Chương 47: Chương 45: Gà Mờ Yếu Ớt Nỗ Lực Trở Nên Mạnh Mẽ (5)
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~10 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Gà yếu bước đi trên con đường trở nên mạnh mẽ Tên Cố Vân Hiên đáng ngàn đao băm vằm này rốt cuộc bị cái bệnh gì vậy! Không nói không rằng liền trực tiếp một cước đá cửa xông vào... Có người như vậy sao!!!
Nhất thời tôi cũng không khỏi cảm thấy vô cùng phẫn nộ, không chỉ vì sự xông vào vô lễ của hắn, mà nhiều hơn nữa là vì một mặt không ổn của mình đã bị nhìn thấy.
Chết tiệt lại cứ phải xông vào đúng lúc tôi định thay quần áo...
Tôi cắn răng, nhất thời cũng không khỏi cảm thấy khuôn mặt mình có chút nóng ran, nhưng tôi vẫn trực tiếp tròng bộ quần áo trên tay vào người.
Tôi phồng má tức giận, cũng đang nghĩ xem lát nữa nên dạy dỗ Cố Vân Hiên như thế nào, to, to gan dám nhìn trộm cơ thể tôi... Không thể tha thứ!
Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ duy trì được một lúc liền tự động tan biến.
Nguyên nhân!? Rất đơn giản!
Tôi!
Đánh không lại!
Hắn!
Một kẻ có thể săn giết vô số ma vật nguy hiểm và kiếm được bộn tiền, thực lực ít nhất cũng phải là tồn tại từ cấp Hoàng kim trở lên, đây hoàn toàn không phải là đối tượng mà một con gà mờ yếu ớt ngay cả Thanh đồng cũng không phải, tinh thần lực miễn cưỡng vượt qua ma pháp học đồ đạt đến tiêu chuẩn pháp sư bia đỡ đạn như tôi có thể trêu chọc được.
Nói cách khác, Cố Vân Hiên bây giờ tiện tay cũng có thể bóp chết tôi, đừng nói là nhìn trộm cơ thể, hắn hoàn toàn có thể đè tôi xuống đất muốn làm gì thì làm.
Nói dễ nghe một chút, hắn bị tôi oanh tạc ra ngoài, nói khó nghe một chút, cũng là Cố Vân Hiên nhất thời cảm thấy ngại ngùng, nương theo Hỏa Cầu Thuật của tôi mà trực tiếp lùi ra ngoài.
Tôi rất rõ, Hỏa Cầu Thuật của mình thoạt nhìn thanh thế to lớn, trên thực tế sát thương có thể gây ra cho Cố Vân Hiên cũng cực kỳ hạn chế.
Tinh Thần Xung Kích? Đây quả thực là cách tôi có thể phản kháng, nhưng trên thực tế với tư cách là cường giả cấp Hoàng kim... thậm chí là Bạch kim, Cố Vân Hiên nhất định đã từng tiếp nhận huấn luyện chống lại sự xung kích của tinh thần lực, phương pháp giết chết lính đánh thuê và tên chủ nhà trước đây dùng lên người Cố Vân Hiên e rằng còn không hiệu quả bằng việc trực tiếp ném quả cầu lửa.
"... Chậc, nói trắng ra vẫn là do mình quá yếu."
Tôi xoa xoa đầu, không khỏi có chút đau đầu.
... Nhưng nói thì nói vậy, chẳng lẽ mọi người phải coi như chưa có chuyện gì xảy ra mới được sao?
Sao có thể như vậy được! Ta là bên chịu thiệt thòi mà! Đáng ghét!
Mặc dù nói kiếp trước tôi quả thực là nam giới, nhưng bây giờ tôi là con gái! Làm sao có thể bị người ta chiếm tiện nghi mà không đòi một lời giải thích? Nếu cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi tuyệt đối sẽ cảm thấy mình lỗ mất một trăm triệu đồng tiền vàng!
Tôi cắn răng, ngay sau đó cũng muốn đứng dậy hùng hổ đi tìm Cố Vân Hiên đòi một lời giải thích, nhưng tôi vừa đứng lên đã mềm nhũn chân ngồi phịch xuống.
... Hết cách rồi, vừa rèn luyện xong bây giờ tôi vẫn chưa hồi phục được bao nhiêu sức lực, vừa nãy lại trực tiếp phát tiết một trận... khiến cho chút sức lực ít ỏi của tôi trong nháy mắt liền chẳng còn lại bao nhiêu.
Hai quả trứng bảo bối khẽ xôn xao, rõ ràng chúng cũng cảm nhận được cảm xúc tiêu cực từ tôi, lập tức hai đứa trẻ trong trứng vậy mà bắt đầu chuẩn bị một trận bão táp tinh thần, chuẩn bị khi Cố Vân Hiên đến gần sẽ trực tiếp phát động một đòn tấn công, giống hệt như tình huống lúc ban đầu học theo cách của tôi giết chết hai tên lính đánh thuê vậy.
Nhưng so với lần đó cảm giác dường như có chút khác biệt? Hai quả trứng bảo bối dường như có chút do dự không quyết, không biết có nên ra tay với Cố Vân Hiên hay không.
"Không sao không sao, không cần các con phải động thủ, cứ ngoan ngoãn ở yên đó cho mẹ là được."
Tôi cảm nhận được ý tứ của hai quả trứng bảo bối, cũng không nghĩ ngợi nhiều, mà trực tiếp ngăn cản hành động có chút lỗ mãng của hai đứa trẻ trong trứng.
Tính tình Cố Vân Hiên ước chừng rất tồi tệ, mà hắn thậm chí không biết người ở bên trong là tôi, cho nên cũng trực tiếp một cước đá văng cửa, chuyện này... thôi bỏ đi, coi như là có thể thông cảm được.
Nhưng lát nữa tống tiền một khoản là không thể thiếu được!!!
Tôi chằm chằm nhìn cánh cửa lớn bị tôi đóng sầm lại, cũng hung hăng nghĩ như vậy, mà vào lúc này, ngoài cửa tĩnh lặng như tờ, cũng không biết Cố Vân Hiên hiện tại rốt cuộc đang mang tâm trạng gì.
Nhưng tôi cảm thấy biểu cảm của hắn bây giờ nhất định rất đặc sắc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn