc em cũng đang đổ mồ hôi, dùng nó lau người trước khi về đi. Anh còn một cái khác nữa!"
"Eh…"
Tôi nhìn chiếc khăn gấp gọn gàng trên ghế băng.
Anh ấy định cho mình… mượn cái này sao?
"Vậy hẹn gặp lại nhé! …À, với lại lần này em làm hỏng rồi, nhưng anh nghĩ cú lăn người đó là một nước đi hay đấy! Nếu em có thể lăn với tốc độ đó, anh nghĩ chẳng hậu vệ nào chặn được em đâu. Vậy nên, tự tin lên nhé!"
"Chào nhé!" anh ấy nói rồi bước đi.
…Anh ấy nói đúng mọi điều tôi muốn nghe.
Anh ấy đã đi rồi.
Và thứ còn lại trong tay tôi là chiếc khăn của anh ấy.
Tôi ấn tay lên trái tim đang đập liên hồi… và việc đầu tiên, tôi nhặt nó lên.
Đó chỉ là một chiếc khăn thể thao bình thường.
Vậy mà.
"Ha…! Ha…!"
Nhịp thở của tôi trở nên đứt quãng.
Xin lỗi nhé, Onii-san, có vẻ như em là một cô gái hư hỏng…
Tôi vùi mặt vào chiếc khăn.
Giả vờ như đang lau mặt.
Mùi hương của anh ấy tràn ngập mọi giác quan của tôi.
───● Cô nhân viên văn phòng Tsundere ra tay giúp đỡ ●○● Mùa cao điểm. Thời điểm này tùy thuộc vào từng công ty. Nó phụ thuộc vào ngành nghề, vào phòng ban.
Phòng ban của tôi đang ở ngay giữa mùa cao điểm, và mọi chuyện còn tệ hơn vào ngày thứ Sáu cuối tuần.
"Chúc mọi người buổi tối tốt lành~" Sau khi hoàn thành đợt tăng ca, cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi nhiệm vụ. Tôi nhỏ thuốc mắt vì đôi mắt đã mỏi nhừ sau cả ngày dán chặt vào màn hình máy tính. Thông thường, vào tối thứ Sáu, cả nhóm sẽ rất hào hứng đi nhậu, nhưng hôm nay, rõ ràng ai nấy đều đã kiệt sức.
"Hôm nay tôi nhất định phải về nhà đây. Hẹn gặp lại mọi người vào thứ Hai~"
"À, chúc cậu buổi tối tốt lành."
Ngay cả Miki-senpai, người đã dẫn tôi đến nơi đó, hôm nay cũng về nhà. Chị ấy trông khá phờ phạc vào giờ nghỉ trưa, nên tôi đoán cũng chẳng còn cách nào khác.
"Tôi cũng đến giới hạn rồi, chào mọi người!"
Khi các đồng nghiệp của tôi, những người đã hoàn thành công việc lần lượt rời đi, tôi liếc nhìn đồng hồ.
"9 giờ tối rồi sao…"
Đúng là với những người sống xa, có lẽ không còn đủ thời gian để đi nhậu. Nhưng may mắn thay, nhà tôi cách văn phòng không xa lắm.
Dù bây giờ tôi có đi nhậu vài tiếng đi nữa, tôi vẫn dư thời gian để bắt chuyến tàu cuối. Trong trường hợp đó, chỉ có một nơi tôi nên đến. Tôi chưa bao giờ đến đó một mình, nhưng đó không còn là yếu tố có thể làm lung lay quyết tâm của tôi nữa.
Tôi hoàn thành nốt công việc được giao với tốc độ chóng mặt rồi tắt chiếc máy tính xách tay đang mở. Tôi chấm công và nói lời chào tạm biệt. Thế là xong, cuộc đời của một chú ong thợ công sở đã kết thúc.
Vào lúc tôi rời công ty cùng chiếc túi xách của mình, tôi đã là một người phụ nữ tự do.
Dưới bầu trời đêm lấp lánh vài vì sao, tôi vươn vai một cái thật dài và sâu.
"Xin lỗi vì đã bắt cậu phải đợi, Masato-kun."
Hình dung về cậu chàng vốn đã hoàn toàn trở thành đối tượng ngưỡng mộ của tôi, tôi rảo bước nhanh hơn về phía khu phố giải trí.
"Chào mừng quý cô."
Không gian rực rỡ lan tỏa trước mắt khi tôi mở cửa, lời chào "không-thường-ngày" này khiến tim tôi nhảy múa—dù đã dần trở nên quen thuộc, nhưng lần đầu tiên đến đây một mình, thần kinh tôi vẫn không sao bình ổn được.
"Quý cô có yêu cầu gì cho tối nay không ạ?"
"…Masato."
"…! Đã rõ. Tôi sẽ dẫn quý cô đến chỗ ngồi, xin hãy đợi một lát."
Khoảnh khắc tôi gọi tên Masato-kun, cậu ấy sững người trong giây lát. Có thực sự đáng ngạc nhiên đến thế sao?
Tôi được dẫn đến phía sau quầy bar và được mời ngồi xuống.
"Xin quý cô đợi ở đây một lát."
Với cái cúi chào đầy tôn trọng, cậu chàng ở quầy tiếp tân quay gót bỏ đi.
Tôi đã yên vị, nhưng khoảnh khắc chờ đợi cậu ấy vẫn thật bồn chồn. Tôi nhìn quanh quất một cách sốt ruột, ngắm nghía những món đồ trang trí nội thất. Tôi cứ như một cô sinh viên vừa mới chuyển đến thành phố lớn lần đầu vậy, phải không?
…Dù đã đợi một lúc lâu, Masato-kun vẫn chưa xuất hiện. Tôi chưa bao giờ bị bắt chờ lâu như thế này cả. …Có lẽ mình nên đi vệ sinh trong lúc đợi.
Cảm thấy hơi áy náy, tôi đứng dậy cùng với chiếc túi. Khi tôi chuẩn bị bước qua quầy bar—
"Ê, lại đây đi, em cũng uống chút đi chứ~"
"Dạ, em xin lỗi. Em không biết uống ạ…"
"Ơ kìa~ sao thế, em không biết đùa à?"
Không thể nhầm được. Đó là giọng của Masato-kun.
Có vẻ cậu ấy đang phục vụ khách.
Masato-kun đang phục vụ một ai đó không phải tôi. Chỉ điều đó thôi cũng đủ làm lồng ngực tôi nhói lên một chút. Nhưng ngay lúc này, điều quan trọng hơn cả là…
"Vậy thì kể cho tụi chị nghe một câu chuyện cười hay gì đó đi."
"Em xin lỗi, em không phải người kể chuyện giỏi lắm…"
"Ơ kìa~? Em có thực sự là nhân viên ở đây không đấy?"
Tôi có thể nhìn thấy bóng lưng của Masato-kun từ lối đi tôi đang băng qua. Chỉ cần nghe đoạn đối thoại ngắn ngủi đó, tôi đã có thể đoán ra. Có vẻ như Masato-kun không thực sự ngồi cùng họ, mà chỉ là đang mang đồ uống đến rồi bị một nhóm người say xỉn giữ lại. Trên tay cậu ấy còn cầm chiếc khay đựng đồ uống.
Bóng lưng cậu ấy trông thật áy náy.
"Masato."
Trước khi kịp nhận ra, tôi đã gọi tên cậu ấy.
Cậu ấy quay lại, đầy ngạc nhiên. Hôm nay, Masato-kun vẫn ngầu và đáng yêu như mọi khi.
"Seira-san…!?"
"Trời ạ, chị đã đặt cậu rồi mà cậu chẳng tới gì cả. Mau lại đây nhanh lên."
"À, vâng, vâng, em tới ngay đây!"
Tôi liếc nhìn phía sau cậu ấy và thấy ba người phụ nữ lớn tuổi trông khá say xỉn. Họ đang lườm tôi với vẻ mặt xấc xược. …Xin lỗi nhé, nhưng tôi không có thời gian để nhường cậu ấy cho một đám người thậm chí chẳng biết trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của Masato-kun đâu.
"Xin lỗi vì đã để quý cô chờ đợi. Cảm ơn vì đã ghé thăm lần nữa."
"U-Ừ thì, phải rồi. Tự nhiên tôi có chút thời gian rảnh thôi. Chỉ là tùy hứng thôi ấy mà!"
"Fufufu, cảm ơn quý cô."
Khi tôi quay lại chiếc bàn đã được sắp xếp, Masato-kun cũng đến ngay sau đó. Phải nói là, tôi nghĩ hành động vừa rồi đã ghi được rất nhiều điểm trong mắt tôi.
"Chị thực sự đã cứu em đấy, Seira-san, khi gọi em như vậy… Cảm ơn chị."
"Không có gì. Nhưng chắc là vất vả lắm, phải đối phó với mấy vị khách như thế."
Việc họ không nhìn ra những phẩm chất tốt của Masato-kun là điều không thể chấp nhận được, nhưng có lẽ tốt nhất là những kẻ cùng đẳng cấp đó không nên hiểu được thì hơn.
Trong khi tôi đang nghĩ vậy, Masato-kun nở một nụ cười gượng gạo khi rót đồ uống vào ly của tôi.
"Nhưng đó cũng là lỗi của em. Em không thể uống rượu. Mọi người đều đang vui vẻ uống, nên chắc là lạ lùng lắm khi em cứ đứng đây mà không thể say cùng mọi người."
Hóa ra cậu ấy không thể uống rượu, và cậu ấy cảm thấy có lỗi vì điều đó. Lần đầu tiên nhìn thấy khía cạnh yếu đuối hơn một chút này của cậu ấy, tôi chẳng biết phải nói gì.
"U-Ừ thì, đúng là thế. Làm việc ở một nơi thế này mà lại không uống được thì cũng hơi lạ thật."
"Đúng là vậy, phải không ạ."
Không phải thế! Không phải điều đó! Tôi vội vàng quay mặt về phía cậu ấy.
"N-Nhưng tôi không hề bận tâm chút nào cả! Đâu phải tôi muốn có người uống cùng mình ở đây! Thực sự đấy, tôi là người hoàn hảo dành cho cậu rồi! Cậu nên biết ơn đi!"
Cậu ấy nhìn tôi ngơ ngác, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, biểu cảm đó chuyển thành một nụ cười.
"Hahaha… Có lẽ chị nói đúng. Seira-san, chị quả là hoàn hảo với em. Cảm ơn chị."
Tôi không thể kìm lòng được mà phải quay mặt đi. Sức công phá lớn quá. Tôi lặp lại lời cậu ấy trong đầu.
'Seira-san, chị quả là hoàn hảo với em.' Đúng là một cụm từ tuyệt vời… và đầy quyến rũ.
"Đ-Đúng thế! Chỉ có mình tôi thôi! Tốt nhất là cậu nên trân trọng tôi đấy!"
Chưa bao giờ trong đời tôi lại bối rối đến thế. Người đang ở bên cạnh tôi đây thật sự quá đỗi trân quý.
Sau đó, tôi uống thêm chút nữa và trò chuyện với cậu ấy như thường lệ. Dù chúng tôi có nói về bất cứ điều gì, ở bên cậu ấy lúc nào cũng thật vui vẻ. Khoảng thời gian này đối với tôi là vô giá. Thời điểm tuyệt vời nhất.
…Nhưng mỗi khi nhớ rằng chúng tôi chỉ có thể gặp nhau mỗi tuần một lần, và rằng chúng tôi chỉ là một cậu bé với một khách hàng, lòng tôi lại đau nhói không thể chịu nổi.
Một tháng đã trôi qua kể từ lần đầu tiên tôi đến "Festa".
Hôm nay là thứ Sáu.
Tôi kiểm tra giờ trên chiếc đồng hồ yêu thích mới của mình. Còn một lát nữa thôi. Chỉ một lát nữa là hết giờ làm. Tôi không thể kìm nén được nhịp đập rộn ràng trong lồng ngực. Sự bận rộn của tuần vừa rồi đã dịu bớt, và vì tôi đã nỗ lực hết mình suốt cả ngày, xem chừng tôi sẽ có thể ra về đúng giờ.
Cuộc sống của tôi cách đây không lâu, nơi tôi chỉ làm việc như một cái xác không hồn rồi trở về nhà để ngủ, giờ đây cảm thấy như một lời nói dối vậy.
Tôi lại liếc nhìn đồng hồ. Kim giây đang chồng khít hoàn hảo lên số 12.
"Chúc mọi người buổi tối tốt lành, tôi đi trước đây!"
Ngay khoảnh khắc giờ làm việc kết thúc, tôi không chút do dự mà chấm công rồi rời khỏi công ty. Lúc này, tôi cảm thấy mình có thể chinh phục cả thế giới.
Khi tôi đang bước ra ngoài, thân thể và tâm trí nhẹ bẫng như cơn gió, tôi nghe thấy các đồng nghiệp đang trò chuyện trong văn phòng phía sau.
"Dạo này Mochizuki-san toàn về sớm kinh khủng nhỉ? Mà chỉ vào mấy ngày thứ Sáu nữa chứ."
"Chắc là cô ấy có người yêu rồi à?"
"Hả, thật á?"
V-Vâng? Bạn có thể nói là tôi đã đi được nửa chặng đường rồi. Tôi chẳng còn quan tâm người ở công ty nói gì về mình nữa. Tôi vội vã tiến ra ngoài.
Bởi vì Masato-kun đang đợi tôi.
Dạo gần đây, chỉ riêng điều đó thôi đã cho tôi động lực để sống.
Những ngày cuối tuần lười biếng trước kia của tôi giờ đã trở thành khoảng thời gian để tự hoàn thiện bản thân, và ngay cả công việc cũng không còn là nỗi đau đầu khi tôi nghĩ đó là cách để kiếm tiền gặp Masato-kun.
Nếu có thể, tôi còn muốn kiếm nhiều tiền hơn nữa.
Ngay khi tôi đang tiến về phía điểm hẹn quen thuộc với tinh thần phấn chấn, một giọng nói gọi tôi từ phía sau.
"Seira-chan!"
"…Miki-san."
Đó là cô tiền bối đã giới thiệu nơi đó cho tôi, Miki-san. Chị ấy đã cầm sẵn túi xách, chuẩn bị ra về, và dường như đã chạy theo tôi.
Có lẽ vì tôi đang nhắm đến tốc độ kỷ lục thế giới, Miki-san cũng đang rất vội vã.
Thấy tôi cuối cùng cũng dừng lại, Miki-san thở phào nhẹ nhõm và tiến lại gần tôi mà không nói một lời.
Ơ, chẳng lẽ tôi đã làm sai chuyện gì ở công ty…?
Miki-san tiến đến ngay cạnh tôi trong im lặng… rồi khoác tay qua vai tôi.
"Em đang đến đó phải không? Đến chỗ 'bữa tiệc' ấy."
"Ư…"
'Bữa tiệc' là ám hiệu của chúng tôi dành cho quán bar đó, "Festa".
Một tiếng lóng được tạo ra để chỉ chúng tôi mới hiểu, để sếp không phát hiện ra là chúng tôi đang đến một quán bar dành cho nam giới. Đây là cái kiểu văn hóa gì thế không biết?
Nhưng lời cáo buộc của Miki-san lại trúng phóc. Tất nhiên là tôi đã định đến đó rồi. Tôi cứ ngỡ mình sẽ bị mắng vì cố tình lén lút… nhưng rồi, Miki-san thì thầm vào tai tôi.
"Cho chị đi cùng với nhé ♡" …Em ước gì chị giữ sự nhiệt tình đó cho chàng trai yêu thích của chị đi.
Miki-san nhảy chân sáo đi trước tôi. Nhìn cái cách chị ấy phấn khích mỗi khi đến "Festa", hẳn là chị ấy phải say mê cậu trai kia lắm. Tôi tự hỏi liệu chị ấy có ổn về chuyện tiền bạc không nữa.
(Chà, mình cũng đâu có tư cách để nói người ta…) Thẳng thắn mà nói, tôi cũng muốn nhảy chân sáo. Nghĩ đến việc sắp được gặp cậu ấy thôi đã khiến tâm hồn tôi bay bổng.
Kể từ ngày đầu tiên gặp cậu ấy, tuần nào tôi cũng không bỏ sót một lần nào. Tất nhiên là vậy rồi. Cậu ấy là thiên thần của tôi.
Nụ cười ngây thơ, những biểu cảm phong phú, và cái cách mà mỗi biểu cảm ấy đều hợp với cậu ấy vô cùng. Có lẽ trên thế giới này không tồn tại người đàn ông nào tốt hơn cậu ấy.
Tôi đã đạt đến mức chẳng còn nghĩ gì đến bạn trai cũ nữa. Mà thôi, đem người yêu cũ so sánh với Masato-kun ngay từ đầu đã là một sự mạo phạm rồi.
Mải mê trong những suy nghĩ đó, trước khi kịp nhận ra, chúng tôi đã đứng trước cửa quán bar. Tấm biển hiệu vẫn đầy khẳng định như mọi khi.
Miki-san, người đang đi trước tôi, mắt đã lấp lánh như có sao.
"Được rồi, đi thôi! Đến với thế giới của những giấc mơ…!"
"V-Vâng…"
Đây là lần thứ năm tôi đến đây, nhưng tôi vẫn cảm thấy hồi hộp trước khi bước vào. Tôi cứ không sao làm quen được với bầu không khí này.
Dẫu vậy, một khi bắt đầu nói chuyện với cậu ấy, tôi sẽ quên hết mọi thứ xung quanh.
"Chào mừng các quý cô… Ơ, Miki đây mà! Lại đến nữa à~"
"Fufu… đừng khách sáo thế, Yuusee. Chị đã bảo với em hôm qua là chị sẽ đến mà."
Aah, bắt đầu rồi đây. Miki-san đã bắt đầu tán tỉnh chàng trai yêu thích của mình với khoảng cách cá nhân bằng không.
Theo một cách nào đó, tôi gần như ngưỡng mộ chị ấy. Tôi không đời nào làm được như thế. Rủi ro bị ghét bỏ đáng sợ hơn nhiều.
Khi tôi nhìn chằm chằm vào cặp đôi đang tán tỉnh nhau với ánh mắt đờ đẫn, cậu trai kia liếc nhìn sang tôi.
"Còn quý cô đằng kia nữa… em gọi Masato ra cho chị nhé?"
"…!"
C-Cậu ấy biết…!
Thật là xấu hổ quá đi. Mình đã tạo dựng thương hiệu ở cái quán bar này là người phụ nữ luôn yêu cầu Masato-kun rồi sao…?
…Hmm? Thực ra, đó có khi lại là chuyện tốt. Nó giống như mình đã được chính thức công nhận, phải không?
Khi tôi gật đầu đồng ý, cậu trai kia đáp lại bằng một nụ cười. Vì Miki-san cũng mê cậu ấy đến vậy, chắc hẳn cậu ấy cũng là một người tốt.
Dù sao thì, mắt tôi cũng chỉ nhìn thấy mỗi Masato-kun thôi.
Chúng tôi được dẫn đến một chiếc ghế sofa, Miki-san và tôi ngồi cách nhau một chút.
"Miki-san… hôm qua chẳng phải chị phải đi làm sao? Chị đến đây sau giờ làm à?"
"Hả? Không, chị không đến. Ngay cả chị mà còn thấy khó khăn khi đến đây vào ngày làm việc~…"
"Ơ? Nhưng vừa nãy chị bảo là chị đã nói với cậu ấy từ hôm qua…"
Miki-san rõ ràng đã nói với chàng trai yêu thích của mình là 'Chị đã nói với em hôm qua'.
Tôi đã mặc định rằng điều đó có nghĩa là Miki-san cũng đã đến quán bar vào hôm qua, nhưng mà…
"Tsk, tsk, tsk… Aah, có lẽ chị không nên nói ra thành lời nhỉ? Hmm, khó xử thật đấy~ phải làm sao đây~ nhưng mà em là cô em gái trân quý của chị mà~" Miki-san cứ liếc nhìn tôi với vẻ mặt mà nếu bạn tìm kiếm từ khóa "khuôn mặt tự mãn" trên Google, đó hẳn sẽ là kết quả đầu tiên. …Khoan đã, tiền bối của mình trước giờ vẫn phiền phức đến vậy sao?
Những cử động ngọ nguậy của chị ấy, rõ ràng là đang chờ được hỏi dù bản thân khao khát được kể đến mức nào, thật sự rất đáng ghét. Ý tôi là, về cơ bản chị ấy là người tốt và tôi cũng quý chị ấy, nhưng mà…
Miki-san ghé sát vào tôi để thì thầm vào tai.
"Thực ra là… chị đã lấy được phương thức liên lạc của cậu ấy rồi ♡"
"…!?"
H-Họ liên lạc của cậu ấy…!?
Tehe-pero! Miki-san lè lưỡi trêu chọc, còn tôi thì chết lặng. Vì như thế là gian lận. Như vậy quá bất công.
Đó đâu còn là quán bar nữa, đó là chuyện riêng tư rồi. Nghĩa là cô ấy có thể trò chuyện với người mình thích ngay cả khi không phải giờ làm việc của cậu ấy.
Mình cũng muốn... với Masato-kun nữa...!
"Chào buổi tối. Cảm ơn vì đã lại ghé thăm."
Bộp. Người tôi cứng đờ.
Giọng nói làm tan chảy trái tim tôi đó. Không thể nào nhầm lẫn được.
Tôi rụt rè ngước mắt lên, và ở đó là Masato-kun, với nụ cười thiên thần.
…A, hôm nay cậu ấy không thắt cà vạt, như vậy cũng tuyệt thật…
Không, không phải thế!
"M-Mình chỉ tình cờ rảnh rỗi nên mới ghé qua thôi…"
Hoàn toàn chẳng có sự tình cờ nào cả, tôi đã chạy bán sống bán chết khỏi chỗ làm đấy, nhưng tôi bắt buộc phải nói vậy.
Bởi nếu tôi nói rằng tôi nghĩ về cậu mỗi ngày và đã lao ra khỏi công ty chỉ để gặp cậu, thì nghe thật quá đáng sợ.
Nên tôi đành giả vờ đó là sự tình cờ, là ngoài ý muốn.
Nếu không, những bức tường phòng thủ quanh trái tim tôi cảm giác như sắp sụp đổ đến nơi. Đúng lúc đó…
"Masato-ku~n! Seira đang mê cậu như điếu đổ đấy! Hãy chăm sóc con bé cho tốt nhé!"
Tiền bối của tôi thốt ra một câu thật quá quắt, suýt chút nữa phá hỏng mọi chuyện.
"Này, Miki-san!"
Khi tôi nhìn sang Miki-san, mặt cô ấy đã đỏ bừng từ bao giờ.
Chị say nhanh quá rồi đấy!
Mình phải lái câu chuyện trở lại quỹ đạo thôi…!
"Hừm… Ờ, thật sự chỉ là tình cờ thôi. Tiền bối rủ tôi đi, tôi không từ chối được. Với lại, cậu là người dễ nói chuyện nhất nên tôi mới gọi cậu qua đây. Hiểu chưa?"
Được, không tệ. Có Miki-san ở đây hôm nay nên lý do của tôi nghe cũng hợp lý. Dù có thể chẳng thuyết phục cho lắm vì tuần trước tôi cũng đã đến, nhưng nói ra điều đó trước mặt Miki-san thì quá xấu hổ.
"Hahaha… Cảm ơn chị. Em chỉ là một người giỏi lắng nghe thôi, nhưng thật lòng em cũng rất thích nghe chị nói chuyện đấy, Seira-san."
"…!"
C-ậu ta…!
Cậu đáng yêu quá, bộ não tôi sắp khét lẹt rồi. Thú thật, nụ cười đó suýt nữa đã hạ gục tôi ngay lập tức.
"C-Cậu… chắc cậu nói thế với ai cũng được nhỉ?"
"Hả? …Không… Người lập dị duy nhất chỉ định em là chị thôi mà, Seira-san…?"
Chỉ mình mình… Ra là vậy, chỉ mình mình thôi.
Điều đó rất tiện cho tôi, nhưng phụ nữ trên thế giới này đúng là không có mắt nhìn. Dù nhìn kiểu gì thì Masato-kun cũng là người đàn ông tuyệt nhất thế giới.
"…Tôi, tôi hiểu rồi. Vậy thì tốt. Đúng rồi đấy. Chỉ có tôi mới chỉ định một nhóc như cậu, người thậm chí còn chẳng biết uống rượu…"
"Đúng thật là vậy."
Nhưng ngược lại, có một phần trong tôi không muốn bất kỳ ai khác nhận ra cậu ấy tuyệt vời đến thế nào. Tôi ích kỷ muốn độc chiếm nụ cười đó.
Dẫu chúng tôi còn chẳng hẹn hò. Tôi chỉ là một người phụ nữ được cậu phục vụ tại quán bar. …Chờ đã, tự nói ra điều đó, tôi lại muốn khóc rồi…
Và rồi tôi nhớ lại những gì Miki-san đã nói lúc trước.
'Chị lấy được số liên lạc của cậu ấy rồi này ♡' …Nếu. Nếu mình cũng lấy được số liên lạc của Masato-kun, chắc chắn mình sẽ hạnh phúc đến tận chín tầng mây.
Nhưng đồng thời, nếu cậu ấy từ chối, mình chẳng đủ tự tin để sống sót qua tuần sau. Thật sự là không thể nổi.
Khoảng hai tiếng trôi qua.
Như mọi khi, Masato-kun là một thiên thần, và cuộc trò chuyện của chúng tôi thật tuyệt vời. Đó thực sự là khoảng thời gian hạnh phúc.
Một nhân viên đã đến khoảng bốn lần và hỏi: "Quý khách có muốn đổi người phục vụ không?", nhưng lần nào tôi cũng chọn gia hạn thêm.
Bởi vì tôi chẳng quan tâm đến ai ngoài Masato-kun cả.
Nhưng buồn thay, cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn.
"Seira~! Chúng ta về thôi~! Cậu định tán tỉnh Masato-kun đến bao giờ nữa hả! Đi thôi!"
Có vẻ như thời gian của chúng tôi đã hết.
…Khoan, tán tỉnh á!? Mình đâu có tán tỉnh!
Dù mình rất muốn!
"C-Cái gì cơ—!? Mình không có tán tỉnh! Không phải như vậy đâu! Cái tên… tên lêu khêu này…"
Chết tiệt. Tôi định nói gì đó ác ý, nhưng chẳng nghĩ ra được câu nào.
Tôi muốn cậu ấy khen tôi vì đã nhanh trí biến vóc dáng thanh mảnh của cậu ấy thành từ "lêu khêu" hơi có ý miệt thị một chút.
Đó là tất cả những gì tôi làm được.
"Vâng, vâng. Em lêu khêu. Lần sau mời chị lại ghé chơi."
Cậu ấy nắm lấy tay tôi.
…A, không, mình yêu em ấy. Mình yêu em ấy nhiều lắm.
Chỉ cần em ấy nắm tay thôi cũng đủ làm tim tôi đập loạn nhịp thế này.
Cộng thêm hơi men, cơ thể tôi nóng bừng lên.
Chúng tôi đi ra quầy thanh toán, và trong khi Miki-san trả tiền, Masato-kun vẫn nắm tay tôi suốt.
…Có lẽ bây giờ.
Có lẽ bây giờ, mình có thể đổ lỗi cho rượu và nũng nịu một chút. Tôi đánh liều tựa người vào Masato-kun. Nhịp tim tôi vang dội cả lên.
Mùi hương ngọt ngào của Masato-kun len lỏi vào cánh mũi tôi.
Cảm giác như cả cơ thể mình đang bị Masato-kun nhuộm lấy.
"…Seira-san?"
Cậu ấy gọi tên tôi. Một giọng nói thật dễ chịu.
Nhưng bây giờ tôi không thể để cậu ấy thấy mặt mình.
Tôi không thể để em ấy nhìn thấy biểu cảm luộm thuộm này.
Thế nên, tôi cúi gầm mặt xuống.
"…Cậu không được làm thế đâu đấy."
"…Hả?"
"Cấm cậu nhận yêu cầu từ bất kỳ ai ngoài tôi…"
Tôi biết mình đang ích kỷ. Là người làm việc trong quán bar, nếu được khách yêu cầu thì cậu ấy phải phục vụ họ.
Nhưng chỉ cần tưởng tượng Masato-kun phục vụ người phụ nữ khác là tim tôi lại nhói đau.
"Không sao đâu. Em chỉ làm vào thứ Sáu thôi mà, chị biết đấy."
"…Phải nhỉ."
"Và vào những ngày thứ Sáu đó, chị luôn đảm bảo chỉ yêu cầu em, Seira-san."
"…Phải nhỉ."
Đồ cáo già.
Nếu cậu nói thế, thì tôi bắt buộc phải đến vào mọi thứ Sáu rồi.
Chà… ngay cả khi cậu không nói, mình vẫn sẽ đến thôi.
Tôi muốn ở bên Masato-kun lâu hơn nữa, nhưng tôi miễn cưỡng rời quán bar.
Sau khi đi đủ xa để quán bar khuất tầm mắt, Miki-san và tôi ngồi xuống ghế đá một lúc.
À, hôm nay, như mọi khi, Masato-kun vẫn là một thiên thần… không, một vị thần.
"Này, Seira! Cậu nghĩ mình đang làm gì thế hả, tán tỉnh sau lưng chị khi chị đang thanh toán tiền đấy à!"
"Ơ, ơ kìa!? C-Chị thấy hết rồi sao!?"
"…Cậu không được làm thế đâu đấy (sắp khóc đến nơi)."
"Aaaaaaaaaaaaaaaah! Quên nó đi! Ngay lập tức!"
Xấu hổ quá đi mất!
Thú thật, lần đầu đến quán bar này, tôi đã rất khó chịu với kiểu cách của Miki-san, nhưng giờ thì chính tôi cũng chẳng còn tư cách gì để nói.
Miki-san cười ha hả.
"Chà, tuyệt thật đấy… Thôi, mình về nhà thôi nào… đó là điều chị muốn nói, nhưng chị hơi đói rồi. Đi ăn chút gì đó trước khi về không?"
"Được thôi. Làm vậy đi."
Dạo gần đây, cuộc sống của tôi cuối cùng cũng trở nên thú vị hơn một chút.
Tất nhiên, Masato-kun là một phần lớn trong đó. Nhưng đó cũng là nhờ tiền bối của tôi, người luôn để mắt chăm sóc tôi như thế này.
"Vậy nhé, hẹn gặp lại~! Thứ Hai gặp lại nhé!"
"Vâng, chúc chị buổi tối tốt lành!"
Miki-san và tôi đi về hai hướng khác nhau. Chúng tôi vốn chỉ định kiếm gì đó ăn nhanh, nhưng vì mải trò chuyện nên trời đã khuya khoắt. Đã quá nửa đêm rồi.
"Vậy nhé…"
Nhà tôi cách đây khoảng hai bến tàu. Không xa lắm. Đang tận hưởng dư âm của buổi tối, tôi định rảo bước về phía sân ga.
Đúng lúc đó, chuyện ấy xảy ra.
"…Ơ."
Tôi chết lặng, không thốt nên lời.
Trong tầm mắt tôi.
Một cậu con trai đang lách qua đám người say xỉn đang nằm gục, đi lại một mình.
Dù nhìn thế nào đi nữa, không nghi ngờ gì cả… đó chính là Masato-kun.
Không đời nào tôi lại nhận nhầm cậu ấy.
Masato-kun, trong bộ thường phục.
Nhịp tim tôi đột ngột tăng vọt.
Sắp đến chuyến tàu cuối rồi. Nếu lỡ chuyến đó, lựa chọn duy nhất của tôi là bắt taxi về nhà. Vậy mà.
Đôi chân tôi đang tự động bước theo em ấy. Tôi đã bắt đầu bám theo em ấy rồi.
Phải làm sao đây, làm sao đây, làm sao đây.
Trước khi kịp nhận ra, tôi đã đi qua công viên gần ga và tiến vào khu dân cư.
Trong tầm mắt tôi, Masato-kun.
Việc tôi đang làm, hoàn toàn, là một tội ác.
(Mình không được làm thế này… không được…!) Tôi biết chứ. Tôi biết điều này là sai trái.
Tôi biết mình tuyệt đối không được làm thế, nhưng mà.
Trái tim đập thình thịch và cái đầu nóng ran của tôi không thể dừng lại được. Chẳng đời nào tôi có thể phán đoán một cách lý trí. Lý trí của tôi chắc chắn đang lên án hành động này, nhưng ham muốn cháy bỏng trong tôi đang trào dâng và không gì cản nổi. Tôi không thể cưỡng lại khao khát rằng việc này có thể dẫn đến một sợi dây liên kết với Masato-kun.
Masato-kun dừng lại trước một tòa chung cư cách công viên một quãng đi bộ ngắn.
Có lẽ đó là—
"…!!"
Khoảnh khắc tôi cố gắng hé mắt nhìn Masato-kun từ sau cột điện.
Masato-kun liếc mắt nhìn về phía này một giây.
(Cậu ấy thấy mình không? Cậu ấy thấy mình không?) Nếu Masato-kun đi tới đây và gọi cảnh sát, cuộc đời tôi coi như chấm dứt trong xã hội này.
Tôi chẳng có lấy một lời bào chữa.
Đây là hành vi bám đuôi.
Tôi đặt tay lên trái tim đang đập thình thịch, thình thịch, rồi rụt rè, thực sự rất rụt rè, tôi hé nhìn lại lần nữa.
Hình như Masato-kun đã vào trong nhà rồi.
"Haaah…!"
Tôi đổ gục xuống đất.
Tôi đã sớm nhận thức được rằng mình là một người đàn bà dơ bẩn, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại tệ hại đến mức này.
Ngay cả khi cảm thấy tội lỗi toàn thân, đôi chân tôi vẫn không chịu dừng lại.
Tôi chậm rãi tiến lại gần tòa chung cư… và thấy mình đang đứng trước phòng cậu ấy.
(Katasato… tên cậu ấy là Katasato, Masato-kun) Với đôi tay run rẩy, tôi mở mục ghi chú trên điện thoại.
Nước mắt bắt đầu rơi.
Tôi không thể ngừng khóc vì bản thân lại là một kẻ rác rưởi đến khó tin.
Nhưng.
Cơ thể tôi tự động ghi lại địa chỉ của cậu ấy.
(Mình sẽ không dùng nó vào việc gì cả! Mình sẽ không gửi đồ cho em ấy! Mình sẽ không làm bất cứ chuyện gì cả!) Vậy tại sao mình lại ghi chú?
Tôi không biết.
Đây là một sự kết thúc tức thì.
Đúng lúc đó… tôi nghe thấy tiếng động từ phòng Masato-kun.
Tôi nhận ra ngay lập tức âm thanh đó là… tiếng vòi hoa sen.
"Haha… hahahahaha…"
Một lần nữa, cơ thể tôi đổ sụp.
Tôi khuỵu xuống đất, bất lực.
Tôi nhét chiếc điện thoại vừa ghi chú xong vào túi áo vest.
Và cứ thế trào nước mắt.
Ngay cả trong tình huống như thế này.
Masato-kun đang tắm, chỉ cách tôi một bức tường.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã… khiến tôi phấn khích đến mức không chịu nổi.
Tôi thực sự là một kẻ biến thái vô phương cứu chữa.
Nhận ra điều đó, cuối cùng tôi cũng phải chấp nhận nó.
Không, có lẽ, tôi đã biết điều đó từ ngay khoảnh khắc ấy rồi.
"Này, cậu đã bẻ gãy tôi rồi đấy, Masato-kun."
Cảm xúc này không thể nào kìm nén được nữa.
Tiêu đề: [Phía của Mochizuki Seira] Tiêu đề đoạn chat: < Seira Seira (16: 17): Ồ~ Vậy ra Masato thích thể thao à?
Masato (18: 32): Đúng rồi! Gần đây em chơi bóng rổ nhiều lắm!
Seira (19: 10): Bóng rổ hơi bất ngờ nha. Nếu chị mà chơi bóng rổ, chị cảm giác như Masato sẽ hất văng chị bay đi mất, haha.
Masato (20: 11): Dạo này em toàn chơi với mấy đứa nhỏ hơn mình nên đương nhiên là sẽ không hất văng ai đâu! Hehe.
Seira (20: 14): Mấy đứa nhỏ? Masato chơi bóng rổ với ai vậy?
Masato (23: 02): Gần đây em hay chơi với mấy em nữ cấp hai. Cũng khá vui lol.
Seira (23: 48): Ra vậy.
Đã thu hồi tin nhắn Đã thu hồi tin nhắn Đã thu hồi tin nhắn Seira (3: 12): Xin lỗi, đừng bận tâm (về chuyện vừa rồi) nhé. Ngủ ngon.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn