Chương 46: Chương 44: Gà Mờ Yếu Ớt Nỗ Lực Trở Nên Mạnh Mẽ (4)
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~10 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Gà yếu bước đi trên con đường trở nên mạnh mẽ... Mạnh mẽ cái rắm.
Chờ chết cho xong.
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, tôi lại bò ra khỏi trường trọng lực với bộ dạng chật vật khó nhọc, không khỏi nghĩ như vậy.
Khoảng cách vốn dĩ gần ngay trước mắt, mà cứ phải bò mất mấy phút mới về đến chỗ ngồi bên cạnh.
"... Không, không được... Tôi phải nghỉ ngơi một chút..."
Tôi thở hổn hển nửa ngày, thật vất vả mới bò ra khỏi trường trọng lực, tôi cũng giống như một vũng bùn nhão nằm bẹp trên mặt đất.
... Đây, đây mới chỉ là ngày đầu tiên thôi! Có thể kiên trì được khoảng một tiếng rưỡi đã coi là không tồi rồi!
Tôi tự an ủi mình như vậy, bởi vì tiếp theo tôi cũng cảm thấy mình thật sự không còn một chút sức lực nào để có thể cử động lại được nữa.
Ngày mai thì... ước chừng toàn thân sẽ đau nhức đến mức ngay cả nhúc nhích cũng không muốn nhúc nhích một cái.
"... Ngày mai ngủ một giấc thật ngon, rồi ngày mốt lại tiếp tục vậy... Bây giờ phải nghỉ ngơi một lúc lâu mới có thể về được."
Tôi nằm sấp trên mặt đất, qua một lúc lâu sau mới miễn cưỡng đứng dậy ngồi lại vào chỗ ngồi bên cạnh, và lúc này, tôi cũng cảm nhận được hai quả trứng bảo bối đang ở trong ba lô khẽ động đậy một chút, dường như đang quan tâm đến trạng thái của tôi vậy.
"Phù... Mẹ không sao, đừng lo lắng."
Tôi thở hắt ra một hơi dài, cuối cùng cũng ổn định lại được nhịp thở của mình, sau đó mới đưa tay ôm ba lô vào lòng, cách lớp vải của ba lô nhẹ nhàng vuốt ve hai quả trứng bảo bối.
Vẫn là làm pháp sư tốt hơn, mặc dù nói trước đây đọc sách đến mức đau cả đầu, nhưng vẫn tốt hơn bây giờ tự mình hành hạ mình mất hơn nửa cái mạng...
Nhưng nếu đã muốn Ma Võ Song Tu, vậy thì đây là cái giá bắt buộc phải trả.
Thành tựu ma pháp của tôi đã đạt đến đỉnh cao rồi, mỗi tối tự mình minh tưởng gia tăng tinh thần lực là được, thời gian còn lại, dùng để rèn luyện thể xác mới là lựa chọn tối ưu.
Việc rèn luyện kịch liệt khiến tôi lúc này cảm thấy hơi choáng váng, ngồi trên ghế nghỉ ngơi một lúc lâu mà vẫn chưa hồi phục được bao nhiêu Dược tễ.
Nhưng Dược tễ hồi phục lại không thể uống nhiều, nếu không đến lúc đó sẽ bị đầy bụng đau dạ dày.
"Cộc cộc——" Nhưng ngay sau đó, ngay lúc tôi muốn ngồi thêm một lúc để nghỉ ngơi, đột nhiên có người gõ cửa phòng tu luyện.
"Hửm?"
Tôi mở bừng hai mắt, nhất thời cũng cảm thấy có chút kỳ lạ nhìn về phía cánh cửa đã bị tôi khóa lại.
Theo lý thuyết mà nói quản lý của bài mại hành không thể không biết tôi đang sử dụng trường trọng lực này, cũng không có lý do gì nói người khác phải xông vào sử dụng, dù sao ai đến trước được trước, hơn nữa với tư cách là Dược sư cấp mười đã được chứng nhận, thân phận địa vị của tôi cũng không thấp.
Hơn nữa bây giờ toàn thân trên dưới tôi không còn một chút sức lực nào, cho nên tôi cũng lười ra mở cánh cửa vừa nãy đã bị chính mình khóa lại.
"Phù phù, may mà mình nhanh trí đi khóa cửa từ sớm, nếu không bây giờ đã bị người ta xông vào rồi... Nhưng bây giờ đã hồi phục được một chút sức lực, quần áo dính dấp cũng khó chịu quá... Vẫn nên thay ra thì hơn..."
Tôi suy nghĩ một lát, ngay sau đó liền lấy từ trong ba lô ra bộ quần áo dự phòng đã chuẩn bị sẵn từ sớm, sau đó tôi liền cởi bộ quần áo đã bị mồ hôi làm ướt sũng trên người ra, chuẩn bị thay cho mình bộ quần áo sạch sẽ.
Nhưng đúng lúc này, nương theo một tiếng động lớn, lập tức cánh cửa phòng bị tôi khóa lại liền bị người ta một cước đá văng ra.
"Ai đang dùng trường trọng lực này!? Đây vốn dĩ là chỗ ta đã đặt trước để sử dụng... Hửm?"
"..."
Tôi đang cởi trần nửa thân trên, vừa vặn cầm bộ quần áo sạch sẽ che trước ngực, đang chuẩn bị mặc vào, và tôi nhìn người đàn ông quen thuộc đang đứng ở cửa, nhất thời cả người đầu óc cũng không khỏi trống rỗng.
"..."
"... Cút ra ngoài cho ta!!!!!!!!!!!"
Lúc Cố Vân Hiên xông vào còn mang vẻ mặt mất kiên nhẫn mà la lối, nhưng ngay khi hắn nhìn thấy người trong trường trọng lực là tôi, đồng thời tôi còn đang cởi trần nửa thân trên với bộ dạng chuẩn bị thay quần áo, hắn cũng ngẩn người tại chỗ, mang vẻ mặt không dám tin trừng mắt nhìn tôi, còn đối với điều này, nhất thời tôi cũng giận dữ từ trong lòng bốc lên, lập tức giơ tay ném hai quả Hỏa Cầu Thuật về phía Cố Vân Hiên đang đứng ngây ngốc ở cửa!!!
"Ầm ầm——" Hai quả Hỏa Cầu Thuật rơi chắc nịch lên người Cố Vân Hiên, lập tức liền nổ tung khiến tên thoạt nhìn lạnh lùng này ngã nhào, trực tiếp bị tôi nổ bay ra ngoài, đồng thời tôi cắn răng, tinh thần lực khẽ động cũng trực tiếp đóng sầm cửa lại!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn