Chương 475: Hậu truyện Vòng Sáng Tuần Hoàn (5)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~24 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Hậu truyện Vòng Sáng Tuần Hoàn (5) Nằm dài trên thảm cỏ dưới ánh nắng ban chiều ấm áp, tôi thật khó tin rằng nơi này mới cách đây không lâu còn là Hành Tinh Đen tràn ngập Dịch Tiến Hóa.
"Khả năng cải tạo môi trường của đám Tử Thần Mini đúng là đáng kinh ngạc thật…."
Dĩ nhiên, vì tôi không cần hít thở nên chẳng rõ không khí ở đây đã thực sự phù hợp với con người hay chưa.
Nhưng theo cảm nhận của tôi, đây quả thực là một cuộc cải tạo hoàn hảo.
Làn gió lướt qua chóp mũi thật sảng khoái, bên tai tràn ngập âm thanh của những sinh mệnh nhỏ bé mới thành hình.
Trên thảm cỏ, những bông hoa dại nhỏ xinh đua nở, lũ bướm dập dìu bay lượn giữa những cánh hoa như đang khiêu vũ.
Khi tôi đang tựa lưng vào cỏ ngước nhìn bầu trời, một chú chim nhỏ từ đâu bay đến cứ lượn lờ trên đỉnh đầu tôi.
Đám Tử Thần Mini có vẻ cũng rất thích nơi này, chúng chẳng thèm quay về Khu Vườn Tử Thần Mini mà cứ la cà lười biếng trên Hành Tinh Đen.
Hành Tinh Đen quả là một khu nghỉ dưỡng lý tưởng, ngoại trừ việc đám Tử Thần Mini cứ bám dính lấy tôi không rời.
Đúng lúc đó, tôi chú ý đến một luồng ý chí nhỏ bé đang truyền đến từ gần đó.
"Vẫn chưa bị phát hiện đâu."
"Mẹ không biết đâu."
"Hi hi."
Chẳng biết chúng làm cách nào mà có thể rón rén tiến lại gần mà không hề gây ra tiếng động dù đang giẫm lên cỏ, chính là đám Tử Thần Vàng.
Đang lén lút tiến lại gần, đám Tử Thần Vàng bỗng chốc đã bám chặt lấy ngón tay út của tôi.
Tôi định dùng tay gỡ chúng ra nhưng….
Lạ thay, chúng bám chắc như thể được dán bằng keo siêu dính, chẳng hề lung lay chút nào.
Cuối cùng, tôi từ bỏ việc dùng sức để gỡ, thay vào đó tôi sử dụng Chi phối không gian để xoay cổ tay mình với tốc độ cực cao, hất văng đám Tử Thần Vàng đi.
"Không đượcc!"
Đám Tử Thần Vàng không chịu nổi lực ly tâm từ cú xoay tốc độ cao như máy vắt, bị văng tít vào bụi rậm đằng xa.
Mọi thứ đều ổn, chỉ mong chúng đừng có bám dính lấy tôi mãi như thế….
Nghĩ vậy, tôi đưa mắt nhìn sang hướng khác, thấy một đám Tử Thần Vàng đang tụ tập chơi một trò chơi kỳ lạ.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi Tử Thần Vòng Sáng Vàng, chúng đang tạo dáng kỳ quặc như những vũ công.
"Đỉnh quá đi!"
Trò chơi là hễ một đứa Tử Thần Vàng tạo ra một tư thế độc đáo, cả lũ sẽ xúm lại khen ngợi hết lời.
"Khả năng vận động của Tử Thần Vàng lúc nào nhìn cũng thấy thần kỳ…."
Có những tư thế khó đến mức tôi phải tự hỏi "Đứng kiểu đó mà cũng được sao?".
Và phía sau đám Tử Thần Vàng đang chơi đùa, một cảnh tượng hiếm thấy đang diễn ra.
Đó là những con Cá Cóc đang hiên ngang bước đi!
Những con Cá Cóc Đá đủ màu sắc đang diễu hành với dáng vẻ oai phong lẫm liệt như những vị tướng thắng trận trở về, trông khá là ngứa mắt.
Đó quả thực là thái độ mà đám Cá Cóc Marshmallow nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
Đặc biệt là cái điệu bộ khoe khoang những chiếc huân chương lấp lánh gắn trên thân mình lại càng làm tôi chướng mắt hơn.
Kkyu-hing-hing.
Bên cạnh đó, đám Cá Cóc Marshmallow trắng tinh đang nhìn đám Cá Cóc Đá với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Đám Cá Cóc Đá dường như cố tình phô trương huân chương hơn nữa để trêu chọc đám Cá Cóc Trắng.
Kkyu-hing-hing-hing.
Tiếng Kkyu-hing đầy uất ức của đám Cá Cóc Trắng mỗi khi đám Cá Cóc Đá đi ngang qua nghe khá là vui tai, nhưng….
Cái vẻ vênh váo của đám Cá Cóc Đá đi bên cạnh vẫn khiến tôi không hài lòng.
Bất chợt, một ý nghĩ tinh quái nảy ra trong đầu.
Hi hi.
Tôi liếc nhìn xung quanh một lượt, rồi khẽ dùng năng lượng Không gian cắt xẻ, khoét một lỗ ngay chính giữa thân của một con Cá Cóc Đá như thể đang bốc một miếng bánh kem.
Một cái lỗ tròn trịa hiện ra, trông gọn gàng như thể có ai đó vừa dùng tay khoét một miếng bánh ngọt vậy.
Kkyu-hing-hing.
Con Cá Cóc Đá phát hiện thân mình bị khoét mất một miếng, liền òa khóc nức nở trông thật thảm thương.
Ngay lập tức, đám Tử Thần Mini xúm lại hiện trường, bắt đầu xem xét khắp nơi như những điều tra viên trên tivi.
Tôi thầm cười khẩy trong lòng.
Với trí thông minh của đám Tử Thần Mini, làm sao chúng có thể phát hiện ra hành vi phạm tội hoàn hảo của tôi được.
Trò đùa được thực hiện bằng Không gian cắt xẻ, đến cả dấu vân tay cũng không để lại, thì ai mà biết được chứ?
Hi hi.
Thế nhưng, sự tự mãn của tôi chẳng kéo dài được lâu.
"Mẹ ơi, đừng bắt nạt Cá Cóc mà!"
"Nó là Cá Cóc ngoan mà!"
Tét mông, tét mông.
Trái với dự đoán của tôi, đám Tử Thần Mini chẳng cần suy nghĩ gì nhiều đã lao vào đánh tôi túi bụi.
Tôi vừa chạy trốn khỏi những cú tét mông của chúng vừa hỏi xem có bằng chứng gì không, nhưng khả năng suy luận của đám Tử Thần Mini sắc bén hơn tôi tưởng.
"Gần đây không có em trai Đen!"
"Đệ Nhất Kiếm cũng không có!"
"Em trai Tím cũng không có!"
Và chúng đưa ra bằng chứng quyết định là vết thương trên lưng con Cá Cóc.
Vết tích trông giống như một đứa trẻ vừa dùng tay bốc một miếng bánh Pudding mềm mại.
"!!!"
Đó là một dấu tay quá lớn so với đám Tử Thần Mini, và chính là bằng chứng tố cáo tôi.
"Không thể nào…."
Cuối cùng, tôi đành cam chịu nằm vật ra đất, hứng chịu những cú tét mông liên hồi của đám Tử Thần Mini.
Tét mông, tét mông.
Vấn đề gia tăng trình độ học vấn của đám Tử Thần Mini đang trở nên nghiêm trọng rồi….
Tôi cảm thấy mình cần phải có một biện pháp đặc biệt nào đó.
Bây giờ thì còn ổn, nhưng cứ đà này, chẳng mấy chốc tôi sẽ trở nên ngốc nghếch hơn cả đám Tử Thần Mini mất!
Đang lúc hạ quyết tâm lần sau sẽ thực hiện một trò đùa hoàn hảo hơn để đám Tử Thần Mini không thể truy dấu được thì.
[Mẹ ơi!!!] Một luồng ý chí chảy tràn vào tôi.
Đó là ý chí của Tử Thần Mất Màu, mang theo một thông tin động trời rằng Búp bê Chì đang nổi loạn.
Tôi định bụng nhân tiện đi chế tạo Heo Con để giải tỏa căng thẳng, liền dịch chuyển tức thời đến chỗ Tử Thần Mất Màu.
Bởi vì Búp bê Chì ngoan ngoãn như thế, làm sao có chuyện nổi loạn được chứ.
Hi hi.
Khu Vườn Tử Thần Mini, Đồng Bằng Marshmallow.
Vừa rời khỏi Hành Tinh Đen với bầu không khí trong lành để đi theo ý chí của Tử Thần Mất Màu, một bầu không khí quen thuộc đã chào đón tôi.
Hương thơm ngọt ngào của Hot Chocolate và mặt đất Marshmallow êm ái.
Quả nhiên Khu Vườn Tử Thần Mini mang lại cảm giác bình yên khác hẳn những nơi khác.
Thế nhưng, khi đưa mắt tìm kiếm Tử Thần Mất Màu, một cảnh tượng hoàn toàn nằm ngoài dự tính hiện ra trước mắt tôi.
Búp bê Chì đã biến thành một Siêu Heo Con, vượt xa cả cấp độ thông thường, và Tử Thần Mất Màu thì đang đứng đó với vẻ mặt đầy bàng hoàng.
Cảnh tượng này lạ lẫm đến mức đánh tan cả sự bình yên trong lòng tôi.
"??"
Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Không tài nào hiểu nổi tình hình, tôi quan sát xung quanh và thấy những hàng rào nhỏ xinh do đám Tử Thần Mini dựng lên.
Đây là khu vực tập trung các Cầu Bất Biến sao….
Dù tôi đã cảm thấy có điềm chẳng lành và dặn đám Tử Thần Mini đừng có lại gần, nhưng đây không phải là nơi dễ xảy ra tình huống nực cười như thế này.
Ngước nhìn lên bầu trời, các Cầu Bất Biến vẫn đang lơ lửng ổn định.
Quả Cầu Bất Biến màu đen chứa cái xác đen ngòm.
Quả Cầu Bất Biến màu tím chứa Ngoại thần Tím vừa bị bắt.
"????"
Quả Cầu Bất Biến màu xanh lam đâu rồi?
Đến lúc này tôi mới nhận ra Quả Cầu Bất Biến màu xanh lam đã biến mất, tôi tỏa cảm giác ra bốn phương tám hướng nhưng chẳng thấy tăm hơi nó đâu cả.
"Mẹ ơi!"
Trong lúc tôi còn đang bàng hoàng, Tử Thần Mất Màu nhảy choi choi trên đôi chân ngắn ngủn, gửi ý chí đến cho tôi.
Giải mã ý chí của Tử Thần Mất Màu, nó nói rằng Búp bê Chì đã nuốt chửng Quả Cầu Bất Biến rồi.
"Thật sao?"
Tôi hỏi lại, Tử Thần Mất Màu gật đầu lia lịa xác nhận.
Phù.
Khoảnh khắc nhận ra Quả Cầu Bất Biến biến mất, nỗi bất an trong lòng tôi cứ thế trỗi dậy mãnh liệt.
Giống như lúc một Ngoại thần xuất hiện trước mặt đám Tử Thần Mini vậy.
Nhưng lạ thay, khi nghe nói Búp bê Chì đã ăn nó, nỗi lo lắng bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Hóa ra cách xử lý Quả Cầu Bất Biến đúng đắn nhất chính là ăn nó sao.
Tôi cũng muốn xác nhận lại với Búp bê Chì xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nó cứ nằm im bất động như đang ngủ say, chẳng có chút phản ứng nào.
Chọc chọc.
Dù tôi có chọc vào cái bụng căng tròn như quả bóng của nó bao nhiêu lần đi nữa thì vẫn vậy.
Có vẻ như nó ăn quá nhiều nên đang bận tiêu hóa, không thể tỉnh dậy nổi.
"Hừm…. Nhìn kỹ thì thấy trên người Búp bê Chì có vẻ hơi ánh lên sắc xanh lam thì phải."
Khi đã trút bỏ được nỗi lo về Quả Cầu Bất Biến, mục tiêu còn lại chỉ là Tử Thần Mất Màu, đứa đã gọi tôi đến dù chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng.
Hi hi.
"Mẹ ơi?!"
Có lẽ thấy điệu cười đột ngột của tôi mang điềm chẳng lành, nó định dùng đôi chân ngắn ngủn chạy trốn khỏi bụng của Búp bê Chì.
Tử Thần Mất Màu đã cố gắng chạy với tốc độ nhanh nhất có thể, nhưng làm sao thoát khỏi chiêu biến thành Heo Con mà ngay cả Tử Thần Vàng cũng khó lòng né được.
Và thế là tôi đặt Tử Thần Mất Màu đã biến thành Heo Con lên trên bụng của Búp bê Chì.
"Trông cũng ổn đấy chứ."
Theo góc nhìn của tôi, cảnh tượng đó giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy.
Nếu phải đặt tên, có lẽ sẽ là "Heo Con trên Siêu Heo Con" chăng?
Hi hi.
Viện Nghiên Cứu Se-hee, nơi Tử Thần Xám vẫn chưa trở về từ Hành Tinh Đen.
Thế giới đang xôn xao vì sự cố No Name, nhưng Viện Nghiên Cứu Se-hee lại đang náo loạn vì một chuyện hoàn toàn khác.
Đó chính là những chiếc bánh Taiyaki biết bay.
Hành lang của Viện Nghiên Cứu Se-hee từ lúc nào đã tràn ngập những chiếc bánh Taiyaki đang bơi lội giữa không trung.
"Chúng ta có thực sự nên coi đây là một viện nghiên cứu không nhỉ?"
Một nhân viên phòng an ninh lẩm bẩm với vẻ mặt đầy hoang mang.
Trên màn hình CCTV soi hành lang, bánh Taiyaki đang bơi lội tung tăng như thể camera đang quay bên trong một bể cá vậy.
Nếu trước đây viện nghiên cứu mang lại cảm giác như một công viên giải trí, thì giờ đây nó toát lên bầu không khí như một thế giới khác.
Hành lang được đám Tử Thần Mini trang trí nhỏ xinh.
Những bồn hoa được chăm sóc kỹ lưỡng.
Bánh Taiyaki bay lượn trên bầu trời.
Và cả đám Tử Thần Mini đang xâu chuỗi bánh Taiyaki lại để cưỡi đi khắp nơi nữa.
Nơi này giống khu rừng của các tiểu tiên trong truyện cổ tích hơn là một viện nghiên cứu.
Đám Tử Thần Mini cứ thế đi loanh quanh, cười rạng rỡ và phát bánh Taiyaki cho bất cứ con người nào chúng gặp.
Tại lối vào Viện Nghiên Cứu Se-hee, nơi đã biến thành khu rừng tiểu tiên, có dán một tờ thông báo cảnh báo.
[Cảnh báo! Hương vị của bánh Taiyaki do Tử Thần Mini tặng có thể hoàn toàn khác với cảm giác khi nhai.] [Ví dụ: Thứ đang nhai là đậu đỏ, nhưng vị lại là Pudding Đen.] Trên sân thượng Viện Nghiên Cứu Se-hee, tại một góc khuất mà đám Tử Thần Mini không biết bay không thể tới được.
Tử Thần Vương Miện Cam đang hi hi cười, cho bánh Taiyaki ăn thứ gì đó.
Thứ mà bánh Taiyaki đang ăn là một vật gì đó màu đỏ trông giống quả ớt, nhưng bề mặt xù xì của nó cho thấy rõ ràng đây là loại thực vật không nên ăn.
Nó tròn hơn quả ớt một chút.
Bề mặt nhăn nhúm và thô ráp một cách bất thường.
Và đó là một loại quả có phần đuôi nhọn hoắt chìa ra như móc câu của ác quỷ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn