Chương 44: Chương 42: Gà Mờ Yếu Ớt Nỗ Lực Trở Nên Mạnh Mẽ (2)
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~9 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Gà yếu bước đi trên con đường trở nên mạnh mẽ Mua xong Dược tễ, đi đến phòng rèn luyện VIP, ngay sau đó tôi đặt chiếc ba lô đựng hai quả trứng bảo bối xuống, sau đó tôi nhìn Dược tễ Cường thân vừa mới mua về trong tay, chớp chớp mắt rồi cũng đưa tay rút nút bần ra, ngửa cổ uống cạn sạch.
Dược tễ Cường thân vừa vào bụng tôi liền cảm thấy bụng ấm áp, nhiệt độ toàn thân cũng bắt đầu dần dần tăng lên.
"Phù..."
Tôi thở ra một ngụm khí nóng, đưa tay cởi bớt những bộ quần áo thừa thãi trên người ra, chỉ để lại một chiếc áo ba lỗ và chiếc quần tiện cho việc vận động, trực tiếp bước vào một khu vực được vẽ bằng màu trắng ở phía trước.
"Ưm——" Khi vừa bước vào, lập tức tôi liền cảm thấy toàn thân trên dưới trong chớp mắt giống như có một người đè lên người mình vậy!
Đây là trường trọng lực, và hiện tại là trọng lực gấp hai lần, cảm giác của tôi bây giờ giống như đang vác một người có cùng trọng lượng với mình vậy.
"... Oẹ—— Cảm giác thật sự không ổn chút nào."
Nhất thời dạ dày và cơ thể tôi đều sinh ra một chút khó chịu, không nhịn được mà nôn khan một cái... Mặc dù nói đã cắn không ít Dược tễ, nhưng tôi hiện tại vẫn coi là yếu ớt, chỉ với trọng lực gấp hai lần đã trực tiếp cảm thấy không thoải mái rồi.
... Nhưng cũng phải, một con gà mờ yếu ớt ngay cả Chiến sĩ Thanh đồng cũng không tính là tôi đây trực tiếp lên trọng lực gấp hai lần cũng quá tàn nhẫn một chút.
Nhưng không tàn nhẫn với bản thân, là không có hiệu quả.
"... Phù! Chạy lên chạy lên!!!"
Tôi hít một hơi, ngay sau đó liền cắn chặt răng, bắt đầu ép buộc bản thân chạy vòng quanh trường trọng lực.
Không ép cơ thể mình đến giới hạn là sẽ không có sự đột phá, những bài rèn luyện ở nhà trước đây chỉ có thể coi là tập thể dục thôi! Từ bây giờ trở đi mới là sự rèn luyện thực sự!
Đầu tiên... rèn luyện một tiếng đồng hồ trong tình trạng trọng lực gấp hai lần xem tình hình thế nào đã.
"Phù... Phù... Phù..."
Nhưng, việc rèn luyện dưới trọng lực gấp hai lần mệt mỏi hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Chạy chưa được hai vòng, tôi đã bắt đầu thở hồng hộc, lồng ngực bắt đầu tức tối đau nhức, thậm chí còn có chút thở không ra hơi, cơ thể cũng ngày càng nặng nề, não bộ cảm giác bắt đầu thiếu oxy, cả người có cảm giác hơi choáng váng, những thứ nhìn thấy trước mắt thậm chí còn có chút lắc lư trái phải... Thậm chí chưa được bao lâu mà bản thân đã toát mồ hôi hột rồi.
Chạy chưa được ba vòng, tốc độ của cả người tôi liền không khỏi chậm lại, và đến vòng thứ tư tôi cũng chỉ có thể bất đắc dĩ bắt đầu đi bộ quanh toàn bộ trường trọng lực, để mong thở được một hơi.
"... Trời đất ơi."
Trước đây rèn luyện ở nhà chỉ là trò trẻ con, đến đây tôi mới nhận ra cơ thể mình cho dù đã qua một khoảng thời gian như vậy, cũng vẫn yếu ớt vô cùng, ở trong trọng lực gấp hai lần mới một lúc như vậy đã cảm thấy có chút không trụ nổi nữa rồi.
"... Có muốn nghỉ ngơi một lát không?"
Tôi thở hổn hển, lập tức trong đầu liền nảy sinh ý nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh tôi đã đánh tan suy nghĩ của mình.
Không được! Cứ bỏ dở giữa chừng đi nghỉ ngơi như vậy sao được!
Tôi đến đây là để phá vỡ giới hạn của mình cơ mà! Chỉ là cảm thấy hơi mệt một chút thôi, sao có thể dừng bước!
Tôi hiện tại quá yếu! Quá yếu quá yếu rồi! Không nâng cao bản thân đợi đến lúc đại nạn ập xuống thì chỉ có con đường chết!
Tôi đã từng đạt đến đỉnh cao, tôi biết thế giới của những cường giả thực sự là bộ dạng gì, đó vẫn là một thế giới cá lớn nuốt cá bé.
Cuộc đời này của mình, không cầu vinh hoa phú quý không cầu vàng bạc châu báu cũng không cầu bất kỳ quyền lực nào! Điều tôi muốn hiện tại chính là, sống sót thật tốt.
Mang theo hai đứa trẻ trong trứng sống sót, bất kỳ kẻ nào to gan dám đánh chủ ý lên mình và hai đứa trẻ, tôi có cắn cũng phải cắn chết bọn chúng!
Còn về cha của những đứa trẻ? Bỏ đi, cũng không biết là tên cầm thú đội lốt người nào, hơn nữa gã đó tốt nhất cũng nên cầu nguyện đừng để tôi chạm trán hắn, nếu không... hừ! Đối phó với cặn bã tôi tuyệt đối sẽ không nương tay!
Tôi tức giận nghĩ, ngay sau đó liền cắn chặt răng, tiếp tục chạy trong trường trọng lực.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn