Chương 15: Chương 1: Cô nàng cao trung mọt sách thật sự đoan trang và lịch sự như vậy sao?
Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn? · Mizu Vương(bị Tày) · 15 chương · ~87 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Volume 2 ───● Cô nàng cao trung mọt sách thật e ấp ●○● Đã hai tháng kể từ ngày tôi đến thế giới này.
Ban đầu, tôi từng rất lo lắng về những gì sẽ xảy ra khi đột ngột bị ném vào đây, nhưng có vẻ mọi thứ vẫn cứ tự nhiên mà vận hành theo cách của nó.
Chà, ngoại trừ việc quan niệm về sự trong trắng của họ hơi lệch lạc một chút thì mọi thứ chẳng có gì khác biệt mấy, nên chắc đó cũng là chuyện bình thường thôi.
Sẽ thật thảm họa nếu tôi bị đưa đến một thế giới khác rồi bị gắn mác là "anh hùng được chọn" hay gì đó tương tự, nhưng thế giới này đủ tử tế để một gã bình thường như tôi có thể xoay xở ổn thỏa.
"Ưm… buồn ngủ quá…"
Hôm nay là thứ Bảy, nên tôi không có tiết học nào cả.
Nghe nói vẫn có một vài bài giảng vào thứ Bảy, nhưng Koumi bảo cậu ấy không đăng ký môn nào, và bản thân tôi cũng thuộc kiểu người muốn dành ngày thứ Bảy để nghỉ ngơi.
Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Đã 10 giờ 30 sáng.
Xét đến việc tối qua tôi làm việc đến muộn, thì tôi đã làm rất tốt khi dậy được vào giờ này đấy.
"Hôm nay ca làm của mình hình như bắt đầu lúc… ba giờ… Hừm, chắc mình nên làm chút gì đó ăn trưa trước đã…"
Tôi có lịch trình từ 3 giờ chiều nay.
Dụi mắt vì còn ngái ngủ, tôi lờ đờ rời khỏi giường. Vừa lúc đó, tôi cầm lấy chiếc điện thoại thông minh trên tủ đầu giường lên và thấy một thông báo mới.
Buồn cười thật lol Thế rốt cuộc ông đang làm công việc bán thời gian gì với Masato đấy~
"…Nãy mình đang nói về cái gì nhỉ…?"
Kể từ khi tôi và Koumi trao đổi phương thức liên lạc, cậu ấy cứ gửi tin nhắn thế này hai, ba lần mỗi ngày.
Chà, mức độ liên lạc này cũng khá bình thường kể cả ở thế giới cũ của tôi, và tôi cũng thích trò chuyện với cậu ấy nên luôn trả lời lại.
"Nhưng mình không thể kể cho cậu ấy nghe về quán bar được…"
Vì tôi đã từ chối lời mời của Koumi, nên cậu ấy đã biết tôi có việc làm thêm vào tối thứ Sáu.
Nhưng nếu tôi thành thật đến mức nói toẹt ra là: "Haha, tôi đang làm ở quán bar nam đấy", thì chắc chắn cậu ấy sẽ đáp lại bằng mấy câu như: "Eo… gớm thế…", hoặc "Với cái vẻ ngoài bình thường đó của ông á…?". Tôi không có ngu đến mức đó.
Tuy nhiên, một ý tưởng cho bước tiếp theo đã hiện ra trong đầu tôi.
"Đúng rồi! Làm thế này là ổn."
Tôi nhanh chóng lướt ngón tay cái trên màn hình điện thoại.
À, chuyện đó ấy hả, thực ra tôi đang làm gia sư.
Được rồi. Cái cớ này thì không vấn đề gì.
Đúng vậy, tôi còn làm gia sư nữa.
Thứ Bảy, bắt đầu lúc 3 giờ chiều.
Nếu tôi kể về công việc này, sẽ chẳng có rắc rối nào cả. Đây là một công việc bán thời gian rất bình thường. Tôi đóng điện thoại lại rồi hướng về phía nhà bếp.
Hình như vẫn còn hai quả trứng với ít thịt xông khói… Chắc mình làm món cơm chiên là xong bữa~.
Cơm chiên là món ăn tối thượng cho một gã sống độc thân.
Ting.
Ting.
…Hửm?
Khi tôi đang kiểm tra xem còn bao nhiêu cơm trong nồi, điện thoại lại bắt đầu rung lên.
Lạ thật. Koumi thường phải mất ít nhất ba, bốn tiếng mới trả lời tin nhắn của tôi, và tôi cũng chẳng nghĩ mình còn người bạn nào khác sẽ nhắn tin cho mình cả.
Tôi đi lấy điện thoại và lại thấy cái tên trên màn hình.
…Trả lời nhanh đến mức khó tin thế này sao?
G-Gia sư á?
Đừng nói với tôi là ông đang dạy kèm cho một cô bé nhé?
…? Có vấn đề gì sao? Cậu ấy nói đúng, học sinh của tôi là nữ, nhưng mà thì sao chứ.
《Masato》 Ừ? Là một cô nàng cao trung.
Tôi gửi đi một tin nhắn ngắn gọn rồi quay lại công việc đang dang dở.
Việc đó ngạc nhiên đến thế sao? Tôi cứ nghĩ có rất nhiều sinh viên đại học làm gia sư hoặc dạy thêm tại các trung tâm luyện thi chứ…
Ngay khi tôi bắt đầu dùng thìa xới cơm ra khỏi nồi, điện thoại trên bàn lại bắt đầu rung lên bần bật.
RUNG, RUNG, RUNG.
Điện thoại của tôi đang để chế độ rung.
Đó không phải là thông báo tin nhắn.
Là một cuộc gọi.
Tôi có thể nhận ra ngay từ khoảng cách này. Trên màn hình hiển thị cái tên: 《Koumi》.
…Hả? Đáng sợ chết đi được.
Đã hơn 2 giờ chiều.
Tôi rời khỏi nhà và đang trên đường đến chỗ dạy kèm.
"Trời ạ, đúng là chẳng bao giờ biết được cái gì sẽ làm Koumi nổi điên lên…"
Sau đó, tôi đã bắt chước nghe máy, và sự thiếu hụt cảm xúc trong giọng nói của Koumi làm sống lưng tôi lạnh toát.
Koumi thường cư xử như một tiểu ác ma đáng yêu, việc được ngồi cạnh cậu ấy trong các buổi học là một sự mãn nhãn, nhưng khi cậu ấy "đổi tính" thì thật sự rất đáng sợ.
Tôi luôn cố gắng cẩn thận, nhưng tôi còn chẳng biết điều gì khiến cậu ấy nổi giận, nên chẳng có cách nào để phòng tránh thực sự cả.
Cuối cùng, tôi cũng xoay xở khiến cậu ấy vui vẻ trở lại trong cuộc gọi hôm nay bằng cách giải thích tình hình.
Có vẻ như cậu ấy miễn cưỡng chấp nhận khi tôi nói sẽ giải thích mọi thứ rõ ràng vào thứ Hai khi chúng tôi đi chơi. Cảm ơn trời đất. Con gái đúng là phức tạp…
Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm.
Ở thế giới cũ, tôi chưa từng gặp khó khăn gì trong việc giao tiếp với người khác giới. Tôi nghĩ một phần lớn là vì người bạn thân từ thời thơ ấu của tôi là một cô gái.
Nhờ đó, ngay cả trong cái giai đoạn mà người ta gọi là dậy thì, tôi không nghĩ mình từng quá rụt rè trước phái nữ và có thể tương tác với họ một cách tự nhiên.
Vậy nên, tôi từng được con gái tỏ tình, và cũng từng thử hẹn hò với một ai đó.
Nhưng.
"Katasato-kun, anh lúc nào cũng đối xử tốt với tất cả mọi người nhỉ… Em xin lỗi, chắc là em đã hiểu lầm rồi."
…Khoảng một tháng sau khi bắt đầu mối quan hệ, cô ấy đột ngột chia tay tôi với những lời đó.
Tôi đã dành một thời gian dài ở trại trẻ mồ côi, và người giống như cha mẹ nuôi của tôi luôn dạy rằng: "Hãy tử tế với mọi người." Vì vậy, đối với tôi, hành động như vậy là hoàn toàn tự nhiên, và lời nói của cô ấy đánh vào tôi mạnh như một cú giáng trời.
Đồng thời, tôi cũng nhận thức được rằng mình đã tiếp tục đối xử với cô ấy theo cách mà tôi đối xử với những cô gái khác. Và khi nhận ra sự thật đó, tôi thực sự không cảm thấy mình có thể thay đổi thái độ chỉ vì cái danh xưng "bạn gái". Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận rằng bản thân mình là một người như thế.
"Nhanh lên, nhanh lên! Mọi người đang ở công viên rồi kìa!"
"Đợi tớ với~!"
Những giọng nói vui vẻ vang lên khi vài cô bé chạy ngang qua tôi. Thời tiết hôm nay thật đẹp. Chắc là họ đang đi chơi với bạn bè ở công viên. Những bóng lưng năng động ấy dần nhỏ lại cho đến khi biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt.
…Phải rồi, chẳng có ích gì khi cứ đa sầu đa cảm. Mình nên quên đi quá khứ thôi.
Để xua tan những ký ức buồn vui lẫn lộn đang khiến tâm trạng trở nên ảm đạm, tôi rảo bước nhanh hơn về phía nhà ga.
Vài phút sau, tôi đã tới ga gần nhất. Công việc gia sư của tôi cách đây khoảng năm bến tàu điện.
Mọi chuyện bắt đầu từ khoảng một tháng trước. Hồi đó, nguồn thu nhập duy nhất của tôi là từ quán bar, nhưng vì Seira-san không còn đến thường xuyên như bây giờ, nên tôi cảm thấy số tiền kiếm được hơi ít ỏi. (Còn hiện tại, có vẻ như Seira-san đang chi tiêu rất mạnh tay, nên tôi cũng có thể thoải mái chi tiêu hơn một chút).
Thời gian đầu, trong lúc đang học việc tại quán, tôi đã nhận thêm khá nhiều ca ngoài thứ Sáu, cứ nghĩ thế là ổn. Thế nhưng, Aika-san đã bảo tôi: "Làm công việc này mà quá sức thì không tốt đâu," nên cuối cùng tôi chỉ chốt lại làm cố định vào các ngày thứ Sáu.
Aika-san chi trả phần lớn chi phí sinh hoạt cho tôi, nhưng tôi cảm thấy rất áy náy vì điều đó. Khi tôi nói chuyện này với chị ấy, chị ấy liền lộ vẻ vô cùng hào hứng và nói: "À, Masato này, vì em thông minh nên có chuyện này chị muốn nhờ em đây," và thế là tôi bắt đầu công việc gia sư này.
Hình như, đó là con gái của một người quen trong công việc của Aika-san? Cô bé đang đặt mục tiêu thi vào trường đại học của tôi. Chị ấy hỏi liệu tôi có thể kèm cặp cô bé học hành hay không. Và thế là suốt một tháng qua, tôi đã làm gia sư cho một nữ sinh cao trung nọ.
Nhân tiện, hôm nọ Aika-san bảo: "Chị chuyển tiền dạy kèm vào tài khoản cho em rồi đó nha~," và khi kiểm tra, tôi thấy một con số đáng kinh ngạc. Tại sao lại nhiều đến vậy? Tôi cứ nghĩ, "Đây có phải là số tiền vô lý cho mức phí gia sư của một sinh viên không vậy?" nhưng Aika-san chỉ cười mỉm.
Chà… có lẽ Aika-san đã thêm thắt chút ít để cuộc sống của tôi dễ thở hơn chăng… Tôi thực sự mang ơn chị ấy rất nhiều.
"Được rồi."
Sau khi xuống tàu và đi bộ một đoạn, tôi đã đến nhà học sinh. Ngôi nhà có một cánh cổng tráng lệ, băng qua khu vườn nhỏ là tôi tới được cửa chính. Chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng biết đây là một căn biệt thự sang trọng. Tôi đến sớm mười phút, nhưng chắc cũng không sao đâu.
Tôi nhấn chuông cửa.
"Xin lỗi ạ, cháu là Katasato đây ạ. Cháu đến để dạy kèm cho Shiori-san ạ~"
"Đến đây~!"
Tôi nghe thấy giọng nói tươi tắn vang lên, sau đó là tiếng 'tạch' khi cổng được mở khóa. Lần trước đến đây tôi đã nghĩ rồi, nơi này trang bị hệ thống an ninh xịn thật đấy. Khi cửa chính mở ra, mẹ của Shinomiya Shiori-chan đang đứng đó.
"Masato-kun, chào cháu! Cảm ơn cháu đã tới nhé~! Cô nghĩ Shiori đang ở trên phòng tầng hai rồi, nên cô nhờ cháu nhé!"
"Dạ vâng. Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ."
Tôi cởi giày và bước vào trong. Phải nhớ xếp chúng ngay ngắn mới được. Chẳng biết ai đang quan sát để đánh giá tư cách của mình đâu…
Tôi bước lên cầu thang tới phòng của Shiori-chan. Trên cửa có treo một tấm biển nhỏ xinh xắn. Tôi gõ cửa hai cái. Cộc, cộc.
"Shiori-chan? Anh là Katasato đây. Anh vào nhé?"
"V-Vâng ạ. Mời anh vào."
Một giọng nói trong trẻo như tiếng soprano. Shiori-chan có một chất giọng rất đẹp.
Khi tôi mở cửa, một cô bé có dáng người mảnh khảnh với mái tóc đen dài bóng mượt được buộc kiểu nửa đầu bằng chiếc ruy băng màu xanh nhạt đang ngồi trên ghế. Hmm, quả là một cô bé đáng yêu, đúng chuẩn từ "e thẹn".
"Chào em, Shiori-chan."
"Vâng, em chào anh."
…Nghĩ mới thấy, hôm nay em ấy không mặc đồng phục trường. Từ trước tới giờ, em ấy luôn mặc đồng phục mỗi khi học. Không biết có lý do gì không nhỉ?
"Ồ, hôm nay em không mặc đồng phục à."
"D-Dạ, vâng. Khi nghĩ lại thì em thấy mặc đồng phục vào ngày nghỉ có chút kỳ lạ…"
Shiori-chan hơi xoay ghế lại đối diện với tôi. Phải rồi, chiếc tạp dề kiểu tablier màu be khoác ngoài chiếc áo thun ngắn tay màu đen… kiểu yếm nối liền với váy giống như một chiếc váy liền thân, trông rất hợp với tính cách e thẹn của em ấy và thực sự rất xinh.
"Wow, đẹp lắm đấy. Rất hợp với em. Anh chỉ mới thấy em mặc đồng phục thôi, nên đây là một sự thay đổi rất tươi mới."
"…Hehe… Cảm ơn anh. Đồ thường phục của Masato-san cũng rất tuyệt ạ."
"Đừng có nịnh để anh giảm bài tập về nhà nhé~?"
Tôi đặt túi xuống và lấy tài liệu giảng dạy ra. Khó mà hình dung được bây giờ, nhưng lần đầu tiên gặp Shiori-chan, em ấy còn đeo kính và tết tóc nữa cơ. Tôi không biết điều gì đã khiến em ấy thay đổi, nhưng đến lần tiếp theo tôi tới, em ấy đã đổi kiểu tóc này và đeo kính áp tròng rồi.
Chà, có vẻ như mẹ em ấy đã không nói với em là gia sư mới là nam giới trong lần đầu tôi tới, nên có lẽ em ấy đã rất hoảng loạn. Người mẹ tinh nghịch thật đấy…
"Được rồi… chúng ta bắt đầu chứ? Ồ, nhưng vẫn còn tận năm phút nữa cơ."
"Dạ đúng ạ. Mình nên làm gì đây anh?"
"Vì còn thời gian, nên trước khi học chúng ta cứ trò chuyện một chút nhé."
Tôi không thích kiểu quá cứng nhắc. Đây là lần thứ tư rồi, nhưng em ấy vẫn có vẻ lo lắng. Nếu được, tôi muốn em ấy thư giãn hơn. Trong số những cô gái tôi đã gặp từ khi đến thế giới này, tôi nghĩ em ấy thuộc kiểu điềm đạm nhất. Yuka thì hay lo lắng đến mức cứ ấp úng suốt. Thực sự không cần phải căng thẳng đến vậy đâu…
Ánh mắt tôi lướt qua bàn học của Shiori-chan và dừng lại ở một cuốn tiểu thuyết. Phải rồi, em ấy là một cô nàng mọt sách.
"Ồ, hôm nay em đang đọc cuốn nào thế?"
"À, ừm… của Tasaka-san, cuốn này ạ…"
"A, cuốn đó hay lắm đấy! *Mùa hè rơi từ tầng hai*… Anh tự hỏi phải sống một cuộc đời như thế nào mới có thể nghĩ ra một câu mở đầu như vậy nhỉ…"
Thành thật mà nói, tôi không đọc nhiều đến mức gọi đọc sách là sở thích, nhưng tôi cũng có đọc qua vài cuốn nổi tiếng. Thật may vì đây là một điều khác giống với thế giới cũ của tôi. Đã từng đọc chung những cuốn sách có thể rất hữu ích để làm sôi nổi cuộc trò chuyện.
Mặc dù vậy, có vẻ như Shiori-chan là một người đọc sách sành sỏi, nên một tay nghiệp dư như tôi chắc không theo kịp rồi.
"À, haha, anh nói đúng thật ạ…"
Hả, phản ứng của em ấy không hào hứng như tôi mong đợi. Có lẽ em ấy nhận ra tôi là đồ giả tạo… Khó đây.
Khoảng một giờ trôi qua.
"Đây nhé, có một cách đọc khác cho đoạn này. Ký hiệu ở đây dẫn đến phần này, nên cách đọc đúng là~" Trường đại học của tôi thuộc khối xã hội nhân văn, nên các môn tôi kèm cho Shiori-chan là Ngữ văn, Lịch sử - Địa lý và tiếng Anh.
Tôi thường dạy mỗi môn một tiếng, tổng cộng là ba tiếng, và sau đó phiên gia sư sẽ kết thúc. Chúng tôi có nghỉ giải lao giữa giờ, nên thường tôi sẽ dạy xong vào khoảng 7 giờ tối.
Chúng tôi vừa hoàn thành môn tiếng Anh và giờ đã chuyển sang môn tiếng Nhật.
"Ừm… Hmmm?"
Có vẻ như em ấy đang gặp khó khăn.
Đúng rồi, phần này hơi rối rắm… Ồ, mình hiểu rồi.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi. Tôi đứng dậy và di chuyển ra phía sau Shiori-chan.
Sau đó, tôi cúi người từ phía sau để nhìn vào sách giáo khoa của em ấy.
"Được chứ? Shiori-chan, giờ anh sẽ dùng ngón tay chỉ vào nhé. Thứ tự chúng ta đọc là…"
Đấy, như thế này chắc là dễ hiểu hơn rồi.
Tôi đã nghĩ vậy, nhưng bàn tay của Shiori-chan bỗng khựng lại.
Hửm?
"…Ư."
Hả?
Tôi nghĩ mình vừa nghe thấy một âm thanh rất lạ.
Có phải là Shiori-chan không? Ngay lúc này?
Shiori-chan bật dậy khỏi ghế với một tiếng động loảng xoảng.
"Xin lỗi anh, em cần đi… đi vệ sinh một chút…"
"Ồ, à. Được rồi, xin lỗi nhé, xin lỗi em."
Với khuôn mặt cúi gằm, Shiori-chan đi thẳng về phía phòng vệ sinh. Chết tiệt, mình làm em ấy giận rồi sao?
…À, có lẽ mình đã đứng hơi gần quá.
Việc một người con trai mà em ấy không quá thân thiết lại đứng gần như vậy hẳn là sẽ cảm thấy khó chịu. Tỉ lệ nam nữ lệch lạc đã khiến tôi trở nên bất cẩn, nhưng đó có lẽ là một nước đi sai lầm.
Tôi thực sự xin lỗi.
Một lúc sau, Shiori-chan quay lại.
Mặt em ấy có vẻ hơi đỏ, không biết có ổn không nhỉ?
"Em xin lỗi. Chúng ta tiếp tục thôi ạ."
"Ừ-Ừm, tiếp tục thôi."
Tốt rồi. Có vẻ em ấy không giận lắm.
Tôi đã lo là mình làm em ấy phật lòng.
Quyết tâm không phạm phải sai lầm đó nữa, tôi di chuyển sang ngồi cạnh em ấy để tiếp tục buổi học.
"Hả?"
Shiori-chan nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu.
Hả?
"À, không. Xin hãy, hãy áp sát vào người em từ phía sau như lúc nãy đi ạ. Hết mức có thể. Giống như kiểu anh đang che chở cho em vậy, làm ơn."
Hả?
─● Một cô nàng cao trung mọt sách mơ mộng ●○● Nhạt nhẽo. Một con mọt sách.
Đó gần như là ấn tượng mà mọi người dành cho tôi.
Cũng chẳng phải là tôi cảm thấy buồn hay ghét bỏ gì đâu.
Nếu có thì, tôi thậm chí còn nghĩ rằng như thế có khi lại tốt hơn.
Tôi đã lên lớp 11.
Trước khi bắt đầu cấp ba, tôi từng nghĩ biết đâu mình sẽ có bạn trai… nhưng ảo tưởng đó đã nhanh chóng tan vỡ.
Trường tôi là trường cấp ba nam nữ học chung, và số lượng nam sinh cũng khá ổn.
Cả lớp tôi chỉ có sáu bạn nam, và họ chia thành hai nhóm, mỗi nhóm ba người.
Và những người duy nhất có thể nói chuyện với hai nhóm đó, phần lớn, chỉ là hai nhóm nữ khác mà thôi.
Chỉ những cô gái đứng đầu chuỗi thức ăn xã hội mới có cơ hội như thế.
Hay đúng hơn, cảm giác như những cô gái "top-tier" đang độc chiếm hết đám con trai vậy. Thực tế ở một ngôi trường nam nữ học chung là vậy đấy.
Chẳng có chút "vụn bánh" nào rơi vãi xuống một củ khoai tây như tôi cả.
(Thật ra… thú thật là tôi cũng cảm thấy mình chẳng thực sự cần bạn trai làm gì.) Tôi nghĩ vậy khi nhìn quanh lớp.
Đám con trai trong lớp tôi, nếu đứa nào hơi ưa nhìn một chút thì toàn ra vẻ kiêu ngạo hoặc hống hách. Những đứa còn lại thì thiếu ý thức vệ sinh hoặc là béo phì quá mức, thế nên tôi chẳng thấy đứa nào hấp dẫn dưới tư cách là người khác giới cả.
Vậy mà, các bạn nữ vẫn cứ vây quanh lấy chúng, còn đám con trai đó thì cứ ngồi đó cười hề hề.
(Nếu thực tế là như thế này thì thà không có còn hơn.) Không phải tôi đang tỏ vẻ thua cuộc hay gì đâu nhé.
Đó chỉ là những suy nghĩ tự nhiên của tôi thôi.
Vả lại.
(Dù sao thì… mình đã có… thứ này rồi…) Tôi lén lút lấy một cuốn tiểu thuyết bìa mềm từ trong ngăn bàn ra.
Nó được bọc bìa sách nên không ai biết đó là gì.
Đó là một cuốn tiểu thuyết "dành cho phái nữ".
Tôi đã yêu thích thể loại kỳ ảo từ khi còn bé tí.
Các nhân vật trong truyện đều có trái tim thuần khiết, tâm hồn trong sáng. Các nam chính thì đều đẹp trai… và ngay cả các nữ chính cũng có những lý do để được yêu mến.
Đàn ông và phụ nữ trong những câu chuyện đó thật sự rất đẹp.
Haizz, tôi nghĩ, tâm trí trôi dạt theo các nhân vật trong truyện. Rồi tôi nhìn lại những nhóm học sinh đang tán gẫu trong lớp.
(Ực… thực tế đúng là rác rưởi mà…) Chỉ cần thế này là đủ với tôi rồi.
Làm ngơ trước bầu không khí náo nhiệt trong lớp, tôi ngồi ở góc phòng, một mình, đắm chìm trong câu chuyện của chính mình một cách hạnh phúc.
"Con mới về ạ~" Vì tôi gần như là thành viên bóng ma trong câu lạc bộ, nên tôi thường đi thẳng về nhà sau giờ học.
"Ồ, chào mừng con về nhà, Shiori."
Sau khi chào mẹ một tiếng nhanh gọn, tôi lên phòng mình.
Hôm nay, ngoài việc đọc sách, tôi còn muốn chơi game nữa~. Bạn biết đấy, visual novel ấy. Chỉ cần được bao quanh bởi các nhân vật đẹp trai là tôi thấy hạnh phúc rồi.
"Shiori, đợi mẹ một chút."
"…Gì thế mẹ?"
Mẹ gọi tôi lại.
Con đang muốn chơi game mà…
"Con… con đã kết bạn hay có bạn trai gì chưa?"
"Tự nhiên mẹ hỏi gì vậy? Chưa, con chưa có."
"Con cần phải có một mối quan hệ trong lúc còn đi học chứ. Ít nhất thì con cũng nên thử giao tiếp với các bạn nam đi."
Lại bắt đầu bài giảng đó nữa rồi.
Nào là số lượng nam giới ngày nay đang giảm dần, rồi bla bla. Thật sự là con chán nghe mấy chuyện đó lắm rồi.
"Vâng, vâng. Con sẽ cố gắng."
"Thật tình… ồ, đúng rồi. Con nói là muốn thi vào trường đại học quốc gia đó phải không?"
"…? Vâng, con có nói."
Kỳ thi đại học.
Tôi mới chỉ học lớp 11 thôi nên cũng chưa thực sự quyết định, nhưng có một trường đại học mà tôi đang nhắm tới. Trường đó có cơ sở vật chất tuyệt vời… và một thư viện khổng lồ.
Vì là trường đại học quốc gia nên tiêu chuẩn học thuật rất cao, nhưng không phải là không thể nếu tôi cố gắng.
"Thông qua một người quen của mẹ~, mẹ tìm được một người đang học trường đó, nên mẹ đang nghĩ sẽ mời người đó về làm gia sư cho con!"
"Ehh… con không cần đâu…"
Gia sư á? Thôi xin.
Con có thể tự học mà… và dù nghe thật buồn, nhưng con cũng chẳng có nhiều bạn bè, cũng không tham gia câu lạc bộ, nên con có khối thời gian.
Hơn nữa, giao tiếp với người lạ cũng phiền phức lắm…
"Được rồi, được rồi! Cứ gặp người ta một lần đi! Mẹ đã mời người đó qua vào thứ Bảy rồi, nên con nhớ phải ở nhà đấy~!"
"Ehh~ Con không muốn… Con sẽ từ chối họ, được chứ?"
"Chà, con cứ từ chối nếu con không thích là được."
"Hử, sao mẹ lại cười nham hiểm như vậy? Đáng sợ quá…"
Chà, nếu mình có thể từ chối.
Tôi cảm thấy hơi có lỗi với người gia sư đó, nhưng tôi sẽ bịa ra cái cớ nào đó rồi tiễn họ về thôi. Chẳng mảy may suy nghĩ về nụ cười đáng sợ của mẹ, tôi tự nhốt mình trong phòng.
Thứ Bảy.
Tôi đang ở trong phòng đọc sách như thường lệ. Đó là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn với vài cảnh khá... nóng bỏng. Á! Nam chính này đúng là cực phẩm mà…!
Anh ấy đẹp trai, thông minh, mạnh mẽ, và trên hết là cực kỳ dịu dàng. Đúng là một vị thần. Chà, dù sao cũng là tiểu thuyết, tất nhiên là phải vậy rồi.
Giá mà ngoài đời thực cũng có một người đàn ông như thế này…
Những người đàn ông duy nhất hiện lên trong đầu tôi chỉ là mấy gã cùng lớp hoặc mấy anh người nổi tiếng bóng bẩy trên tivi.
Tôi thừa hiểu thực tế nó phũ phàng thế nào.
"Shiori! Mẹ dẫn gia sư đến rồi đây! Mẹ vào nhé?"
"…Vâng ạ~" Thật tình… Tôi thấy tội cho người gia sư quá, nhưng tôi phải tống khứ họ đi thật nhanh mới được. Tôi vội vàng nhét cuốn tiểu thuyết bìa mềm đang đọc dở vào giá sách.
Sáng nay tôi có tiết ở trường nên vẫn đang mặc đồng phục. Chắc là ổn thôi nhỉ. Mấy món đồ chơi game với quần áo hơi bừa bãi một chút, nhưng hy vọng họ sẽ bỏ qua cho tôi.
Phòng tôi cũng không đến mức không thể cho người khác nhìn thấy đâu.
Cạch. Cánh cửa mở ra.
Tôi thở dài rồi nhìn về phía cửa…
—và đôi mắt tôi mở to hết cỡ.
"À, chào em, Shiori-san."
Đầu óc tôi tê liệt.
Có một anh chàng cực phẩm đang đứng đó.
"Ơ?"
Tôi theo bản năng đánh rơi cả chiếc điện thoại thông minh đang cầm trên tay.
Ơ? Hả?
Tại sao lại có con trai ở đây?
Ơ?
"Đây là Katasato Masato-kun, gia sư mẹ thuê cho con đấy. Cậu ấy đẹp trai đúng không nào~? Nào Shiori, chào hỏi đi con."
…
Tôi phải mất vài giây để não bộ xử lý thông tin.
Và rồi, tôi hiểu mình cần phải làm gì.
"Khoa—"
"Khoa?"
"KHOAN ĐÃ ẠAAAAAAAA!!!!!!"
Tôi dùng sức đẩy mẹ lùi lại và yêu cầu người gia sư đang đứng sau lưng mẹ cũng phải bước ra khỏi phòng.
Khoan khoan khoan khoan!!!!
Con đâu có nghe nói về chuyện này, con đâu có nghe nói về chuyện này, con đâu có nghe nói về chuyện này đâuuuuu!!!!
Gia sư là con trai á!?!?
"Con đang làm cái gì thế Shiori~?"
"Mẹ…! Con sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ vì chuyện này đâu, mẹ nghe chưa…!"
Tôi có thể thấy mẹ đang nhếch mép cười.
Cái bà mẹ quái chiêu đó cố tình giấu mình…! Con sẽ mách bố chuyện mẹ hay đi quán bar cho nam giới cho xem…!
Đầu tiên, tôi lấy một chiếc khăn tắm màu trắng trơn che kín giá sách lại.
Có quá nhiều cuốn sách mà tôi tuyệt đối không thể để anh ấy nhìn thấy!!!
Tôi cũng giấu luôn cả đống game đi.
Cả đồ thay ra và quần áo bẩn nữa.
Sau khi dọn dẹp với tốc độ ánh sáng, cuối cùng tôi cũng đứng trước gương. Tôi nhận ra mình đang thở hổn hển, và tim thì đập như muốn nhảy ra ngoài.
Và quan trọng hơn cả là anh chàng lúc nãy.
(Anh ấy có quá đẹp trai không vậy????) Tôi nhớ lại nụ cười dịu dàng của anh ấy.
Chắc anh ấy cao khoảng 1m75. Mái tóc đen uốn xoăn nhẹ nhàng trông thật lãng tử.
Anh ấy y hệt như…
(Một nam chính bước ra từ tiểu thuyết vậy…!) Mặt tôi nóng bừng lên.
Tôi chẳng nghe thấy gì về chuyện này cả.
Tôi cố trấn tĩnh lại và hít một hơi thật sâu.
"Xin lỗi vì đã để anh phải chờ…"
Một lát sau, tôi mở cửa.
Và anh ấy lại ở đó, người đàn ông ấy. Tim tôi lỡ một nhịp.
"À, xin lỗi về chuyện lúc nãy nhé. Có vẻ như đã có chút hiểu lầm…"
"Không, không không không không! Tất cả là tại mẹ em…"
Tôi mời anh ấy vào phòng.
Làm sao đây, làm sao đây.
Có một anh chàng cực phẩm đang ở trong phòng mình.
"M-Mời anh ngồi."
Tạm thời, tôi mời anh ấy ngồi vào chiếc ghế của cái bàn mà tôi vẫn hay dùng để học.
Còn tôi thì ngồi xuống giường.
"Xin lỗi nhé, cảm ơn em."
"Không có gì ạ…"
Bình tĩnh nào tôi ơi.
Anh ấy chắc chắn là đẹp trai, nhưng mình không thể để vẻ ngoài đó đánh lừa.
Anh ấy là người do mẹ mình đưa đến.
Rất có thể anh ấy là kẻ kiêu ngạo hoặc có tính cách tồi tệ.
Mình sẽ không bị lừa đâu. Mình là người phụ nữ biết phân biệt rõ ràng giữa tiểu thuyết và thực tế.
"Ừm, anh cũng không rõ tình hình lắm… nhưng đại loại là, hôm nay chúng ta cứ nói chuyện một chút, rồi sau đó em sẽ quyết định xem có thuê anh làm gia sư hay không… đúng không nhỉ?"
"À, chắc là vậy ạ."
Ngay cả chính tôi còn thấy giọng mình lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Không đời nào tôi có thể nói bằng giọng bình thường được.
"Thật tình thì chuyện này quá bất ngờ, nên em cứ thoải mái từ chối anh đi. Anh đoán là nói trực tiếp với anh hơi khó xử, nên em cứ nói khéo với mẹ sau khi anh rời đi cũng được. Như thế sẽ dễ dàng hơn cho em đúng không, Shiori-san?"
"…"
…Cái gì cơ—?
Anh ấy có quá tốt bụng không vậy?
Nếu là mấy gã nổi tiếng trong lớp tôi, chắc chắn họ sẽ nói những câu kiểu như 'Em nên biết ơn đi' trong tình huống này chứ nhỉ???
Không, chưa được đâu Shiori. Mình vẫn chưa thể bị lừa. Đây có thể là chiêu trò để được thuê, giả vờ tốt bụng chỉ trong hôm nay thôi.
Khoan đã, nhưng anh ấy vừa bảo mình có thể từ chối cơ mà…? Chết tiệt, mình không hiểu nổi.
"Shiori-san, tại sao em lại muốn thi vào trường đại học của anh?"
"À, ừm, cơ sở vật chất ở đó tốt… với lại thư viện thì rất rộng, và…"
"Ồ, Shiori-san, em thích sách à!"
D-Dừng lại đi!! Đừng nhìn em bằng nụ cười tỏa nắng đó nữa!!
Cái gì thế này? Chỉ số sát thương của anh chàng này lên đến một trăm rồi phải không!?
Tim tôi đập liên hồi chỉ với một cử động nhỏ của anh ấy.
"Dạ, cũng một chút ạ…"
"Anh hiểu rồi~ Thư viện bên anh đúng là rộng thật… Em hay đọc thể loại sách nào?"
"…"
Tiêu rồi. Làm sao đây.
Mình chẳng hề chuẩn bị cho câu hỏi này. Nếu mình nói là thích tiểu thuyết giả tưởng hay ngôn tình, anh ấy sẽ 180% cảm thấy chán ghét cho xem.
Một câu trả lời… một câu trả lời an toàn là…
"Tiểu thuyết văn học ạ."
"Wow! Tuyệt thật đấy. Anh thì không giỏi mấy thứ văn viết thâm sâu lắm… Anh chỉ đọc mấy cuốn nổi tiếng thôi, chứ chưa bao giờ thấm nổi văn học cổ điển cả!"
Đó là nói dối đấy. Em xin lỗi vì đã chẳng đọc gì cả.
Hỏng thật rồi, hỏng thật rồi. Cứ thế này thì bản chất thật của anh ấy sẽ chẳng bao giờ lộ ra mất! Phải có kẽ hở nào đó chứ…
Đúng rồi! Nếu một đứa mọt sách như mình làm điều gì đó thô lỗ, thì ngay cả anh ấy cũng phải lộ ra bản chất thật thôi…!
Tôi thấy hơi tội lỗi, nhưng tất cả là vì tương lai! Vì tương lai…!
Tôi lấy hết dũng khí và quyết định nói điều gì đó cố tình gây khó chịu.
"…Anh nên từ chối công việc gia sư này đi, Katasato-san."
"…? Tại sao vậy?"
"Anh đâu có muốn dạy một đứa con gái mọt sách như em, đúng không? Chắc anh muốn một cô học trò xinh xắn hơn chứ gì? Một người như anh, Katasato-san, chắc là có đầy các cô gái xếp hàng chờ đợi rồi."
…Ngay cả tôi còn thấy mình nói năng như một đứa con gái thảm hại và khó ưa. Chỉ nói thế thôi mà tôi đã thấy buồn rồi. Nhưng mà, nhưng mà tất cả là vì tương lai…!
Với cảm giác tội lỗi trong tim, tôi quan sát anh ấy.
Và rồi.
Katasato-san, không hề tắt nụ cười trên môi, lắc đầu.
"Không phải vậy. Chuyện đó chẳng liên quan gì cả. Em đang nỗ lực học tập là vì muốn đỗ vào trường đại học của anh mà, Shiori-san. Chẳng có chút chênh lệch về vị thế cao thấp nào ở đây cả. Dù em là cô gái như thế nào đi chăng nữa, chỉ cần em quyết tâm, anh sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ em. Hơn nữa—"
"Shiori-san, em thực sự rất đáng yêu. Lúc mới gặp em hồi nãy, anh đã nghĩ rằng em là một cô gái xinh đẹp."
…Ưm.
Hình như người hùng trong cuốn tiểu thuyết yêu thích của tôi đã xuyên không gian để đến gặp tôi rồi.
Nói ngắn gọn thôi nhé. TÔI YÊU ANH ẤY MẤT RỒI, MẸ KIẾP.
───● Một cô nàng cao trung mọt sách hướng tới sự thuần khiết ●○● Cuộc sống của tôi đã thay đổi kể từ khi tôi thuê gia sư.
"Con về rồi đây!!!"
Sau khi kết thúc các tiết học vào thứ Bảy, tôi lao như bay qua cửa nhà.
Tôi nhanh chóng rửa tay ở bồn rửa mặt, rồi chạy huỳnh huỵch lên lầu về phòng mình.
"Này, Shiori~! Con có rửa tay đàng hoàng không đấy!"
"Con có mà!"
Hiện tại là 1 giờ 30 phút chiều.
Nghĩa là tôi còn khoảng một tiếng rưỡi nữa cho đến khi anh ấy—Masato-san—đến.
(Mình quyết định rồi… hôm nay sẽ mặc đồ thường ngày♪) Trước khi Masato-san bắt đầu đến dạy, tôi hầu như chẳng có bộ đồ thường ngày nào cả.
Tất nhiên là vậy rồi. Đồng phục là đủ dùng, và tôi cũng đâu có bạn bè nào để đi chơi vào cuối tuần.
Tôi thậm chí còn chẳng nghĩ là mình cần tốn tiền cho mấy bộ đồ thường ngày làm gì.
Tôi nhớ lại đêm của ngày định mệnh đó… đêm đầu tiên tôi gặp Masato-san.
Sau khi trút một tràng những lời sỉ vả vào mẹ và dọa sẽ mách bố về bà ấy.
Tôi ngồi trong phòng và cố gắng đánh giá lại tình hình một cách bình tĩnh.
(Ch-Chuyện này là việc lớn đấy… Không thể tin nổi một người giống như nhân vật chính trong truyện lại đến phòng mình mỗi tuần…!) Tôi đã nghĩ anh ấy như thể vừa bước ra từ một câu chuyện cổ tích vậy.
Anh ấy trông có vẻ là một chàng trai bảnh bao bình thường, nhưng đến cuối cùng, trong mắt tôi, anh ấy lại trông như một hoàng tử trong bộ quân phục hiệp sĩ lộng lẫy.
Tôi không thể không cảm thấy biết ơn vì vận may bất ngờ của mình.
Để đưa một người tuyệt vời như vậy đến đây, tôi nghĩ mình nên dành chút lời khen cho mẹ.
(Và… anh ấy đã gọi mình là xinh đẹp, đúng không nhỉ?) Tôi đã đoán rằng anh ấy có tính cách tồi tệ nên mới nói những lời khó nghe, nhưng phản hồi tôi nhận được lại hoàn toàn nằm ngoài dự kiến.
Việc anh ấy khen ngợi tôi có nghĩa là.
Có lẽ tôi có thể tiến gần hơn với anh ấy.
Ý tôi là, chúng tôi sẽ gặp nhau mỗi tuần mà, đúng không!? Mặc dù anh ấy đang dạy kèm cho mình… biết đâu đấy, một sai lầm, hay điều gì đó tương tự sẽ xảy ra…
Tâm trạng tôi phấn chấn hẳn lên. Mặt tôi nóng ran đến mức khó chịu.
Để bình tâm lại, tình cờ tôi nhìn thấy bìa cuốn tiểu thuyết yêu thích trên kệ sách.
(Anh ấy thực sự… giống như nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết này vậy…) …Suy nghĩ của tôi, và cả hành động của tôi, đều khựng lại.
Trên bìa sách, bên cạnh người hùng là một nữ chính đáng yêu.
Sau đó, tôi nhìn vào chiếc gương đặt trước tủ quần áo.
Tôi thấy chính mình.
Và ở đó, tôi nhận ra một sự thật chấn động.
(…Cứ đà này, mình chẳng xứng đáng với anh ấy chút nào, phải không…?) Quá rõ ràng. Tôi cứ mải mê ảo tưởng, nhưng tôi chỉ là một củ khoai tây. Không, gọi mình là khoai tây còn là xúc phạm khoai tây nữa. Khoai lang còn ngon hơn nhiều.
Tôi thậm chí còn chẳng ngon lành gì cho cam.
Tôi có thể cảm nhận được cơ thể đang nóng bừng của mình hạ nhiệt nhanh chóng.
Nếu có một câu chuyện về một nữ sinh cao trung tẻ nhạt đeo kính cặp kè với một người hùng cổ tích như thế, thì tôi sẽ nghĩ gì nếu đọc nó?
HA HA HA vãi thật, fanfic gì mà sến súa thế không biết, tỉnh lại đi mấy đứa tự kỷ chưa từng yêu đương ơi, một thằng cha cực phẩm như thế đời nào lại đổ mấy đứa, ha ha ha nhìn vào thực tế đi nè.
…Ừ, đúng là như vậy đấy.
Có thể có một xác suất nhỏ hơn cả xác suất của một con bọ chét rằng Masato-san có sở thích đặc biệt với mấy đứa con gái xấu xí và sẽ đổ tôi ngay như cách tôi đang là, nhưng tôi vẫn chưa đến mức từ bỏ tư cách làm phụ nữ để mà bám víu vào cái hy vọng mong manh đó.
Vậy, tôi nên làm gì đây?
Tôi nhìn lại bìa cuốn tiểu thuyết một lần nữa.
Tôi thấy cô nữ chính đáng yêu đang đứng đó.
(Mình phải trở thành cô ấy…!) Tôi phải giống như cô nữ chính đó.
(Nhưng, dù mình có cố gắng đến đâu, mình cũng không thể trở thành kiểu nữ chính ngây thơ trong sáng… nên kiểu mình nên hướng tới là… kiểu thuần khiết và dịu dàng!) Tôi đứng trước gương.
Tôi tháo bím tóc xuống.
Tôi tháo kính ra.
(Vẫn chưa đủ tốt…) Tôi mở toang cánh cửa tủ.
Tôi sẽ che giấu tất cả. Dù chỉ là lớp vỏ bọc cũng không sao. Nếu đó là vì mục đích khiến anh ấy phải lòng mình.
"Mẹ, dạy con cách trang điểm đi!!"
Thế là chiến dịch vĩ đại để trở thành một nhân vật thuần khiết, dịu dàng của tôi bắt đầu!
Tôi mở tủ quần áo ra để chọn đồ.
"Chắc là bộ mà mấy đứa kia chọn cho mình tuần trước là được nhỉ…"
Thật ngạc nhiên, kể từ khi tôi không tết tóc nữa và chuyển sang dùng kính áp tròng ở trường, tôi đã kết bạn được với mấy đứa trong lớp.
Chuyện đó đơn giản vậy sao? Có lẽ không hẳn, nhưng nhìn lại, tôi nghĩ chính bản thân mình mới là người đã cắt đứt liên lạc với mọi người. Có lẽ đó chỉ là vấn đề thái độ thôi.
Câu hỏi: "Cậu thay đổi phong cách à?" đã đóng vai trò là một lời bắt chuyện rất tốt.
Khi tôi thử nói chuyện với họ, hóa ra tôi lại làm việc đó khá tốt đến bất ngờ.
Vì thế, tôi đã quyết định nhờ những người đi đầu trong nhóm nổi tiếng chọn đồ giúp mình.
À thì, nhân loại phát triển từng ngày mà, đúng không? Nên việc mượn sức mạnh của những người đi trước cũng là chuyện đương nhiên thôi.
"Được rồi… mình sẽ chọn bộ này."
Tôi đang cạnh tranh trên con đường theo đuổi phong cách thuần khiết. Đồ trưởng thành chắc sẽ ổn hơn. Tôi lấy ra chiếc váy kiểu yếm yêu thích của mình.
Tóc tôi được buộc nửa đầu bằng một chiếc nơ màu xanh nhạt mà tôi mua ở cửa hàng tạp hóa.
Ừm, cũng không tệ.
Tôi sẽ không trang điểm đậm. Tôi sẽ chỉ giữ kiểu nhìn tự nhiên.
Kẻ mắt để đôi mắt trông xinh hơn và dùng phấn nền để da trông sáng rõ. Cả hai đều là loại tinh tế, không quá phô trương.
Tôi đứng trước gương.
Ừ. Thế là đạt yêu cầu.
Với diện mạo này, dù mình có là người đồng hành của người hùng đi chăng nữa.
Hừm~~ Mình nghĩ mình có thể tha thứ cho một chút lãng mạn giữa những người có địa vị khác nhau.
Ít nhất cũng phải ở mức độ đó chứ. Cảm thấy nhẹ nhõm hơn, tôi cầm cuốn tiểu thuyết lên, cuốn mà tôi đã mua nhưng vẫn chưa đọc đến.
"Shiori-chan? Anh là Katasato đây. Anh vào được không?"
H-Hả?
…Chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt!!!!
Tôi cứ nghĩ mình còn nhiều thời gian lắm, nên tôi đang mải mê đọc tiểu thuyết khiêu dâm! Thế này thì hỏng rồi!
Còn năm phút nữa là đến giờ anh ấy tới nơi! Mày là đồ ngốc, tôi ơi!
Với tốc độ âm thanh, tôi đập ngay cái bìa sách tôi đã chuẩn bị sẵn vào cuốn tiểu thuyết.
Đây là bản dịch chương 1 (phần 6/7) của tác phẩm, đã được căn chỉnh xưng hô và văn phong phù hợp với ngữ cảnh nhân vật "Một cô nàng cao trung mọt sách" (Shiori) và "Masato-san".
Đó là bìa của một cuốn tiểu thuyết văn học được cho là rất nổi tiếng mà mẹ đã mua cho tôi, một trong những tác phẩm xếp hạng cao nhất tại hiệu sách.
Mình sẽ vượt qua chuyện này với nó!
"V-Vâng, anh vào đi ạ."
Masato-san bước vào qua cánh cửa đang mở, anh mỉm cười rạng rỡ.
Ahh… anh ấy chói lóa quá…
"Chào em, Shiori-chan."
Ư.
Suýt chút nữa thì tiêu. Không được thua cuộc, mình ơi. Mình phải giữ vẻ thuần khiết và dịu dàng, đúng chứ!!
"Vâng, em chào anh ạ."
T-Tốt, tốt lắm. Làm tốt lắm.
Lời chào đó nghe cũng thanh lịch đấy chứ nhỉ? Mình cũng chẳng biết nữa.
Khi tôi đang thở phào nhẹ nhõm, mắt Masato-san bỗng mở to như thể anh vừa nhận ra điều gì đó.
"Ồ, hôm nay em không mặc đồng phục à."
Ahhhhh~ Em hạnh phúc quá đi mất~~~~ Thật sự có một chàng trai ngoài đời thực lại để ý đến một chuyện nhỏ nhặt như vậy cơ đấy~~~~.
"V-Vâng, đúng vậy ạ. Em nghĩ lại thì, mặc đồng phục vào ngày nghỉ có vẻ hơi lạ."
Có lẽ mình nên khoe một chút.
Tôi xoay ghế lại để khoe bộ trang phục hôm nay.
Cảm ơn các bạn của tôi. Hãy chiêm ngưỡng sự lộng lẫy này đi. Bộ giáp này là món quà chia tay từ những người đồng chí của tôi.
"Wow, đẹp đấy. Rất hợp với em. Anh chỉ toàn thấy em mặc đồng phục, nên đây đúng là một sự thay đổi đầy mới mẻ."
Uffff lol.
Không! Suýt chút nữa thì… Ư, mình thật sự hạnh phúc quá đi mất… Không chịu nổi… Mình thật mừng vì đã cố gắng…
Nhưng mình sẽ không chịu thua dễ dàng thế đâu. Hãy nếm thử đòn tấn công của mình đây, thứ được rèn từ lưỡi kiếm thuần khiết mà mình đã mài giũa cho ngày hôm nay!
"Hehe, em cảm ơn ạ. Đồ thường phục của anh cũng rất tuyệt, Masato-san."
"Nịnh nọt cũng không giúp em bớt bài tập về nhà đâu nhé~?"
Hả? Kiểu đáp trả gì thế kia?
Anh đẹp trai rồi thì làm ơn bớt lại đi!!
"Được rồi… chúng ta bắt đầu nhé? Ồ, nhưng vẫn còn năm phút nữa mới tới giờ."
"Anh nói đúng. Vậy mình làm gì giờ ạ?"
"Vì vẫn còn thời gian, chúng ta cứ trò chuyện một chút trước khi bắt đầu học đi."
Một anh chàng đẹp trai lại còn chu đáo, đúng là thần thánh mà.
Đây là lần thứ tư rồi, nhưng độ đẹp trai của Masato-san thực sự vượt quá mức cho phép.
Nếu đây là tiểu thuyết, thì nó đã ở cái mức mà người ta gọi là kiểu giả tưởng sến súa rồi.
"Ồ, hôm nay em đang đọc cuốn sách gì thế?"
…Chết tiệt. Thế này thì nguy.
Không, khoan đã. Bìa sách (bìa giả) vẫn đang được bọc bên ngoài.
Anh ấy không thể biết nội dung bên trong là tiểu thuyết người lớn được. Nếu mình cho anh ấy xem cái này, anh ấy chắc chắn sẽ tin thôi! Dù sao thì nó cũng được cho là rất nổi tiếng mà!
Một ai đó trong đầu tôi hỏi.
Liệu cái "thiết bị" (bìa sách) đó có đủ không vậy?
Tôi giơ ngón cái lên cùng một nụ cười.
Không sao đâu. Chẳng có vấn đề gì cả.
"À, ừm… cuốn này của Tasaka-san ạ…"
"À, cuốn đó hay lắm đấy! Mùa Hè Rơi Từ Tầng Hai… Không biết phải sống thế nào mới nghĩ ra được đoạn mở đầu như vậy nhỉ…"
…
Ehehe☆ Mình còn chẳng đọc nổi lấy một milimet nào của cuốn sách có cái bìa giả này☆ Mùa hè rơi nghĩa là sao?? Mùa hè có thể rơi từ trên cao xuống sao??
Liệu có sao không khi tiểu thuyết người lớn của mình bắt đầu bằng cảnh một chàng trai đẹp tựa nam thần bán khỏa thân rơi từ trên trời xuống, tạo nên một khoảnh khắc "ăn may" đầy gợi cảm nhỉ? ☆ Cái quái gì thế này! Chẳng có ích gì cả! (Phẫn nộ)
"À, haha, anh nói đúng quá…"
M-Mình sẽ đọc. Lần tới khi chuẩn bị bìa giả, nhất định mình sẽ đọc nó…
Có lẽ hơi muộn màng, nhưng trong lòng, tôi đã xin lỗi tác giả của cuốn tiểu thuyết trên bìa sách này rất nhiều lần.
Ah~ thật là hạnh phúc~.
Tôi không đặc biệt thích học hành gì, nhưng tôi yêu cái khoảng thời gian Masato-san dành để dạy kèm cho mình.
Anh ấy là một người thầy tốt, lại còn dễ hiểu nữa. Thật lòng mà nói, ban đầu tôi nghĩ anh ấy dạy tệ thế nào cũng không sao, nhưng thực tế anh ấy lại rất giỏi.
Anh ấy bảo đây là lần đầu tiên dạy kèm, nhưng tôi không thể tin được.
Thông số kỹ thuật cao, hoàn hảo.
"Đây, còn một cách đọc khác cho đoạn này. Ký hiệu ở đây sẽ dẫn tới phần này, nên cách đọc đúng là~" Hmmm…?
Mình đang tập trung học hành nghiêm túc đấy, nhưng mình dốt tiếng Nhật cổ lắm. Văn ngôn (cổ văn) là cái quái gì cơ chứ? Làm ơn ít nhất hãy viết bằng tiếng Nhật hiện đại đi mà.
Masato-san dạy rất tốt, nên chắc chắn là do bộ não của mình rồi.
Trong khi tôi đang nghĩ ngợi như vậy và tuyệt vọng đọc cuốn sách giáo khoa.
Một cảm giác lạ ập đến sau lưng tôi.
Hả?
"Ổn chứ? Shiori-chan, anh sẽ dùng ngón tay chỉ vào nhé. Thứ tự chúng ta đọc là…"
—Một luồng điện ngọt ngào đột ngột chạy dọc khắp cơ thể tôi.
Những lời thì thầm bên tai đánh thẳng vào não bộ tôi.
C-Cái gì thế này?
Có phải một buổi stream ASMR chỉ dành riêng cho mình đang bắt đầu không?
Anh nói là sẽ dùng ngón tay chỉ, nhưng chính xác là chỉ vào đâu cơ chứ???
Cơ thể tôi đang sôi lên.
Thanh đo cảm xúc bên trong tôi đã đạt ngưỡng cực đại và bùng nổ.
"Ư."
Ah, thế này thì tệ rồi.
Theo bản năng, tôi vội lấy tay che miệng.
Đây là giới hạn của mình rồi.
Tôi bật dậy khỏi ghế.
"Xin lỗi anh, em cần phải đi… chỉnh lại trang điểm một chút ạ…"
"À, ừ. Được thôi, xin lỗi, xin lỗi nhé."
Cố gắng che giấu biểu cảm, tôi rời khỏi phòng và đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Tôi lập tức đóng sầm cửa lại.
Và chậm rãi, tôi đổ gục xuống sàn.
"Haaaah—! Haaaaaaah—!"
Tôi vẫn còn cảm nhận được cái chạm đó trên lưng mình.
Cảm giác ấm áp khi bị bao bọc. Những lời nói thủ thỉ bên tai.
Mùi hương ngọt ngào phả vào khứu giác.
Chiếc mặt nạ thuần khiết của tôi đã bắt đầu nứt vỡ rồi.
Vì chuyện đó, chuyện đó thật sự quá không công bằng mà.
Mồ hôi chảy ròng ròng.
Dục vọng xấu xí này đang tràn ra từ cơ thể tôi. Hình ảnh này không xứng đáng với một nữ chính. Tôi biết điều đó chứ.
Nhưng, ngay lúc này.
Chỉ lần này thôi, hãy để tôi nói ra tất cả. Hãy để tôi tháo bỏ lớp mặt nạ và gào thét như con người thật của mình.
Lát nữa tôi sẽ đeo mặt nạ lại đàng hoàng. Nên chỉ bây giờ thôi.
"MÌNH MUỐN ĐÈ NGHIẾN ANH ẤY XUỐNG QUÁ ĐI MẤT!!!!!!"
Tôi trút ra một dòng cảm xúc chẳng hề thuần khiết chút nào.
Tin nhắn Shiori Shiori: Cảm ơn anh vì buổi học ngày hôm nay ạ. (19: 25) Em biết làm phiền anh quá mức, nhưng em có thể nhờ anh một việc được không ạ? (21: 12) Masato: Này, vất vả cho em nhé! Có chuyện gì thế? (21: 30) Shiori: Có cách nào để em nhận được tin nhắn thoại của anh không ạ? (22: 02) Masato: …… Em đang nói cái quái gì thế? LOL. (22: 34) Shiori: Em nghĩ nếu Masato-san dành cho em vài lời khích lệ, em sẽ có thêm động lực để học tập ạ. (22: 36) Em xin lỗi vì yêu cầu đường đột này. (22: 36) Masato: ……
Và cái đó thực sự giúp em có động lực á? Nghiêm túc đấy à? LOL. (22: 46) Shiori: Vâng, chắc chắn rồi ạ. (22: 51) Em sẽ rất biết ơn nếu tin nhắn chỉ đơn giản là "Cố lên, cố lên ạ." (22: 51) Nếu được thì em rất cảm kích nếu anh có thể tránh các từ như "học bài" hay "bài tập" ạ. (22: 52) Hoặc thực ra, chỉ cần "Cố lên" thôi là quá đủ rồi. Vâng ạ. (22: 52) Masato: Chà, nếu chỉ có vậy thôi hả… Cười (23: 01) Masato: Tin nhắn thoại 0: 18 (23: 09) Masato: Được thôi! Vậy thì chúc em học tốt nhé!
(23: 10) Shiori: Chào buổi sáng ạ. (8: 24) Hôm nay thời tiết đẹp thật đấy. (8: 24) Masato: Này, tối qua em có thực sự học không đấy???? (10: 12)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn