Chương 1: Chap 1: Alice trong mộng cảnh
Vốn Đã Hứa Viết Nên Cái Kết Hoàn Mỹ, Tại Sao Lại Thành Bad Ending · An hu le · 7 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"À —— Theo lý thuyết thì trong mơ anh đã đáp ứng đối phương, và rồi đầu của cô ta ngay trước mặt anh nổ tung luôn."
"...... Đúng là như vậy, không sai chứ?"
Bác sĩ Lorde đẩy gọng kính, tay trái chỉ chỉ vào huyệt thái dương của mình, đầu ngón tay phải lơ lửng một lát trên cuốn sổ khám bệnh tâm thần của Grimm, cuối cùng chỉ vẽ một dấu chấm hỏi xiêu vẹo.
Sáng sớm, mùi thuốc sát trùng trong phòng khám rất nhạt, hòa lẫn với hơi ẩm của mưa bụi bay vào từ cửa sổ, trái lại khiến bầu không khí áp bách của bệnh viện trở nên thoải mái đôi chút.
Nhà văn Grimm ngồi đối diện ông ta, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, ly ca cao nóng trên bàn đã nguội ngắt từ lâu. Anh dừng lại một chút, hầu kết nhấp nhô, giống như không muốn nhớ lại cảnh tượng trong mộng tối qua.
"Là thế này Lorde ạ, giấc mơ đó quá chân thực, thực đến mức làm tôi thấy hơi...... buồn nôn. Phải biết là từ năm 10 tuổi đến giờ, tôi chưa từng gặp giấc mộng nào quái đản và hoang đường như vậy đâu."
Cảm giác trong giấc mơ kia thực sự rất đặc biệt, phảng phất như trong cảnh mộng đó, mọi ngũ giác của anh đều được phản hồi lại. Nhất là khi anh nhìn thấy đầu của đối phương nổ tung như một quả dưa hấu, cú sốc đó khiến anh đơn giản là không thể chịu đựng nổi, cứ như người bị nổ tung đầu không phải đối phương mà chính là anh vậy.
Nhưng bất kể là vấn đề tâm lý hay thứ gì khác, anh vẫn phải tìm người xác nhận. Vị bác sĩ tâm lý trước mắt này dù phòng khám mới mở không lâu, nhưng ít ra, ông ta không giống những kẻ coi anh là bệnh tâm thần, ít nhất là sẽ nghiêm túc nghe anh nói chuyện.
"Nghe có vẻ đúng là rất đặc thù đấy, anh Grimm."
Bác sĩ Lorde gật đầu, tỏ vẻ đầy hứng thú hỏi: "Vậy 'cô ấy' là ai?"
Lorde cuối cùng cũng đặt bút xuống, tiếng ngòi bút xẹt qua tờ giấy nghe thật chói tai trong không gian yên tĩnh.
"......"
"Alice."
Grimm gần như nghiến răng thốt ra cái tên này.
"Người phụ nữ trong mộng đó mặc bộ đồ hầu gái màu xanh nhạt, mái tóc dài vàng óng, trên đầu thắt một dải băng lụa xanh......"
"Và ngay tối qua, cô ta lại hỏi tôi có muốn đến thế giới đó không. Mấy ngày nay tôi thực sự quá mệt mỏi nên không suy nghĩ nhiều, cứ thế quỷ thần xui khiến mà đồng ý luôn."
"Hửm, rồi sau đó thì sao......?"
Giọng Grimm run rẩy, khóe miệng giật giật một cách quái dị.
"Thì sau đó ông cũng biết rồi đấy."
"Phù —— Tôi mệt rồi Lorde, nếu ông phát hiện ra điều gì, hay còn câu hỏi nào thì mau nói nhanh đi......"
Lorde nắm chặt cây bút máy trong tay, ông ta nhìn chằm chằm vào Grimm đang thiếu ngủ trầm trọng, đôi mắt sau thấu kính sâu thẳm như hai hồ nước.
"Vậy anh có quen biết vị tiểu thư Alice trong mộng của mình không?"
"Cái gì?" Grimm nhíu mày, "Tôi đã bảo cô ta là người trong mộng mà ——"
"Tôi đang hỏi là," Lorde ngắt lời anh, người hơi nghiêng về phía trước, "Ở ngoài hiện thực, anh có từng gặp ai tên là 'Alice' chưa?"
Trái tim Grimm chợt thắt lại.
Alice......
Alice?
Cái tên này giống như một chiếc chìa khóa rỉ sét, bất thình lình đâm vào ổ khóa bị vùi lấp sâu trong ký ức. Anh đúng là đã nghe qua cái tên này ở đâu đó rồi, không phải trong truyện cổ tích của Lewis Carroll, cũng chẳng phải trong thư viện mộng cảnh —— mà là ở hiện thực, vào một buổi chiều nắng đẹp nào đó, từng có người gọi anh như vậy.
Bóng người mờ ảo đó đứng ngược sáng, cô ấy mặc chiếc váy màu gì nhỉ? Hình như là màu xanh nhạt...... không đúng, là màu xanh thanh? Trên đầu cô ấy buộc một dải băng lụa, hay là cài một chiếc kẹp tóc hình con thỏ?
Anh muốn nắm bắt lấy sợi ký ức đó, nhưng nó cứ như làn khói tuột khỏi kẽ tay. Anh không tài nào nhớ rõ mặt người kia được.
Là bạn học? Đồng nghiệp? Hay là...... người yêu?
"Tôi quên rồi."
"Quên ư?"
Không tìm thấy câu trả lời, Grimm bực bội gãi gãi mái tóc dài vừa phải màu xanh đậm, lôi từ trong túi ra một sợi dây buộc tóc, vừa nói vừa búi tóc lên thành kiểu võ sĩ.
"Xì, chắc là có quen chăng? Chẳng nhớ nổi nữa. Ông hỏi cái này làm gì? Nó liên quan gì đến cơn ác mộng của tôi?"
Lorde gật đầu, không trả lời cũng chẳng hỏi dồn, ngược lại đột nhiên nở nụ cười, để lộ hàm răng ám vàng vì nước trà cà phê, và câu hỏi tiếp theo của ông ta càng khiến Grimm không thể hiểu nổi.
"Anh có biết cuốn 《 Alice ở xứ sở thần tiên 》 không?"
"Dĩ nhiên là biết chứ."
Anh kiềm chế cơn nóng nảy trả lời, đầu ngón tay vô thức cậy vào khe hở của chiếc ghế da.
"Đó là cuốn truyện cổ tích tôi thích nhất. Hồi nhỏ mẹ tôi đã đọc cho tôi nghe không dưới năm mươi lần đâu."
"Nếu anh đã yêu thích truyện cổ tích này như vậy, hẳn là anh phải nhớ rõ."
Lorde đột nhiên rướn người về phía trước, hai tay đan lại đặt lên bàn, trong mắt hiện lên một sự cuồng nhiệt mà Grimm chưa từng thấy.
"Trước khi Alice rơi vào hang thỏ, cô ấy cũng đã trải qua một giấc mơ dài dằng dặc."
"Việc đó...... có ý gì thế?"
"Trong mơ có những quân bài biết nói, có Nữ hoàng Đỏ luôn miệng đòi chặt đầu người ta, còn có cả một con thỏ cứ mãi nhìn vào đồng hồ bỏ túi —— Cô ấy tưởng đó là mơ, nhưng thực tế, đó lại là lối vào của một thế giới khác."
Tim Grimm hẫng một nhịp, lông mày nhíu chặt lại, tận đáy lòng dâng lên một luồng cảm xúc bực bội khó hiểu.
"Bác sĩ Lorde." Giọng Grimm lạnh lùng hẳn đi.
"Rốt cuộc ông muốn nói cái gì? Tôi tới đây không phải để nghe ông kể chuyện cổ tích đâu."
"Nếu ông cũng giống bọn họ, cảm thấy não tôi có vấn đề thì cứ trực tiếp viết bệnh án đi, không cần phải vòng vo tam quốc như thế này làm gì."
Lorde lại như không nghe thấy lời anh nói, ông ta tự ý kéo ngăn tủ bằng gỗ ra, động tác tìm kiếm mang theo một sự cẩn trọng gần như sùng bái. Vài giây sau, ông ta lấy ra một cuốn sách bìa cứng, đẩy đến trước mặt Grimm.
Bìa sách có màu xanh đen, tiêu đề mạ vàng dưới nắng sớm tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo ——《 Alice ở xứ sở thần tiên 》.
Nhưng đây không phải là phiên bản thông thường. Gáy sách bị mòn đi một vệt nhỏ, bên trên không có tên nhà xuất bản, trên trang lót giấy đã ố vàng, ai đó đã dùng bút máy viết một dòng chữ rất đẹp:
"Thân tặng người tôi yêu, xứ sở không tưởng này ——"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn